Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5975: ốc tù và đen

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình nhìn ốc tù và đen đó rồi cười, nói: “Có thể cho tôi thử không?”Ngụy Tứ Long: “Anh Ngô, nếu thử sẽ có nguy hiểm, anh có chấp nhận không?”Ngô Bình: “Tôi muốn nghe thử, nếu tôi có thu hoạch thì nhất định sẽ không để anh Ngụy thiệt thòi”.Cậu dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Bây giờ anh Ngụy là bí cảnh tầng bốn cảnh giới Chân Phù đúng không?”Ngụy Tứ Long: “Không sai, tôi luôn muốn đột phá lên Bí Thiên Cảnh nhưng không thành công được”.Ngô Bình: “Đến lúc đó có thể tặng anh một viên Pháp Thiên Đan”.Pháp Thiên Đan có thể hỗ trợ bứt phá Bí Thiên Cảnh, thuộc đan dược cấp bảy, không dễ gì luyện được.Ngụy Tứ Long vui mừng: “Anh Ngô có Pháp Thiên Đan thật sao?”Ngô Bình: “Không có, nhưng tôi có thể luyện. Có điều anh cần cung cấp dược liệu để luyện loại đan dược này”. Ngụy Tứ Long vô cùng kinh ngạc: “Cậu Ngô là thầy luyện đan sao?”Ngô Bình cho người đem giấy bút đến, nhanh tay viết ra một danh sách đan dược rồi nói: “Anh đi tìm thử, nếu như có thể chuẩn bị đầy đủ thì tôi có thể luyện thử”.Ngụy Tứ Long nhận lấy đơn thuốc, nhìn sơ rồi nói: “Anh Ngô có thể luyện được Pháp Thiên Đan mấy phẩm?”Pháp Thiên Đan hạ phẩm anh ta cũng mua được, chỉ là giá rất chát, còn trung phẩm trở lên thì rất khó mua được, phải may mắn, hơn nữa giá cũng cao gấp mấy lần hay thậm chí là mấy chục lần.Ngô Bình: “Ít nhất cũng là bậc ba”.Ngụy Tứ Long giật mình: “ Vậy thì tốt quá rồi”Anh ta lập tức giao ốc biển đen cho Ngô Bình. Ngô Bình nói: “Tôi mượn dùng một ngày, mai sẽ trả lại cho anh”.Ngụy Tứ Long nói: “Anh Ngô có thể nghiên cứu thêm vài ngày, dù sao thì tôi cũng định ở lại Trung Châu mấy ngày”.Chị Hồng thấy hai người họ làm bạn thì chạy lại, nói: “Cậu Ngô, Anh Nguy, hay chúng ta hát chung đi   nha?”Ngụy Tứ Long ngoảnh đầu nhìn cô ta rồi bình thản đáp: “Cô hết việc ở đây rồi”.Chị Hồng cười mếu, còn định nói gì đó nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ có thể cười gượng và rời đi.Ngụy Tứ Long cũng hát mấy bài, giọng của anh †a cũng thường, nhưng chuyện đó không quan trọng, anh ta chỉ là muốn tìm cảm hứng qua việc hát thôi.Họ hát xong thì vừa hay đến giờ cơm, Ngô Bình mời Ngụy Tứ Long cùng lên tầng sáu ăn cơm, nhà hàng ở đó cũng khá.Anh ta vừa ra khỏi cửa thì thấy chị Hồng đang đứng chờ bên ngoài, cô ta liền tiến về trước, nói: “Cậu Nguy, cậu có thời gian không?”Ngụy Tứ Long lạnh lùng đáp: “Không có”.Anh ta rất khó chịu với cô gái này, nếu không phải nhờ anh ta ứng biến nhanh thì rất có khả năng hôm nay đã đắc tội với Ngô Bình, đến lúc đó chết thế nào cũng không biết.Chị Hồng quỳ xuống đất một cái “thịch”, nói: “Cậu Nguy, xin cậu đấy, xin hãy cứu em gái tôi”. Ngụy Tứ Long sầm mặt, đang định nói gì đó thì Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì thế?”Ngụy Tứ Long nói: “Trước đây cô ta từng nói, em gái cô ta bị trúng tà, muốn tôi trị giúp”.Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Chúng tôi đi ăn cơm đã, lát nữa dắt em gái của cô đến đây”.Chị Hồng vui mừng: “Cảm ơn cậu Ngô”.Sau khi chị Hồng đi, Ngụy Tứ Long nói: “Anh Ngô thật tốt bụng, mấy chuyện nhỏ nhặt này của người phàm tôi cũng lười quan tâm đến”.Ngô Bình: “Chuyện nhỏ á mà, không cản trở công việc”.

Ngô Bình nhìn ốc tù và đen đó rồi cười, nói: “Có thể cho tôi thử không?”

Ngụy Tứ Long: “Anh Ngô, nếu thử sẽ có nguy hiểm, anh có chấp nhận không?”

Ngô Bình: “Tôi muốn nghe thử, nếu tôi có thu hoạch thì nhất định sẽ không để anh Ngụy thiệt thòi”.

Cậu dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Bây giờ anh Ngụy là bí cảnh tầng bốn cảnh giới Chân Phù đúng không?”

Ngụy Tứ Long: “Không sai, tôi luôn muốn đột phá lên Bí Thiên Cảnh nhưng không thành công được”.

Ngô Bình: “Đến lúc đó có thể tặng anh một viên Pháp Thiên Đan”.

Pháp Thiên Đan có thể hỗ trợ bứt phá Bí Thiên Cảnh, thuộc đan dược cấp bảy, không dễ gì luyện được.

Ngụy Tứ Long vui mừng: “Anh Ngô có Pháp Thiên Đan thật sao?”

Ngô Bình: “Không có, nhưng tôi có thể luyện. Có điều anh cần cung cấp dược liệu để luyện loại đan dược này”. 

Ngụy Tứ Long vô cùng kinh ngạc: “Cậu Ngô là thầy luyện đan sao?”

Ngô Bình cho người đem giấy bút đến, nhanh tay viết ra một danh sách đan dược rồi nói: “Anh đi tìm thử, nếu như có thể chuẩn bị đầy đủ thì tôi có thể luyện thử”.

Ngụy Tứ Long nhận lấy đơn thuốc, nhìn sơ rồi nói: “Anh Ngô có thể luyện được Pháp Thiên Đan mấy phẩm?”

Pháp Thiên Đan hạ phẩm anh ta cũng mua được, chỉ là giá rất chát, còn trung phẩm trở lên thì rất khó mua được, phải may mắn, hơn nữa giá cũng cao gấp mấy lần hay thậm chí là mấy chục lần.

Ngô Bình: “Ít nhất cũng là bậc ba”.

Ngụy Tứ Long giật mình: “ Vậy thì tốt quá rồi”

Anh ta lập tức giao ốc biển đen cho Ngô Bình. Ngô Bình nói: “Tôi mượn dùng một ngày, mai sẽ trả lại cho anh”.

Ngụy Tứ Long nói: “Anh Ngô có thể nghiên cứu thêm vài ngày, dù sao thì tôi cũng định ở lại Trung Châu mấy ngày”.

Chị Hồng thấy hai người họ làm bạn thì chạy lại, nói: “Cậu Ngô, Anh Nguy, hay chúng ta hát chung đi   nha?”

Ngụy Tứ Long ngoảnh đầu nhìn cô ta rồi bình thản đáp: “Cô hết việc ở đây rồi”.

Chị Hồng cười mếu, còn định nói gì đó nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ có thể cười gượng và rời đi.

Ngụy Tứ Long cũng hát mấy bài, giọng của anh †a cũng thường, nhưng chuyện đó không quan trọng, anh ta chỉ là muốn tìm cảm hứng qua việc hát thôi.

Họ hát xong thì vừa hay đến giờ cơm, Ngô Bình mời Ngụy Tứ Long cùng lên tầng sáu ăn cơm, nhà hàng ở đó cũng khá.

Anh ta vừa ra khỏi cửa thì thấy chị Hồng đang đứng chờ bên ngoài, cô ta liền tiến về trước, nói: “Cậu Nguy, cậu có thời gian không?”

Ngụy Tứ Long lạnh lùng đáp: “Không có”.

Anh ta rất khó chịu với cô gái này, nếu không phải nhờ anh ta ứng biến nhanh thì rất có khả năng hôm nay đã đắc tội với Ngô Bình, đến lúc đó chết thế nào cũng không biết.

Chị Hồng quỳ xuống đất một cái “thịch”, nói: “Cậu Nguy, xin cậu đấy, xin hãy cứu em gái tôi”. 

Ngụy Tứ Long sầm mặt, đang định nói gì đó thì Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì thế?”

Ngụy Tứ Long nói: “Trước đây cô ta từng nói, em gái cô ta bị trúng tà, muốn tôi trị giúp”.

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Chúng tôi đi ăn cơm đã, lát nữa dắt em gái của cô đến đây”.

Chị Hồng vui mừng: “Cảm ơn cậu Ngô”.

Sau khi chị Hồng đi, Ngụy Tứ Long nói: “Anh Ngô thật tốt bụng, mấy chuyện nhỏ nhặt này của người phàm tôi cũng lười quan tâm đến”.

Ngô Bình: “Chuyện nhỏ á mà, không cản trở công việc”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình nhìn ốc tù và đen đó rồi cười, nói: “Có thể cho tôi thử không?”Ngụy Tứ Long: “Anh Ngô, nếu thử sẽ có nguy hiểm, anh có chấp nhận không?”Ngô Bình: “Tôi muốn nghe thử, nếu tôi có thu hoạch thì nhất định sẽ không để anh Ngụy thiệt thòi”.Cậu dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Bây giờ anh Ngụy là bí cảnh tầng bốn cảnh giới Chân Phù đúng không?”Ngụy Tứ Long: “Không sai, tôi luôn muốn đột phá lên Bí Thiên Cảnh nhưng không thành công được”.Ngô Bình: “Đến lúc đó có thể tặng anh một viên Pháp Thiên Đan”.Pháp Thiên Đan có thể hỗ trợ bứt phá Bí Thiên Cảnh, thuộc đan dược cấp bảy, không dễ gì luyện được.Ngụy Tứ Long vui mừng: “Anh Ngô có Pháp Thiên Đan thật sao?”Ngô Bình: “Không có, nhưng tôi có thể luyện. Có điều anh cần cung cấp dược liệu để luyện loại đan dược này”. Ngụy Tứ Long vô cùng kinh ngạc: “Cậu Ngô là thầy luyện đan sao?”Ngô Bình cho người đem giấy bút đến, nhanh tay viết ra một danh sách đan dược rồi nói: “Anh đi tìm thử, nếu như có thể chuẩn bị đầy đủ thì tôi có thể luyện thử”.Ngụy Tứ Long nhận lấy đơn thuốc, nhìn sơ rồi nói: “Anh Ngô có thể luyện được Pháp Thiên Đan mấy phẩm?”Pháp Thiên Đan hạ phẩm anh ta cũng mua được, chỉ là giá rất chát, còn trung phẩm trở lên thì rất khó mua được, phải may mắn, hơn nữa giá cũng cao gấp mấy lần hay thậm chí là mấy chục lần.Ngô Bình: “Ít nhất cũng là bậc ba”.Ngụy Tứ Long giật mình: “ Vậy thì tốt quá rồi”Anh ta lập tức giao ốc biển đen cho Ngô Bình. Ngô Bình nói: “Tôi mượn dùng một ngày, mai sẽ trả lại cho anh”.Ngụy Tứ Long nói: “Anh Ngô có thể nghiên cứu thêm vài ngày, dù sao thì tôi cũng định ở lại Trung Châu mấy ngày”.Chị Hồng thấy hai người họ làm bạn thì chạy lại, nói: “Cậu Ngô, Anh Nguy, hay chúng ta hát chung đi   nha?”Ngụy Tứ Long ngoảnh đầu nhìn cô ta rồi bình thản đáp: “Cô hết việc ở đây rồi”.Chị Hồng cười mếu, còn định nói gì đó nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ có thể cười gượng và rời đi.Ngụy Tứ Long cũng hát mấy bài, giọng của anh †a cũng thường, nhưng chuyện đó không quan trọng, anh ta chỉ là muốn tìm cảm hứng qua việc hát thôi.Họ hát xong thì vừa hay đến giờ cơm, Ngô Bình mời Ngụy Tứ Long cùng lên tầng sáu ăn cơm, nhà hàng ở đó cũng khá.Anh ta vừa ra khỏi cửa thì thấy chị Hồng đang đứng chờ bên ngoài, cô ta liền tiến về trước, nói: “Cậu Nguy, cậu có thời gian không?”Ngụy Tứ Long lạnh lùng đáp: “Không có”.Anh ta rất khó chịu với cô gái này, nếu không phải nhờ anh ta ứng biến nhanh thì rất có khả năng hôm nay đã đắc tội với Ngô Bình, đến lúc đó chết thế nào cũng không biết.Chị Hồng quỳ xuống đất một cái “thịch”, nói: “Cậu Nguy, xin cậu đấy, xin hãy cứu em gái tôi”. Ngụy Tứ Long sầm mặt, đang định nói gì đó thì Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì thế?”Ngụy Tứ Long nói: “Trước đây cô ta từng nói, em gái cô ta bị trúng tà, muốn tôi trị giúp”.Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Chúng tôi đi ăn cơm đã, lát nữa dắt em gái của cô đến đây”.Chị Hồng vui mừng: “Cảm ơn cậu Ngô”.Sau khi chị Hồng đi, Ngụy Tứ Long nói: “Anh Ngô thật tốt bụng, mấy chuyện nhỏ nhặt này của người phàm tôi cũng lười quan tâm đến”.Ngô Bình: “Chuyện nhỏ á mà, không cản trở công việc”.

Chương 5975: ốc tù và đen