Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6102: nhiệm vụ khó khăn

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lúc này tại Học viện quân sự Đại Hạ, vài giáo. viên quan sát trận chiến thực tế mô phỏng đều chú ý đến Ngô Bình, thành tích của Ngô Bình thật đáng kinh ngạc, kế hoạch hành động của cậu rất chu toàn, giỏi về điều binh, trận chiến nào cũng phải thắng. Cho đến giờ họ đã tiêu diệt được mấy chục tên địch, cứu sống mười mấy quân bạn.“Người mới đến này thú vị đấy!”, một giáo viên nói: “Thông báo một nhiệm vụ cấp bốn, xem cậu ta có thể hoàn thành không”.Ngay khi Ngô Bình chuẩn bị lấy tòa nhà văn phòng làm căn cứ để tiếp tục mở rộng thành tích, âm thanh hệ thống vang lên: “Cấp trên ra lệnh đội Sắt Thép 5 đi chiếm nhà máy phát điện, giải cứu một trăm năm mươi chiến sĩ bị nhốt trong nhà máy".Nghe được lệnh này, Ngô Bình sửng sốt, giải cứu một trăm năm mươi người, chỉ dựa vào chút người của nhóm mình?Cậu hỏi: “Có bao nhiêu quân địch đóng chiếm ở nhà máy điện?”Hệ thống: “Là một đại đội quân, khoảng hơn năm trăm người”. Ngô Bình lập tức từ chối: “E là tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ”.Hệ thống: “Cấp trên ra lệnh không được từ chối! Nếu không sẽ xử lý theo quân pháp”.Ngô Bình im lặng một lúc lâu, hỏi: “Nếu không thể từ chối, vậy thì hoàn thành nhiệm vụ sẽ có thưởng chứ?”Hệ thống: “Nếu hoàn thành nhiệm vụ, sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất, cậu thì được ghi công cấp đặc biệt cá nhân”.Ngô Bình: “Ghi công cấp đặc biệt có tác dụng gì?Hệ thống: “Nếu nhận được ghi công cấp đặc biệt trong thực chiến mô phỏng, sau khi tốt nghiệp. ít nhất cậu là cử nhân ba sao”.“Vậy ghi công huân tập thể hạng nhất thì sao?”Hệ thống: “Thành viên nào được ghi công huân tập thể hạng nhất ít nhất là cử nhân một sao”.Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy tôi nhận nhiệm vụ”.Sau khi nói chuyện với hệ thống một hồi, Ngô Bình nói với các thành viên của đội năm: “Hiện giờ  bên trên giao cho chúng ta một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, đó là đánh sập nhà máy điện và giải cứu một trăm năm mươi đồng đội bên trong”.Lính trinh sát hỏi: “Đội trưởng, có bao nhiêu địch trong nhà máy điện”.Ngô Bình: “Một đại đội, hơn năm trăm người”.Mọi người nhìn nhau, một tay bắn tỉa nói: “Đội trưởng, e là chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ”.Ngô Bình: “Tôi cũng biết nhiệm vụ này rất khó, nhưng bên trên nói chỉ cần chúng ta hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất. Mọi người cũng biết, thành viên được ghi công huân tập thể hạng nhất tốt nghiệp ít nhất là cử nhân một sao”.Tim mọi người đập thình thịch, không phải ai cũng có thể nhận nhiệm vụ khó khăn này, chỉ có những nhóm có thành tích xuất sắc, thực lực mạnh mẽ mới có thể nhận được nhiệm vụ siêu khó này, cho nên hoàn thành nhiệm vụ vừa là thử thách, vừa là cơ hội với họ.Ngô Bình thấy mọi người động lòng bèn nói: “Nhiệm vụ thất bại, cùng lắm chúng ta offline, nhưng nếu thành công thì sẽ được ghi công huân tập thể hạng nhất”. “Tới luôn”, lính trinh sát căn răng nói: “Người trong giang hồ cứ liều mạng, cùng lắm là chết, chẳng có gì phải sợ cả”.

Lúc này tại Học viện quân sự Đại Hạ, vài giáo. viên quan sát trận chiến thực tế mô phỏng đều chú ý đến Ngô Bình, thành tích của Ngô Bình thật đáng kinh ngạc, kế hoạch hành động của cậu rất chu toàn, giỏi về điều binh, trận chiến nào cũng phải thắng. Cho đến giờ họ đã tiêu diệt được mấy chục tên địch, cứu sống mười mấy quân bạn.

“Người mới đến này thú vị đấy!”, một giáo viên nói: “Thông báo một nhiệm vụ cấp bốn, xem cậu ta có thể hoàn thành không”.

Ngay khi Ngô Bình chuẩn bị lấy tòa nhà văn phòng làm căn cứ để tiếp tục mở rộng thành tích, âm thanh hệ thống vang lên: “Cấp trên ra lệnh đội Sắt Thép 5 đi chiếm nhà máy phát điện, giải cứu một trăm năm mươi chiến sĩ bị nhốt trong nhà máy".

Nghe được lệnh này, Ngô Bình sửng sốt, giải cứu một trăm năm mươi người, chỉ dựa vào chút người của nhóm mình?

Cậu hỏi: “Có bao nhiêu quân địch đóng chiếm ở nhà máy điện?”

Hệ thống: “Là một đại đội quân, khoảng hơn năm trăm người”. 

Ngô Bình lập tức từ chối: “E là tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ”.

Hệ thống: “Cấp trên ra lệnh không được từ chối! Nếu không sẽ xử lý theo quân pháp”.

Ngô Bình im lặng một lúc lâu, hỏi: “Nếu không thể từ chối, vậy thì hoàn thành nhiệm vụ sẽ có thưởng chứ?”

Hệ thống: “Nếu hoàn thành nhiệm vụ, sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất, cậu thì được ghi công cấp đặc biệt cá nhân”.

Ngô Bình: “Ghi công cấp đặc biệt có tác dụng gì?

Hệ thống: “Nếu nhận được ghi công cấp đặc biệt trong thực chiến mô phỏng, sau khi tốt nghiệp. ít nhất cậu là cử nhân ba sao”.

“Vậy ghi công huân tập thể hạng nhất thì sao?”

Hệ thống: “Thành viên nào được ghi công huân tập thể hạng nhất ít nhất là cử nhân một sao”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy tôi nhận nhiệm vụ”.

Sau khi nói chuyện với hệ thống một hồi, Ngô Bình nói với các thành viên của đội năm: “Hiện giờ  bên trên giao cho chúng ta một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, đó là đánh sập nhà máy điện và giải cứu một trăm năm mươi đồng đội bên trong”.

Lính trinh sát hỏi: “Đội trưởng, có bao nhiêu địch trong nhà máy điện”.

Ngô Bình: “Một đại đội, hơn năm trăm người”.

Mọi người nhìn nhau, một tay bắn tỉa nói: “Đội trưởng, e là chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ”.

Ngô Bình: “Tôi cũng biết nhiệm vụ này rất khó, nhưng bên trên nói chỉ cần chúng ta hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất. Mọi người cũng biết, thành viên được ghi công huân tập thể hạng nhất tốt nghiệp ít nhất là cử nhân một sao”.

Tim mọi người đập thình thịch, không phải ai cũng có thể nhận nhiệm vụ khó khăn này, chỉ có những nhóm có thành tích xuất sắc, thực lực mạnh mẽ mới có thể nhận được nhiệm vụ siêu khó này, cho nên hoàn thành nhiệm vụ vừa là thử thách, vừa là cơ hội với họ.

Ngô Bình thấy mọi người động lòng bèn nói: “Nhiệm vụ thất bại, cùng lắm chúng ta offline, nhưng nếu thành công thì sẽ được ghi công huân tập thể hạng nhất”. 

“Tới luôn”, lính trinh sát căn răng nói: “Người trong giang hồ cứ liều mạng, cùng lắm là chết, chẳng có gì phải sợ cả”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lúc này tại Học viện quân sự Đại Hạ, vài giáo. viên quan sát trận chiến thực tế mô phỏng đều chú ý đến Ngô Bình, thành tích của Ngô Bình thật đáng kinh ngạc, kế hoạch hành động của cậu rất chu toàn, giỏi về điều binh, trận chiến nào cũng phải thắng. Cho đến giờ họ đã tiêu diệt được mấy chục tên địch, cứu sống mười mấy quân bạn.“Người mới đến này thú vị đấy!”, một giáo viên nói: “Thông báo một nhiệm vụ cấp bốn, xem cậu ta có thể hoàn thành không”.Ngay khi Ngô Bình chuẩn bị lấy tòa nhà văn phòng làm căn cứ để tiếp tục mở rộng thành tích, âm thanh hệ thống vang lên: “Cấp trên ra lệnh đội Sắt Thép 5 đi chiếm nhà máy phát điện, giải cứu một trăm năm mươi chiến sĩ bị nhốt trong nhà máy".Nghe được lệnh này, Ngô Bình sửng sốt, giải cứu một trăm năm mươi người, chỉ dựa vào chút người của nhóm mình?Cậu hỏi: “Có bao nhiêu quân địch đóng chiếm ở nhà máy điện?”Hệ thống: “Là một đại đội quân, khoảng hơn năm trăm người”. Ngô Bình lập tức từ chối: “E là tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ”.Hệ thống: “Cấp trên ra lệnh không được từ chối! Nếu không sẽ xử lý theo quân pháp”.Ngô Bình im lặng một lúc lâu, hỏi: “Nếu không thể từ chối, vậy thì hoàn thành nhiệm vụ sẽ có thưởng chứ?”Hệ thống: “Nếu hoàn thành nhiệm vụ, sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất, cậu thì được ghi công cấp đặc biệt cá nhân”.Ngô Bình: “Ghi công cấp đặc biệt có tác dụng gì?Hệ thống: “Nếu nhận được ghi công cấp đặc biệt trong thực chiến mô phỏng, sau khi tốt nghiệp. ít nhất cậu là cử nhân ba sao”.“Vậy ghi công huân tập thể hạng nhất thì sao?”Hệ thống: “Thành viên nào được ghi công huân tập thể hạng nhất ít nhất là cử nhân một sao”.Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy tôi nhận nhiệm vụ”.Sau khi nói chuyện với hệ thống một hồi, Ngô Bình nói với các thành viên của đội năm: “Hiện giờ  bên trên giao cho chúng ta một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn, đó là đánh sập nhà máy điện và giải cứu một trăm năm mươi đồng đội bên trong”.Lính trinh sát hỏi: “Đội trưởng, có bao nhiêu địch trong nhà máy điện”.Ngô Bình: “Một đại đội, hơn năm trăm người”.Mọi người nhìn nhau, một tay bắn tỉa nói: “Đội trưởng, e là chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ”.Ngô Bình: “Tôi cũng biết nhiệm vụ này rất khó, nhưng bên trên nói chỉ cần chúng ta hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ ghi công huân tập thể hạng nhất. Mọi người cũng biết, thành viên được ghi công huân tập thể hạng nhất tốt nghiệp ít nhất là cử nhân một sao”.Tim mọi người đập thình thịch, không phải ai cũng có thể nhận nhiệm vụ khó khăn này, chỉ có những nhóm có thành tích xuất sắc, thực lực mạnh mẽ mới có thể nhận được nhiệm vụ siêu khó này, cho nên hoàn thành nhiệm vụ vừa là thử thách, vừa là cơ hội với họ.Ngô Bình thấy mọi người động lòng bèn nói: “Nhiệm vụ thất bại, cùng lắm chúng ta offline, nhưng nếu thành công thì sẽ được ghi công huân tập thể hạng nhất”. “Tới luôn”, lính trinh sát căn răng nói: “Người trong giang hồ cứ liều mạng, cùng lắm là chết, chẳng có gì phải sợ cả”.

Chương 6102: nhiệm vụ khó khăn