Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5871: Ông đang nói chuyện với tôi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Vẻ mặt Âu Dương Chí Viễn khinh miệt nói: “Kha Đạt Hưng, đồ của người khác, anh có la liếm thế nào cũng vô dụng, tự lo cho mình đi. Cho dù tôi không ở đây, nhà họ Kha cũng không đến lượt anh nhảy vào”.Sắc mặt Kha Đạt Hưng tái nhợt: “Anh...”Kha Đạt Hùng khế nhíu mày, nói: “Chí Viễn, nếu anh đi thì cứ đường đường chính chính mà đi, đừng có gây chuyện phiền phức”.Âu Dương Chí Viễn: “Tôi dốc sức cho nhà họ Kha mời mấy năm, lập nhiều công lao. Đến cuối cùng, các người lại lấy đi mọi thứ của tôi, không bồi thường gì cả. Tôi không gây chuyện ồn ào, thế vẫn còn chưa đủ giữ thể diện sao?”Kha Linh Thi nhíu mày: “Âu Dương Chí Viễn, anh đừng có làm ồn nữa. Kính rượu cậu Lương Ngũ rồi đi đi!”Âu Dương Chí Viễn lạnh nhạt nói: “Tôi không cần kính rượu bất kỳ ai”. Âu Dương Chí Viễn vươn tay lấy thỏa thuận ly hôn từ trong túi bên người Kha Linh Thi, không buồn nhìn mà trực tiếp ký vào.Kha Chấn Hùng thấy vậy thì giận tím mặt: “Âu Dương Chí Viễn, có phải anh không muốn yên ổn không? Anh đừng quên, nhà họ Kha tôi đã xóa nợ tám mươi triệu của anh rồi đấy”. Âu Dương Chí Viễn nghe ông ta nói nợ nần, lập tức nổi giận ném phần thỏa thuận đi, lạnh lùng nói: “Tám mươi triệu kia, là do con gái ông, Kha Linh Thi cờ bạc mà thua, không liên quan gì đến tôi?”Kha Linh Thi nhíu mày: “Âu Dương Chí Viễn, tiền là tôi trộm, nhưng đó cũng là nợ nần chung của vợ chồng. Hiện tại chúng ta vấn chưa làm thủ tục, khoản nợ này đương nhiên là mỗi người một nửa”.Âu Dương Chí Viễn siết chặt nắm tay, biết đây là do nhà họ Kha cố ý làm khó, ông ấy thấp giọng nói: “Các người đừng có hiếp người quá đáng!”Kha Chấn Hùng lạnh mặt nói: “Không muốn trả tám mươi vạn thì anh kính rượu cậu Lương đi!”Âu Dương Chí Viễn lạnh lùng nói: “Tôi nói rồi, tôi không cần kính rượu bất kỳ ai ngồi đây!”“Cho anh mặt mũi mà anh lại không cần!”, Kha Đạt Hưng lập tức nhảy dựng lên: “Tám mươi triệu kia, một đồng anh cũng không được thiếu!”“Chẳng phải chỉ là tám mươi triệu thôi sao, tôi trả thay ông ấy”. Lúc này cửa bị đẩy ra, Ngô Bình đã đi vào.Nhìn thấy Ngô Bình, Kha Linh Thi kia nhíu mày nói: “Cậu ta đến làm gì?” Âu Dương Chí Viễn cũng có chút bất ngờ nói: “Tiểu Bình, sao con lại đến đây?”Ngô Bình: “Nếu con không đến, không biết đám người này còn ức hiếp cha nuôi thế nào nữa”.Kha Đạt Hưng nhíu mày: “Nhóc con, cậu đang làm gì vậy!”Ngô Bình lấy một tấm chỉ phiếu, ném đi, chỉ phiếu như một phi tiêu đâm vào mặt bàn trước mặt Kha Chấn Hùng mấy milimet!Kha Chấn Hùng giật mình đứng dậy, sau đó lạnh lùng nhìn Ngô Bình nói: “Nhóc con, dám khoe khoang trước mặt tôi, gan cậu không nhỏ đâu nhỉ!”Ngô Bình cười nhạt: “ôi trước giờ đều rất to ganiLương Thành Bích chậm rãi đứng dậy nói: “Nhóc con, nghe khẩu âm thì cậu cũng là người Trung Châu nhỉ. Nếu là người Trung Châu, có lẽ cũng biết tôi là ai”.Ngô Bình nhìn hắn ta nói: “Tôi biết ông, LươngThành Bích, kinh doanh vận tải xe taxi”.Lương Thành Bích ngây người, sau đó cười lạnh: “Nếu cậu đã biết tôi là ai, vậy thì mau khuyên cha nuôi của cậu đi”. Ngô Bình: “Khuyên ông ấy cái gì, kính rượu cho ông sao? Ông xứng sao?”Lời này vừa thốt ra, mọi người ngồi đây đều kinh ngạc. Lương Thành Bích là người nào chứ, dám nói với hắn ta như vậy, nhóc con này chán sống rồi sao?Lương Thành Bích nheo mắt, hắn ta cười lạnh, sau lưng có một vị cao thủ bước ra. Người này là cao thủ luyện khí tầng bảy, là vệ sĩ của Lương Thành Bích.Vẻ mặt vị cao thủ này sắc lạnh, hắn ta vừa đi đến trước mặt Ngô Bình, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi cậu Lương ngay!”
Vẻ mặt Âu Dương Chí Viễn khinh miệt nói: “Kha Đạt Hưng, đồ của người khác, anh có la liếm thế nào cũng vô dụng, tự lo cho mình đi. Cho dù tôi không ở đây, nhà họ Kha cũng không đến lượt anh nhảy vào”.
Sắc mặt Kha Đạt Hưng tái nhợt: “Anh...”
Kha Đạt Hùng khế nhíu mày, nói: “Chí Viễn, nếu anh đi thì cứ đường đường chính chính mà đi, đừng có gây chuyện phiền phức”.
Âu Dương Chí Viễn: “Tôi dốc sức cho nhà họ Kha mời mấy năm, lập nhiều công lao. Đến cuối cùng, các người lại lấy đi mọi thứ của tôi, không bồi thường gì cả. Tôi không gây chuyện ồn ào, thế vẫn còn chưa đủ giữ thể diện sao?”
Kha Linh Thi nhíu mày: “Âu Dương Chí Viễn, anh đừng có làm ồn nữa. Kính rượu cậu Lương Ngũ rồi đi đi!”
Âu Dương Chí Viễn lạnh nhạt nói: “Tôi không cần kính rượu bất kỳ ai”. Âu Dương Chí Viễn vươn tay lấy thỏa thuận ly hôn từ trong túi bên người Kha Linh Thi, không buồn nhìn mà trực tiếp ký vào.
Kha Chấn Hùng thấy vậy thì giận tím mặt: “Âu Dương Chí Viễn, có phải anh không muốn yên ổn không? Anh đừng quên, nhà họ Kha tôi đã xóa nợ tám mươi triệu của anh rồi đấy”.
Âu Dương Chí Viễn nghe ông ta nói nợ nần, lập tức nổi giận ném phần thỏa thuận đi, lạnh lùng nói: “Tám mươi triệu kia, là do con gái ông, Kha Linh Thi cờ bạc mà thua, không liên quan gì đến tôi?”
Kha Linh Thi nhíu mày: “Âu Dương Chí Viễn, tiền là tôi trộm, nhưng đó cũng là nợ nần chung của vợ chồng. Hiện tại chúng ta vấn chưa làm thủ tục, khoản nợ này đương nhiên là mỗi người một nửa”.
Âu Dương Chí Viễn siết chặt nắm tay, biết đây là do nhà họ Kha cố ý làm khó, ông ấy thấp giọng nói: “Các người đừng có hiếp người quá đáng!”
Kha Chấn Hùng lạnh mặt nói: “Không muốn trả tám mươi vạn thì anh kính rượu cậu Lương đi!”
Âu Dương Chí Viễn lạnh lùng nói: “Tôi nói rồi, tôi không cần kính rượu bất kỳ ai ngồi đây!”
“Cho anh mặt mũi mà anh lại không cần!”, Kha Đạt Hưng lập tức nhảy dựng lên: “Tám mươi triệu kia, một đồng anh cũng không được thiếu!”
“Chẳng phải chỉ là tám mươi triệu thôi sao, tôi trả thay ông ấy”. Lúc này cửa bị đẩy ra, Ngô Bình đã đi vào.
Nhìn thấy Ngô Bình, Kha Linh Thi kia nhíu mày nói: “Cậu ta đến làm gì?”
Âu Dương Chí Viễn cũng có chút bất ngờ nói: “Tiểu Bình, sao con lại đến đây?”
Ngô Bình: “Nếu con không đến, không biết đám người này còn ức hiếp cha nuôi thế nào nữa”.
Kha Đạt Hưng nhíu mày: “Nhóc con, cậu đang làm gì vậy!”
Ngô Bình lấy một tấm chỉ phiếu, ném đi, chỉ phiếu như một phi tiêu đâm vào mặt bàn trước mặt Kha Chấn Hùng mấy milimet!
Kha Chấn Hùng giật mình đứng dậy, sau đó lạnh lùng nhìn Ngô Bình nói: “Nhóc con, dám khoe khoang trước mặt tôi, gan cậu không nhỏ đâu nhỉ!”
Ngô Bình cười nhạt: “
ôi trước giờ đều rất to gani
Lương Thành Bích chậm rãi đứng dậy nói: “Nhóc con, nghe khẩu âm thì cậu cũng là người Trung Châu nhỉ. Nếu là người Trung Châu, có lẽ cũng biết tôi là ai”.
Ngô Bình nhìn hắn ta nói: “Tôi biết ông, Lương
Thành Bích, kinh doanh vận tải xe taxi”.
Lương Thành Bích ngây người, sau đó cười lạnh: “Nếu cậu đã biết tôi là ai, vậy thì mau khuyên cha nuôi của cậu đi”.
Ngô Bình: “Khuyên ông ấy cái gì, kính rượu cho ông sao? Ông xứng sao?”
Lời này vừa thốt ra, mọi người ngồi đây đều kinh ngạc. Lương Thành Bích là người nào chứ, dám nói với hắn ta như vậy, nhóc con này chán sống rồi sao?
Lương Thành Bích nheo mắt, hắn ta cười lạnh, sau lưng có một vị cao thủ bước ra. Người này là cao thủ luyện khí tầng bảy, là vệ sĩ của Lương Thành Bích.
Vẻ mặt vị cao thủ này sắc lạnh, hắn ta vừa đi đến trước mặt Ngô Bình, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi cậu Lương ngay!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Vẻ mặt Âu Dương Chí Viễn khinh miệt nói: “Kha Đạt Hưng, đồ của người khác, anh có la liếm thế nào cũng vô dụng, tự lo cho mình đi. Cho dù tôi không ở đây, nhà họ Kha cũng không đến lượt anh nhảy vào”.Sắc mặt Kha Đạt Hưng tái nhợt: “Anh...”Kha Đạt Hùng khế nhíu mày, nói: “Chí Viễn, nếu anh đi thì cứ đường đường chính chính mà đi, đừng có gây chuyện phiền phức”.Âu Dương Chí Viễn: “Tôi dốc sức cho nhà họ Kha mời mấy năm, lập nhiều công lao. Đến cuối cùng, các người lại lấy đi mọi thứ của tôi, không bồi thường gì cả. Tôi không gây chuyện ồn ào, thế vẫn còn chưa đủ giữ thể diện sao?”Kha Linh Thi nhíu mày: “Âu Dương Chí Viễn, anh đừng có làm ồn nữa. Kính rượu cậu Lương Ngũ rồi đi đi!”Âu Dương Chí Viễn lạnh nhạt nói: “Tôi không cần kính rượu bất kỳ ai”. Âu Dương Chí Viễn vươn tay lấy thỏa thuận ly hôn từ trong túi bên người Kha Linh Thi, không buồn nhìn mà trực tiếp ký vào.Kha Chấn Hùng thấy vậy thì giận tím mặt: “Âu Dương Chí Viễn, có phải anh không muốn yên ổn không? Anh đừng quên, nhà họ Kha tôi đã xóa nợ tám mươi triệu của anh rồi đấy”. Âu Dương Chí Viễn nghe ông ta nói nợ nần, lập tức nổi giận ném phần thỏa thuận đi, lạnh lùng nói: “Tám mươi triệu kia, là do con gái ông, Kha Linh Thi cờ bạc mà thua, không liên quan gì đến tôi?”Kha Linh Thi nhíu mày: “Âu Dương Chí Viễn, tiền là tôi trộm, nhưng đó cũng là nợ nần chung của vợ chồng. Hiện tại chúng ta vấn chưa làm thủ tục, khoản nợ này đương nhiên là mỗi người một nửa”.Âu Dương Chí Viễn siết chặt nắm tay, biết đây là do nhà họ Kha cố ý làm khó, ông ấy thấp giọng nói: “Các người đừng có hiếp người quá đáng!”Kha Chấn Hùng lạnh mặt nói: “Không muốn trả tám mươi vạn thì anh kính rượu cậu Lương đi!”Âu Dương Chí Viễn lạnh lùng nói: “Tôi nói rồi, tôi không cần kính rượu bất kỳ ai ngồi đây!”“Cho anh mặt mũi mà anh lại không cần!”, Kha Đạt Hưng lập tức nhảy dựng lên: “Tám mươi triệu kia, một đồng anh cũng không được thiếu!”“Chẳng phải chỉ là tám mươi triệu thôi sao, tôi trả thay ông ấy”. Lúc này cửa bị đẩy ra, Ngô Bình đã đi vào.Nhìn thấy Ngô Bình, Kha Linh Thi kia nhíu mày nói: “Cậu ta đến làm gì?” Âu Dương Chí Viễn cũng có chút bất ngờ nói: “Tiểu Bình, sao con lại đến đây?”Ngô Bình: “Nếu con không đến, không biết đám người này còn ức hiếp cha nuôi thế nào nữa”.Kha Đạt Hưng nhíu mày: “Nhóc con, cậu đang làm gì vậy!”Ngô Bình lấy một tấm chỉ phiếu, ném đi, chỉ phiếu như một phi tiêu đâm vào mặt bàn trước mặt Kha Chấn Hùng mấy milimet!Kha Chấn Hùng giật mình đứng dậy, sau đó lạnh lùng nhìn Ngô Bình nói: “Nhóc con, dám khoe khoang trước mặt tôi, gan cậu không nhỏ đâu nhỉ!”Ngô Bình cười nhạt: “ôi trước giờ đều rất to ganiLương Thành Bích chậm rãi đứng dậy nói: “Nhóc con, nghe khẩu âm thì cậu cũng là người Trung Châu nhỉ. Nếu là người Trung Châu, có lẽ cũng biết tôi là ai”.Ngô Bình nhìn hắn ta nói: “Tôi biết ông, LươngThành Bích, kinh doanh vận tải xe taxi”.Lương Thành Bích ngây người, sau đó cười lạnh: “Nếu cậu đã biết tôi là ai, vậy thì mau khuyên cha nuôi của cậu đi”. Ngô Bình: “Khuyên ông ấy cái gì, kính rượu cho ông sao? Ông xứng sao?”Lời này vừa thốt ra, mọi người ngồi đây đều kinh ngạc. Lương Thành Bích là người nào chứ, dám nói với hắn ta như vậy, nhóc con này chán sống rồi sao?Lương Thành Bích nheo mắt, hắn ta cười lạnh, sau lưng có một vị cao thủ bước ra. Người này là cao thủ luyện khí tầng bảy, là vệ sĩ của Lương Thành Bích.Vẻ mặt vị cao thủ này sắc lạnh, hắn ta vừa đi đến trước mặt Ngô Bình, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi cậu Lương ngay!”