Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6090: đệ nhất mỹ nhân Thiên Trần Giáo

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Minh Duệ lấy ra một quyển sách ảnh từ trong ngực, cười nói: “Đây là bốn nữ đệ tử xinh đẹp nhất Thiên Trần Giáo tôi hiện tại, cậu cứ xem trước”.Ngô Bình bất đắc dĩ, chỉ đành nhận lấy sách ảnh, vốn chỉ định lướt xem qua rồi trả lại cho đối phương, nhưng vừa nhìn thì bất giác cậu đã sững người. Chỉ thấy một cô gái yêu kiều như hoa bên trên, thanh thuần động lòng người, chính là một trong thập đại mỹ nhân trong Mỹ Nhân Đồ!Thấy Ngô Bình nhìn hình ảnh mỹ nữ đến ngây ngốc, Minh Duệ rất vui mừng, nói: “Cậu đúng là có mắt nhìn! Cô gái này tên Tsukishi Sakura, chính là đệ nhất mỹ nhân trong ba nghìn năm nay của Thiên Trần Giáo tôi!”Ngô Bình: “Cô ấy là người Đông Doanh?”Minh Duệ cười nói: “Cũng không phải. Nguồn gốc Đông Doanh có liên quan đến một thần quốc ở Tiên Giới, Tsukishi Sakura là hoàng tộc trong thần quốc”.Vốn Ngô Bình không có ý định đồng ý, nhưng cô gái này lại là người trong Mỹ Nhân Đồ, đương nhiên cậu cũng một tiếp xúc thử, xem xem Mỹ Nhân Đồ là thật hay giả.Suy nghĩ một lát, cậu nói: “Có cơ hội, tôi muốn gặp mặt với cô gái Tsukishi này một lần”.Minh Duệ cười nói: “Đương nhiên! Tôi sẽ bảo 'Tsukishi Sakura đến giới thế tục một chuyến để gặp cậu”.Ngô Bình: “Vất vả rồi”.Minh Duệ đạt được mục đích, vui mừng rời khỏi.Minh Duệ đi không bao lâu thì Lam Chỉ Ngư đã đến.“Chị Chỉ Ngư”. Ngô Bình đứng đậy kéo ghế cho cô ta.Lam Chỉ Ngư cười nói: “Đợi lâu chưa?”“Không có, tôi cũng vừa đến”. Ngô Bình đưa thực đơn qua: “Gọi món trước đi”.  Lam Chỉ Ngư gọi hai món, sau đó Ngô Bình lại gọi thêm mấy món, rồi bảo nhân viên bắt đầu lên món.Lúc đợi thức ăn, Lam Chỉ Ngư nhìn cậu hỏi nghe nói, có người lĩnh ngộ được vách kiếm, lấy đi Thất Tinh Long Uyên Kiếm, người đó không phải là cậu đấy chứ?”Ngô Bình cười ha ha: “Chị Chỉ Ngư đúng là tin tức nhanh nhạy, chuyện mới xảy ra mà chị đã biết ngay rồi”.Lam Chỉ Ngư cảm khái nói: “Vách kiếm đã nhiều năm chưa có ai lĩnh ngộ được, mà cậu lại lợi dụng nó rút ra được kiếm Thất Tinh Long Uyên, lợi hại!”Ngô Bình: “Chị Chỉ Ngư hẹn tôi ăn cơm, có phải có chuyện muốn nói không?”Lam Chỉ Ngư gật đầu: “Vốn dĩ, tối nay tôi muốn nói với cậu về chuyện của học viện quân sự. Nhưng bây giờ xem ra cũng không cần thiết rồi”.Ngô Bình ngây người: “Tại sao lại không cần thiết?”Lam Chỉ Ngư: “Cậu lĩnh ngộ được chuông Thái Thượng, là đã rất xuất sắc rôi. Bây giờ lại lĩnh ngộ được truyền thừa trên vách kiếm, bên trên chắc chắn sẽ quan tâm đến cậu. Tôi đã nhận được tin, hoàng đế bệ hạ cử sứ giả xuống, có lẽ tối nay sẽ liên lạc với cậu”.Ngô Bình hỏi: “Hoàng đế tìm tôi?”Lam Chỉ Ngư: “Chắc hẳn bệ hạ sẽ mời cậu gia nhập học viện hoàng gia”.Ngô Bình gật đầu: “Tôi vốn cũng định đến học viện hoàng gia”.Lam Chỉ Ngư: “Sau khi gia nhập học viện hoàng gia, chương trình học ở học viện quân sự của cậu sẽ mau chóng kết thúc. Bởi vì bên trên càng coi trọng tư chất tu hành của cậu hơn, chứ không phải tài năng quân sự”.Ngô Bình: “Nếu có thể mau chóng tốt nghiệp, vậy cũng là chuyện tốt”. Cậu cũng không muốn tốn nhiều thời gian học tập tại học viện quân sự.Lam Chỉ Ngư: “Bây giờ bên ngoài đã đồn cậu như thần rồi, không chỉ hoàng đế lôi kéo cậu, mà một vài thế lực cũng sẽ tìm đến cậu”.Ngô Bình hỏi: “Chị Chỉ Ngư, vậy chị nói xem, tôi nên chấp nhận lời mời của bọn họ không?”Lam Chỉ Ngư: “Đừng từ chối, cũng đừng đồng ý.Ngô Bình giơ ngón cái: “Cao minhl”

Minh Duệ lấy ra một quyển sách ảnh từ trong ngực, cười nói: “Đây là bốn nữ đệ tử xinh đẹp nhất Thiên Trần Giáo tôi hiện tại, cậu cứ xem trước”.

Ngô Bình bất đắc dĩ, chỉ đành nhận lấy sách ảnh, vốn chỉ định lướt xem qua rồi trả lại cho đối phương, nhưng vừa nhìn thì bất giác cậu đã sững người. Chỉ thấy một cô gái yêu kiều như hoa bên trên, thanh thuần động lòng người, chính là một trong thập đại mỹ nhân trong Mỹ Nhân Đồ!

Thấy Ngô Bình nhìn hình ảnh mỹ nữ đến ngây ngốc, Minh Duệ rất vui mừng, nói: “Cậu đúng là có mắt nhìn! Cô gái này tên Tsukishi Sakura, chính là đệ nhất mỹ nhân trong ba nghìn năm nay của Thiên Trần Giáo tôi!”

Ngô Bình: “Cô ấy là người Đông Doanh?”

Minh Duệ cười nói: “Cũng không phải. Nguồn gốc Đông Doanh có liên quan đến một thần quốc ở Tiên Giới, Tsukishi Sakura là hoàng tộc trong thần quốc”.

Vốn Ngô Bình không có ý định đồng ý, nhưng cô gái này lại là người trong Mỹ Nhân Đồ, đương nhiên cậu cũng một tiếp xúc thử, xem xem Mỹ Nhân Đồ là thật hay giả.

Suy nghĩ một lát, cậu nói: “Có cơ hội, tôi muốn gặp mặt với cô gái Tsukishi này một lần”.

Minh Duệ cười nói: “Đương nhiên! Tôi sẽ bảo 'Tsukishi Sakura đến giới thế tục một chuyến để gặp cậu”.

Ngô Bình: “Vất vả rồi”.

Minh Duệ đạt được mục đích, vui mừng rời khỏi.

Minh Duệ đi không bao lâu thì Lam Chỉ Ngư đã đến.

“Chị Chỉ Ngư”. Ngô Bình đứng đậy kéo ghế cho cô ta.

Lam Chỉ Ngư cười nói: “Đợi lâu chưa?”

“Không có, tôi cũng vừa đến”. Ngô Bình đưa thực đơn qua: “Gọi món trước đi”. 

 Lam Chỉ Ngư gọi hai món, sau đó Ngô Bình lại gọi thêm mấy món, rồi bảo nhân viên bắt đầu lên món.

Lúc đợi thức ăn, Lam Chỉ Ngư nhìn cậu hỏi nghe nói, có người lĩnh ngộ được vách kiếm, lấy đi Thất Tinh Long Uyên Kiếm, người đó không phải là cậu đấy chứ?”

Ngô Bình cười ha ha: “Chị Chỉ Ngư đúng là tin tức nhanh nhạy, chuyện mới xảy ra mà chị đã biết ngay rồi”.

Lam Chỉ Ngư cảm khái nói: “Vách kiếm đã nhiều năm chưa có ai lĩnh ngộ được, mà cậu lại lợi dụng nó rút ra được kiếm Thất Tinh Long Uyên, lợi hại!”

Ngô Bình: “Chị Chỉ Ngư hẹn tôi ăn cơm, có phải có chuyện muốn nói không?”

Lam Chỉ Ngư gật đầu: “Vốn dĩ, tối nay tôi muốn nói với cậu về chuyện của học viện quân sự. Nhưng bây giờ xem ra cũng không cần thiết rồi”.

Ngô Bình ngây người: “Tại sao lại không cần thiết?”

Lam Chỉ Ngư: “Cậu lĩnh ngộ được chuông Thái Thượng, là đã rất xuất sắc rôi. Bây giờ lại lĩnh ngộ được truyền thừa trên vách kiếm, bên trên chắc chắn sẽ quan tâm đến cậu. Tôi đã nhận được tin, hoàng đế bệ hạ cử sứ giả xuống, có lẽ tối nay sẽ liên lạc với cậu”.

Ngô Bình hỏi: “Hoàng đế tìm tôi?”

Lam Chỉ Ngư: “Chắc hẳn bệ hạ sẽ mời cậu gia nhập học viện hoàng gia”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi vốn cũng định đến học viện hoàng gia”.

Lam Chỉ Ngư: “Sau khi gia nhập học viện hoàng gia, chương trình học ở học viện quân sự của cậu sẽ mau chóng kết thúc. Bởi vì bên trên càng coi trọng tư chất tu hành của cậu hơn, chứ không phải tài năng quân sự”.

Ngô Bình: “Nếu có thể mau chóng tốt nghiệp, vậy cũng là chuyện tốt”. Cậu cũng không muốn tốn nhiều thời gian học tập tại học viện quân sự.

Lam Chỉ Ngư: “Bây giờ bên ngoài đã đồn cậu như thần rồi, không chỉ hoàng đế lôi kéo cậu, mà một vài thế lực cũng sẽ tìm đến cậu”.

Ngô Bình hỏi: “Chị Chỉ Ngư, vậy chị nói xem, tôi nên chấp nhận lời mời của bọn họ không?”

Lam Chỉ Ngư: “Đừng từ chối, cũng đừng đồng ý.

Ngô Bình giơ ngón cái: “Cao minhl”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Minh Duệ lấy ra một quyển sách ảnh từ trong ngực, cười nói: “Đây là bốn nữ đệ tử xinh đẹp nhất Thiên Trần Giáo tôi hiện tại, cậu cứ xem trước”.Ngô Bình bất đắc dĩ, chỉ đành nhận lấy sách ảnh, vốn chỉ định lướt xem qua rồi trả lại cho đối phương, nhưng vừa nhìn thì bất giác cậu đã sững người. Chỉ thấy một cô gái yêu kiều như hoa bên trên, thanh thuần động lòng người, chính là một trong thập đại mỹ nhân trong Mỹ Nhân Đồ!Thấy Ngô Bình nhìn hình ảnh mỹ nữ đến ngây ngốc, Minh Duệ rất vui mừng, nói: “Cậu đúng là có mắt nhìn! Cô gái này tên Tsukishi Sakura, chính là đệ nhất mỹ nhân trong ba nghìn năm nay của Thiên Trần Giáo tôi!”Ngô Bình: “Cô ấy là người Đông Doanh?”Minh Duệ cười nói: “Cũng không phải. Nguồn gốc Đông Doanh có liên quan đến một thần quốc ở Tiên Giới, Tsukishi Sakura là hoàng tộc trong thần quốc”.Vốn Ngô Bình không có ý định đồng ý, nhưng cô gái này lại là người trong Mỹ Nhân Đồ, đương nhiên cậu cũng một tiếp xúc thử, xem xem Mỹ Nhân Đồ là thật hay giả.Suy nghĩ một lát, cậu nói: “Có cơ hội, tôi muốn gặp mặt với cô gái Tsukishi này một lần”.Minh Duệ cười nói: “Đương nhiên! Tôi sẽ bảo 'Tsukishi Sakura đến giới thế tục một chuyến để gặp cậu”.Ngô Bình: “Vất vả rồi”.Minh Duệ đạt được mục đích, vui mừng rời khỏi.Minh Duệ đi không bao lâu thì Lam Chỉ Ngư đã đến.“Chị Chỉ Ngư”. Ngô Bình đứng đậy kéo ghế cho cô ta.Lam Chỉ Ngư cười nói: “Đợi lâu chưa?”“Không có, tôi cũng vừa đến”. Ngô Bình đưa thực đơn qua: “Gọi món trước đi”.  Lam Chỉ Ngư gọi hai món, sau đó Ngô Bình lại gọi thêm mấy món, rồi bảo nhân viên bắt đầu lên món.Lúc đợi thức ăn, Lam Chỉ Ngư nhìn cậu hỏi nghe nói, có người lĩnh ngộ được vách kiếm, lấy đi Thất Tinh Long Uyên Kiếm, người đó không phải là cậu đấy chứ?”Ngô Bình cười ha ha: “Chị Chỉ Ngư đúng là tin tức nhanh nhạy, chuyện mới xảy ra mà chị đã biết ngay rồi”.Lam Chỉ Ngư cảm khái nói: “Vách kiếm đã nhiều năm chưa có ai lĩnh ngộ được, mà cậu lại lợi dụng nó rút ra được kiếm Thất Tinh Long Uyên, lợi hại!”Ngô Bình: “Chị Chỉ Ngư hẹn tôi ăn cơm, có phải có chuyện muốn nói không?”Lam Chỉ Ngư gật đầu: “Vốn dĩ, tối nay tôi muốn nói với cậu về chuyện của học viện quân sự. Nhưng bây giờ xem ra cũng không cần thiết rồi”.Ngô Bình ngây người: “Tại sao lại không cần thiết?”Lam Chỉ Ngư: “Cậu lĩnh ngộ được chuông Thái Thượng, là đã rất xuất sắc rôi. Bây giờ lại lĩnh ngộ được truyền thừa trên vách kiếm, bên trên chắc chắn sẽ quan tâm đến cậu. Tôi đã nhận được tin, hoàng đế bệ hạ cử sứ giả xuống, có lẽ tối nay sẽ liên lạc với cậu”.Ngô Bình hỏi: “Hoàng đế tìm tôi?”Lam Chỉ Ngư: “Chắc hẳn bệ hạ sẽ mời cậu gia nhập học viện hoàng gia”.Ngô Bình gật đầu: “Tôi vốn cũng định đến học viện hoàng gia”.Lam Chỉ Ngư: “Sau khi gia nhập học viện hoàng gia, chương trình học ở học viện quân sự của cậu sẽ mau chóng kết thúc. Bởi vì bên trên càng coi trọng tư chất tu hành của cậu hơn, chứ không phải tài năng quân sự”.Ngô Bình: “Nếu có thể mau chóng tốt nghiệp, vậy cũng là chuyện tốt”. Cậu cũng không muốn tốn nhiều thời gian học tập tại học viện quân sự.Lam Chỉ Ngư: “Bây giờ bên ngoài đã đồn cậu như thần rồi, không chỉ hoàng đế lôi kéo cậu, mà một vài thế lực cũng sẽ tìm đến cậu”.Ngô Bình hỏi: “Chị Chỉ Ngư, vậy chị nói xem, tôi nên chấp nhận lời mời của bọn họ không?”Lam Chỉ Ngư: “Đừng từ chối, cũng đừng đồng ý.Ngô Bình giơ ngón cái: “Cao minhl”

Chương 6090: đệ nhất mỹ nhân Thiên Trần Giáo