Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5892: Đi theo tôi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Những người xung quanh im lặng một lúc rồi đột ngột vỗ tay cổ vũ nồng nhiệt.“Hay lắm”. “Anh là hảo hán”. Cách đó không xa, Lục Tinh Sương nhìn NgôBình với ánh mắt ngưỡng mộ, người đàn ông này quả thật không đơn giản. Cô ấy tiến nhanh về phía Ngô Bình, cười, nói: “Anh Ngô”.Ngô Bình hơi bất ngờ khi thấy cô ấy, cậu nói: “Cô Lục, sao cô cũng xuống núi?”Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, tôi quen mấy người lúc nãy, họ nhà người của nhà họ Âm”.Ngô Bình: “Nhà họ Âm?”Lục Tinh Sương gật đầu: “Giờ mảnh đất này thuộc sở hữu của nhà họ Gổ, nhà họ Âm là hộ khác đến nhưng thực lực rất mạnh, nghe nói đang chuẩn bị giành mảnh đất này từ tay nhà họ Cổ, dùng để phát triển nghĩa trang quy mô lớn. Tôi nghe nói nhà họ Âm định xây dựng ba trăm ngàn mộ phần ở đây”.Ngô Bình: “Thì ra là người do nhà họ Âm phái đến, hèn gì”.Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, nhà họ Âm làm việc không nói nguyên tắc, lúc nấy anh đánh người của họ, nhất định phải cẩn thận”.Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô đã nhắc nhở”.Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, nhà tôi ở bên núi, anh có thời gian ghé chơi không?” Ngô Bình: “Tôi không đến làm phiền đâu”.Dường như Lục Tinh Sương đã đoán được việc Ngô Bình sẽ từ chối, cô ấy nói: “Anh Ngô, từ nhỏ tôi đã lớn lên trên núi, biết trên núi có một hang động, bên trong có thứ rất đặc biệt”.Cô ấy nói như vậy quả thật đã khơi dậy hứng thú của Ngô Bình, cậu hỏi: “Thứ gì đặc biệt?”Lục Tinh Sương cười, nói Tôi có thể dắt anh Ngô đi, đến lúc đó anh sẽ biết”.Ngô Bình xoa mũi, cảm giác hình như cô gái xinh đẹp này có ý với mình, có điều sự tò mò vẫn nhiều hơn đắn đo, cậu gật đầu, nói: “Được, cô dẫn đường đi”.Hai người họ lại lên núi, sau khi băng qua núi thì đi thêm một đoạn nữa. Mặt kia của quả núi là sườn khuất nắng, ánh nắng khá ít, vì vậy có vẻ khá âm u. Chỗ này khắp nơi đều là bụi rậm, rất khó đi lại, may mà Ngô Bình có pháp thuật nên những nơi cậu đi qua cây cỏ đều tự động nhường đường để cậu đi.Lục Tinh Sương cảm thấy rất thần kỳ, càng cảm thấy Ngô Bình thâm sâu khó lường hơn. Họ đi được mười mấy dặm đường núi thì đến một rừng cây heo hút. Lúc đến trước một ngọn núi đá lớn, Lục Tinh Sương dừng lại, nói: “Anh Ngô, cửa vào năm dưới tảng đá này, lúc nhỏ tôi còn có thể chui vào, giờ lớn rồi, không thể chui vào được nữa”.Ngô Bình ngồi xổm xuống quan sát, phát hiện đúng là bên dưới tảng đá lớn có một cửa động nhỏ bị cỏ dại che lấp. Nếu như không nhờ Lục Tỉnh Sương chỉ thì cậu cũng rất khó tìm được cửa động khó thấy này.Cậu quan sát một lúc rồi đưa tay xuống dưới tảng đá lớn, đẩy nhẹ. Một tiếng động lớn vang lên, tảng đá lớn nặng mấy chục tấn bỗng lăn ra xa một mét, để lộ cửa động hoàn chỉnh với đường kính hơn một mét bên dưới.Ngô Bình quan sát cửa động, phát hiện nó rất sâu, bên trong tối om.Lục Tinh Sương: “Đã mấy năm rồi tôi không xuống đó, trong ký ức của tôi, chỗ này cách đáy động chừng hai mươi mấy mét. Không gian bên dưới rất rộng. Anh Ngô, chúng ta vào xem thử không?”Ngô Bình cười, ô Lục, cô đừng úp mở nữa, có thể nói cho tôi biết rốt cuộc thứ đặc biệt mà cô nói là gì không?”Lục Tinh Sương cười, nói: “Thôi được, thật ra đó là một số loài nấm phát sáng, có mùi rất thơm. Còn có một số côn trùng biết phát sáng, lúc nhỏ tôi thường dắt em trai đến chơi”. Ngô Bình động lòng: “Nấm phát sáng sao? Cô từng ăn chúng chưa?”Lục Tinh Sương liền lắc đầu: “Chưa, bố tôi không cho tôi ăn lung tung”.
Những người xung quanh im lặng một lúc rồi đột ngột vỗ tay cổ vũ nồng nhiệt.
“Hay lắm”. “Anh là hảo hán”. Cách đó không xa, Lục Tinh Sương nhìn Ngô
Bình với ánh mắt ngưỡng mộ, người đàn ông này quả thật không đơn giản.
Cô ấy tiến nhanh về phía Ngô Bình, cười, nói: “Anh Ngô”.
Ngô Bình hơi bất ngờ khi thấy cô ấy, cậu nói: “Cô Lục, sao cô cũng xuống núi?”
Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, tôi quen mấy người lúc nãy, họ nhà người của nhà họ Âm”.
Ngô Bình: “Nhà họ Âm?”
Lục Tinh Sương gật đầu: “Giờ mảnh đất này thuộc sở hữu của nhà họ Gổ, nhà họ Âm là hộ khác đến nhưng thực lực rất mạnh, nghe nói đang chuẩn bị giành mảnh đất này từ tay nhà họ Cổ, dùng để phát triển nghĩa trang quy mô lớn. Tôi nghe nói nhà họ Âm định xây dựng ba trăm ngàn mộ phần ở đây”.
Ngô Bình: “Thì ra là người do nhà họ Âm phái đến, hèn gì”.
Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, nhà họ Âm làm việc không nói nguyên tắc, lúc nấy anh đánh người của họ, nhất định phải cẩn thận”.
Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô đã nhắc nhở”.
Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, nhà tôi ở bên núi, anh có thời gian ghé chơi không?”
Ngô Bình: “Tôi không đến làm phiền đâu”.
Dường như Lục Tinh Sương đã đoán được việc Ngô Bình sẽ từ chối, cô ấy nói: “Anh Ngô, từ nhỏ tôi đã lớn lên trên núi, biết trên núi có một hang động, bên trong có thứ rất đặc biệt”.
Cô ấy nói như vậy quả thật đã khơi dậy hứng thú của Ngô Bình, cậu hỏi: “Thứ gì đặc biệt?”
Lục Tinh Sương cười, nói Tôi có thể dắt anh Ngô đi, đến lúc đó anh sẽ biết”.
Ngô Bình xoa mũi, cảm giác hình như cô gái xinh đẹp này có ý với mình, có điều sự tò mò vẫn nhiều hơn đắn đo, cậu gật đầu, nói: “Được, cô dẫn đường đi”.
Hai người họ lại lên núi, sau khi băng qua núi thì đi thêm một đoạn nữa. Mặt kia của quả núi là sườn khuất nắng, ánh nắng khá ít, vì vậy có vẻ khá âm u. Chỗ này khắp nơi đều là bụi rậm, rất khó đi lại, may mà Ngô Bình có pháp thuật nên những nơi cậu đi qua cây cỏ đều tự động nhường đường để cậu đi.
Lục Tinh Sương cảm thấy rất thần kỳ, càng cảm thấy Ngô Bình thâm sâu khó lường hơn. Họ đi được mười mấy dặm đường núi thì đến một rừng cây heo hút. Lúc đến trước một ngọn núi đá lớn, Lục Tinh Sương dừng lại, nói: “Anh Ngô, cửa vào năm dưới tảng đá này, lúc nhỏ tôi còn có thể chui vào, giờ lớn rồi, không thể chui vào được nữa”.
Ngô Bình ngồi xổm xuống quan sát, phát hiện đúng là bên dưới tảng đá lớn có một cửa động nhỏ bị cỏ dại che lấp. Nếu như không nhờ Lục Tỉnh Sương chỉ thì cậu cũng rất khó tìm được cửa động khó thấy này.
Cậu quan sát một lúc rồi đưa tay xuống dưới tảng đá lớn, đẩy nhẹ. Một tiếng động lớn vang lên, tảng đá lớn nặng mấy chục tấn bỗng lăn ra xa một mét, để lộ cửa động hoàn chỉnh với đường kính hơn một mét bên dưới.
Ngô Bình quan sát cửa động, phát hiện nó rất sâu, bên trong tối om.
Lục Tinh Sương: “Đã mấy năm rồi tôi không xuống đó, trong ký ức của tôi, chỗ này cách đáy động chừng hai mươi mấy mét. Không gian bên dưới rất rộng. Anh Ngô, chúng ta vào xem thử không?”
Ngô Bình cười, ô Lục, cô đừng úp mở nữa, có thể nói cho tôi biết rốt cuộc thứ đặc biệt mà cô nói là gì không?”
Lục Tinh Sương cười, nói: “Thôi được, thật ra đó là một số loài nấm phát sáng, có mùi rất thơm. Còn có một số côn trùng biết phát sáng, lúc nhỏ tôi thường dắt em trai đến chơi”.
Ngô Bình động lòng: “Nấm phát sáng sao? Cô từng ăn chúng chưa?”
Lục Tinh Sương liền lắc đầu: “Chưa, bố tôi không cho tôi ăn lung tung”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Những người xung quanh im lặng một lúc rồi đột ngột vỗ tay cổ vũ nồng nhiệt.“Hay lắm”. “Anh là hảo hán”. Cách đó không xa, Lục Tinh Sương nhìn NgôBình với ánh mắt ngưỡng mộ, người đàn ông này quả thật không đơn giản. Cô ấy tiến nhanh về phía Ngô Bình, cười, nói: “Anh Ngô”.Ngô Bình hơi bất ngờ khi thấy cô ấy, cậu nói: “Cô Lục, sao cô cũng xuống núi?”Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, tôi quen mấy người lúc nãy, họ nhà người của nhà họ Âm”.Ngô Bình: “Nhà họ Âm?”Lục Tinh Sương gật đầu: “Giờ mảnh đất này thuộc sở hữu của nhà họ Gổ, nhà họ Âm là hộ khác đến nhưng thực lực rất mạnh, nghe nói đang chuẩn bị giành mảnh đất này từ tay nhà họ Cổ, dùng để phát triển nghĩa trang quy mô lớn. Tôi nghe nói nhà họ Âm định xây dựng ba trăm ngàn mộ phần ở đây”.Ngô Bình: “Thì ra là người do nhà họ Âm phái đến, hèn gì”.Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, nhà họ Âm làm việc không nói nguyên tắc, lúc nấy anh đánh người của họ, nhất định phải cẩn thận”.Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô đã nhắc nhở”.Lục Tinh Sương: “Anh Ngô, nhà tôi ở bên núi, anh có thời gian ghé chơi không?” Ngô Bình: “Tôi không đến làm phiền đâu”.Dường như Lục Tinh Sương đã đoán được việc Ngô Bình sẽ từ chối, cô ấy nói: “Anh Ngô, từ nhỏ tôi đã lớn lên trên núi, biết trên núi có một hang động, bên trong có thứ rất đặc biệt”.Cô ấy nói như vậy quả thật đã khơi dậy hứng thú của Ngô Bình, cậu hỏi: “Thứ gì đặc biệt?”Lục Tinh Sương cười, nói Tôi có thể dắt anh Ngô đi, đến lúc đó anh sẽ biết”.Ngô Bình xoa mũi, cảm giác hình như cô gái xinh đẹp này có ý với mình, có điều sự tò mò vẫn nhiều hơn đắn đo, cậu gật đầu, nói: “Được, cô dẫn đường đi”.Hai người họ lại lên núi, sau khi băng qua núi thì đi thêm một đoạn nữa. Mặt kia của quả núi là sườn khuất nắng, ánh nắng khá ít, vì vậy có vẻ khá âm u. Chỗ này khắp nơi đều là bụi rậm, rất khó đi lại, may mà Ngô Bình có pháp thuật nên những nơi cậu đi qua cây cỏ đều tự động nhường đường để cậu đi.Lục Tinh Sương cảm thấy rất thần kỳ, càng cảm thấy Ngô Bình thâm sâu khó lường hơn. Họ đi được mười mấy dặm đường núi thì đến một rừng cây heo hút. Lúc đến trước một ngọn núi đá lớn, Lục Tinh Sương dừng lại, nói: “Anh Ngô, cửa vào năm dưới tảng đá này, lúc nhỏ tôi còn có thể chui vào, giờ lớn rồi, không thể chui vào được nữa”.Ngô Bình ngồi xổm xuống quan sát, phát hiện đúng là bên dưới tảng đá lớn có một cửa động nhỏ bị cỏ dại che lấp. Nếu như không nhờ Lục Tỉnh Sương chỉ thì cậu cũng rất khó tìm được cửa động khó thấy này.Cậu quan sát một lúc rồi đưa tay xuống dưới tảng đá lớn, đẩy nhẹ. Một tiếng động lớn vang lên, tảng đá lớn nặng mấy chục tấn bỗng lăn ra xa một mét, để lộ cửa động hoàn chỉnh với đường kính hơn một mét bên dưới.Ngô Bình quan sát cửa động, phát hiện nó rất sâu, bên trong tối om.Lục Tinh Sương: “Đã mấy năm rồi tôi không xuống đó, trong ký ức của tôi, chỗ này cách đáy động chừng hai mươi mấy mét. Không gian bên dưới rất rộng. Anh Ngô, chúng ta vào xem thử không?”Ngô Bình cười, ô Lục, cô đừng úp mở nữa, có thể nói cho tôi biết rốt cuộc thứ đặc biệt mà cô nói là gì không?”Lục Tinh Sương cười, nói: “Thôi được, thật ra đó là một số loài nấm phát sáng, có mùi rất thơm. Còn có một số côn trùng biết phát sáng, lúc nhỏ tôi thường dắt em trai đến chơi”. Ngô Bình động lòng: “Nấm phát sáng sao? Cô từng ăn chúng chưa?”Lục Tinh Sương liền lắc đầu: “Chưa, bố tôi không cho tôi ăn lung tung”.