Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5931: Hắn là người của ông sao

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghiêm Lãnh Thạch vốn dĩ đi ngang qua, nhưng nhìn thấy cảnh đó thì không kiềm được, hét lớn lên, tiến đến trước mặt tên tay sai, chỉ trong tích tắc rồi đá ông ta văng ra xa.Người đó ăn một đá của Nghiêm Lãnh Thạch, bay ra xa mấy mét, ngã xuống đất, liên tục hộc máu, mặt mày tái nhợt.Hoàng Thương vừa nhìn là nhận ra Nghiêm Lãnh Thạch ngay, ông ta chau mày, nói: “Anh Nghiêm, sao anh cũng ở đây?”Nghiêm Lãnh Thạch giận dữ, nói: “Hoàng Thương, người của anh cũng lớn gan thật, dám động đến cậu Ngô”.Hoàng Thương chột dạ, lẽ nào mình hoa mắt rồi sao? Sao Nghiêm Lãnh Thạch lại ra mặt thay cho gia đình này? Thế là ông ta hỏi: “Anh Nghiêm, tôi cũng có bày tiệc rượu ở tầng hai, nhưng khách sạn của các anh chỉ cho mấy nhân viên phục vụ đến, còn chỗ này thì có tới mấy chục người. Ông chủ Nghiêm, làm thế là sao? Xem thường họ Hoàng tôi sao?”Nghiêm Lãnh Thạch hừm một tiếng lạnh lùng: “Nếu có chỗ nào chưa được chu đáo thì xin lỗi ông Hai Hoàng vậy. Nhưng người của anh đánh người là sai rồi, nếu anh không có câu trả lời thích đáng thì họ Nghiêm tôi đây sẽ không chịu đâu”. Hoàng Thương giật mình, Nghiêm Lãnh Thạch khách sáo như thế khiến ông ta càng chắc chắn gia đình này không đơn giản, ông ta hít một hơi thật dài, nói: “Anh Nghiêm, thuộc hạ của tôi có phần tức giận, có điều chỉ là một đám chó mèo, có đánh thì cũng đã đánh rồi”.Nghiêm Lãnh Thạch đang định nói thì bỗng có một thanh niên cao to đẹp trai, khí chất ngời ngời tiến đến, cậu mặc đồ lính màu xanh, đấy chính là Ngô Bình.Nghiêm Lãnh Thạch vừa nhìn thấy Ngô Bình thì sắc mặt liền thay đổi, ông ta liền tiến về trước, hạ giọng nói: “Xin lỗi cậu chủ, tôi đã để ông chủ phải sợ hãi”.Ngô Bình không nói gì, cậu bước đến trước mặt Ngô Đại Hưng, phát hiện trên má trái của ông có một dấu tay rất rõ thì liền chau mày, hỏi: “Bố, là do ai đánh?”Ngô Đại Hưng vội nói: “Tiểu Bình, hôm nay là ngày vui, bỏ đi con”.Ngô Bình lắc đầu: “Không bỏ qua được, ai đã đánh bố thì nhất định con phải trả lại một trăm lần”.Nghiêm Lãnh Thạch đưa tay tóm người đó ra, nói: “Là tên khốn không có mắt này”. Ngô Bình liếc nhìn người đó rồi bình thản nói: “Đánh người nhà của sĩ quan, nặng nhất có thể bị xử cực hình, lá gan của anh cũng không nhỏ đâu”.Mặt người đó tái mét, dù hắn không có nhiều kiến thức thì cũng có thể nhìn ra được bộ quân phục của Ngô Bình không đơn giản.Hoàng Thương giật mình, thầm thấy không ổn, sao gia đình này lại có một sĩ quan.Phải biết răng, địa vị của quân nhân ở nước Đại Hạ rất cao, rất nhiều sĩ quan sau khi xuất ngũ đều đến địa phương làm quan. Ở Đại Hạ, đánh đập, sỉ nhục người nhà của sĩ quan cũng là một tội rất nặng.

Nghiêm Lãnh Thạch vốn dĩ đi ngang qua, nhưng nhìn thấy cảnh đó thì không kiềm được, hét lớn lên, tiến đến trước mặt tên tay sai, chỉ trong tích tắc rồi đá ông ta văng ra xa.

Người đó ăn một đá của Nghiêm Lãnh Thạch, bay ra xa mấy mét, ngã xuống đất, liên tục hộc máu, mặt mày tái nhợt.

Hoàng Thương vừa nhìn là nhận ra Nghiêm Lãnh Thạch ngay, ông ta chau mày, nói: “Anh Nghiêm, sao anh cũng ở đây?”

Nghiêm Lãnh Thạch giận dữ, nói: “Hoàng Thương, người của anh cũng lớn gan thật, dám động đến cậu Ngô”.

Hoàng Thương chột dạ, lẽ nào mình hoa mắt rồi sao? Sao Nghiêm Lãnh Thạch lại ra mặt thay cho gia đình này? Thế là ông ta hỏi: “Anh Nghiêm, tôi cũng có bày tiệc rượu ở tầng hai, nhưng khách sạn của các anh chỉ cho mấy nhân viên phục vụ đến, còn chỗ này thì có tới mấy chục người. Ông chủ Nghiêm, làm thế là sao? Xem thường họ Hoàng tôi sao?”

Nghiêm Lãnh Thạch hừm một tiếng lạnh lùng: “Nếu có chỗ nào chưa được chu đáo thì xin lỗi ông Hai Hoàng vậy. Nhưng người của anh đánh người là sai rồi, nếu anh không có câu trả lời thích đáng thì họ Nghiêm tôi đây sẽ không chịu đâu”. 

Hoàng Thương giật mình, Nghiêm Lãnh Thạch khách sáo như thế khiến ông ta càng chắc chắn gia đình này không đơn giản, ông ta hít một hơi thật dài, nói: “Anh Nghiêm, thuộc hạ của tôi có phần tức giận, có điều chỉ là một đám chó mèo, có đánh thì cũng đã đánh rồi”.

Nghiêm Lãnh Thạch đang định nói thì bỗng có một thanh niên cao to đẹp trai, khí chất ngời ngời tiến đến, cậu mặc đồ lính màu xanh, đấy chính là Ngô Bình.

Nghiêm Lãnh Thạch vừa nhìn thấy Ngô Bình thì sắc mặt liền thay đổi, ông ta liền tiến về trước, hạ giọng nói: “Xin lỗi cậu chủ, tôi đã để ông chủ phải sợ hãi”.

Ngô Bình không nói gì, cậu bước đến trước mặt Ngô Đại Hưng, phát hiện trên má trái của ông có một dấu tay rất rõ thì liền chau mày, hỏi: “Bố, là do ai đánh?”

Ngô Đại Hưng vội nói: “Tiểu Bình, hôm nay là ngày vui, bỏ đi con”.

Ngô Bình lắc đầu: “Không bỏ qua được, ai đã đánh bố thì nhất định con phải trả lại một trăm lần”.

Nghiêm Lãnh Thạch đưa tay tóm người đó ra, nói: “Là tên khốn không có mắt này”. 

Ngô Bình liếc nhìn người đó rồi bình thản nói: “Đánh người nhà của sĩ quan, nặng nhất có thể bị xử cực hình, lá gan của anh cũng không nhỏ đâu”.

Mặt người đó tái mét, dù hắn không có nhiều kiến thức thì cũng có thể nhìn ra được bộ quân phục của Ngô Bình không đơn giản.

Hoàng Thương giật mình, thầm thấy không ổn, sao gia đình này lại có một sĩ quan.

Phải biết răng, địa vị của quân nhân ở nước Đại Hạ rất cao, rất nhiều sĩ quan sau khi xuất ngũ đều đến địa phương làm quan. Ở Đại Hạ, đánh đập, sỉ nhục người nhà của sĩ quan cũng là một tội rất nặng.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghiêm Lãnh Thạch vốn dĩ đi ngang qua, nhưng nhìn thấy cảnh đó thì không kiềm được, hét lớn lên, tiến đến trước mặt tên tay sai, chỉ trong tích tắc rồi đá ông ta văng ra xa.Người đó ăn một đá của Nghiêm Lãnh Thạch, bay ra xa mấy mét, ngã xuống đất, liên tục hộc máu, mặt mày tái nhợt.Hoàng Thương vừa nhìn là nhận ra Nghiêm Lãnh Thạch ngay, ông ta chau mày, nói: “Anh Nghiêm, sao anh cũng ở đây?”Nghiêm Lãnh Thạch giận dữ, nói: “Hoàng Thương, người của anh cũng lớn gan thật, dám động đến cậu Ngô”.Hoàng Thương chột dạ, lẽ nào mình hoa mắt rồi sao? Sao Nghiêm Lãnh Thạch lại ra mặt thay cho gia đình này? Thế là ông ta hỏi: “Anh Nghiêm, tôi cũng có bày tiệc rượu ở tầng hai, nhưng khách sạn của các anh chỉ cho mấy nhân viên phục vụ đến, còn chỗ này thì có tới mấy chục người. Ông chủ Nghiêm, làm thế là sao? Xem thường họ Hoàng tôi sao?”Nghiêm Lãnh Thạch hừm một tiếng lạnh lùng: “Nếu có chỗ nào chưa được chu đáo thì xin lỗi ông Hai Hoàng vậy. Nhưng người của anh đánh người là sai rồi, nếu anh không có câu trả lời thích đáng thì họ Nghiêm tôi đây sẽ không chịu đâu”. Hoàng Thương giật mình, Nghiêm Lãnh Thạch khách sáo như thế khiến ông ta càng chắc chắn gia đình này không đơn giản, ông ta hít một hơi thật dài, nói: “Anh Nghiêm, thuộc hạ của tôi có phần tức giận, có điều chỉ là một đám chó mèo, có đánh thì cũng đã đánh rồi”.Nghiêm Lãnh Thạch đang định nói thì bỗng có một thanh niên cao to đẹp trai, khí chất ngời ngời tiến đến, cậu mặc đồ lính màu xanh, đấy chính là Ngô Bình.Nghiêm Lãnh Thạch vừa nhìn thấy Ngô Bình thì sắc mặt liền thay đổi, ông ta liền tiến về trước, hạ giọng nói: “Xin lỗi cậu chủ, tôi đã để ông chủ phải sợ hãi”.Ngô Bình không nói gì, cậu bước đến trước mặt Ngô Đại Hưng, phát hiện trên má trái của ông có một dấu tay rất rõ thì liền chau mày, hỏi: “Bố, là do ai đánh?”Ngô Đại Hưng vội nói: “Tiểu Bình, hôm nay là ngày vui, bỏ đi con”.Ngô Bình lắc đầu: “Không bỏ qua được, ai đã đánh bố thì nhất định con phải trả lại một trăm lần”.Nghiêm Lãnh Thạch đưa tay tóm người đó ra, nói: “Là tên khốn không có mắt này”. Ngô Bình liếc nhìn người đó rồi bình thản nói: “Đánh người nhà của sĩ quan, nặng nhất có thể bị xử cực hình, lá gan của anh cũng không nhỏ đâu”.Mặt người đó tái mét, dù hắn không có nhiều kiến thức thì cũng có thể nhìn ra được bộ quân phục của Ngô Bình không đơn giản.Hoàng Thương giật mình, thầm thấy không ổn, sao gia đình này lại có một sĩ quan.Phải biết răng, địa vị của quân nhân ở nước Đại Hạ rất cao, rất nhiều sĩ quan sau khi xuất ngũ đều đến địa phương làm quan. Ở Đại Hạ, đánh đập, sỉ nhục người nhà của sĩ quan cũng là một tội rất nặng.

Chương 5931: Hắn là người của ông sao