Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5800: Tất cả đều là của cậu chủ
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Anh!”, Cát Lập giận đến tái mặt.Ngô Bình nhìn anh ta chằm chằm rồi lạnh lùng nói: “Anh tưởng đâu có một ông bố cảnh giới thần thông là ngon lắm sao?”. Cậu nói xong thì giơ huy hiệu của mình ra. Cát Lập là người có kiến thức, nhìn thấy huy hiệu thì giật mình, thốt lên kinh ngạc: “Anh là...”Ngô Bình cất huy hiệu vào, bình thản nói: “Ông bố đó của anh tên gì? Nói tôi nghe thử. Lúc về tôi nhờ sư tôn của tôi hỏi xem ông ta đã dạy dỗ con cái kiểu gì”.Cát Lập hoảng sợ, thực ra anh ta đâu phải là con riêng của tu sĩ thần thông nào đâu, bố anh ta chỉ là quản sự bên cạnh tu sĩ thần thông, mặc dù có chút thực quyền nhưng cũng không phải là nhân vật lợi hại gì. Thân phận của ông ta đương nhiên không dám đắc tội với đệ tử tông lớn như Ngô Bình rồi.Cát Lập đảo mắt, cười “haha” rồi nói: “Cậu Ngô, lúc nãy tôi đùa thôi. Hàn Chí Cao thua là đáng đời”.Ngô Bình hừm một tiếng: “Đùa hả? Tôi cho phép anh đùa với tôi chưa?”Cát Lập nhột ý, cười hòa, nói: “Cậu Ngô, lúc nãy tôi đã lỗ mãng, nếu anh không vui thì cứ tát tôi một bạt tai cho hả giận”.“Cút”. Ngô Bình chau mày.“Được, tôi cút ngay đây”. Cát Lập đó không nói thêm câu nào, quay đầu là bỏ chạy ngay. Hồ Dật Chỉ thấy Cát Lập có chỗ dựa lớn như thế mà cũng sợ tới bỏ chạy thì giật mình, anh ta lập tức suy ngẫm về thân phận của Ngô Bình. Lúc nãy anh †a vẫn chưa nhìn rõ huy hiệu đó, vì vậy vẫn chưa biết được lai lịch của Ngô Bình.Ngô Bình thấy càng ngày càng có nhiều người đến làm quen thì hơi mệt mỏi nên chào Hồ Dật Chi một tiếng rồi dắt Hàn Băng Nghiên rời khỏi khách sạn.Lúc hai người họ về đến nhà họ Hàn thì Hàn Chí Thành đang đợi họ. Sau khi được Ngô Bình điều trị, vết thương trên người ông ấy đã đỡ được một nửa.“Băng Nghiên, Tiểu Ngô, dạ tiệc thế nào hả?”. Ông ấy cười, hỏi.Hàn Băng Nghiên vội nói: “Bố, anh Bình đã giúp bố trút được giận rồi”. Sau đó cô ta kể lại chuyện Hàn Chí Cao thua bài.“Gì cơ? Gần chục tỷ hả?”, Hàn Chí Thành bất ngờ xuýt xoa.Ngô Bình: “Chú Hàn, bây giờ Hàn Chí Cao không còn tiền thì chỉ là một con chó không nhà thôi. Ngày mai chú hãy dạy cho ông ta một bài học”.Hàn Chí Thành gật đầu: “Ừ, con người này quá độc ác, chú không thể tha cho ông ta”.Ngô Bình ngồi lại nhà họ Hàn một lúc rồi đến chỗ Nghiêm Lãnh Thạch.Lúc này Nghiêm Lãnh Thạch đã chuyển toàn bộ tiền thắng cược của Ngô Bình vào mấy tài khoản của công ty.Ngô Bình phát hiện số lượng nhân viên nhà họ Hàn tăng lên rất nhiều, xem ra sau khi nuốt chửng địa bàn nhà họ Vương, ông ta không thể không tuyển thêm người.“Cậu chủ, nhà họ Vương đã tiêu đời rồi, sau này địa bàn nhà họ Vương sẽ do tôi quản lý”.Ngô Bình: “Nói vậy là bây giờ ông đã là người có quyền lực lớn nhất ở Trung Châu rồi?”Nghiêm Lãnh Thạch: “Tất cả đều là của cậu chủ, tôi chỉ dốc sức vì cậu thôi”.Ngô Bình: “Ông Nghiêm, ông phải cho người giám sát phía công ty cho thuê, tôi không có thời gian để mắt đến”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Cậu chủ yên tâm, tôi đã sắp xếp xong rồi”.
“Anh!”, Cát Lập giận đến tái mặt.
Ngô Bình nhìn anh ta chằm chằm rồi lạnh lùng nói: “Anh tưởng đâu có một ông bố cảnh giới thần thông là ngon lắm sao?”. Cậu nói xong thì giơ huy hiệu của mình ra.
Cát Lập là người có kiến thức, nhìn thấy huy hiệu thì giật mình, thốt lên kinh ngạc: “Anh là...”
Ngô Bình cất huy hiệu vào, bình thản nói: “Ông bố đó của anh tên gì? Nói tôi nghe thử. Lúc về tôi nhờ sư tôn của tôi hỏi xem ông ta đã dạy dỗ con cái kiểu gì”.
Cát Lập hoảng sợ, thực ra anh ta đâu phải là con riêng của tu sĩ thần thông nào đâu, bố anh ta chỉ là quản sự bên cạnh tu sĩ thần thông, mặc dù có chút thực quyền nhưng cũng không phải là nhân vật lợi hại gì. Thân phận của ông ta đương nhiên không dám đắc tội với đệ tử tông lớn như Ngô Bình rồi.
Cát Lập đảo mắt, cười “haha” rồi nói: “Cậu Ngô, lúc nãy tôi đùa thôi. Hàn Chí Cao thua là đáng đời”.
Ngô Bình hừm một tiếng: “Đùa hả? Tôi cho phép anh đùa với tôi chưa?”
Cát Lập nhột ý, cười hòa, nói: “Cậu Ngô, lúc nãy tôi đã lỗ mãng, nếu anh không vui thì cứ tát tôi một bạt tai cho hả giận”.
“Cút”. Ngô Bình chau mày.
“Được, tôi cút ngay đây”. Cát Lập đó không nói thêm câu nào, quay đầu là bỏ chạy ngay.
Hồ Dật Chỉ thấy Cát Lập có chỗ dựa lớn như thế mà cũng sợ tới bỏ chạy thì giật mình, anh ta lập tức suy ngẫm về thân phận của Ngô Bình. Lúc nãy anh †a vẫn chưa nhìn rõ huy hiệu đó, vì vậy vẫn chưa biết được lai lịch của Ngô Bình.
Ngô Bình thấy càng ngày càng có nhiều người đến làm quen thì hơi mệt mỏi nên chào Hồ Dật Chi một tiếng rồi dắt Hàn Băng Nghiên rời khỏi khách sạn.
Lúc hai người họ về đến nhà họ Hàn thì Hàn Chí Thành đang đợi họ. Sau khi được Ngô Bình điều trị, vết thương trên người ông ấy đã đỡ được một nửa.
“Băng Nghiên, Tiểu Ngô, dạ tiệc thế nào hả?”. Ông ấy cười, hỏi.
Hàn Băng Nghiên vội nói: “Bố, anh Bình đã giúp bố trút được giận rồi”. Sau đó cô ta kể lại chuyện Hàn Chí Cao thua bài.
“Gì cơ? Gần chục tỷ hả?”, Hàn Chí Thành bất ngờ xuýt xoa.
Ngô Bình: “Chú Hàn, bây giờ Hàn Chí Cao không còn tiền thì chỉ là một con chó không nhà thôi. Ngày mai chú hãy dạy cho ông ta một bài học”.
Hàn Chí Thành gật đầu: “Ừ, con người này quá độc ác, chú không thể tha cho ông ta”.
Ngô Bình ngồi lại nhà họ Hàn một lúc rồi đến chỗ Nghiêm Lãnh Thạch.
Lúc này Nghiêm Lãnh Thạch đã chuyển toàn bộ tiền thắng cược của Ngô Bình vào mấy tài khoản của công ty.
Ngô Bình phát hiện số lượng nhân viên nhà họ Hàn tăng lên rất nhiều, xem ra sau khi nuốt chửng địa bàn nhà họ Vương, ông ta không thể không tuyển thêm người.
“Cậu chủ, nhà họ Vương đã tiêu đời rồi, sau này địa bàn nhà họ Vương sẽ do tôi quản lý”.
Ngô Bình: “Nói vậy là bây giờ ông đã là người có quyền lực lớn nhất ở Trung Châu rồi?”
Nghiêm Lãnh Thạch: “Tất cả đều là của cậu chủ, tôi chỉ dốc sức vì cậu thôi”.
Ngô Bình: “Ông Nghiêm, ông phải cho người giám sát phía công ty cho thuê, tôi không có thời gian để mắt đến”.
Nghiêm Lãnh Thạch: “Cậu chủ yên tâm, tôi đã sắp xếp xong rồi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Anh!”, Cát Lập giận đến tái mặt.Ngô Bình nhìn anh ta chằm chằm rồi lạnh lùng nói: “Anh tưởng đâu có một ông bố cảnh giới thần thông là ngon lắm sao?”. Cậu nói xong thì giơ huy hiệu của mình ra. Cát Lập là người có kiến thức, nhìn thấy huy hiệu thì giật mình, thốt lên kinh ngạc: “Anh là...”Ngô Bình cất huy hiệu vào, bình thản nói: “Ông bố đó của anh tên gì? Nói tôi nghe thử. Lúc về tôi nhờ sư tôn của tôi hỏi xem ông ta đã dạy dỗ con cái kiểu gì”.Cát Lập hoảng sợ, thực ra anh ta đâu phải là con riêng của tu sĩ thần thông nào đâu, bố anh ta chỉ là quản sự bên cạnh tu sĩ thần thông, mặc dù có chút thực quyền nhưng cũng không phải là nhân vật lợi hại gì. Thân phận của ông ta đương nhiên không dám đắc tội với đệ tử tông lớn như Ngô Bình rồi.Cát Lập đảo mắt, cười “haha” rồi nói: “Cậu Ngô, lúc nãy tôi đùa thôi. Hàn Chí Cao thua là đáng đời”.Ngô Bình hừm một tiếng: “Đùa hả? Tôi cho phép anh đùa với tôi chưa?”Cát Lập nhột ý, cười hòa, nói: “Cậu Ngô, lúc nãy tôi đã lỗ mãng, nếu anh không vui thì cứ tát tôi một bạt tai cho hả giận”.“Cút”. Ngô Bình chau mày.“Được, tôi cút ngay đây”. Cát Lập đó không nói thêm câu nào, quay đầu là bỏ chạy ngay. Hồ Dật Chỉ thấy Cát Lập có chỗ dựa lớn như thế mà cũng sợ tới bỏ chạy thì giật mình, anh ta lập tức suy ngẫm về thân phận của Ngô Bình. Lúc nãy anh †a vẫn chưa nhìn rõ huy hiệu đó, vì vậy vẫn chưa biết được lai lịch của Ngô Bình.Ngô Bình thấy càng ngày càng có nhiều người đến làm quen thì hơi mệt mỏi nên chào Hồ Dật Chi một tiếng rồi dắt Hàn Băng Nghiên rời khỏi khách sạn.Lúc hai người họ về đến nhà họ Hàn thì Hàn Chí Thành đang đợi họ. Sau khi được Ngô Bình điều trị, vết thương trên người ông ấy đã đỡ được một nửa.“Băng Nghiên, Tiểu Ngô, dạ tiệc thế nào hả?”. Ông ấy cười, hỏi.Hàn Băng Nghiên vội nói: “Bố, anh Bình đã giúp bố trút được giận rồi”. Sau đó cô ta kể lại chuyện Hàn Chí Cao thua bài.“Gì cơ? Gần chục tỷ hả?”, Hàn Chí Thành bất ngờ xuýt xoa.Ngô Bình: “Chú Hàn, bây giờ Hàn Chí Cao không còn tiền thì chỉ là một con chó không nhà thôi. Ngày mai chú hãy dạy cho ông ta một bài học”.Hàn Chí Thành gật đầu: “Ừ, con người này quá độc ác, chú không thể tha cho ông ta”.Ngô Bình ngồi lại nhà họ Hàn một lúc rồi đến chỗ Nghiêm Lãnh Thạch.Lúc này Nghiêm Lãnh Thạch đã chuyển toàn bộ tiền thắng cược của Ngô Bình vào mấy tài khoản của công ty.Ngô Bình phát hiện số lượng nhân viên nhà họ Hàn tăng lên rất nhiều, xem ra sau khi nuốt chửng địa bàn nhà họ Vương, ông ta không thể không tuyển thêm người.“Cậu chủ, nhà họ Vương đã tiêu đời rồi, sau này địa bàn nhà họ Vương sẽ do tôi quản lý”.Ngô Bình: “Nói vậy là bây giờ ông đã là người có quyền lực lớn nhất ở Trung Châu rồi?”Nghiêm Lãnh Thạch: “Tất cả đều là của cậu chủ, tôi chỉ dốc sức vì cậu thôi”.Ngô Bình: “Ông Nghiêm, ông phải cho người giám sát phía công ty cho thuê, tôi không có thời gian để mắt đến”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Cậu chủ yên tâm, tôi đã sắp xếp xong rồi”.