Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5945: Không muộn thì tốt rồi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Thật ra anh nói không sai, tiền không thể nào kiếm hết được, sau này sẽ do anh chịu trách nhiệm phân chia lợi nhuận ở Trung Châu”.Liễu Kim Long: “Cảm ơn công tử đã tin tưởng”.Sau đó, Liễu Kim Long lập tức cùng mọi người thương lượng vấn đề phân chia lợi nhuận. Trước sự điều chỉnh của anh ta, Nghiêm Lãnh Thạch nhượng lại một phần lợi nhuận, đương nhiên những người còn lại cũng nhượng lại một phần lợi nhuận cho. Ngô Bình. Không chỉ có vậy, Liễu Kim Long còn chủ động từ bỏ phần lợi nhuận của mình, thế là tất cả mọi người đều vui vẻ.Đến khi mọi người về hết thì trời đã tối. Lúc này Ngô Bình mới hỏi Liễu Kim Long: “Thật ra anh đã bị người ta phong ấn năm khứu sáu mạch, thủ pháp của đối phương cực kỳ cao minh”.Liễu Kim Long thở dài, nói: “Người phong ấn tu vi của tôi là sư phụ tôi. Trước lúc tôi hai mươi tuổi, tu vi tiến bộ rất nhanh, mười chín tuổi đã là luyện khí tầng mười. Nhưng lúc tôi sắp đột phá thì sư phụ tôi nhận một đồ đệ mới, sư phụ tôi nói với tôi rằng sư đệ có tư chất rất tốt, sau này nhất định sẽ là anh hùng nổi tiếng một phương. Vì vậy ông ấy đã phong ấn tu vi của tôi, để tôi không thể tiếp tục đột phá”.Ngô Bình thắc mắc: “Việc sư phụ anh phong ấn tu vi của anh có liên quan đến sư đệ anh sao?”Liễu Kim Long gật đầu: “Sư phụ nói có thể thành tựu sau này của tôi sẽ không thua kém sư đệ, để tôi không giành công danh với sư đệ, ông ấy quyết định phong ấn tôi mười năm”.Ngô Bình: “Năm nay chắc anh bốn mươi tuổi rồi nhỉ? Kỳ hạn mười năm đã qua lâu rồi mà?”Liễu Kim Long cười buồn: “Đúng vậy. Lúc sắp kết thúc thời hạn mười năm, sư đệ tốt đó của tôi đã giết chết sư phụ tôi”.Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Tại sao lại giết sư phụ?”Liễu Kim Long: † là vì cậu ta muốn có được thần công tuyệt thế mà sư phụ chưa từng truyền dạy cho cậu ta, mặt khác, cậu ta không muốn phong ấn của tôi được gỡ bỏ, vì vậy đã giết sư phụ tôi”.Ngô Bình nói y giờ người đó đang ở đâu?” Liễu Kim Long: “Bây giờ người đó là thủ lĩnh của ba mươi nghìn Thần Long Vệ, bảo vệ thái tử”.Thần Long Vệ là cấm quân tinh nhuệ nhất của Đại Hạ, chịu trách nhiệm trực tiếp với hoàng đế. Người có thể trở thành thủ lĩnh Thần Long Vệ, đề đốc cấm quân thì thực lực không phải hạng thường. “Bây giờ tu vi của người đó là gì?”, Ngô Bình hỏi.Liễu Kim Long: “Bí cảnh tầng tám, cảnh giới Bí Anh”.Ngô Bình: “Hai người còn liên lạc không?”Liễu Kim Long cười lạnh lùng: “Ngoài mặt cậu †a rất tôn trọng sư huynh là tôi đây, luôn quan tâm, hỏi han”.Ngô Bình gật đầu: “Bây giờ anh có thể tiếp tục đột phá rồi”.Liễu Kim Long: “Công tử, tôi đã từng tuổi này rồi, còn có hi vọng nữa không?”Ngô Bình: “Tu vi của anh bị đè nén mười mấy năm cũng không phải chuyện xấu”.Liễu Kim Long giật mình: “Tại sao?”Ngô Bình: “Mười mấy năm nay, mặc dù anh không thể đột phá nhưng nhất định cũng nghĩ đủ mọi cách để nâng cao thể chất của mình, giúp tỉnh thần của mình vững chắc hơn, đúng không?”Liễu Kim Long gật đầu, nói: “Đúng thế. Tôi không thể nâng cao tu vi, chỉ có thể dùng cách khác để nâng cao thực lực của mình, vì vậy tôi đã tu luyện rất nhiều công pháp lạ và tâm pháp ngoại đạo”.Ngô Bình: “Con người khó kiềm nén được khát vọng muốn đột phá của mình, nhẫn nhịn, nghiền ngẫm mười mấy năm ở một cảnh giới, những gì mà anh trải qua đã trở thành nền tảng vững chắc để anh tu luyện bí cảnh sau này”.Liễu Kim Long thở phào: “Không muộn thì tốt rồi”.
Ngô Bình: “Thật ra anh nói không sai, tiền không thể nào kiếm hết được, sau này sẽ do anh chịu trách nhiệm phân chia lợi nhuận ở Trung Châu”.
Liễu Kim Long: “Cảm ơn công tử đã tin tưởng”.
Sau đó, Liễu Kim Long lập tức cùng mọi người thương lượng vấn đề phân chia lợi nhuận. Trước sự điều chỉnh của anh ta, Nghiêm Lãnh Thạch nhượng lại một phần lợi nhuận, đương nhiên những người còn lại cũng nhượng lại một phần lợi nhuận cho. Ngô Bình. Không chỉ có vậy, Liễu Kim Long còn chủ động từ bỏ phần lợi nhuận của mình, thế là tất cả mọi người đều vui vẻ.
Đến khi mọi người về hết thì trời đã tối. Lúc này Ngô Bình mới hỏi Liễu Kim Long: “Thật ra anh đã bị người ta phong ấn năm khứu sáu mạch, thủ pháp của đối phương cực kỳ cao minh”.
Liễu Kim Long thở dài, nói: “Người phong ấn tu vi của tôi là sư phụ tôi. Trước lúc tôi hai mươi tuổi, tu vi tiến bộ rất nhanh, mười chín tuổi đã là luyện khí tầng mười. Nhưng lúc tôi sắp đột phá thì sư phụ tôi nhận một đồ đệ mới, sư phụ tôi nói với tôi rằng sư đệ có tư chất rất tốt, sau này nhất định sẽ là anh hùng nổi tiếng một phương. Vì vậy ông ấy đã phong ấn tu vi của tôi, để tôi không thể tiếp tục đột phá”.
Ngô Bình thắc mắc: “Việc sư phụ anh phong ấn tu vi của anh có liên quan đến sư đệ anh sao?”
Liễu Kim Long gật đầu: “Sư phụ nói có thể thành tựu sau này của tôi sẽ không thua kém sư đệ, để tôi không giành công danh với sư đệ, ông ấy quyết định phong ấn tôi mười năm”.
Ngô Bình: “Năm nay chắc anh bốn mươi tuổi rồi nhỉ? Kỳ hạn mười năm đã qua lâu rồi mà?”
Liễu Kim Long cười buồn: “Đúng vậy. Lúc sắp kết thúc thời hạn mười năm, sư đệ tốt đó của tôi đã giết chết sư phụ tôi”.
Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Tại sao lại giết sư phụ?”
Liễu Kim Long: † là vì cậu ta muốn có được thần công tuyệt thế mà sư phụ chưa từng truyền dạy cho cậu ta, mặt khác, cậu ta không muốn phong ấn của tôi được gỡ bỏ, vì vậy đã giết sư phụ tôi”.
Ngô Bình nói y giờ người đó đang ở đâu?” Liễu Kim Long: “Bây giờ người đó là thủ lĩnh của ba mươi nghìn Thần Long Vệ, bảo vệ thái tử”.
Thần Long Vệ là cấm quân tinh nhuệ nhất của Đại Hạ, chịu trách nhiệm trực tiếp với hoàng đế. Người có thể trở thành thủ lĩnh Thần Long Vệ, đề đốc cấm quân thì thực lực không phải hạng thường. “Bây giờ tu vi của người đó là gì?”, Ngô Bình hỏi.
Liễu Kim Long: “Bí cảnh tầng tám, cảnh giới Bí Anh”.
Ngô Bình: “Hai người còn liên lạc không?”
Liễu Kim Long cười lạnh lùng: “Ngoài mặt cậu †a rất tôn trọng sư huynh là tôi đây, luôn quan tâm, hỏi han”.
Ngô Bình gật đầu: “Bây giờ anh có thể tiếp tục đột phá rồi”.
Liễu Kim Long: “Công tử, tôi đã từng tuổi này rồi, còn có hi vọng nữa không?”
Ngô Bình: “Tu vi của anh bị đè nén mười mấy năm cũng không phải chuyện xấu”.
Liễu Kim Long giật mình: “Tại sao?”
Ngô Bình: “Mười mấy năm nay, mặc dù anh không thể đột phá nhưng nhất định cũng nghĩ đủ mọi cách để nâng cao thể chất của mình, giúp tỉnh thần của mình vững chắc hơn, đúng không?”
Liễu Kim Long gật đầu, nói: “Đúng thế. Tôi không thể nâng cao tu vi, chỉ có thể dùng cách khác để nâng cao thực lực của mình, vì vậy tôi đã tu luyện rất nhiều công pháp lạ và tâm pháp ngoại đạo”.
Ngô Bình: “Con người khó kiềm nén được khát vọng muốn đột phá của mình, nhẫn nhịn, nghiền ngẫm mười mấy năm ở một cảnh giới, những gì mà anh trải qua đã trở thành nền tảng vững chắc để anh tu luyện bí cảnh sau này”.
Liễu Kim Long thở phào: “Không muộn thì tốt rồi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Thật ra anh nói không sai, tiền không thể nào kiếm hết được, sau này sẽ do anh chịu trách nhiệm phân chia lợi nhuận ở Trung Châu”.Liễu Kim Long: “Cảm ơn công tử đã tin tưởng”.Sau đó, Liễu Kim Long lập tức cùng mọi người thương lượng vấn đề phân chia lợi nhuận. Trước sự điều chỉnh của anh ta, Nghiêm Lãnh Thạch nhượng lại một phần lợi nhuận, đương nhiên những người còn lại cũng nhượng lại một phần lợi nhuận cho. Ngô Bình. Không chỉ có vậy, Liễu Kim Long còn chủ động từ bỏ phần lợi nhuận của mình, thế là tất cả mọi người đều vui vẻ.Đến khi mọi người về hết thì trời đã tối. Lúc này Ngô Bình mới hỏi Liễu Kim Long: “Thật ra anh đã bị người ta phong ấn năm khứu sáu mạch, thủ pháp của đối phương cực kỳ cao minh”.Liễu Kim Long thở dài, nói: “Người phong ấn tu vi của tôi là sư phụ tôi. Trước lúc tôi hai mươi tuổi, tu vi tiến bộ rất nhanh, mười chín tuổi đã là luyện khí tầng mười. Nhưng lúc tôi sắp đột phá thì sư phụ tôi nhận một đồ đệ mới, sư phụ tôi nói với tôi rằng sư đệ có tư chất rất tốt, sau này nhất định sẽ là anh hùng nổi tiếng một phương. Vì vậy ông ấy đã phong ấn tu vi của tôi, để tôi không thể tiếp tục đột phá”.Ngô Bình thắc mắc: “Việc sư phụ anh phong ấn tu vi của anh có liên quan đến sư đệ anh sao?”Liễu Kim Long gật đầu: “Sư phụ nói có thể thành tựu sau này của tôi sẽ không thua kém sư đệ, để tôi không giành công danh với sư đệ, ông ấy quyết định phong ấn tôi mười năm”.Ngô Bình: “Năm nay chắc anh bốn mươi tuổi rồi nhỉ? Kỳ hạn mười năm đã qua lâu rồi mà?”Liễu Kim Long cười buồn: “Đúng vậy. Lúc sắp kết thúc thời hạn mười năm, sư đệ tốt đó của tôi đã giết chết sư phụ tôi”.Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Tại sao lại giết sư phụ?”Liễu Kim Long: † là vì cậu ta muốn có được thần công tuyệt thế mà sư phụ chưa từng truyền dạy cho cậu ta, mặt khác, cậu ta không muốn phong ấn của tôi được gỡ bỏ, vì vậy đã giết sư phụ tôi”.Ngô Bình nói y giờ người đó đang ở đâu?” Liễu Kim Long: “Bây giờ người đó là thủ lĩnh của ba mươi nghìn Thần Long Vệ, bảo vệ thái tử”.Thần Long Vệ là cấm quân tinh nhuệ nhất của Đại Hạ, chịu trách nhiệm trực tiếp với hoàng đế. Người có thể trở thành thủ lĩnh Thần Long Vệ, đề đốc cấm quân thì thực lực không phải hạng thường. “Bây giờ tu vi của người đó là gì?”, Ngô Bình hỏi.Liễu Kim Long: “Bí cảnh tầng tám, cảnh giới Bí Anh”.Ngô Bình: “Hai người còn liên lạc không?”Liễu Kim Long cười lạnh lùng: “Ngoài mặt cậu †a rất tôn trọng sư huynh là tôi đây, luôn quan tâm, hỏi han”.Ngô Bình gật đầu: “Bây giờ anh có thể tiếp tục đột phá rồi”.Liễu Kim Long: “Công tử, tôi đã từng tuổi này rồi, còn có hi vọng nữa không?”Ngô Bình: “Tu vi của anh bị đè nén mười mấy năm cũng không phải chuyện xấu”.Liễu Kim Long giật mình: “Tại sao?”Ngô Bình: “Mười mấy năm nay, mặc dù anh không thể đột phá nhưng nhất định cũng nghĩ đủ mọi cách để nâng cao thể chất của mình, giúp tỉnh thần của mình vững chắc hơn, đúng không?”Liễu Kim Long gật đầu, nói: “Đúng thế. Tôi không thể nâng cao tu vi, chỉ có thể dùng cách khác để nâng cao thực lực của mình, vì vậy tôi đã tu luyện rất nhiều công pháp lạ và tâm pháp ngoại đạo”.Ngô Bình: “Con người khó kiềm nén được khát vọng muốn đột phá của mình, nhẫn nhịn, nghiền ngẫm mười mấy năm ở một cảnh giới, những gì mà anh trải qua đã trở thành nền tảng vững chắc để anh tu luyện bí cảnh sau này”.Liễu Kim Long thở phào: “Không muộn thì tốt rồi”.