Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5985: đến rồi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tối đó, Ngô Bình ở trong nhà Lâu An Dân, ông †a muốn qua nói chuyện với cậu nhưng lại bị cậu đuổi khéo.Trong phòng khách, cô vợ xinh đẹp mới cưới ngồi trong lòng Lâu An Dân, cô ta vẫn chưa tròn hai mươi tuổi, phải sang năm mới tốt nghiệp đại học. Cô ta rất xinh đẹp, thân hình cũng đẹp, cách đây ba tháng, cô ta đã gả cho Lâu An Dân.Mặc dù Lâu An Dân đã hơn năm mươi tuổi, chuyện đó cũng không còn sung sức lắm nhưng ông ta lại rất giàu, đối với những thứ cô ta hằng mong ước, giờ cô ta muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, hơn nữa những người xung quanh cũng đều rất ngưỡng mộ cô ta.Có điều hôm nay cô ta phát hiện, ông chồng luôn bình tĩnh, tự tin, khí chất ngời ngời của mình có vẻ rất căng thẳng, chốc chốc lại nhìn lên căn phòng trên tầng hai.Cô ta không kiềm được, bật cười, hỏi: “Ông xã, anh sao thế?”Lâu An Dân toát mồ hôi trán, nói: “Không có gì. Hồng Hồng, em về nghỉ ngơi trước đi”.“Vậy chúng ta cùng đi nghỉ”. Cô ta nhõng nhẽo.Nếu là ngày thường thì nhất định Lâu An Dân sẽ đồng ý với cô vợ xinh đẹp nhưng hôm nay ông ta thật sự không có tâm trạng, ông ta nói: “Cục cưng nghe lời đi, mau đi nghỉ, anh vẫn còn có việc”.Người phụ nữ “ồ” một tiếng rồi nói: “Vậy thôi”.Thế là cô ta lên tầng hai, về phòng trước. Một lát sau, cô ta nghe tiếng Lâu An Dân vào nhà vệ sinh thì lén đến căn phòng mà Lâu An Dân cứ nhìn chằm chằm rồi đẩy cửa bước vào.Căn phòng rất tối, cô ta bật đèn lên thì thấy một thanh niên cao to điển trai đang ngồi trên sô pha, đăm chiêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.Cô ta nhìn thấy người đàn ông thì thốt lên kinh ngạc.Người đang ngồi đó là Ngô Bình, cậu bình thản đáp: “Cô đến đây làm gì?”“Anh là ai?”. Người phụ nữ bất ngờ hỏi.“Tôi là bạn của Lâu An Dân”. Ngô Bình không nhìn cô ta mà cứ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ và nói: “Tắt đèn đi”.Giọng Ngô Bình như có ma lực, người phụ nữ nghe xong thì muốn phục tùng một cách vô thức, cô †a ngoan ngoãn tắt đèn. Trong bóng tối, người phụ nữ cảm nhận được cơ thể của Ngô Bình như đang phát sáng, ánh sáng đó rất hấp dẫn cô ta, cô ta không kiềm được, tiến lại gần thêm chút nữa, đứng cách Ngô Bình chỉ mấy mét.“Tôi có việc cần làm, chỗ này khá nguy hiểm, tốt nhất cô nên về phòng đi”.Người phụ nữ tò mò nhìn bóng dáng Ngô Bình trong bóng tối và hỏi: “Ông xã tôi rất căng thẳng, phải chăng có liên quan đến chuyện anh cần làm?”Phụ nữ vốn dĩ thích tò mò, người phụ này cũng không ngoại lệ, nhưng Ngô Bình không muốn nói nhiều với cô ta, chỉ nói: “Ừ, bởi vậy tốt nhất cô nên lập tức đi đi”.Người phụ nữ: “Ông xã tôi là người từng trải, dù có gặp thị trưởng thì anh ấy cũng sẽ không căng thẳng. Chuyện hôm nay có thể khiến anh ấy toát mồ hôi thì chứng tỏ nhất định phải là chuyện lớn, đúng không?”Ngô Bình không trả lời, mà đứng bật dậy, đến bên cạnh cửa sổ, thì ra lúc này có một bóng người vừa đáp xuống sân, lúc Ngô Bình đứng dậy thì anh †a đột nhiên ngoảnh đầu sang, phun ra một ngụm khí.Một luồng sóng âm vô hình ập qua, cửa kính vỡ vụn. Vào giây phút đó, Ngô Bình đã chặn phía trước người phụ nữ, mảnh vỡ thủy tinh bay với tốc độ đáng sợ, nhưng lúc còn cách cậu nửa mét thì đều dừng hết lại, sau đó rơi xuống đất.Lúc cơ thể cao to của Ngô Bình chặn phía trước, người phụ nữ bỗng có cảm giác an toàn chưa từng được có, đặc biệt là trên người Ngô Bình còn toát ra hơi thở nam tính rất lạ, vừa nóng rát lại đầy hấp dẫn.Chân người phụ nữ mềm nhũn, cô ta ôm chặt lấy hông Ngô Bình như gặp phải ma.Ngô Bình chau mày, cậu quay người kéo lấy người phụ nữ rồi đẩy cô ta ra ngoài cửa, sau đó phóng xuống sân chỉ trong tích tắc.Người trong vườn là một người che mặt, giống hệt người trước đây, chỉ chừa lại hai cái lỗ đủ nhìn thấy hai con mắt.Người phụ nữ xuất hiện bên ngoài cửa, cô ta cảm thấy cứ như đang nằm mơ, có điều cô ta rất gan, không ngờ lại quay lại căn phòng, sau đó nhìn xuống hai người trong vườn thông qua khung cửa sổ đã vỡ.
Tối đó, Ngô Bình ở trong nhà Lâu An Dân, ông †a muốn qua nói chuyện với cậu nhưng lại bị cậu đuổi khéo.
Trong phòng khách, cô vợ xinh đẹp mới cưới ngồi trong lòng Lâu An Dân, cô ta vẫn chưa tròn hai mươi tuổi, phải sang năm mới tốt nghiệp đại học. Cô ta rất xinh đẹp, thân hình cũng đẹp, cách đây ba tháng, cô ta đã gả cho Lâu An Dân.
Mặc dù Lâu An Dân đã hơn năm mươi tuổi, chuyện đó cũng không còn sung sức lắm nhưng ông ta lại rất giàu, đối với những thứ cô ta hằng mong ước, giờ cô ta muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, hơn nữa những người xung quanh cũng đều rất ngưỡng mộ cô ta.
Có điều hôm nay cô ta phát hiện, ông chồng luôn bình tĩnh, tự tin, khí chất ngời ngời của mình có vẻ rất căng thẳng, chốc chốc lại nhìn lên căn phòng trên tầng hai.
Cô ta không kiềm được, bật cười, hỏi: “Ông xã, anh sao thế?”
Lâu An Dân toát mồ hôi trán, nói: “Không có gì. Hồng Hồng, em về nghỉ ngơi trước đi”.
“Vậy chúng ta cùng đi nghỉ”. Cô ta nhõng nhẽo.
Nếu là ngày thường thì nhất định Lâu An Dân sẽ đồng ý với cô vợ xinh đẹp nhưng hôm nay ông ta thật sự không có tâm trạng, ông ta nói: “Cục cưng nghe lời đi, mau đi nghỉ, anh vẫn còn có việc”.
Người phụ nữ “ồ” một tiếng rồi nói: “Vậy thôi”.
Thế là cô ta lên tầng hai, về phòng trước. Một lát sau, cô ta nghe tiếng Lâu An Dân vào nhà vệ sinh thì lén đến căn phòng mà Lâu An Dân cứ nhìn chằm chằm rồi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rất tối, cô ta bật đèn lên thì thấy một thanh niên cao to điển trai đang ngồi trên sô pha, đăm chiêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Cô ta nhìn thấy người đàn ông thì thốt lên kinh ngạc.
Người đang ngồi đó là Ngô Bình, cậu bình thản đáp: “Cô đến đây làm gì?”
“Anh là ai?”. Người phụ nữ bất ngờ hỏi.
“Tôi là bạn của Lâu An Dân”. Ngô Bình không nhìn cô ta mà cứ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ và nói: “Tắt đèn đi”.
Giọng Ngô Bình như có ma lực, người phụ nữ nghe xong thì muốn phục tùng một cách vô thức, cô †a ngoan ngoãn tắt đèn.
Trong bóng tối, người phụ nữ cảm nhận được cơ thể của Ngô Bình như đang phát sáng, ánh sáng đó rất hấp dẫn cô ta, cô ta không kiềm được, tiến lại gần thêm chút nữa, đứng cách Ngô Bình chỉ mấy mét.
“Tôi có việc cần làm, chỗ này khá nguy hiểm, tốt nhất cô nên về phòng đi”.
Người phụ nữ tò mò nhìn bóng dáng Ngô Bình trong bóng tối và hỏi: “Ông xã tôi rất căng thẳng, phải chăng có liên quan đến chuyện anh cần làm?”
Phụ nữ vốn dĩ thích tò mò, người phụ này cũng không ngoại lệ, nhưng Ngô Bình không muốn nói nhiều với cô ta, chỉ nói: “Ừ, bởi vậy tốt nhất cô nên lập tức đi đi”.
Người phụ nữ: “Ông xã tôi là người từng trải, dù có gặp thị trưởng thì anh ấy cũng sẽ không căng thẳng. Chuyện hôm nay có thể khiến anh ấy toát mồ hôi thì chứng tỏ nhất định phải là chuyện lớn, đúng không?”
Ngô Bình không trả lời, mà đứng bật dậy, đến bên cạnh cửa sổ, thì ra lúc này có một bóng người vừa đáp xuống sân, lúc Ngô Bình đứng dậy thì anh †a đột nhiên ngoảnh đầu sang, phun ra một ngụm khí.
Một luồng sóng âm vô hình ập qua, cửa kính vỡ vụn. Vào giây phút đó, Ngô Bình đã chặn phía trước người phụ nữ, mảnh vỡ thủy tinh bay với tốc độ đáng sợ, nhưng lúc còn cách cậu nửa mét thì đều dừng hết lại, sau đó rơi xuống đất.
Lúc cơ thể cao to của Ngô Bình chặn phía trước, người phụ nữ bỗng có cảm giác an toàn chưa từng được có, đặc biệt là trên người Ngô Bình còn toát ra hơi thở nam tính rất lạ, vừa nóng rát lại đầy hấp dẫn.
Chân người phụ nữ mềm nhũn, cô ta ôm chặt lấy hông Ngô Bình như gặp phải ma.
Ngô Bình chau mày, cậu quay người kéo lấy người phụ nữ rồi đẩy cô ta ra ngoài cửa, sau đó phóng xuống sân chỉ trong tích tắc.
Người trong vườn là một người che mặt, giống hệt người trước đây, chỉ chừa lại hai cái lỗ đủ nhìn thấy hai con mắt.
Người phụ nữ xuất hiện bên ngoài cửa, cô ta cảm thấy cứ như đang nằm mơ, có điều cô ta rất gan, không ngờ lại quay lại căn phòng, sau đó nhìn xuống hai người trong vườn thông qua khung cửa sổ đã vỡ.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tối đó, Ngô Bình ở trong nhà Lâu An Dân, ông †a muốn qua nói chuyện với cậu nhưng lại bị cậu đuổi khéo.Trong phòng khách, cô vợ xinh đẹp mới cưới ngồi trong lòng Lâu An Dân, cô ta vẫn chưa tròn hai mươi tuổi, phải sang năm mới tốt nghiệp đại học. Cô ta rất xinh đẹp, thân hình cũng đẹp, cách đây ba tháng, cô ta đã gả cho Lâu An Dân.Mặc dù Lâu An Dân đã hơn năm mươi tuổi, chuyện đó cũng không còn sung sức lắm nhưng ông ta lại rất giàu, đối với những thứ cô ta hằng mong ước, giờ cô ta muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, hơn nữa những người xung quanh cũng đều rất ngưỡng mộ cô ta.Có điều hôm nay cô ta phát hiện, ông chồng luôn bình tĩnh, tự tin, khí chất ngời ngời của mình có vẻ rất căng thẳng, chốc chốc lại nhìn lên căn phòng trên tầng hai.Cô ta không kiềm được, bật cười, hỏi: “Ông xã, anh sao thế?”Lâu An Dân toát mồ hôi trán, nói: “Không có gì. Hồng Hồng, em về nghỉ ngơi trước đi”.“Vậy chúng ta cùng đi nghỉ”. Cô ta nhõng nhẽo.Nếu là ngày thường thì nhất định Lâu An Dân sẽ đồng ý với cô vợ xinh đẹp nhưng hôm nay ông ta thật sự không có tâm trạng, ông ta nói: “Cục cưng nghe lời đi, mau đi nghỉ, anh vẫn còn có việc”.Người phụ nữ “ồ” một tiếng rồi nói: “Vậy thôi”.Thế là cô ta lên tầng hai, về phòng trước. Một lát sau, cô ta nghe tiếng Lâu An Dân vào nhà vệ sinh thì lén đến căn phòng mà Lâu An Dân cứ nhìn chằm chằm rồi đẩy cửa bước vào.Căn phòng rất tối, cô ta bật đèn lên thì thấy một thanh niên cao to điển trai đang ngồi trên sô pha, đăm chiêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.Cô ta nhìn thấy người đàn ông thì thốt lên kinh ngạc.Người đang ngồi đó là Ngô Bình, cậu bình thản đáp: “Cô đến đây làm gì?”“Anh là ai?”. Người phụ nữ bất ngờ hỏi.“Tôi là bạn của Lâu An Dân”. Ngô Bình không nhìn cô ta mà cứ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ và nói: “Tắt đèn đi”.Giọng Ngô Bình như có ma lực, người phụ nữ nghe xong thì muốn phục tùng một cách vô thức, cô †a ngoan ngoãn tắt đèn. Trong bóng tối, người phụ nữ cảm nhận được cơ thể của Ngô Bình như đang phát sáng, ánh sáng đó rất hấp dẫn cô ta, cô ta không kiềm được, tiến lại gần thêm chút nữa, đứng cách Ngô Bình chỉ mấy mét.“Tôi có việc cần làm, chỗ này khá nguy hiểm, tốt nhất cô nên về phòng đi”.Người phụ nữ tò mò nhìn bóng dáng Ngô Bình trong bóng tối và hỏi: “Ông xã tôi rất căng thẳng, phải chăng có liên quan đến chuyện anh cần làm?”Phụ nữ vốn dĩ thích tò mò, người phụ này cũng không ngoại lệ, nhưng Ngô Bình không muốn nói nhiều với cô ta, chỉ nói: “Ừ, bởi vậy tốt nhất cô nên lập tức đi đi”.Người phụ nữ: “Ông xã tôi là người từng trải, dù có gặp thị trưởng thì anh ấy cũng sẽ không căng thẳng. Chuyện hôm nay có thể khiến anh ấy toát mồ hôi thì chứng tỏ nhất định phải là chuyện lớn, đúng không?”Ngô Bình không trả lời, mà đứng bật dậy, đến bên cạnh cửa sổ, thì ra lúc này có một bóng người vừa đáp xuống sân, lúc Ngô Bình đứng dậy thì anh †a đột nhiên ngoảnh đầu sang, phun ra một ngụm khí.Một luồng sóng âm vô hình ập qua, cửa kính vỡ vụn. Vào giây phút đó, Ngô Bình đã chặn phía trước người phụ nữ, mảnh vỡ thủy tinh bay với tốc độ đáng sợ, nhưng lúc còn cách cậu nửa mét thì đều dừng hết lại, sau đó rơi xuống đất.Lúc cơ thể cao to của Ngô Bình chặn phía trước, người phụ nữ bỗng có cảm giác an toàn chưa từng được có, đặc biệt là trên người Ngô Bình còn toát ra hơi thở nam tính rất lạ, vừa nóng rát lại đầy hấp dẫn.Chân người phụ nữ mềm nhũn, cô ta ôm chặt lấy hông Ngô Bình như gặp phải ma.Ngô Bình chau mày, cậu quay người kéo lấy người phụ nữ rồi đẩy cô ta ra ngoài cửa, sau đó phóng xuống sân chỉ trong tích tắc.Người trong vườn là một người che mặt, giống hệt người trước đây, chỉ chừa lại hai cái lỗ đủ nhìn thấy hai con mắt.Người phụ nữ xuất hiện bên ngoài cửa, cô ta cảm thấy cứ như đang nằm mơ, có điều cô ta rất gan, không ngờ lại quay lại căn phòng, sau đó nhìn xuống hai người trong vườn thông qua khung cửa sổ đã vỡ.