Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5956: Đã đem đồ đến chưa

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cừu Linh Quân liền nói: “Vâng, tôi và cậu Ngô đã thương lượng với nhau như thế”.Nhan Tướng Quốc gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt”. Ngô Bình cũng không sợ nhà họ Cừu hối hận, cậu và Nhan Tướng Quốc đã cùng nhau rời khỏi, về lại nhà họ Nhan.Nhan Tướng Quốc thấy sắp đến giờ trưa nên muốn giữ Ngô Bình lại ăn cơm nhưng cậu đã hẹn  trước với Liễu Kim Long, rất muốn đến xem thử số dược liệu đó nên cuối cùng đã chào tạm biệt và rời khỏi nhà họ Nhan.Có điều, cậu có ấn tượng khá tốt với Nhan Tướng Quốc, hai bên cũng xem như đã là bạn của nhau, và đã hẹn hôm khác đến nhà nhau thăm hỏi.Ngô Bình về đến nhà thì thấy Liễu Kim Long đang chờ mình trong phòng khách, Ngô Đại Hưng đang nói chuyện với ông ta.Liễu Kim Long từng là Long gia, địa vị rất cao, có điều trước mặt Ngô Đại Hưng, ông ta vẫn tỏ ra vô cùng cung kính.“Đã đem đồ đến chưa?”, Ngô Bình hỏi.Liễu Kim Long liền đứng dậy, nói: “Cậu Ngô, đồ nằm hết đây rồi”.Trên sàn đặt rất nhiều thùng giữ nhiệt, sau khi mở ra, mỗi thùng đều có chứa hai ba hộp ngọc, mỗi hộp đều có một cây thuốc.Ngô Bình chỉ mở một thùng trong số đó ra, phát hiện cây thuốc trong hộp ngọc ít nhất cũng là dược liệu tứ phẩm, hơn nữa vẻ ngoài còn khá tốt, cậu nói với vẻ rất hài lòng: “Không tồi, quay về đợi tin tốt đi, trong vòng ba ngày tôi sẽ đưa đan dược đến”.Liễu Kim Long vui mừng, nói: “Cảm ơn cậu, bản đồ được để chung với dược liệu, cậu giữ kỹ nhé”.Ngô Bình cầm bản đồ lên nhìn sơ qua, không có phát hiện gì nên cất vào trước.Dương Quế Chỉ thấy sắp tới giờ cơm nên đã xuống bếp nấu thức ăn trước, Ngô Bình bèn giữ Liễu Kim Long lại ăn cơm. Liễu Kim Long khách sáo, không từ chối được nên đã ở lại cùng ăn cơm với họ.Ngô Bình mở một chai rượu, hai người cùng uống vài ly thì Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, nghe nói ông Âu Dương gặp chuyện, cậu đã ra mặt giải quyết sao?”Ngô Đại Hưng cười, nói: “Bố nuôi con đã về nhà rồi, không sao cả, Tiểu Bình, con đã giải quyết thế nào thế?”Liễu Kim Long cũng tò mò, hóng tai nghe.Ngô Bình: “Người ra tay là người của Từ Thiện Đường ở Giang Nam, Từ Thiện Đường đó là do nhà họ Cừu quản lý. Con bắt phó đường chủ của họ, bảo đưa con đến nhà họ Cừu ở Hổ Thành và định cho nhà họ Cừu này một trận, nhưng con vừa đến Hổ Thành thì đã gặp được Nhan Tướng Quốc, thế gia tu hành ở đó. Liễu Kim Long nghe thấy Nhan Tướng Quốc thì tái mặt, nói: “Tu vi của người đó cực kỳ cao, học vấn uyên thâm, e là không dễ đối phó”.

Cừu Linh Quân liền nói: “Vâng, tôi và cậu Ngô đã thương lượng với nhau như thế”.

Nhan Tướng Quốc gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt”. Ngô Bình cũng không sợ nhà họ Cừu hối hận, cậu và Nhan Tướng Quốc đã cùng nhau rời khỏi, về lại nhà họ Nhan.

Nhan Tướng Quốc thấy sắp đến giờ trưa nên muốn giữ Ngô Bình lại ăn cơm nhưng cậu đã hẹn  trước với Liễu Kim Long, rất muốn đến xem thử số dược liệu đó nên cuối cùng đã chào tạm biệt và rời khỏi nhà họ Nhan.

Có điều, cậu có ấn tượng khá tốt với Nhan Tướng Quốc, hai bên cũng xem như đã là bạn của nhau, và đã hẹn hôm khác đến nhà nhau thăm hỏi.

Ngô Bình về đến nhà thì thấy Liễu Kim Long đang chờ mình trong phòng khách, Ngô Đại Hưng đang nói chuyện với ông ta.

Liễu Kim Long từng là Long gia, địa vị rất cao, có điều trước mặt Ngô Đại Hưng, ông ta vẫn tỏ ra vô cùng cung kính.

“Đã đem đồ đến chưa?”, Ngô Bình hỏi.

Liễu Kim Long liền đứng dậy, nói: “Cậu Ngô, đồ nằm hết đây rồi”.

Trên sàn đặt rất nhiều thùng giữ nhiệt, sau khi mở ra, mỗi thùng đều có chứa hai ba hộp ngọc, mỗi hộp đều có một cây thuốc.

Ngô Bình chỉ mở một thùng trong số đó ra, phát hiện cây thuốc trong hộp ngọc ít nhất cũng là dược liệu tứ phẩm, hơn nữa vẻ ngoài còn khá tốt, cậu nói với vẻ rất hài lòng: “Không tồi, quay về đợi tin tốt đi, trong vòng ba ngày tôi sẽ đưa đan dược đến”.

Liễu Kim Long vui mừng, nói: “Cảm ơn cậu, bản đồ được để chung với dược liệu, cậu giữ kỹ nhé”.

Ngô Bình cầm bản đồ lên nhìn sơ qua, không có phát hiện gì nên cất vào trước.

Dương Quế Chỉ thấy sắp tới giờ cơm nên đã xuống bếp nấu thức ăn trước, Ngô Bình bèn giữ Liễu Kim Long lại ăn cơm. Liễu Kim Long khách sáo, không từ chối được nên đã ở lại cùng ăn cơm với họ.

Ngô Bình mở một chai rượu, hai người cùng uống vài ly thì Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, nghe nói ông Âu Dương gặp chuyện, cậu đã ra mặt giải quyết sao?”

Ngô Đại Hưng cười, nói: “Bố nuôi con đã về nhà rồi, không sao cả, Tiểu Bình, con đã giải quyết thế nào thế?”

Liễu Kim Long cũng tò mò, hóng tai nghe.

Ngô Bình: “Người ra tay là người của Từ Thiện Đường ở Giang Nam, Từ Thiện Đường đó là do nhà họ Cừu quản lý. Con bắt phó đường chủ của họ, bảo đưa con đến nhà họ Cừu ở Hổ Thành và định cho nhà họ Cừu này một trận, nhưng con vừa đến Hổ Thành thì đã gặp được Nhan Tướng Quốc, thế gia tu hành ở đó. 

Liễu Kim Long nghe thấy Nhan Tướng Quốc thì tái mặt, nói: “Tu vi của người đó cực kỳ cao, học vấn uyên thâm, e là không dễ đối phó”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cừu Linh Quân liền nói: “Vâng, tôi và cậu Ngô đã thương lượng với nhau như thế”.Nhan Tướng Quốc gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt”. Ngô Bình cũng không sợ nhà họ Cừu hối hận, cậu và Nhan Tướng Quốc đã cùng nhau rời khỏi, về lại nhà họ Nhan.Nhan Tướng Quốc thấy sắp đến giờ trưa nên muốn giữ Ngô Bình lại ăn cơm nhưng cậu đã hẹn  trước với Liễu Kim Long, rất muốn đến xem thử số dược liệu đó nên cuối cùng đã chào tạm biệt và rời khỏi nhà họ Nhan.Có điều, cậu có ấn tượng khá tốt với Nhan Tướng Quốc, hai bên cũng xem như đã là bạn của nhau, và đã hẹn hôm khác đến nhà nhau thăm hỏi.Ngô Bình về đến nhà thì thấy Liễu Kim Long đang chờ mình trong phòng khách, Ngô Đại Hưng đang nói chuyện với ông ta.Liễu Kim Long từng là Long gia, địa vị rất cao, có điều trước mặt Ngô Đại Hưng, ông ta vẫn tỏ ra vô cùng cung kính.“Đã đem đồ đến chưa?”, Ngô Bình hỏi.Liễu Kim Long liền đứng dậy, nói: “Cậu Ngô, đồ nằm hết đây rồi”.Trên sàn đặt rất nhiều thùng giữ nhiệt, sau khi mở ra, mỗi thùng đều có chứa hai ba hộp ngọc, mỗi hộp đều có một cây thuốc.Ngô Bình chỉ mở một thùng trong số đó ra, phát hiện cây thuốc trong hộp ngọc ít nhất cũng là dược liệu tứ phẩm, hơn nữa vẻ ngoài còn khá tốt, cậu nói với vẻ rất hài lòng: “Không tồi, quay về đợi tin tốt đi, trong vòng ba ngày tôi sẽ đưa đan dược đến”.Liễu Kim Long vui mừng, nói: “Cảm ơn cậu, bản đồ được để chung với dược liệu, cậu giữ kỹ nhé”.Ngô Bình cầm bản đồ lên nhìn sơ qua, không có phát hiện gì nên cất vào trước.Dương Quế Chỉ thấy sắp tới giờ cơm nên đã xuống bếp nấu thức ăn trước, Ngô Bình bèn giữ Liễu Kim Long lại ăn cơm. Liễu Kim Long khách sáo, không từ chối được nên đã ở lại cùng ăn cơm với họ.Ngô Bình mở một chai rượu, hai người cùng uống vài ly thì Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, nghe nói ông Âu Dương gặp chuyện, cậu đã ra mặt giải quyết sao?”Ngô Đại Hưng cười, nói: “Bố nuôi con đã về nhà rồi, không sao cả, Tiểu Bình, con đã giải quyết thế nào thế?”Liễu Kim Long cũng tò mò, hóng tai nghe.Ngô Bình: “Người ra tay là người của Từ Thiện Đường ở Giang Nam, Từ Thiện Đường đó là do nhà họ Cừu quản lý. Con bắt phó đường chủ của họ, bảo đưa con đến nhà họ Cừu ở Hổ Thành và định cho nhà họ Cừu này một trận, nhưng con vừa đến Hổ Thành thì đã gặp được Nhan Tướng Quốc, thế gia tu hành ở đó. Liễu Kim Long nghe thấy Nhan Tướng Quốc thì tái mặt, nói: “Tu vi của người đó cực kỳ cao, học vấn uyên thâm, e là không dễ đối phó”.

Chương 5956: Đã đem đồ đến chưa