Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5964: gia tộc hoàng kim

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh, không lâu sau Dương Quế Chỉ bưng lên một đĩa hoa quả và một ít hạt dưa, quả khô đến, cậu lấy một năm hạt dưa, vừa ăn vừa hỏi: “Anh tên gì?”“Dư Quảng Hạ”, Con chó mực đáp.“Anh bao nhiêu tuổi rồi, tu vi gì?”Dư Quảng Hạ: “Ba mươi chín tuổi, cảnh giới Ngũ Hành”. Ngô Bình: “Thế mà là cao thủ cảnh giới NgũHành à, xem ra tư chất của anh khá đấy”.Dư Quảng Hạ: “Cậu quá khen rồi, tôi có là gì so với cậu đâu”.Ngô Bình: “Đừng có mà nịnh nọt, anh đến từ đâu, ở tông môn nào?”Dư Quảng Hạ: “Tôi đến từ một gia tộc tu chân ở 'Thần Nguyên Tiên Giới”.Ngô Bình: “Gia tộc tu chân cấp bậc nào?” Dư Quảng Hạ: “Cũng được xem là gia tộc hoàng kim bậc nhất ở Thần Nguyên Tiên Giới”.Ngô Bình cảm thấy hứng thú hỏi: “Gia tộc hoàng kim bậc nhất? Đó là cấp bậc gì thế?”Dư Quang Hạ: “Thông thường gia tộc hoàng kim bậc ba tương đương với tông môn hạng nhất Gia tộc hoàng kim bậc nhất tương đương với nhóm đứng đầu trong tông môn hạng nhất”.Ngô Bình: “Cũng khá đấy chứ”.Ngô Bình vẫn không quá yên tâm với việc Dư Quảng Hạ chiếm lấy cơ thể con chó mực, cậu tiếp tục dò hỏi tình hình thì mới hay anh ta vô tình biết được manh mối về một động phủ ở Thần Nguyên Tiên Giới, thế mà trải qua muôn vàn khó khăn để tìm đến thế tục. Động phủ này tên là “Bản Nguyên Tiên Phủ”, nguồn gốc của nó rất bí ẩn, chủ nhân của nó có thể là một vị đại tài thời kỳ cổ đại.Ngô Bình: “Chỉ một mình anh đến tìm về động phủ à?”Dư Quảng Hạ: “Cơ hội lớn như vậy, dĩ nhiên tôi không thể để người thứ hai biết được, cho dù là bố tôi thì tôi cũng không thể nói cho ông ấy”.Nói đến đây, anh ta thở dài: ngờ cơ quan trong Bản NguyênChỉ là tôi không iên Phủ lại lợi hại  như thể”.Ngô Bình cười nhạo: “Cũng không thèm nói với bố mình, xem ra quan hệ cha con của hai người không được tốt lắm nhỉ".Dư Quảng Hạ cười mỉa: “Ông ấy trao vị trí thế tử giao cho một người có tư chất không bằng tôi, tại sao tôi phải nói cho ông ấy?”“Trở thành thế tử quan trọng lắm sao?”, Ngô Bình hỏi.Dư Quang Hạ gật đầu: “Cực kỳ quan trọng. Thế tử là gia chủ tương lai, có thể giành được nhiều tài nguyên nhất, gia tộc sẽ bất chấp mọi thứ mà dạy dỗ. Nói trắng ra là cho dù là một tên vô dụng một khi trở thành thế tử, gia tộc cũng có thể dạy hẳn thành cao thủ một đời”.Ngô Bình: “Nếu tư chất của anh tốt hơn thì tại sao bố anh lại muốn đưa người khác làm thế tử?”Dư Quảng Hạ cười nhạo: “Vì mẹ của tên thế tử ngu ngốc đó đến từ một gia tộc thiên niên lớn mạnh”.“Gia tộc thiên niên?”, Ngô Bình hỏi: “Nó mạnh hơn cả gia tộc hoàng kim à?”Dư Quảng Hạ: “Đúng thế. Nếu gia tộc hoàng kim bậc nhất có thể phát triển ổn định hơn một ngàn năm thì nó có thể trở thành gia tộc thiên niên. Những gia tộc hoàng kim bình thường không thể nào so được với thực lực của gia tộc thiên niên”.“Vậy có phải còn có gia tộc vạn niên không?”, Ngô Bình hỏi.

Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh, không lâu sau Dương Quế Chỉ bưng lên một đĩa hoa quả và một ít hạt dưa, quả khô đến, cậu lấy một năm hạt dưa, vừa ăn vừa hỏi: “Anh tên gì?”

“Dư Quảng Hạ”, Con chó mực đáp.

“Anh bao nhiêu tuổi rồi, tu vi gì?”

Dư Quảng Hạ: “Ba mươi chín tuổi, cảnh giới Ngũ Hành”. Ngô Bình: “Thế mà là cao thủ cảnh giới Ngũ

Hành à, xem ra tư chất của anh khá đấy”.

Dư Quảng Hạ: “Cậu quá khen rồi, tôi có là gì so với cậu đâu”.

Ngô Bình: “Đừng có mà nịnh nọt, anh đến từ đâu, ở tông môn nào?”

Dư Quảng Hạ: “Tôi đến từ một gia tộc tu chân ở 'Thần Nguyên Tiên Giới”.

Ngô Bình: “Gia tộc tu chân cấp bậc nào?” 

Dư Quảng Hạ: “Cũng được xem là gia tộc hoàng kim bậc nhất ở Thần Nguyên Tiên Giới”.

Ngô Bình cảm thấy hứng thú hỏi: “Gia tộc hoàng kim bậc nhất? Đó là cấp bậc gì thế?”

Dư Quang Hạ: “Thông thường gia tộc hoàng kim bậc ba tương đương với tông môn hạng nhất Gia tộc hoàng kim bậc nhất tương đương với nhóm đứng đầu trong tông môn hạng nhất”.

Ngô Bình: “Cũng khá đấy chứ”.

Ngô Bình vẫn không quá yên tâm với việc Dư Quảng Hạ chiếm lấy cơ thể con chó mực, cậu tiếp tục dò hỏi tình hình thì mới hay anh ta vô tình biết được manh mối về một động phủ ở Thần Nguyên Tiên Giới, thế mà trải qua muôn vàn khó khăn để tìm đến thế tục. Động phủ này tên là “Bản Nguyên Tiên Phủ”, nguồn gốc của nó rất bí ẩn, chủ nhân của nó có thể là một vị đại tài thời kỳ cổ đại.

Ngô Bình: “Chỉ một mình anh đến tìm về động phủ à?”

Dư Quảng Hạ: “Cơ hội lớn như vậy, dĩ nhiên tôi không thể để người thứ hai biết được, cho dù là bố tôi thì tôi cũng không thể nói cho ông ấy”.

Nói đến đây, anh ta thở dài: ngờ cơ quan trong Bản Nguyên

Chỉ là tôi không iên Phủ lại lợi hại  như thể”.

Ngô Bình cười nhạo: “Cũng không thèm nói với bố mình, xem ra quan hệ cha con của hai người không được tốt lắm nhỉ".

Dư Quảng Hạ cười mỉa: “Ông ấy trao vị trí thế tử giao cho một người có tư chất không bằng tôi, tại sao tôi phải nói cho ông ấy?”

“Trở thành thế tử quan trọng lắm sao?”, Ngô Bình hỏi.

Dư Quang Hạ gật đầu: “Cực kỳ quan trọng. Thế tử là gia chủ tương lai, có thể giành được nhiều tài nguyên nhất, gia tộc sẽ bất chấp mọi thứ mà dạy dỗ. Nói trắng ra là cho dù là một tên vô dụng một khi trở thành thế tử, gia tộc cũng có thể dạy hẳn thành cao thủ một đời”.

Ngô Bình: “Nếu tư chất của anh tốt hơn thì tại sao bố anh lại muốn đưa người khác làm thế tử?”

Dư Quảng Hạ cười nhạo: “Vì mẹ của tên thế tử ngu ngốc đó đến từ một gia tộc thiên niên lớn mạnh”.

“Gia tộc thiên niên?”, Ngô Bình hỏi: “Nó mạnh hơn cả gia tộc hoàng kim à?”

Dư Quảng Hạ: “Đúng thế. Nếu gia tộc hoàng kim bậc nhất có thể phát triển ổn định hơn một ngàn năm thì nó có thể trở thành gia tộc thiên niên. Những gia tộc hoàng kim bình thường không thể nào so được với thực lực của gia tộc thiên niên”.

“Vậy có phải còn có gia tộc vạn niên không?”, Ngô Bình hỏi.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh, không lâu sau Dương Quế Chỉ bưng lên một đĩa hoa quả và một ít hạt dưa, quả khô đến, cậu lấy một năm hạt dưa, vừa ăn vừa hỏi: “Anh tên gì?”“Dư Quảng Hạ”, Con chó mực đáp.“Anh bao nhiêu tuổi rồi, tu vi gì?”Dư Quảng Hạ: “Ba mươi chín tuổi, cảnh giới Ngũ Hành”. Ngô Bình: “Thế mà là cao thủ cảnh giới NgũHành à, xem ra tư chất của anh khá đấy”.Dư Quảng Hạ: “Cậu quá khen rồi, tôi có là gì so với cậu đâu”.Ngô Bình: “Đừng có mà nịnh nọt, anh đến từ đâu, ở tông môn nào?”Dư Quảng Hạ: “Tôi đến từ một gia tộc tu chân ở 'Thần Nguyên Tiên Giới”.Ngô Bình: “Gia tộc tu chân cấp bậc nào?” Dư Quảng Hạ: “Cũng được xem là gia tộc hoàng kim bậc nhất ở Thần Nguyên Tiên Giới”.Ngô Bình cảm thấy hứng thú hỏi: “Gia tộc hoàng kim bậc nhất? Đó là cấp bậc gì thế?”Dư Quang Hạ: “Thông thường gia tộc hoàng kim bậc ba tương đương với tông môn hạng nhất Gia tộc hoàng kim bậc nhất tương đương với nhóm đứng đầu trong tông môn hạng nhất”.Ngô Bình: “Cũng khá đấy chứ”.Ngô Bình vẫn không quá yên tâm với việc Dư Quảng Hạ chiếm lấy cơ thể con chó mực, cậu tiếp tục dò hỏi tình hình thì mới hay anh ta vô tình biết được manh mối về một động phủ ở Thần Nguyên Tiên Giới, thế mà trải qua muôn vàn khó khăn để tìm đến thế tục. Động phủ này tên là “Bản Nguyên Tiên Phủ”, nguồn gốc của nó rất bí ẩn, chủ nhân của nó có thể là một vị đại tài thời kỳ cổ đại.Ngô Bình: “Chỉ một mình anh đến tìm về động phủ à?”Dư Quảng Hạ: “Cơ hội lớn như vậy, dĩ nhiên tôi không thể để người thứ hai biết được, cho dù là bố tôi thì tôi cũng không thể nói cho ông ấy”.Nói đến đây, anh ta thở dài: ngờ cơ quan trong Bản NguyênChỉ là tôi không iên Phủ lại lợi hại  như thể”.Ngô Bình cười nhạo: “Cũng không thèm nói với bố mình, xem ra quan hệ cha con của hai người không được tốt lắm nhỉ".Dư Quảng Hạ cười mỉa: “Ông ấy trao vị trí thế tử giao cho một người có tư chất không bằng tôi, tại sao tôi phải nói cho ông ấy?”“Trở thành thế tử quan trọng lắm sao?”, Ngô Bình hỏi.Dư Quang Hạ gật đầu: “Cực kỳ quan trọng. Thế tử là gia chủ tương lai, có thể giành được nhiều tài nguyên nhất, gia tộc sẽ bất chấp mọi thứ mà dạy dỗ. Nói trắng ra là cho dù là một tên vô dụng một khi trở thành thế tử, gia tộc cũng có thể dạy hẳn thành cao thủ một đời”.Ngô Bình: “Nếu tư chất của anh tốt hơn thì tại sao bố anh lại muốn đưa người khác làm thế tử?”Dư Quảng Hạ cười nhạo: “Vì mẹ của tên thế tử ngu ngốc đó đến từ một gia tộc thiên niên lớn mạnh”.“Gia tộc thiên niên?”, Ngô Bình hỏi: “Nó mạnh hơn cả gia tộc hoàng kim à?”Dư Quảng Hạ: “Đúng thế. Nếu gia tộc hoàng kim bậc nhất có thể phát triển ổn định hơn một ngàn năm thì nó có thể trở thành gia tộc thiên niên. Những gia tộc hoàng kim bình thường không thể nào so được với thực lực của gia tộc thiên niên”.“Vậy có phải còn có gia tộc vạn niên không?”, Ngô Bình hỏi.

Chương 5964: gia tộc hoàng kim