Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5939: Y Mị

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Y Mị hỏi: “Tại sao các cậu lại muốn tìm nhiều người như thế, dù muốn tuyển các thiếu nữ cũng không cần tìm người như tôi chứ?”Ngô Bình bật cười: “Tuyển chọn các thiếu nữ chỉ là lời đồn, thật ra bọn tôi chọn vài cô gái xinh đẹp để làm người mẫu cho công ty, nhưng bây giờ đang lên kế hoạch hủy”.Sau đó cậu nói với Hoàng Diên Lãng: “Đưa cho. mỗi cô gái mười ngàn tiền đi đường, bảo người đưa các cô ấy về nhà”.Hoàng Diên Lãng vội nói: “Vâng”.Hoàng Diên Lãng đi rồi, Y Mị ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải ông ta là thị trưởng thành phố à? Cậuthế mà lại dám ra lệnh cho ông ta?”Ngô Bình: “Tôi vừa chữa được bệnh cho con gái ông ta, bây giờ ông ta rất nghe lời tôi”.Y Mị rất bái phục: “Thì ra cậu biết y thuật”. Ngô Bình: “Y Mị, tôi đưa cô về”. Y Mị khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu”.Ngô Bình lái một chiếc xe phổ thông trong gara của Hoàng Diên Lãng đưa Y Mị về. Lúc đến một căn biệt thự trên đỉnh núi theo địa chỉ Y Mị đưa, Ngô Bình bật cười: “Wow, hóa ra nhà cô giàu như thế”.Y Mi: “Bố tôi là sếp tổng công ty công trình Trung Nguyên, cũng là chủ tịch”.Công ty công trình Trung Nguyên là một doanh nghiệp quy mô lớn nhận thầu công trình và sản xuất máy móc xây dựng. Năm ngoài, doanh thu của công ty đã hơn một trăm tỷ tệ, lợi nhuận gần hai tỷ, tổng giá trị thị trường của công ty là gần một trăm tỷ.Ngô Bình: “Tôi biết công trình Trung Nguyên, một trong các doanh nghiệp lớn nhất Trung Châu”.Y Mi: “Có gì hay chứ, một năm chỉ được hai tỷ lợi nhuận, cũng chẳng bằng công ty taxi”.Ngô Bình: “Chẳng phải các cô cũng nhận công trình à? Sau khi về tôi nói với Hoàng Diên Lãng một tiếng, chia một phần công trình ở Trung Châu cho. các cô”.Y Mị trợn tròn mắt: “Thật sao? Mặc dù bố tôi cũng nhận được một số dự án nhưng đó đều là những dự án cũ, lợi nhuận có hạn. Nếu cậu có thể giành được một dự án lớn giúp ông ấy, ông ấy có thể dễ dàng kiếm được hàng trăm triệu”. Lúc này cổng biệt thự mở ra, một người đàn ông trung niên hơi béo bước ra, ông ta cười hỏi Mị về rồi, đây là bạn con à?”Y Mị cười nói: “Bố, đây là Ngô Bình - trạng nguyên kỳ thi tốt nghiệp tỉnh Giang Nam, cậu ấy cũng đăng ký trường đại học Thần Kinh”.Bố Y Mị tên là Y Phú Quốc, trình độ văn hóa của ông ta không cao nhưng lại rất thích đọc sách, cũng cực kỳ thích những đứa trẻ học giỏi và chăm chỉ, nghe nói Ngô Bình là trạng nguyên tỉnh, ông ta cười nói: “Thì ra là trạng nguyên, mau vào nhà chơi”.Ngô Bình vốn dĩ không định vào trong nhưng cậu không thể từ chối sự nhiệt tình của Y Phú Quốc nên bèn cùng vào phòng khách ngồi một lát.Người giúp việc mang trà lên, Y Phú Quốc nói: “Tiểu Bình, cháu là niềm tự hào của Trung Châu. Cháu là bạn và cũng là bạn cùng trường của Y Mị, sau này nếu cháu gặp khó khăn gì cứ nói với chú, chú sẽ giải quyết giúp cháu giải quyết”.Y Mị liếc ông ta: “Bố, thị trưởng Hoàng còn khách sáo với cậu ấy, bố còn giúp được gì chứ”.Y Phú Quốc sửng sốt, có hơi không phản ứng kịp.Ngô Bình cười nói: “Chú Y, không giấu gì chú, cháu có việc muốn nhờ chú giúp”.Y Phú Quốc cười nói: “Cháu nói đi, chỉ cần chú có thể giúp thì nhất định sẽ giúp”.Ngô Bình: “Hình như công ty chú chuyên về công trình cầu đường nhỉ?”

Y Mị hỏi: “Tại sao các cậu lại muốn tìm nhiều người như thế, dù muốn tuyển các thiếu nữ cũng không cần tìm người như tôi chứ?”

Ngô Bình bật cười: “Tuyển chọn các thiếu nữ chỉ là lời đồn, thật ra bọn tôi chọn vài cô gái xinh đẹp để làm người mẫu cho công ty, nhưng bây giờ đang lên kế hoạch hủy”.

Sau đó cậu nói với Hoàng Diên Lãng: “Đưa cho. mỗi cô gái mười ngàn tiền đi đường, bảo người đưa các cô ấy về nhà”.

Hoàng Diên Lãng vội nói: “Vâng”.

Hoàng Diên Lãng đi rồi, Y Mị ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải ông ta là thị trưởng thành phố à? Cậu

thế mà lại dám ra lệnh cho ông ta?”

Ngô Bình: “Tôi vừa chữa được bệnh cho con gái ông ta, bây giờ ông ta rất nghe lời tôi”.

Y Mị rất bái phục: “Thì ra cậu biết y thuật”. Ngô Bình: “Y Mị, tôi đưa cô về”. Y Mị khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu”.

Ngô Bình lái một chiếc xe phổ thông trong gara của Hoàng Diên Lãng đưa Y Mị về. 

Lúc đến một căn biệt thự trên đỉnh núi theo địa chỉ Y Mị đưa, Ngô Bình bật cười: “Wow, hóa ra nhà cô giàu như thế”.

Y Mi: “Bố tôi là sếp tổng công ty công trình Trung Nguyên, cũng là chủ tịch”.

Công ty công trình Trung Nguyên là một doanh nghiệp quy mô lớn nhận thầu công trình và sản xuất máy móc xây dựng. Năm ngoài, doanh thu của công ty đã hơn một trăm tỷ tệ, lợi nhuận gần hai tỷ, tổng giá trị thị trường của công ty là gần một trăm tỷ.

Ngô Bình: “Tôi biết công trình Trung Nguyên, một trong các doanh nghiệp lớn nhất Trung Châu”.

Y Mi: “Có gì hay chứ, một năm chỉ được hai tỷ lợi nhuận, cũng chẳng bằng công ty taxi”.

Ngô Bình: “Chẳng phải các cô cũng nhận công trình à? Sau khi về tôi nói với Hoàng Diên Lãng một tiếng, chia một phần công trình ở Trung Châu cho. các cô”.

Y Mị trợn tròn mắt: “Thật sao? Mặc dù bố tôi cũng nhận được một số dự án nhưng đó đều là những dự án cũ, lợi nhuận có hạn. Nếu cậu có thể giành được một dự án lớn giúp ông ấy, ông ấy có thể dễ dàng kiếm được hàng trăm triệu”. 

Lúc này cổng biệt thự mở ra, một người đàn ông trung niên hơi béo bước ra, ông ta cười hỏi Mị về rồi, đây là bạn con à?”

Y Mị cười nói: “Bố, đây là Ngô Bình - trạng nguyên kỳ thi tốt nghiệp tỉnh Giang Nam, cậu ấy cũng đăng ký trường đại học Thần Kinh”.

Bố Y Mị tên là Y Phú Quốc, trình độ văn hóa của ông ta không cao nhưng lại rất thích đọc sách, cũng cực kỳ thích những đứa trẻ học giỏi và chăm chỉ, nghe nói Ngô Bình là trạng nguyên tỉnh, ông ta cười nói: “Thì ra là trạng nguyên, mau vào nhà chơi”.

Ngô Bình vốn dĩ không định vào trong nhưng cậu không thể từ chối sự nhiệt tình của Y Phú Quốc nên bèn cùng vào phòng khách ngồi một lát.

Người giúp việc mang trà lên, Y Phú Quốc nói: “Tiểu Bình, cháu là niềm tự hào của Trung Châu. Cháu là bạn và cũng là bạn cùng trường của Y Mị, sau này nếu cháu gặp khó khăn gì cứ nói với chú, chú sẽ giải quyết giúp cháu giải quyết”.

Y Mị liếc ông ta: “Bố, thị trưởng Hoàng còn khách sáo với cậu ấy, bố còn giúp được gì chứ”.

Y Phú Quốc sửng sốt, có hơi không phản ứng kịp.

Ngô Bình cười nói: “Chú Y, không giấu gì chú, cháu có việc muốn nhờ chú giúp”.

Y Phú Quốc cười nói: “Cháu nói đi, chỉ cần chú có thể giúp thì nhất định sẽ giúp”.

Ngô Bình: “Hình như công ty chú chuyên về công trình cầu đường nhỉ?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Y Mị hỏi: “Tại sao các cậu lại muốn tìm nhiều người như thế, dù muốn tuyển các thiếu nữ cũng không cần tìm người như tôi chứ?”Ngô Bình bật cười: “Tuyển chọn các thiếu nữ chỉ là lời đồn, thật ra bọn tôi chọn vài cô gái xinh đẹp để làm người mẫu cho công ty, nhưng bây giờ đang lên kế hoạch hủy”.Sau đó cậu nói với Hoàng Diên Lãng: “Đưa cho. mỗi cô gái mười ngàn tiền đi đường, bảo người đưa các cô ấy về nhà”.Hoàng Diên Lãng vội nói: “Vâng”.Hoàng Diên Lãng đi rồi, Y Mị ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải ông ta là thị trưởng thành phố à? Cậuthế mà lại dám ra lệnh cho ông ta?”Ngô Bình: “Tôi vừa chữa được bệnh cho con gái ông ta, bây giờ ông ta rất nghe lời tôi”.Y Mị rất bái phục: “Thì ra cậu biết y thuật”. Ngô Bình: “Y Mị, tôi đưa cô về”. Y Mị khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu”.Ngô Bình lái một chiếc xe phổ thông trong gara của Hoàng Diên Lãng đưa Y Mị về. Lúc đến một căn biệt thự trên đỉnh núi theo địa chỉ Y Mị đưa, Ngô Bình bật cười: “Wow, hóa ra nhà cô giàu như thế”.Y Mi: “Bố tôi là sếp tổng công ty công trình Trung Nguyên, cũng là chủ tịch”.Công ty công trình Trung Nguyên là một doanh nghiệp quy mô lớn nhận thầu công trình và sản xuất máy móc xây dựng. Năm ngoài, doanh thu của công ty đã hơn một trăm tỷ tệ, lợi nhuận gần hai tỷ, tổng giá trị thị trường của công ty là gần một trăm tỷ.Ngô Bình: “Tôi biết công trình Trung Nguyên, một trong các doanh nghiệp lớn nhất Trung Châu”.Y Mi: “Có gì hay chứ, một năm chỉ được hai tỷ lợi nhuận, cũng chẳng bằng công ty taxi”.Ngô Bình: “Chẳng phải các cô cũng nhận công trình à? Sau khi về tôi nói với Hoàng Diên Lãng một tiếng, chia một phần công trình ở Trung Châu cho. các cô”.Y Mị trợn tròn mắt: “Thật sao? Mặc dù bố tôi cũng nhận được một số dự án nhưng đó đều là những dự án cũ, lợi nhuận có hạn. Nếu cậu có thể giành được một dự án lớn giúp ông ấy, ông ấy có thể dễ dàng kiếm được hàng trăm triệu”. Lúc này cổng biệt thự mở ra, một người đàn ông trung niên hơi béo bước ra, ông ta cười hỏi Mị về rồi, đây là bạn con à?”Y Mị cười nói: “Bố, đây là Ngô Bình - trạng nguyên kỳ thi tốt nghiệp tỉnh Giang Nam, cậu ấy cũng đăng ký trường đại học Thần Kinh”.Bố Y Mị tên là Y Phú Quốc, trình độ văn hóa của ông ta không cao nhưng lại rất thích đọc sách, cũng cực kỳ thích những đứa trẻ học giỏi và chăm chỉ, nghe nói Ngô Bình là trạng nguyên tỉnh, ông ta cười nói: “Thì ra là trạng nguyên, mau vào nhà chơi”.Ngô Bình vốn dĩ không định vào trong nhưng cậu không thể từ chối sự nhiệt tình của Y Phú Quốc nên bèn cùng vào phòng khách ngồi một lát.Người giúp việc mang trà lên, Y Phú Quốc nói: “Tiểu Bình, cháu là niềm tự hào của Trung Châu. Cháu là bạn và cũng là bạn cùng trường của Y Mị, sau này nếu cháu gặp khó khăn gì cứ nói với chú, chú sẽ giải quyết giúp cháu giải quyết”.Y Mị liếc ông ta: “Bố, thị trưởng Hoàng còn khách sáo với cậu ấy, bố còn giúp được gì chứ”.Y Phú Quốc sửng sốt, có hơi không phản ứng kịp.Ngô Bình cười nói: “Chú Y, không giấu gì chú, cháu có việc muốn nhờ chú giúp”.Y Phú Quốc cười nói: “Cháu nói đi, chỉ cần chú có thể giúp thì nhất định sẽ giúp”.Ngô Bình: “Hình như công ty chú chuyên về công trình cầu đường nhỉ?”

Chương 5939: Y Mị