Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5960: Mặc Hiên đến tìm
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình dành ra phòng VIP, kéo Hoàng Diên Lãng ngồi xuống chiếc bàn vuông nhỏ ở cửa, thấy nhiều người đến ăn thịt nướng như vậy, Hoàng Diên Lãng cười nói: “Việc kinh doanh ở đây rất tốt, tôi tính thử xem, trong ngoài có khoảng cả trăm bàn, mỗi bàn có bốn năm người, riêng thịt nướng thôi thì một ngày đã kiếm được hai ba mươi ngàn tệ rồi”.Ngô Bình: “Hôm nay đông như vậy có lẽ liên quan đến chuyện xảy ra lúc chiều”.Nói rồi cậu bảo người đem một ít xiên nướng và một thùng bia cho bàn này.Uống hết một ly bia, Nghiêm Lãnh Thạch đã đến, Ngô Bình cũng gọi ông ta đến ngồi.Nghiêm Lãnh Thạch nhấp một ngụm bia rồi nói: “Chủ nhân, đã điều tra rõ. Có ba nhà hàng thịt nướng gần đây, đồ ăn không chỉ đắt mà hương vị cũng bình thường. Sau khi bên này khai trương mở hàng, những người thích ăn thịt nướng đã đổi chỗ đến đây ăn. Ông chủ ở mấy nhà hàng này đều có các mối quan hệ mạnh, họ khá giận nên đã bắt tay nhau làm việc xấu. Những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đều có liên quan đến họ”.Ngô Bình gật đầu: “Ông giải quyết đi”. Nghiêm Lãnh Thạch: “Ừ”.Mấy người ngồi với nhau chốc lát thì Hoàng Diên Lãng đi trước. Sau khi Hoàng Diên Lãng đi không lâu, lại có một người đồ xám đi thẳng đến bên này.Ngô Bình nhìn người này, cậu không quen bèn hỏi: “Ông muốn cùng uống vài ly à?”Người đến cười nói: “Cậu Ngô, tôi họ Mặc, tên Mặc Hiên, từng ở nhà họ Cừu một thời gian”.Ngô Bình: “Vậy à? Nói thế ông đến đây để tìm tôi à?”Người đến là ông Mặc, ông ta tự rót cho mình một ly bia, bình tĩnh nói: “Rượu mà người bình thường uống thật nhạt nho, thật không biết có cái gì ngon nữa”, dù nói vậy nhưng ông ta vẫn uống một hơi cạn sạch.Sau đó ông ta nói tiếp: “Cậu Ngô, tôi đến là muốn nói với cậu chuyện Bạch Hổ Tiên Kiếm”.Ngô Bình bình tĩnh hỏi: “Ông muốn nói chuyện gì?Mặc Hiên: “Tôi sẵn lòng bỏ ra một số tiền để mua lại Bạch Hổ Tiên Kiếm”.Ngô Bình: “Ông có thể ra giá bao nhiêu?”Mặc Hiên: “Một tỷ tiền Tiên”.Ngô Bình lắc đầu: “Không bán”.Cậu nghĩ bất kỳ bảo vật nào cũng đều có giá trị, nhưng một tỷ mà muốn mua Bạch Hổ Tiên Kiếm là điều không thể.Mặc Hiên im lặng không nói, lẽ nào cậu ta đã biết giá trị của Bạch Hổ Tiên Kiếm, ông ta lập tức hỏi: “Cậu Ngô cứ ra giá đi”.Ngô Bình suy ngẫm một lát rồi nói: “Không cần ra giá, vì ông không mua nổi”.Mặc Hiên thở dài: “Xem ra cậu Ngô đã biết giá trị của Bạch Hổ Tiên Kiếm rồi nên mới không chịu bán”.Ngô Bình: “Những gì tôi biết có hạn, ông cứ nói tôi nghe xem”.Mặc Hiên lặng thỉnh, lại uống thêm một ngụm bia, nói: “Bạch Hổ Tiên Kiếm này được một đại tài tạo ra bằng chân khí Bạch Hổ. Không giấu gì cậu, uy lực của thanh kiếm này rất mạnh, chỉ có cường giả Đạo Cảnh mới có thể thi triển được uy lực thật sự của nó”.Ngô Bình nói Hổ Tiên Kiếm rồi”.“Xem ra ong không hiểu về BạchMặc Hiên sửng sốt: “Ý cậu là sao?”Ngô Bình: “Bạch Hổ Tiên Kiếm không có yêu cầu về cảnh giới của người sử dụng nó, một khi đã nhận chủ thì nó sẽ hợp nhất với người sử dụng, sau đó cùng tăng cấp”.
Ngô Bình dành ra phòng VIP, kéo Hoàng Diên Lãng ngồi xuống chiếc bàn vuông nhỏ ở cửa, thấy nhiều người đến ăn thịt nướng như vậy, Hoàng Diên Lãng cười nói: “Việc kinh doanh ở đây rất tốt, tôi tính thử xem, trong ngoài có khoảng cả trăm bàn, mỗi bàn có bốn năm người, riêng thịt nướng thôi thì một ngày đã kiếm được hai ba mươi ngàn tệ rồi”.
Ngô Bình: “Hôm nay đông như vậy có lẽ liên quan đến chuyện xảy ra lúc chiều”.
Nói rồi cậu bảo người đem một ít xiên nướng và một thùng bia cho bàn này.
Uống hết một ly bia, Nghiêm Lãnh Thạch đã đến, Ngô Bình cũng gọi ông ta đến ngồi.
Nghiêm Lãnh Thạch nhấp một ngụm bia rồi nói: “Chủ nhân, đã điều tra rõ. Có ba nhà hàng thịt nướng gần đây, đồ ăn không chỉ đắt mà hương vị cũng bình thường. Sau khi bên này khai trương mở hàng, những người thích ăn thịt nướng đã đổi chỗ đến đây ăn. Ông chủ ở mấy nhà hàng này đều có các mối quan hệ mạnh, họ khá giận nên đã bắt tay nhau làm việc xấu. Những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đều có liên quan đến họ”.
Ngô Bình gật đầu: “Ông giải quyết đi”. Nghiêm Lãnh Thạch: “Ừ”.
Mấy người ngồi với nhau chốc lát thì Hoàng Diên Lãng đi trước. Sau khi Hoàng Diên Lãng đi không lâu, lại có một người đồ xám đi thẳng đến bên này.
Ngô Bình nhìn người này, cậu không quen bèn hỏi: “Ông muốn cùng uống vài ly à?”
Người đến cười nói: “Cậu Ngô, tôi họ Mặc, tên Mặc Hiên, từng ở nhà họ Cừu một thời gian”.
Ngô Bình: “Vậy à? Nói thế ông đến đây để tìm tôi à?”
Người đến là ông Mặc, ông ta tự rót cho mình một ly bia, bình tĩnh nói: “Rượu mà người bình thường uống thật nhạt nho, thật không biết có cái gì ngon nữa”, dù nói vậy nhưng ông ta vẫn uống một hơi cạn sạch.
Sau đó ông ta nói tiếp: “Cậu Ngô, tôi đến là muốn nói với cậu chuyện Bạch Hổ Tiên Kiếm”.
Ngô Bình bình tĩnh hỏi: “Ông muốn nói chuyện gì?
Mặc Hiên: “Tôi sẵn lòng bỏ ra một số tiền để mua lại Bạch Hổ Tiên Kiếm”.
Ngô Bình: “Ông có thể ra giá bao nhiêu?”
Mặc Hiên: “Một tỷ tiền Tiên”.
Ngô Bình lắc đầu: “Không bán”.
Cậu nghĩ bất kỳ bảo vật nào cũng đều có giá trị, nhưng một tỷ mà muốn mua Bạch Hổ Tiên Kiếm là điều không thể.
Mặc Hiên im lặng không nói, lẽ nào cậu ta đã biết giá trị của Bạch Hổ Tiên Kiếm, ông ta lập tức hỏi: “Cậu Ngô cứ ra giá đi”.
Ngô Bình suy ngẫm một lát rồi nói: “Không cần ra giá, vì ông không mua nổi”.
Mặc Hiên thở dài: “Xem ra cậu Ngô đã biết giá trị của Bạch Hổ Tiên Kiếm rồi nên mới không chịu bán”.
Ngô Bình: “Những gì tôi biết có hạn, ông cứ nói tôi nghe xem”.
Mặc Hiên lặng thỉnh, lại uống thêm một ngụm bia, nói: “Bạch Hổ Tiên Kiếm này được một đại tài tạo ra bằng chân khí Bạch Hổ. Không giấu gì cậu, uy lực của thanh kiếm này rất mạnh, chỉ có cường giả Đạo Cảnh mới có thể thi triển được uy lực thật sự của nó”.
Ngô Bình nói Hổ Tiên Kiếm rồi”.
“Xem ra ong không hiểu về Bạch
Mặc Hiên sửng sốt: “Ý cậu là sao?”
Ngô Bình: “Bạch Hổ Tiên Kiếm không có yêu cầu về cảnh giới của người sử dụng nó, một khi đã nhận chủ thì nó sẽ hợp nhất với người sử dụng, sau đó cùng tăng cấp”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình dành ra phòng VIP, kéo Hoàng Diên Lãng ngồi xuống chiếc bàn vuông nhỏ ở cửa, thấy nhiều người đến ăn thịt nướng như vậy, Hoàng Diên Lãng cười nói: “Việc kinh doanh ở đây rất tốt, tôi tính thử xem, trong ngoài có khoảng cả trăm bàn, mỗi bàn có bốn năm người, riêng thịt nướng thôi thì một ngày đã kiếm được hai ba mươi ngàn tệ rồi”.Ngô Bình: “Hôm nay đông như vậy có lẽ liên quan đến chuyện xảy ra lúc chiều”.Nói rồi cậu bảo người đem một ít xiên nướng và một thùng bia cho bàn này.Uống hết một ly bia, Nghiêm Lãnh Thạch đã đến, Ngô Bình cũng gọi ông ta đến ngồi.Nghiêm Lãnh Thạch nhấp một ngụm bia rồi nói: “Chủ nhân, đã điều tra rõ. Có ba nhà hàng thịt nướng gần đây, đồ ăn không chỉ đắt mà hương vị cũng bình thường. Sau khi bên này khai trương mở hàng, những người thích ăn thịt nướng đã đổi chỗ đến đây ăn. Ông chủ ở mấy nhà hàng này đều có các mối quan hệ mạnh, họ khá giận nên đã bắt tay nhau làm việc xấu. Những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đều có liên quan đến họ”.Ngô Bình gật đầu: “Ông giải quyết đi”. Nghiêm Lãnh Thạch: “Ừ”.Mấy người ngồi với nhau chốc lát thì Hoàng Diên Lãng đi trước. Sau khi Hoàng Diên Lãng đi không lâu, lại có một người đồ xám đi thẳng đến bên này.Ngô Bình nhìn người này, cậu không quen bèn hỏi: “Ông muốn cùng uống vài ly à?”Người đến cười nói: “Cậu Ngô, tôi họ Mặc, tên Mặc Hiên, từng ở nhà họ Cừu một thời gian”.Ngô Bình: “Vậy à? Nói thế ông đến đây để tìm tôi à?”Người đến là ông Mặc, ông ta tự rót cho mình một ly bia, bình tĩnh nói: “Rượu mà người bình thường uống thật nhạt nho, thật không biết có cái gì ngon nữa”, dù nói vậy nhưng ông ta vẫn uống một hơi cạn sạch.Sau đó ông ta nói tiếp: “Cậu Ngô, tôi đến là muốn nói với cậu chuyện Bạch Hổ Tiên Kiếm”.Ngô Bình bình tĩnh hỏi: “Ông muốn nói chuyện gì?Mặc Hiên: “Tôi sẵn lòng bỏ ra một số tiền để mua lại Bạch Hổ Tiên Kiếm”.Ngô Bình: “Ông có thể ra giá bao nhiêu?”Mặc Hiên: “Một tỷ tiền Tiên”.Ngô Bình lắc đầu: “Không bán”.Cậu nghĩ bất kỳ bảo vật nào cũng đều có giá trị, nhưng một tỷ mà muốn mua Bạch Hổ Tiên Kiếm là điều không thể.Mặc Hiên im lặng không nói, lẽ nào cậu ta đã biết giá trị của Bạch Hổ Tiên Kiếm, ông ta lập tức hỏi: “Cậu Ngô cứ ra giá đi”.Ngô Bình suy ngẫm một lát rồi nói: “Không cần ra giá, vì ông không mua nổi”.Mặc Hiên thở dài: “Xem ra cậu Ngô đã biết giá trị của Bạch Hổ Tiên Kiếm rồi nên mới không chịu bán”.Ngô Bình: “Những gì tôi biết có hạn, ông cứ nói tôi nghe xem”.Mặc Hiên lặng thỉnh, lại uống thêm một ngụm bia, nói: “Bạch Hổ Tiên Kiếm này được một đại tài tạo ra bằng chân khí Bạch Hổ. Không giấu gì cậu, uy lực của thanh kiếm này rất mạnh, chỉ có cường giả Đạo Cảnh mới có thể thi triển được uy lực thật sự của nó”.Ngô Bình nói Hổ Tiên Kiếm rồi”.“Xem ra ong không hiểu về BạchMặc Hiên sửng sốt: “Ý cậu là sao?”Ngô Bình: “Bạch Hổ Tiên Kiếm không có yêu cầu về cảnh giới của người sử dụng nó, một khi đã nhận chủ thì nó sẽ hợp nhất với người sử dụng, sau đó cùng tăng cấp”.