Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5928: đứng đầu tỉnh Giang Nam
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hàn Băng Nghiên: “Anh Bình, anh đang ở đâu vậy? Tối nay chúng ta chúc mừng một bữa đi!” Ngô Bình gật đầu: “Được. Buổi chiều anh quay về”.Cúp điện thoại, Ngô Bình bèn đi tìm Đông. Vương xin nghỉ, nói mình có chút chuyện riêng, muốn xin nghỉ mấy ngày.Đông Vương cười nói: “Có phải có thành tích thi đại học rồi không?”Ngô Bình: “Vương gia cũng biết chuyện tôi thi đại học sao?”Đông Vương: “Cự Phong có nói với tôi. Thế nào, thi được bao nhiêu điểm?”Đối với người bình thường mà nói, thi đại học là một cơ hội đổi đời, nhưng đối với Ngô Bình mà nói, cũng không có tác dụng gì. Ví dụ như Ngô Bình muốn bước vào học viện quân sự Đại Hạ thì thành tích thi đại học xuất sắc cũng chỉ là có thêm điểm cộng.“747 điểm", Ngô Bình nói. Đông Vương giơ ngón tay cái: “Lợi hại đấy! Điểm cao như vậy, cả nước cũng không tìm được người thứ hai”.Ông ấy trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu cứ đăng ký đại học Thần Kinh trước đi, rồi vào học viện quân sự Đại Hạ qua con đường đặc biệt khác”. Ngô Bình: “Còn có đường đặc biệt nữa sao?”Đông Vương cười nói: “Con đường đặc biệt là chỉ nhóm tân sinh viên xuất sắc nhất mỗi năm của đại học Thần Kinh, nếu thể chất đủ điều kiện thì có thể trực tiếp vào học ở học viện quân sự Đại Hạ, sau khi tốt nghiệp có thể được học vị quân sự chuyên nghiệp và văn hóa chuyên nghiệp”.Ngô Bình không ngờ còn có cách như vậy, cậu gật đầu nói: “Vậy cũng không tệ”.Đông Vương: “Như vậy đi, cho cậu nghỉ bảy ngày, quay về chúc mừng với người nhà”.Sau đó ông ấy vẫy tay, đã có người mang theo một bộ quân trang tới, ông ấy cười nói: “Bây giờ cậu là thống lĩnh thị vệ, đồng phục này là đồ mới, chất liệu rất đặc biệt, mặc vào chắc chẳn có thể khiến hàng nghìn mỹ nữ si mê”.Ngô Bình: “Cám ơn Vương gia”. Đông Vương: “Tôi biết cậu có kinh doanh ở Trung Châu, sau này có gì cần bổn vương giúp, chỉ cần lên tiếng thôi”.Ngô Bình cười: “Vâng, thuộc hạ đã hiểu”.Buổi chiều, Ngô Bình thu dọn đồ đạc rồi dùng thuật độn thủy quay về Trung Châu.Tại nhà Ngô Bình ở Trung Châu.Hàn Băng Nghiên và vợ chồng Hàn Chí Thành đều đã đến, mọi người đang đợi Ngô Bình quay về. Ngô Đại Hưng đã đặt một nhà hàng khá chất lượng, còn mời không ít bạn bè thân thiết đến cùng chúc mừng.Đối với Ngô Đại Hưng mà nói, con trai thi đậu đại học tốt nhất trong nước còn vui hơn cả chuyện ông ấy kiếm được một tỷ. Lúc này, trước cửa khu dân cư sớm đã có biểu ngữ do các hàng xóm nhiệt tình giúp treo lên, bên trên viết: Chúc mừng Ngô Bình trở thành thủ khoa đại học tỉnh Giang Nam!Trước biểu ngữ thu hút rất nhiều người dừng lại xem, đứng đầu tỉnh Giang Nam, đây là vinh hạnh rất lớn, người ở khu dân cư cũng đều thấy vinh hạnh!“Đứa nhỏ nhà này giỏi thật, đứng đầu toàn tỉnh! Chậc chậc!”“Còn không phải sao. Thành tích này chắc chắn có thể vào được chuyên ngành tốt nhất của đại học 'Thần Kinh, tiền đồ tương lai sáng lạn”.Ngô Bình không nhìn đến biểu ngữ, cậu trực tiếp đáp xuống trên sân thượng tòa nhà, sau đó lại đến trước cửa nhà. Cậu mở cửa thì thấy mấy người Hàn Băng Nghiên đều có mặt.“Tiểu Bình về rồi”. Mọi người cười nói chào hỏi.Hàn Băng Nghiên tiến đến kéo tay cậu, cười nói: “Anh Bình, chú đã đặt nhà hàng rồi, lát nữa chúng ta cùng đi”.Ngô Đại Hưng cười nói: “Bố đã bao cả một tầng ở nhà hàng, chuyện vui lớn như vậy nhất định phải chúc mừng cho ra trò!”Ngô Bình rất kinh ngạc hỏi: “Bố, rốt cuộc bố mời bao nhiêu người vậy, đủ để lấp đầy cả một tầng nhà hàng sao?”
Hàn Băng Nghiên: “Anh Bình, anh đang ở đâu vậy? Tối nay chúng ta chúc mừng một bữa đi!”
Ngô Bình gật đầu: “Được. Buổi chiều anh quay về”.
Cúp điện thoại, Ngô Bình bèn đi tìm Đông. Vương xin nghỉ, nói mình có chút chuyện riêng, muốn xin nghỉ mấy ngày.
Đông Vương cười nói: “Có phải có thành tích thi đại học rồi không?”
Ngô Bình: “Vương gia cũng biết chuyện tôi thi đại học sao?”
Đông Vương: “Cự Phong có nói với tôi. Thế nào, thi được bao nhiêu điểm?”
Đối với người bình thường mà nói, thi đại học là một cơ hội đổi đời, nhưng đối với Ngô Bình mà nói, cũng không có tác dụng gì. Ví dụ như Ngô Bình muốn bước vào học viện quân sự Đại Hạ thì thành tích thi đại học xuất sắc cũng chỉ là có thêm điểm cộng.
“747 điểm", Ngô Bình nói. Đông Vương giơ ngón tay cái: “Lợi hại đấy! Điểm cao như vậy, cả nước cũng không tìm được người thứ hai”.
Ông ấy trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu cứ đăng ký đại học Thần Kinh trước đi, rồi vào học viện quân sự Đại Hạ qua con đường đặc biệt khác”. Ngô Bình: “Còn có đường đặc biệt nữa sao?”
Đông Vương cười nói: “Con đường đặc biệt là chỉ nhóm tân sinh viên xuất sắc nhất mỗi năm của đại học Thần Kinh, nếu thể chất đủ điều kiện thì có thể trực tiếp vào học ở học viện quân sự Đại Hạ, sau khi tốt nghiệp có thể được học vị quân sự chuyên nghiệp và văn hóa chuyên nghiệp”.
Ngô Bình không ngờ còn có cách như vậy, cậu gật đầu nói: “Vậy cũng không tệ”.
Đông Vương: “Như vậy đi, cho cậu nghỉ bảy ngày, quay về chúc mừng với người nhà”.
Sau đó ông ấy vẫy tay, đã có người mang theo một bộ quân trang tới, ông ấy cười nói: “Bây giờ cậu là thống lĩnh thị vệ, đồng phục này là đồ mới, chất liệu rất đặc biệt, mặc vào chắc chẳn có thể khiến hàng nghìn mỹ nữ si mê”.
Ngô Bình: “Cám ơn Vương gia”. Đông Vương: “Tôi biết cậu có kinh doanh ở Trung Châu, sau này có gì cần bổn vương giúp, chỉ cần lên tiếng thôi”.
Ngô Bình cười: “Vâng, thuộc hạ đã hiểu”.
Buổi chiều, Ngô Bình thu dọn đồ đạc rồi dùng thuật độn thủy quay về Trung Châu.
Tại nhà Ngô Bình ở Trung Châu.
Hàn Băng Nghiên và vợ chồng Hàn Chí Thành đều đã đến, mọi người đang đợi Ngô Bình quay về. Ngô Đại Hưng đã đặt một nhà hàng khá chất lượng, còn mời không ít bạn bè thân thiết đến cùng chúc mừng.
Đối với Ngô Đại Hưng mà nói, con trai thi đậu đại học tốt nhất trong nước còn vui hơn cả chuyện ông ấy kiếm được một tỷ. Lúc này, trước cửa khu dân cư sớm đã có biểu ngữ do các hàng xóm nhiệt tình giúp treo lên, bên trên viết: Chúc mừng Ngô Bình trở thành thủ khoa đại học tỉnh Giang Nam!
Trước biểu ngữ thu hút rất nhiều người dừng lại xem, đứng đầu tỉnh Giang Nam, đây là vinh hạnh rất lớn, người ở khu dân cư cũng đều thấy vinh hạnh!
“Đứa nhỏ nhà này giỏi thật, đứng đầu toàn tỉnh! Chậc chậc!”
“Còn không phải sao. Thành tích này chắc chắn có thể vào được chuyên ngành tốt nhất của đại học 'Thần Kinh, tiền đồ tương lai sáng lạn”.
Ngô Bình không nhìn đến biểu ngữ, cậu trực tiếp đáp xuống trên sân thượng tòa nhà, sau đó lại đến trước cửa nhà. Cậu mở cửa thì thấy mấy người Hàn Băng Nghiên đều có mặt.
“Tiểu Bình về rồi”. Mọi người cười nói chào hỏi.
Hàn Băng Nghiên tiến đến kéo tay cậu, cười nói: “Anh Bình, chú đã đặt nhà hàng rồi, lát nữa chúng ta cùng đi”.
Ngô Đại Hưng cười nói: “Bố đã bao cả một tầng ở nhà hàng, chuyện vui lớn như vậy nhất định phải chúc mừng cho ra trò!”
Ngô Bình rất kinh ngạc hỏi: “Bố, rốt cuộc bố mời bao nhiêu người vậy, đủ để lấp đầy cả một tầng nhà hàng sao?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hàn Băng Nghiên: “Anh Bình, anh đang ở đâu vậy? Tối nay chúng ta chúc mừng một bữa đi!” Ngô Bình gật đầu: “Được. Buổi chiều anh quay về”.Cúp điện thoại, Ngô Bình bèn đi tìm Đông. Vương xin nghỉ, nói mình có chút chuyện riêng, muốn xin nghỉ mấy ngày.Đông Vương cười nói: “Có phải có thành tích thi đại học rồi không?”Ngô Bình: “Vương gia cũng biết chuyện tôi thi đại học sao?”Đông Vương: “Cự Phong có nói với tôi. Thế nào, thi được bao nhiêu điểm?”Đối với người bình thường mà nói, thi đại học là một cơ hội đổi đời, nhưng đối với Ngô Bình mà nói, cũng không có tác dụng gì. Ví dụ như Ngô Bình muốn bước vào học viện quân sự Đại Hạ thì thành tích thi đại học xuất sắc cũng chỉ là có thêm điểm cộng.“747 điểm", Ngô Bình nói. Đông Vương giơ ngón tay cái: “Lợi hại đấy! Điểm cao như vậy, cả nước cũng không tìm được người thứ hai”.Ông ấy trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu cứ đăng ký đại học Thần Kinh trước đi, rồi vào học viện quân sự Đại Hạ qua con đường đặc biệt khác”. Ngô Bình: “Còn có đường đặc biệt nữa sao?”Đông Vương cười nói: “Con đường đặc biệt là chỉ nhóm tân sinh viên xuất sắc nhất mỗi năm của đại học Thần Kinh, nếu thể chất đủ điều kiện thì có thể trực tiếp vào học ở học viện quân sự Đại Hạ, sau khi tốt nghiệp có thể được học vị quân sự chuyên nghiệp và văn hóa chuyên nghiệp”.Ngô Bình không ngờ còn có cách như vậy, cậu gật đầu nói: “Vậy cũng không tệ”.Đông Vương: “Như vậy đi, cho cậu nghỉ bảy ngày, quay về chúc mừng với người nhà”.Sau đó ông ấy vẫy tay, đã có người mang theo một bộ quân trang tới, ông ấy cười nói: “Bây giờ cậu là thống lĩnh thị vệ, đồng phục này là đồ mới, chất liệu rất đặc biệt, mặc vào chắc chẳn có thể khiến hàng nghìn mỹ nữ si mê”.Ngô Bình: “Cám ơn Vương gia”. Đông Vương: “Tôi biết cậu có kinh doanh ở Trung Châu, sau này có gì cần bổn vương giúp, chỉ cần lên tiếng thôi”.Ngô Bình cười: “Vâng, thuộc hạ đã hiểu”.Buổi chiều, Ngô Bình thu dọn đồ đạc rồi dùng thuật độn thủy quay về Trung Châu.Tại nhà Ngô Bình ở Trung Châu.Hàn Băng Nghiên và vợ chồng Hàn Chí Thành đều đã đến, mọi người đang đợi Ngô Bình quay về. Ngô Đại Hưng đã đặt một nhà hàng khá chất lượng, còn mời không ít bạn bè thân thiết đến cùng chúc mừng.Đối với Ngô Đại Hưng mà nói, con trai thi đậu đại học tốt nhất trong nước còn vui hơn cả chuyện ông ấy kiếm được một tỷ. Lúc này, trước cửa khu dân cư sớm đã có biểu ngữ do các hàng xóm nhiệt tình giúp treo lên, bên trên viết: Chúc mừng Ngô Bình trở thành thủ khoa đại học tỉnh Giang Nam!Trước biểu ngữ thu hút rất nhiều người dừng lại xem, đứng đầu tỉnh Giang Nam, đây là vinh hạnh rất lớn, người ở khu dân cư cũng đều thấy vinh hạnh!“Đứa nhỏ nhà này giỏi thật, đứng đầu toàn tỉnh! Chậc chậc!”“Còn không phải sao. Thành tích này chắc chắn có thể vào được chuyên ngành tốt nhất của đại học 'Thần Kinh, tiền đồ tương lai sáng lạn”.Ngô Bình không nhìn đến biểu ngữ, cậu trực tiếp đáp xuống trên sân thượng tòa nhà, sau đó lại đến trước cửa nhà. Cậu mở cửa thì thấy mấy người Hàn Băng Nghiên đều có mặt.“Tiểu Bình về rồi”. Mọi người cười nói chào hỏi.Hàn Băng Nghiên tiến đến kéo tay cậu, cười nói: “Anh Bình, chú đã đặt nhà hàng rồi, lát nữa chúng ta cùng đi”.Ngô Đại Hưng cười nói: “Bố đã bao cả một tầng ở nhà hàng, chuyện vui lớn như vậy nhất định phải chúc mừng cho ra trò!”Ngô Bình rất kinh ngạc hỏi: “Bố, rốt cuộc bố mời bao nhiêu người vậy, đủ để lấp đầy cả một tầng nhà hàng sao?”