Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5925: Chuyện này không cần thiếu đảo chủ dặn thì tôi cũng sẽ làm
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Âm ầm”.Một luồng sáng vàng từ trên trời giáng xuống, bao trùm lấy người áo vàng, bên trong luồng sáng, người đó bỗng cứng đờ, ý thức của hắn ta đã bước vào ảo cảnh vô biên, không có sự cho phép của Ngô Bình thì mãi mãi không ra ngoài được.Mọi người nhìn thấy cảnh đó thì ai nấy cũng ngây người ra, mợ ba đó thốt lên: “Cậu đã khởi động đại trận Hoan Không”.Ngô Bình hạ giọng nói: “Không sai”.Mợ ba tái mặt, lẩm bẩm: “Không thể nào, không ai có thể khống chế được đại trận Hoan Không, sao cậu có thể làm được?”Ngô Bình: “Bà không cần phải biết, tất cả hãy nghe đây, ai bằng lòng thần phục tôi thì hãy đứng ra bên ngoài điện, ai không bằng lòng thì ở lại trong điện".“Ầm ần”. Cậu vừa dứt lời, cả đảo Hoan Không liền rung chuyển, vô số tia sáng vút lên trời, hình thành vô số ảo cảnh trên không, thần bí vô cùng.Những người ở lại bên trong điện đều là những người thông minh, họ thi nhau đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình trước rồi bước thật nhanh ra ngoài điện. 'Thoáng chốc, bên trong điện chỉ còn lại mợ ba và mấy thân tín của bà ta.Mợ ba tái mặt, nói: “Cậu Ngô, cậu muốn thế nào?”Ngô Bình bình thản nói: “Mặc dù tôi và Trần Tử Tu quen biết chưa lâu nhưng chúng tôi đã là bạn bè, bạn bè bị hại thì tôi phải thay anh ấy đòi lại công bằng”.Cậu vừa dứt lời thì chỉ tay, một luồng huyền quang giáng xuống, ý thức của nhóm người mợ ba lập tức chìm vào địa ngục vô tận, mãi mãi chịu đựng nỗi giày vò của địa ngục.Ngô Bình ra khỏi đại điện, hỏi: “Trần Tử Tu có vợ con gì không?”Có người lập tức trả lời: “Có. Thiếu đảo chủ có hai vợ lớn, ba vợ nhỏ, họ đã sinh cho thiếu đảo chủ hai trai một gái”.Ngô Bình gật đầu, nói: “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là thiếu đảo chủ mới, Lý Mục Ngư đang ở đâu?”Một lúc sau, Lý Mục Ngư toàn thân đầy máu, bị xích sắt trói chặt, được người ta khiêng đến trước mặt Ngô Bình, ông ta bị thương rất nặng, may mà không nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi Ngô Bình sơ cứu qua loa cho ông ta thì nói: “Lý Mục Ngư, sau này ông hãy hỗ trợ tôi quản lý đảo Hoan Không”.Lý Mục Ngư đã biết những chuyện xảy ra, hai mắt rưng rưng, gật đầu, nói: “Vâng, thiếu đảo chủ”.Ngô Bình: “Ông nắm được hết tình hình trên đảo chứ?”Lý Mục Ngư: “Cơ bản năm được, nếu chỗ nào thuộc hạ chưa biết thì có thể hỏi người khác”.Ngô Bình gật đầu, hỏi: “Hiện nay trên đảo có bao nhiêu người?”Lý Mục Ngư: “Nhà họ Lý có khoảng hơn ba trăm hộ, tổng cộng hơn một ngàn người. Người ngoại tộc cũng có một ít, tầm năm trăm hộ, khoảng hai ngàn người. Ngoài ra còn có hơn năm ngàn người giúp việc”.Ngô Bình: “Ừ, sau này lúc tôi không có ở đây, tất cả mọi việc trên đảo sẽ do ông xử lý”.“Vâng”.
“Âm ầm”.
Một luồng sáng vàng từ trên trời giáng xuống, bao trùm lấy người áo vàng, bên trong luồng sáng, người đó bỗng cứng đờ, ý thức của hắn ta đã bước vào ảo cảnh vô biên, không có sự cho phép của Ngô Bình thì mãi mãi không ra ngoài được.
Mọi người nhìn thấy cảnh đó thì ai nấy cũng ngây người ra, mợ ba đó thốt lên: “Cậu đã khởi động đại trận Hoan Không”.
Ngô Bình hạ giọng nói: “Không sai”.
Mợ ba tái mặt, lẩm bẩm: “Không thể nào, không ai có thể khống chế được đại trận Hoan Không, sao cậu có thể làm được?”
Ngô Bình: “Bà không cần phải biết, tất cả hãy nghe đây, ai bằng lòng thần phục tôi thì hãy đứng ra bên ngoài điện, ai không bằng lòng thì ở lại trong điện".
“Ầm ần”. Cậu vừa dứt lời, cả đảo Hoan Không liền rung chuyển, vô số tia sáng vút lên trời, hình thành vô số ảo cảnh trên không, thần bí vô cùng.
Những người ở lại bên trong điện đều là những người thông minh, họ thi nhau đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình trước rồi bước thật nhanh ra ngoài điện. 'Thoáng chốc, bên trong điện chỉ còn lại mợ ba và mấy thân tín của bà ta.
Mợ ba tái mặt, nói: “Cậu Ngô, cậu muốn thế nào?”
Ngô Bình bình thản nói: “Mặc dù tôi và Trần Tử Tu quen biết chưa lâu nhưng chúng tôi đã là bạn bè, bạn bè bị hại thì tôi phải thay anh ấy đòi lại công bằng”.
Cậu vừa dứt lời thì chỉ tay, một luồng huyền quang giáng xuống, ý thức của nhóm người mợ ba lập tức chìm vào địa ngục vô tận, mãi mãi chịu đựng nỗi giày vò của địa ngục.
Ngô Bình ra khỏi đại điện, hỏi: “Trần Tử Tu có vợ con gì không?”
Có người lập tức trả lời: “Có. Thiếu đảo chủ có hai vợ lớn, ba vợ nhỏ, họ đã sinh cho thiếu đảo chủ hai trai một gái”.
Ngô Bình gật đầu, nói: “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là thiếu đảo chủ mới, Lý Mục Ngư đang ở đâu?”
Một lúc sau, Lý Mục Ngư toàn thân đầy máu, bị xích sắt trói chặt, được người ta khiêng đến trước mặt Ngô Bình, ông ta bị thương rất nặng, may mà không nguy hiểm đến tính mạng.
Sau khi Ngô Bình sơ cứu qua loa cho ông ta thì nói: “Lý Mục Ngư, sau này ông hãy hỗ trợ tôi quản lý đảo Hoan Không”.
Lý Mục Ngư đã biết những chuyện xảy ra, hai mắt rưng rưng, gật đầu, nói: “Vâng, thiếu đảo chủ”.
Ngô Bình: “Ông nắm được hết tình hình trên đảo chứ?”
Lý Mục Ngư: “Cơ bản năm được, nếu chỗ nào thuộc hạ chưa biết thì có thể hỏi người khác”.
Ngô Bình gật đầu, hỏi: “Hiện nay trên đảo có bao nhiêu người?”
Lý Mục Ngư: “Nhà họ Lý có khoảng hơn ba trăm hộ, tổng cộng hơn một ngàn người. Người ngoại tộc cũng có một ít, tầm năm trăm hộ, khoảng hai ngàn người. Ngoài ra còn có hơn năm ngàn người giúp việc”.
Ngô Bình: “Ừ, sau này lúc tôi không có ở đây, tất cả mọi việc trên đảo sẽ do ông xử lý”.
“Vâng”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Âm ầm”.Một luồng sáng vàng từ trên trời giáng xuống, bao trùm lấy người áo vàng, bên trong luồng sáng, người đó bỗng cứng đờ, ý thức của hắn ta đã bước vào ảo cảnh vô biên, không có sự cho phép của Ngô Bình thì mãi mãi không ra ngoài được.Mọi người nhìn thấy cảnh đó thì ai nấy cũng ngây người ra, mợ ba đó thốt lên: “Cậu đã khởi động đại trận Hoan Không”.Ngô Bình hạ giọng nói: “Không sai”.Mợ ba tái mặt, lẩm bẩm: “Không thể nào, không ai có thể khống chế được đại trận Hoan Không, sao cậu có thể làm được?”Ngô Bình: “Bà không cần phải biết, tất cả hãy nghe đây, ai bằng lòng thần phục tôi thì hãy đứng ra bên ngoài điện, ai không bằng lòng thì ở lại trong điện".“Ầm ần”. Cậu vừa dứt lời, cả đảo Hoan Không liền rung chuyển, vô số tia sáng vút lên trời, hình thành vô số ảo cảnh trên không, thần bí vô cùng.Những người ở lại bên trong điện đều là những người thông minh, họ thi nhau đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình trước rồi bước thật nhanh ra ngoài điện. 'Thoáng chốc, bên trong điện chỉ còn lại mợ ba và mấy thân tín của bà ta.Mợ ba tái mặt, nói: “Cậu Ngô, cậu muốn thế nào?”Ngô Bình bình thản nói: “Mặc dù tôi và Trần Tử Tu quen biết chưa lâu nhưng chúng tôi đã là bạn bè, bạn bè bị hại thì tôi phải thay anh ấy đòi lại công bằng”.Cậu vừa dứt lời thì chỉ tay, một luồng huyền quang giáng xuống, ý thức của nhóm người mợ ba lập tức chìm vào địa ngục vô tận, mãi mãi chịu đựng nỗi giày vò của địa ngục.Ngô Bình ra khỏi đại điện, hỏi: “Trần Tử Tu có vợ con gì không?”Có người lập tức trả lời: “Có. Thiếu đảo chủ có hai vợ lớn, ba vợ nhỏ, họ đã sinh cho thiếu đảo chủ hai trai một gái”.Ngô Bình gật đầu, nói: “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là thiếu đảo chủ mới, Lý Mục Ngư đang ở đâu?”Một lúc sau, Lý Mục Ngư toàn thân đầy máu, bị xích sắt trói chặt, được người ta khiêng đến trước mặt Ngô Bình, ông ta bị thương rất nặng, may mà không nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi Ngô Bình sơ cứu qua loa cho ông ta thì nói: “Lý Mục Ngư, sau này ông hãy hỗ trợ tôi quản lý đảo Hoan Không”.Lý Mục Ngư đã biết những chuyện xảy ra, hai mắt rưng rưng, gật đầu, nói: “Vâng, thiếu đảo chủ”.Ngô Bình: “Ông nắm được hết tình hình trên đảo chứ?”Lý Mục Ngư: “Cơ bản năm được, nếu chỗ nào thuộc hạ chưa biết thì có thể hỏi người khác”.Ngô Bình gật đầu, hỏi: “Hiện nay trên đảo có bao nhiêu người?”Lý Mục Ngư: “Nhà họ Lý có khoảng hơn ba trăm hộ, tổng cộng hơn một ngàn người. Người ngoại tộc cũng có một ít, tầm năm trăm hộ, khoảng hai ngàn người. Ngoài ra còn có hơn năm ngàn người giúp việc”.Ngô Bình: “Ừ, sau này lúc tôi không có ở đây, tất cả mọi việc trên đảo sẽ do ông xử lý”.“Vâng”.