Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5951: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Hoàng đế biết chuyện này, xử lý thế nào?”Nhan Tướng Quốc: “Hoàng đế là người thông minh, người tài giỏi bên cạnh vô số, tôi nghĩ ông ấy sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục”.Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy nghe theo ông Nhan”.Mã Gia Thăng ở bên cạnh nghe lén khế thở phào, anh ta thực sự sợ Ngô Bình trực tiếp chém giết, vậy thì không cách nào thu dọn được rồi!Lúc này Ngô Bình đá chân Mã Gia Thăng một cái, nói: “Anh quay về báo với nhà họ Cừu, nói bổn công tử đã đến Hổ Thành!”“Vâng vâng, tôi lập tức đi báo ngay!Mã Gia Thăng hoảng sợ chạy ra khỏi Nhan phủ, người nhà họ Nhan cũng không ngăn lại, Nhan Tướng Quốc nói: “Công tử, thân phận cậu cao quý, sau này những chuyện nhỏ như vậy cứ trực tiếp gặp người đứng đầy bọ họ. Đám người này như ếch ngồi đáy giếng thôi, không biết gì cả, không biết cậu mạnh thế nào. Nhưng chủ tử và chỗ dựa của bọn họ thì khác, út nhiều cũng có chút mắt nhìn”.Ngô Bình gật đầu: “Ông Nhan nhắc nhở cũng đúng”. Nhan Tướng Quốc viết một bức thư, ném lên không, thư tự động bay đi. Sau đó, ông ấy tiếp tục nói chuyện với Ngô Bình.Ở bên kia, Mã Gia Thăng như chạy trốn xông vào nhà họ Cừu. Anh ta cũng xem như là khách quen của Cừu phủ, người làm, bảo vệ cũng không ngăn anh ta.Lúc này, người nhà họ Cừu đều đang tập trung họp, các thành viên chủ chốt đều có mặt, trong đó có cả người đứng đầu nhà họ Cừu, Cừu Linh Quân.Cừu Linh Quân thấy Mã Gia Thăng vội vàng lao vào, bất giác khế nhíu mày, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Gia Thăng, chuyện gì mà lại hoảng sợ như vậy?”Mã Gia Thăng thở gấp gáp, nói: “Dượng! Xảy ra chuyện rồi, cháu đi dạy dỗ cái tên Âu Dương Chí Viễn kia, không ngờ người sau lưng ông ta lại là cao nhân. Người đó là đệ tử tinh anh của tông gì đó, đến cả người đứng đầu nhà họ Nhan cũng rất khách sáo với cậu tai”Thông tin khác thì không quan trọng, nhưng “người đứng đầu nhà họ Nhan” lại khiến Cừu Linh Quân lập tức căng thẳng, ông ta vội nói: “Người nhà họ Nhan sao lại can thiệp vào?”Mã Gia Thăng kể lại chỉ tiết chuyện xảy ra, Cừu Linh Quân nghe xong thì vừa sợ vừa bực, tức giận nói: “Trước khi cháu động đến người ta, tại sao không điều tra cho rõ ràng?”Dân gian có câu: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên!Người phàm như anh ta dù có quyền có thế thì có là gì đâu chứ? Tiên gia thủ đoạn nhiều vô kể, giơ tay nhấc chân cũng có thể khiến kẻ phàm phu tục tử mất mạng!Vẻ mặt Mã Gia Thăng khổ sở: “Dượng à, cháu cũng không ngờ ông ta lại có lai lịch lớn như vậy, nếu không có đánh chết cháu cũng không dám đắc tội với ông tai”Cừu Linh Quân chắp tay sau lưng đi qua đi lại.Lúc này, một ông lão nói: “Cũng may người này nghe theo lời khuyên của nhà họ Nhan, không trực tiếp ra tay. Nếu không nhà họ Cừu cũng xong rồi!”Cừu Linh Quân gấp gáp, ông ta hỏi: “Chú hai, chú nghĩ hoàng đế sẽ xử lý chuyện này thế nào?”Ông lão khẽ thở dài: “Chú biết Liên Sơn Tông, nghe nói là tông môn hạng nhất của Tiên Giới. Thế lực như vậy rất đáng sợ. Mà người này lại là đệ tử tỉnh anh của Liên Sơn Tông, e rằng không phải người chúng ta có thể đụng đến. Nhưng dù sao hoàng đế cũng có uy nghiêm của hoàng đế, chú nghĩ cũng sẽ không quá đáng đâu”.Sau đó ông ta lại nhắc nhở: “Trong số các cao thủ chúng ta mời đến, không phải có ông Mặc có đạo hành rất cao sao?”Cừu Linh Quân võ đầu: “Đúng rồi, mau mời ông Mặc đến!”

Ngô Bình: “Hoàng đế biết chuyện này, xử lý thế nào?”

Nhan Tướng Quốc: “Hoàng đế là người thông minh, người tài giỏi bên cạnh vô số, tôi nghĩ ông ấy sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy nghe theo ông Nhan”.

Mã Gia Thăng ở bên cạnh nghe lén khế thở phào, anh ta thực sự sợ Ngô Bình trực tiếp chém giết, vậy thì không cách nào thu dọn được rồi!

Lúc này Ngô Bình đá chân Mã Gia Thăng một cái, nói: “Anh quay về báo với nhà họ Cừu, nói bổn công tử đã đến Hổ Thành!”

“Vâng vâng, tôi lập tức đi báo ngay!

Mã Gia Thăng hoảng sợ chạy ra khỏi Nhan phủ, người nhà họ Nhan cũng không ngăn lại, Nhan Tướng Quốc nói: “Công tử, thân phận cậu cao quý, sau này những chuyện nhỏ như vậy cứ trực tiếp gặp người đứng đầy bọ họ. Đám người này như ếch ngồi đáy giếng thôi, không biết gì cả, không biết cậu mạnh thế nào. Nhưng chủ tử và chỗ dựa của bọn họ thì khác, út nhiều cũng có chút mắt nhìn”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông Nhan nhắc nhở cũng đúng”. 

Nhan Tướng Quốc viết một bức thư, ném lên không, thư tự động bay đi. Sau đó, ông ấy tiếp tục nói chuyện với Ngô Bình.

Ở bên kia, Mã Gia Thăng như chạy trốn xông vào nhà họ Cừu. Anh ta cũng xem như là khách quen của Cừu phủ, người làm, bảo vệ cũng không ngăn anh ta.

Lúc này, người nhà họ Cừu đều đang tập trung họp, các thành viên chủ chốt đều có mặt, trong đó có cả người đứng đầu nhà họ Cừu, Cừu Linh Quân.

Cừu Linh Quân thấy Mã Gia Thăng vội vàng lao vào, bất giác khế nhíu mày, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Gia Thăng, chuyện gì mà lại hoảng sợ như vậy?”

Mã Gia Thăng thở gấp gáp, nói: “Dượng! Xảy ra chuyện rồi, cháu đi dạy dỗ cái tên Âu Dương Chí Viễn kia, không ngờ người sau lưng ông ta lại là cao nhân. Người đó là đệ tử tinh anh của tông gì đó, đến cả người đứng đầu nhà họ Nhan cũng rất khách sáo với cậu tai”

Thông tin khác thì không quan trọng, nhưng “người đứng đầu nhà họ Nhan” lại khiến Cừu Linh Quân lập tức căng thẳng, ông ta vội nói: “Người nhà họ Nhan sao lại can thiệp vào?”

Mã Gia Thăng kể lại chỉ tiết chuyện xảy ra, Cừu Linh Quân nghe xong thì vừa sợ vừa bực, tức giận nói: “Trước khi cháu động đến người ta, tại sao không điều tra cho rõ ràng?”

Dân gian có câu: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên!

Người phàm như anh ta dù có quyền có thế thì có là gì đâu chứ? Tiên gia thủ đoạn nhiều vô kể, giơ tay nhấc chân cũng có thể khiến kẻ phàm phu tục tử mất mạng!

Vẻ mặt Mã Gia Thăng khổ sở: “Dượng à, cháu cũng không ngờ ông ta lại có lai lịch lớn như vậy, nếu không có đánh chết cháu cũng không dám đắc tội với ông tai”

Cừu Linh Quân chắp tay sau lưng đi qua đi lại.

Lúc này, một ông lão nói: “Cũng may người này nghe theo lời khuyên của nhà họ Nhan, không trực tiếp ra tay. Nếu không nhà họ Cừu cũng xong rồi!”

Cừu Linh Quân gấp gáp, ông ta hỏi: “Chú hai, chú nghĩ hoàng đế sẽ xử lý chuyện này thế nào?”

Ông lão khẽ thở dài: “Chú biết Liên Sơn Tông, nghe nói là tông môn hạng nhất của Tiên Giới. Thế lực như vậy rất đáng sợ. Mà người này lại là đệ tử tỉnh anh của Liên Sơn Tông, e rằng không phải người chúng ta có thể đụng đến. Nhưng dù sao hoàng đế cũng có uy nghiêm của hoàng đế, chú nghĩ cũng sẽ không quá đáng đâu”.

Sau đó ông ta lại nhắc nhở: “Trong số các cao thủ chúng ta mời đến, không phải có ông Mặc có đạo hành rất cao sao?”

Cừu Linh Quân võ đầu: “Đúng rồi, mau mời ông Mặc đến!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Hoàng đế biết chuyện này, xử lý thế nào?”Nhan Tướng Quốc: “Hoàng đế là người thông minh, người tài giỏi bên cạnh vô số, tôi nghĩ ông ấy sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục”.Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy nghe theo ông Nhan”.Mã Gia Thăng ở bên cạnh nghe lén khế thở phào, anh ta thực sự sợ Ngô Bình trực tiếp chém giết, vậy thì không cách nào thu dọn được rồi!Lúc này Ngô Bình đá chân Mã Gia Thăng một cái, nói: “Anh quay về báo với nhà họ Cừu, nói bổn công tử đã đến Hổ Thành!”“Vâng vâng, tôi lập tức đi báo ngay!Mã Gia Thăng hoảng sợ chạy ra khỏi Nhan phủ, người nhà họ Nhan cũng không ngăn lại, Nhan Tướng Quốc nói: “Công tử, thân phận cậu cao quý, sau này những chuyện nhỏ như vậy cứ trực tiếp gặp người đứng đầy bọ họ. Đám người này như ếch ngồi đáy giếng thôi, không biết gì cả, không biết cậu mạnh thế nào. Nhưng chủ tử và chỗ dựa của bọn họ thì khác, út nhiều cũng có chút mắt nhìn”.Ngô Bình gật đầu: “Ông Nhan nhắc nhở cũng đúng”. Nhan Tướng Quốc viết một bức thư, ném lên không, thư tự động bay đi. Sau đó, ông ấy tiếp tục nói chuyện với Ngô Bình.Ở bên kia, Mã Gia Thăng như chạy trốn xông vào nhà họ Cừu. Anh ta cũng xem như là khách quen của Cừu phủ, người làm, bảo vệ cũng không ngăn anh ta.Lúc này, người nhà họ Cừu đều đang tập trung họp, các thành viên chủ chốt đều có mặt, trong đó có cả người đứng đầu nhà họ Cừu, Cừu Linh Quân.Cừu Linh Quân thấy Mã Gia Thăng vội vàng lao vào, bất giác khế nhíu mày, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Gia Thăng, chuyện gì mà lại hoảng sợ như vậy?”Mã Gia Thăng thở gấp gáp, nói: “Dượng! Xảy ra chuyện rồi, cháu đi dạy dỗ cái tên Âu Dương Chí Viễn kia, không ngờ người sau lưng ông ta lại là cao nhân. Người đó là đệ tử tinh anh của tông gì đó, đến cả người đứng đầu nhà họ Nhan cũng rất khách sáo với cậu tai”Thông tin khác thì không quan trọng, nhưng “người đứng đầu nhà họ Nhan” lại khiến Cừu Linh Quân lập tức căng thẳng, ông ta vội nói: “Người nhà họ Nhan sao lại can thiệp vào?”Mã Gia Thăng kể lại chỉ tiết chuyện xảy ra, Cừu Linh Quân nghe xong thì vừa sợ vừa bực, tức giận nói: “Trước khi cháu động đến người ta, tại sao không điều tra cho rõ ràng?”Dân gian có câu: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên!Người phàm như anh ta dù có quyền có thế thì có là gì đâu chứ? Tiên gia thủ đoạn nhiều vô kể, giơ tay nhấc chân cũng có thể khiến kẻ phàm phu tục tử mất mạng!Vẻ mặt Mã Gia Thăng khổ sở: “Dượng à, cháu cũng không ngờ ông ta lại có lai lịch lớn như vậy, nếu không có đánh chết cháu cũng không dám đắc tội với ông tai”Cừu Linh Quân chắp tay sau lưng đi qua đi lại.Lúc này, một ông lão nói: “Cũng may người này nghe theo lời khuyên của nhà họ Nhan, không trực tiếp ra tay. Nếu không nhà họ Cừu cũng xong rồi!”Cừu Linh Quân gấp gáp, ông ta hỏi: “Chú hai, chú nghĩ hoàng đế sẽ xử lý chuyện này thế nào?”Ông lão khẽ thở dài: “Chú biết Liên Sơn Tông, nghe nói là tông môn hạng nhất của Tiên Giới. Thế lực như vậy rất đáng sợ. Mà người này lại là đệ tử tỉnh anh của Liên Sơn Tông, e rằng không phải người chúng ta có thể đụng đến. Nhưng dù sao hoàng đế cũng có uy nghiêm của hoàng đế, chú nghĩ cũng sẽ không quá đáng đâu”.Sau đó ông ta lại nhắc nhở: “Trong số các cao thủ chúng ta mời đến, không phải có ông Mặc có đạo hành rất cao sao?”Cừu Linh Quân võ đầu: “Đúng rồi, mau mời ông Mặc đến!”

Chương 5951: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên