Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5783: Chuyện gấp gì?
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Anh có thể đi!", Ngô Bình thản nhiên.Tân Cự Phong xoa tay, bỗng lên tiếng: “Chủ võ quán, có một người tu vi tương đương tôi nhưng chiêu thức vô cùng kỳ lạ, tôi và hắn đánh nhau hai lần nhưng đều bị đối phương đánh ngã trong vòng mười chiêu. Chủ võ quán, cậu có thể giúp tôi không?”Ngô Bình xua tay cho học viên trước mặt lui ra, sau đó nhìn về phía Tần Cự Phong: “Đối phương ra đòn thế nào?”Tân Cự Phong lập tức nghiêm túc: “Người nọ không quá cao nhưng thân pháp quỷ dị, chân xoắn trên mặt đất, người thì như bóng ma, kẻ đó luôn có thể tránh khỏi tầm nhìn của tôi, sau đó sẽ cho tôi một chiêu mạnh nhất".Ngô Bình cẩn thận hỏi vài câu: “Anh tới đây tấn công tôi xem!”Tân Cự Phong biết Ngô Bình muốn dạy mình gì đó nên anh ta hét lớn, đánh một quyền về phía Ngô Bình, chân phải Ngô Bình lại xoản trên đất, sau đó cậu biến mất khỏi tâm nhìn của Tân Cự Phong. Tân Cự Phong hoảng hốt, cảm thấy sau lưng lạnh toát, anh ta đã bị Ngô Bình túm lấy thắt lưng, quật ngã mạnh xuống đất.“Ối!" Tân Cự Phong đau tới mức hét thảm, trên mặt lại vui vẻ: “Đúng rồi, là vậy đó!”Ngô Bình nói: “Cái này gọi là xà bộ, thật ra cũng không khó!”Tân Cự Phong vội đứng lên: “Xà bộ là cái gì?” Ngô Bình: “Anh từng thấy răn bò thế nào chưa?”Tân Cự Phong gật đầu: “Thấy rồi, dựa vào phần bụng và vảy”.Ngô Bình: “Xà bộ là cách di chuyển bắt chước rắn, anh nhìn giày của đối phương, phần đế sẽ rất mềm, thêm nữa là mặt ngoài còn phủ thêm lớp vảy. Mượn dùng sức bật của phần bắp chân, phối hợp với bộ pháp xà bộ, thuấn di ra khỏi tầm nhìn của anh”.Tân Cự Phong: “Vậy tôi phải làm gì để phá giải nó? Cũng học xà bộ à?”Ngô Bình lắc đầu: “Võ kỹ cấp thấp thế này thì học theo làm chỉ? Tôi dạy anh quỷ bộ, cao minh hơn xà bộ gấp mười!”Tần Cự Phong mừng rỡ: “Cảm ơn cậu!”“Anh khảo sát học viên còn lại, tôi nghỉ ngơi một chút”. Tần Cự Phong vội vàng vâng dạ.Ngô Bình và Chu Kỳ Phu vừa uống trà vừa tán gẫu. Lam Linh không hiểu biết về việc tu hành nhưng cảm thấy người trong võ quán rất lợi hại, mà Ngô Bình làm chủ thì tất nhiên sẽ đáng sợ hơn.Đào Thành cười: “Dì út, có phải đại ca cháu mạnh lắm không?”Lam Linh ngẩn ra, vài giây sau mới đáp một tiếng, nhìn Cổ Thanh Liên luyện kiếm ở phía xa, cô †a thấp giọng hỏi: “Cổ Thanh Liên này là bạn gái cậu ta à?”Đào Thành: “Không tính là bạn gái, đại ca mới quen biết cô ta hai ngày thôi”.Lam Linh à một tiếng rồi lại hỏi: “Tiểu Thành, dì cũng muốn tập võ, có thể gia nhập võ quán không?”Đào Thành cười: “Không vấn đề, đại ca là chủ mà, chắc chẳn sẽ nể mặt cháu!”
“Anh có thể đi!", Ngô Bình thản nhiên.
Tân Cự Phong xoa tay, bỗng lên tiếng: “Chủ võ quán, có một người tu vi tương đương tôi nhưng chiêu thức vô cùng kỳ lạ, tôi và hắn đánh nhau hai lần nhưng đều bị đối phương đánh ngã trong vòng mười chiêu. Chủ võ quán, cậu có thể giúp tôi không?”
Ngô Bình xua tay cho học viên trước mặt lui ra, sau đó nhìn về phía Tần Cự Phong: “Đối phương ra đòn thế nào?”
Tân Cự Phong lập tức nghiêm túc: “Người nọ không quá cao nhưng thân pháp quỷ dị, chân xoắn trên mặt đất, người thì như bóng ma, kẻ đó luôn có thể tránh khỏi tầm nhìn của tôi, sau đó sẽ cho tôi một chiêu mạnh nhất".
Ngô Bình cẩn thận hỏi vài câu: “Anh tới đây tấn công tôi xem!”
Tân Cự Phong biết Ngô Bình muốn dạy mình gì đó nên anh ta hét lớn, đánh một quyền về phía Ngô Bình, chân phải Ngô Bình lại xoản trên đất, sau đó cậu biến mất khỏi tâm nhìn của Tân Cự Phong. Tân Cự Phong hoảng hốt, cảm thấy sau lưng lạnh toát, anh ta đã bị Ngô Bình túm lấy thắt lưng, quật ngã mạnh xuống đất.
“Ối!"
Tân Cự Phong đau tới mức hét thảm, trên mặt lại vui vẻ: “Đúng rồi, là vậy đó!”
Ngô Bình nói: “Cái này gọi là xà bộ, thật ra cũng không khó!”
Tân Cự Phong vội đứng lên: “Xà bộ là cái gì?” Ngô Bình: “Anh từng thấy răn bò thế nào chưa?”
Tân Cự Phong gật đầu: “Thấy rồi, dựa vào phần bụng và vảy”.
Ngô Bình: “Xà bộ là cách di chuyển bắt chước rắn, anh nhìn giày của đối phương, phần đế sẽ rất mềm, thêm nữa là mặt ngoài còn phủ thêm lớp vảy. Mượn dùng sức bật của phần bắp chân, phối hợp với bộ pháp xà bộ, thuấn di ra khỏi tầm nhìn của anh”.
Tân Cự Phong: “Vậy tôi phải làm gì để phá giải nó? Cũng học xà bộ à?”
Ngô Bình lắc đầu: “Võ kỹ cấp thấp thế này thì học theo làm chỉ? Tôi dạy anh quỷ bộ, cao minh hơn xà bộ gấp mười!”
Tần Cự Phong mừng rỡ: “Cảm ơn cậu!”
“Anh khảo sát học viên còn lại, tôi nghỉ ngơi một chút”.
Tần Cự Phong vội vàng vâng dạ.
Ngô Bình và Chu Kỳ Phu vừa uống trà vừa tán gẫu. Lam Linh không hiểu biết về việc tu hành nhưng cảm thấy người trong võ quán rất lợi hại, mà Ngô Bình làm chủ thì tất nhiên sẽ đáng sợ hơn.
Đào Thành cười: “Dì út, có phải đại ca cháu mạnh lắm không?”
Lam Linh ngẩn ra, vài giây sau mới đáp một tiếng, nhìn Cổ Thanh Liên luyện kiếm ở phía xa, cô †a thấp giọng hỏi: “Cổ Thanh Liên này là bạn gái cậu ta à?”
Đào Thành: “Không tính là bạn gái, đại ca mới quen biết cô ta hai ngày thôi”.
Lam Linh à một tiếng rồi lại hỏi: “Tiểu Thành, dì cũng muốn tập võ, có thể gia nhập võ quán không?”
Đào Thành cười: “Không vấn đề, đại ca là chủ mà, chắc chẳn sẽ nể mặt cháu!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Anh có thể đi!", Ngô Bình thản nhiên.Tân Cự Phong xoa tay, bỗng lên tiếng: “Chủ võ quán, có một người tu vi tương đương tôi nhưng chiêu thức vô cùng kỳ lạ, tôi và hắn đánh nhau hai lần nhưng đều bị đối phương đánh ngã trong vòng mười chiêu. Chủ võ quán, cậu có thể giúp tôi không?”Ngô Bình xua tay cho học viên trước mặt lui ra, sau đó nhìn về phía Tần Cự Phong: “Đối phương ra đòn thế nào?”Tân Cự Phong lập tức nghiêm túc: “Người nọ không quá cao nhưng thân pháp quỷ dị, chân xoắn trên mặt đất, người thì như bóng ma, kẻ đó luôn có thể tránh khỏi tầm nhìn của tôi, sau đó sẽ cho tôi một chiêu mạnh nhất".Ngô Bình cẩn thận hỏi vài câu: “Anh tới đây tấn công tôi xem!”Tân Cự Phong biết Ngô Bình muốn dạy mình gì đó nên anh ta hét lớn, đánh một quyền về phía Ngô Bình, chân phải Ngô Bình lại xoản trên đất, sau đó cậu biến mất khỏi tâm nhìn của Tân Cự Phong. Tân Cự Phong hoảng hốt, cảm thấy sau lưng lạnh toát, anh ta đã bị Ngô Bình túm lấy thắt lưng, quật ngã mạnh xuống đất.“Ối!" Tân Cự Phong đau tới mức hét thảm, trên mặt lại vui vẻ: “Đúng rồi, là vậy đó!”Ngô Bình nói: “Cái này gọi là xà bộ, thật ra cũng không khó!”Tân Cự Phong vội đứng lên: “Xà bộ là cái gì?” Ngô Bình: “Anh từng thấy răn bò thế nào chưa?”Tân Cự Phong gật đầu: “Thấy rồi, dựa vào phần bụng và vảy”.Ngô Bình: “Xà bộ là cách di chuyển bắt chước rắn, anh nhìn giày của đối phương, phần đế sẽ rất mềm, thêm nữa là mặt ngoài còn phủ thêm lớp vảy. Mượn dùng sức bật của phần bắp chân, phối hợp với bộ pháp xà bộ, thuấn di ra khỏi tầm nhìn của anh”.Tân Cự Phong: “Vậy tôi phải làm gì để phá giải nó? Cũng học xà bộ à?”Ngô Bình lắc đầu: “Võ kỹ cấp thấp thế này thì học theo làm chỉ? Tôi dạy anh quỷ bộ, cao minh hơn xà bộ gấp mười!”Tần Cự Phong mừng rỡ: “Cảm ơn cậu!”“Anh khảo sát học viên còn lại, tôi nghỉ ngơi một chút”. Tần Cự Phong vội vàng vâng dạ.Ngô Bình và Chu Kỳ Phu vừa uống trà vừa tán gẫu. Lam Linh không hiểu biết về việc tu hành nhưng cảm thấy người trong võ quán rất lợi hại, mà Ngô Bình làm chủ thì tất nhiên sẽ đáng sợ hơn.Đào Thành cười: “Dì út, có phải đại ca cháu mạnh lắm không?”Lam Linh ngẩn ra, vài giây sau mới đáp một tiếng, nhìn Cổ Thanh Liên luyện kiếm ở phía xa, cô †a thấp giọng hỏi: “Cổ Thanh Liên này là bạn gái cậu ta à?”Đào Thành: “Không tính là bạn gái, đại ca mới quen biết cô ta hai ngày thôi”.Lam Linh à một tiếng rồi lại hỏi: “Tiểu Thành, dì cũng muốn tập võ, có thể gia nhập võ quán không?”Đào Thành cười: “Không vấn đề, đại ca là chủ mà, chắc chẳn sẽ nể mặt cháu!”