Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5922: hoan không đại đạo

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tôi là khách được thiếu đảo chủ mời đến, còn anh là ai?”Thiếu niên: “Tôi là người gác cửa. Thiếu đảo chủ từng nói, ngoài anh ấy ra, không ai được phép đi theo con đường này về phía trước”.Ngô Bình tò mò, hỏi: “Tại sao không được đi về trước? Anh có biết trong lớp sương mù đó có thứ gì không?”Thiếu niên lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ biết thiếu đảo chủ không cho phép bất cứ ai vào trong thôi”.Ngô Bình cười, nói: “Nhưng thiếu đảo chủ của các anh cũng nói với tôi, tôi có thể tự do đi lại trong biệt viện”.Thiếu niên nghe xong thì ngây ra, anh ta suy nghĩ rồi nói: “Nếu như thiếu đảo chủ đã nói như vậy thì đúng là tôi không nên ngăn cản anh. Có điều thiếu đảo chủ từng nói với tôi, trong lớp sương mù đó có nguy hiểm rình rập, vì vậy tốt nhất không nên vào”.Ngô Bình: “Con người tôi không sợ nguy hiểm”.  Cậu nói xong thì đi thẳng vào trong.Ngô Bình vào trong lớp sương mù, đi men theo con đường nhỏ, đi được khoảng tầm năm phút thì phía trước liền xuất hiện một cánh cửa bằng đồng, trên hai cánh cửa có hai bức phù điêu của hai thị vệ, một người cầm kiếm dài, người kia cầm giáo lớn.Ngô Bình liếc nhìn rồi đưa tay ra đẩy cánh cửa đồng, phù điêu trên cánh cửa bỗng động đậy, đâm kiếm và giáo về phía cổ Ngô Bình nhanh như một tia chớp.Ngô Bình phản ứng rất nhanh, lập tức lùi về sau. Cậu giật mình nhận ra, một nửa người của thị vệ phù điêu đã chồm ra khỏi cửa, đôi mắt lạnh lùng màu tím nhìn cậu chằm chằm, dường như đang cảnh cáo cậu đừng tiến lại gần.Ngô Bình vừa bị dọa một vố, trong lòng cảm thấy không vui, hừm một tiếng lạnh lùng rồi lại tiến lại gần. Thị vệ bên trái vung kiếm, chém về phía cổ của Ngô Bình.Ngô Bình tóm lấy kiếm, vung nắm đấm, đấm lên mặt thị vệ. Thị vệ được làm bằng đồng nhưng vẫn bị Ngô Bình đấm xẹp mặt.Thị vệ bên còn lại đâm giáo ra nhưng đã bị Ngô Bình đá bay. Thế là Ngô Bình đã đánh một trận với hai thị vệ phù điêu bằng đồng, thực lực của cậu lớn mạnh, chỉ mười mấy chiêu là đã đánh cho phù điêu bầm dập, cánh tay méo mó, binh khí gãy vụn, ngũ quan biến dạng. Cuối cùng, Ngô Bình đã gỡ lun hai tấm cửa lớn và đá sang một bên.Cửa lớn không còn nữa, một con đường lớn thẳng tăm tắp hiện ra phía sau, con đường được lắp gạch lục giác có khắc phù văn rất kỳ lạ.Ngô Bình quan sát hai bên rồi bước qua, cậu vừa đặt chân xuống thì mây mù trước mặt lập tức biến mất. Cậu phát hiện mình đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, cách chỗ cậu rất xa có một bảo tháp chín tầng khổng lồ, phát ra ánh sáng chín màu sáng chói, kỳ lạ và rực rỡ.Ngô Bình liền bị ánh sáng của bảo tháp thu hút, bất giác tiến gần về phía nó. Nhưng cậu vừa bước tới một bước thì liền cảnh giác, nghĩ thầm: Tại sao mình phải đến gần nó?Cậu dừng lại, nhầm mắt lại, cảm nhận không gian xung quanh. Lúc này cậu đã nhận ra, mọi thứ xung quanh đều trống rỗng, không có gì cả, không có không gian, thậm chí cũng không có thời gian.Đến khi cậu mở mắt ra lại, tòa bảo tháp đó đã tiến đến gần cậu hơn rất nhiều, gần như chỉ tầm mấy trăm mét. Cậu giật mình, lẽ nào đấy là ảo cảnh sao? Lúc này, trong đầu cậu bỗng có một số ký ức hiện ra, những ký ức đó đều liên quan đến một loại đại đạo tu hành tên là Thái Không đại đạo. Thái Không đại đạo có thể thi triển ảo cảnh Thái Hư, kỳ không không thể tả.

Ngô Bình: “Tôi là khách được thiếu đảo chủ mời đến, còn anh là ai?”

Thiếu niên: “Tôi là người gác cửa. Thiếu đảo chủ từng nói, ngoài anh ấy ra, không ai được phép đi theo con đường này về phía trước”.

Ngô Bình tò mò, hỏi: “Tại sao không được đi về trước? Anh có biết trong lớp sương mù đó có thứ gì không?”

Thiếu niên lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ biết thiếu đảo chủ không cho phép bất cứ ai vào trong thôi”.

Ngô Bình cười, nói: “Nhưng thiếu đảo chủ của các anh cũng nói với tôi, tôi có thể tự do đi lại trong biệt viện”.

Thiếu niên nghe xong thì ngây ra, anh ta suy nghĩ rồi nói: “Nếu như thiếu đảo chủ đã nói như vậy thì đúng là tôi không nên ngăn cản anh. Có điều thiếu đảo chủ từng nói với tôi, trong lớp sương mù đó có nguy hiểm rình rập, vì vậy tốt nhất không nên vào”.

Ngô Bình: “Con người tôi không sợ nguy hiểm”.  

Cậu nói xong thì đi thẳng vào trong.

Ngô Bình vào trong lớp sương mù, đi men theo con đường nhỏ, đi được khoảng tầm năm phút thì phía trước liền xuất hiện một cánh cửa bằng đồng, trên hai cánh cửa có hai bức phù điêu của hai thị vệ, một người cầm kiếm dài, người kia cầm giáo lớn.

Ngô Bình liếc nhìn rồi đưa tay ra đẩy cánh cửa đồng, phù điêu trên cánh cửa bỗng động đậy, đâm kiếm và giáo về phía cổ Ngô Bình nhanh như một tia chớp.

Ngô Bình phản ứng rất nhanh, lập tức lùi về sau. Cậu giật mình nhận ra, một nửa người của thị vệ phù điêu đã chồm ra khỏi cửa, đôi mắt lạnh lùng màu tím nhìn cậu chằm chằm, dường như đang cảnh cáo cậu đừng tiến lại gần.

Ngô Bình vừa bị dọa một vố, trong lòng cảm thấy không vui, hừm một tiếng lạnh lùng rồi lại tiến lại gần. Thị vệ bên trái vung kiếm, chém về phía cổ của Ngô Bình.

Ngô Bình tóm lấy kiếm, vung nắm đấm, đấm lên mặt thị vệ. Thị vệ được làm bằng đồng nhưng vẫn bị Ngô Bình đấm xẹp mặt.

Thị vệ bên còn lại đâm giáo ra nhưng đã bị Ngô Bình đá bay. Thế là Ngô Bình đã đánh một trận với hai thị vệ phù điêu bằng đồng, thực lực của cậu lớn mạnh, chỉ mười mấy chiêu là đã đánh cho phù điêu bầm dập, cánh tay méo mó, binh khí gãy vụn, ngũ quan biến dạng. Cuối cùng, Ngô Bình đã gỡ lun hai tấm cửa lớn và đá sang một bên.

Cửa lớn không còn nữa, một con đường lớn thẳng tăm tắp hiện ra phía sau, con đường được lắp gạch lục giác có khắc phù văn rất kỳ lạ.

Ngô Bình quan sát hai bên rồi bước qua, cậu vừa đặt chân xuống thì mây mù trước mặt lập tức biến mất. Cậu phát hiện mình đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, cách chỗ cậu rất xa có một bảo tháp chín tầng khổng lồ, phát ra ánh sáng chín màu sáng chói, kỳ lạ và rực rỡ.

Ngô Bình liền bị ánh sáng của bảo tháp thu hút, bất giác tiến gần về phía nó. Nhưng cậu vừa bước tới một bước thì liền cảnh giác, nghĩ thầm: Tại sao mình phải đến gần nó?

Cậu dừng lại, nhầm mắt lại, cảm nhận không gian xung quanh. Lúc này cậu đã nhận ra, mọi thứ xung quanh đều trống rỗng, không có gì cả, không có không gian, thậm chí cũng không có thời gian.

Đến khi cậu mở mắt ra lại, tòa bảo tháp đó đã tiến đến gần cậu hơn rất nhiều, gần như chỉ tầm mấy trăm mét. Cậu giật mình, lẽ nào đấy là ảo cảnh sao? 

Lúc này, trong đầu cậu bỗng có một số ký ức hiện ra, những ký ức đó đều liên quan đến một loại đại đạo tu hành tên là Thái Không đại đạo. Thái Không đại đạo có thể thi triển ảo cảnh Thái Hư, kỳ không không thể tả.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tôi là khách được thiếu đảo chủ mời đến, còn anh là ai?”Thiếu niên: “Tôi là người gác cửa. Thiếu đảo chủ từng nói, ngoài anh ấy ra, không ai được phép đi theo con đường này về phía trước”.Ngô Bình tò mò, hỏi: “Tại sao không được đi về trước? Anh có biết trong lớp sương mù đó có thứ gì không?”Thiếu niên lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ biết thiếu đảo chủ không cho phép bất cứ ai vào trong thôi”.Ngô Bình cười, nói: “Nhưng thiếu đảo chủ của các anh cũng nói với tôi, tôi có thể tự do đi lại trong biệt viện”.Thiếu niên nghe xong thì ngây ra, anh ta suy nghĩ rồi nói: “Nếu như thiếu đảo chủ đã nói như vậy thì đúng là tôi không nên ngăn cản anh. Có điều thiếu đảo chủ từng nói với tôi, trong lớp sương mù đó có nguy hiểm rình rập, vì vậy tốt nhất không nên vào”.Ngô Bình: “Con người tôi không sợ nguy hiểm”.  Cậu nói xong thì đi thẳng vào trong.Ngô Bình vào trong lớp sương mù, đi men theo con đường nhỏ, đi được khoảng tầm năm phút thì phía trước liền xuất hiện một cánh cửa bằng đồng, trên hai cánh cửa có hai bức phù điêu của hai thị vệ, một người cầm kiếm dài, người kia cầm giáo lớn.Ngô Bình liếc nhìn rồi đưa tay ra đẩy cánh cửa đồng, phù điêu trên cánh cửa bỗng động đậy, đâm kiếm và giáo về phía cổ Ngô Bình nhanh như một tia chớp.Ngô Bình phản ứng rất nhanh, lập tức lùi về sau. Cậu giật mình nhận ra, một nửa người của thị vệ phù điêu đã chồm ra khỏi cửa, đôi mắt lạnh lùng màu tím nhìn cậu chằm chằm, dường như đang cảnh cáo cậu đừng tiến lại gần.Ngô Bình vừa bị dọa một vố, trong lòng cảm thấy không vui, hừm một tiếng lạnh lùng rồi lại tiến lại gần. Thị vệ bên trái vung kiếm, chém về phía cổ của Ngô Bình.Ngô Bình tóm lấy kiếm, vung nắm đấm, đấm lên mặt thị vệ. Thị vệ được làm bằng đồng nhưng vẫn bị Ngô Bình đấm xẹp mặt.Thị vệ bên còn lại đâm giáo ra nhưng đã bị Ngô Bình đá bay. Thế là Ngô Bình đã đánh một trận với hai thị vệ phù điêu bằng đồng, thực lực của cậu lớn mạnh, chỉ mười mấy chiêu là đã đánh cho phù điêu bầm dập, cánh tay méo mó, binh khí gãy vụn, ngũ quan biến dạng. Cuối cùng, Ngô Bình đã gỡ lun hai tấm cửa lớn và đá sang một bên.Cửa lớn không còn nữa, một con đường lớn thẳng tăm tắp hiện ra phía sau, con đường được lắp gạch lục giác có khắc phù văn rất kỳ lạ.Ngô Bình quan sát hai bên rồi bước qua, cậu vừa đặt chân xuống thì mây mù trước mặt lập tức biến mất. Cậu phát hiện mình đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, cách chỗ cậu rất xa có một bảo tháp chín tầng khổng lồ, phát ra ánh sáng chín màu sáng chói, kỳ lạ và rực rỡ.Ngô Bình liền bị ánh sáng của bảo tháp thu hút, bất giác tiến gần về phía nó. Nhưng cậu vừa bước tới một bước thì liền cảnh giác, nghĩ thầm: Tại sao mình phải đến gần nó?Cậu dừng lại, nhầm mắt lại, cảm nhận không gian xung quanh. Lúc này cậu đã nhận ra, mọi thứ xung quanh đều trống rỗng, không có gì cả, không có không gian, thậm chí cũng không có thời gian.Đến khi cậu mở mắt ra lại, tòa bảo tháp đó đã tiến đến gần cậu hơn rất nhiều, gần như chỉ tầm mấy trăm mét. Cậu giật mình, lẽ nào đấy là ảo cảnh sao? Lúc này, trong đầu cậu bỗng có một số ký ức hiện ra, những ký ức đó đều liên quan đến một loại đại đạo tu hành tên là Thái Không đại đạo. Thái Không đại đạo có thể thi triển ảo cảnh Thái Hư, kỳ không không thể tả.

Chương 5922: hoan không đại đạo