Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6121: hồ Thiên Mã

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi mũi tên màu tím có được sức mạnh lớn, không gian xung quanh nó cũng co rút lại. Ngô Bình nghiêng người, bước lên một bước, không ngờ cậu lại xuất hiện ở cách đó hơn mấy chục mét.Ngô Bình toát mồ hôi lạnh đầy trán, cảm giác mình có thể bị sức mạnh đáng sợ này giết chết bất cứ lúc nào. Cậu lập tức vận dụng Thiên Chỉ Bí Lực trong cơ thể, Thiên Chỉ Bí Lực này có thể hiệu lệnh mọi pháp lực, giao tiếp với đại đạo, nó vừa xuất hiện thì lập tức khắc chế. được sức mạnh khủng khiếp của mũi tên màu tím ngay.Chưa đến nửa giây sau, mũi tên màu tím cũng giống như mũi tên màu xanh, biến thành một luồng năng lượng màu tím, truyền vào trong cơ thể của Ngô Bình và ngưng †ụ thành một phù văn huyền diệu.Ngô Bình liên tiếp có được hai mũi tên thì nghiến răng, đưa tay ra bắt lấy mũi tên thứ ba màu vàng.Giây phút cậu nắm lấy mũi tên màu vàng thì lòng bàn tay cậu đã bị sức mạnh sắc bén đâm thủng, máu tươi chảy ròng ròng. Cậu vội khởi đọng Thiên Chỉ Bí Lực, cố kìm hãm luồng sức mạnh sắc bén đó.Cùng lúc đó, mũi tên màu xanh và mũi tên màu tím trong cơ thể cậu cũng phát sáng, chúng cùng với Thiên Chi Bí Lực khống chế loại sức mạnh khó khống chế nhất.Khoảng một phút sau, mũi tên màu vàng cũng biến thành phù văn màu vàng. Sau khi hấp thụ ba mũi tên, ba phù văn đồng loạt rung động, cơ thể cậu bay lên một cách mất kiểm soát. Trên đỉnh đại điện, một pháp trận khổng lồ được đánh thức, một luồng sức mạnh tỉnh thần vô cùng mạnh mẽ và sắc bén đã truyền vào đầu óc Ngô Bình.Tỉnh thần của Ngô Bình bị tác động, sức mạnh tinh thần của cậu bị lượng hóa thành mấy triệu đơn vị tỉnh thần nhỏ, những đơn vị đó kết hợp với nhau theo một kết cấu vô cùng đặc biệt.Trong quá trình đó, ba phù văn lần lượt nhuộm màu cho các đơn vị tinh thần này, chỉ là tỷ lệ nhuộm màu không giống nhau, có đơn bị đậm có đơn vị nhạt.Lúc cậu đang dùng hết sức cảm nhận sự biến hóa  của tinh thần thì một luồng sức mạnh đã đẩy cậu vào đại điện, sau đó cửa điện lại đóng chặt lại.Thời gian từ lúc vào đến lúc ra lại của Ngô Bình không quá dài khiến mấy người Tử Hi đợi ở bên ngoài đều tưởng rằng cậu không có thu hoạch gì. Tử Hi nói: “ cậu Ngô không cần buồn, có thể sống sót  ra ngoài đã giỏi lắm rồi”.Ngô Bình cũng không giải thích, chỉ cười, nói: “Cảm ơn cô Tử đã an ủi”.Người đàn ông áo trắng thấy Ngô Bình không kiếm được lợi lộc gì thì cảm thấy rất vui, anh ta nói: “Sư muội, chúng ta tiếp tục lên đường thôi”. Tử Hi hỏi Ngô Bình: “Công tử đi cùng với chúng tôi không?”Người đàn ông áo trắng lo lắng, nói: “Sư muội, chúng ta không thân với cậu ta, không tiện dẫn theo đâu”.Tử Hi nói: "Vị công tử này vừa nhìn là biết người đàng hoàng, em tin tưởng anh ấy. Sư huynh, nếu anh thật sự lo lắng thì chia nhau ra đi, em và cậu Ngô sẽ đi cùng một chuyến xe ngựa”.Người đàn ông áo trắng lườm Ngô Bình rồi nói với vẻ mặt khó chịu: “Nếu như đi chung với chúng tôi thì phải thông minh hơn chút”. Ngô Bình không biết gì về Nhân Hoàng giới, nếu như có thể đi cùng mấy người này thì đúng là một cơ hội tốt, cậu nói: “Cảm ơn cô Tử”.“Đừng khách sáo. Đi chung, lỡ trên đường đi có chuyện gì cũng tiện giúp đỡ. Phải rồi, nên xưng hô với j anh thế nào?”Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”. Mấy người họ lên xe ngựa, Ngô Bình thắc mắc, hỏi: “Trên con đường lớn màu vàng này có rất nhiều ngựa vàng, chúng đến từ đâu?”Tử Hi nói: “cậu Ngô, những con ngựa này là được sinh ra từ hồ Thiên Mã, hồ Thiên Mã từng là nơi nuôi thiên mã của các thời đại Nhân Hoàng trong lịch sử, giờ vân như thế, không ngừng sản sinh ra thiên mã. Những thiên mã được sinh ra sẽ đi theo con đường lớn màu vàng này, đến thẳng thảo nguyên”.Ngô Bình: “Không ngừng sinh ra thiên mã vậy chắc thiên mã trên thảo nguyên nhiều không đếm xuể rồi”.Tử Hi: “Chuyện đó thì không, phần lớn thiên mã vào trong thảo nguyên đều bị thú hoang ăn thịt, những con còn sống sót mới có cơ hội về lại hồ Thiên Mã để sinh con”.

Sau khi mũi tên màu tím có được sức mạnh lớn, không gian xung quanh nó cũng co rút lại. Ngô Bình nghiêng người, bước lên một bước, không ngờ cậu lại xuất hiện ở cách đó hơn mấy chục mét.

Ngô Bình toát mồ hôi lạnh đầy trán, cảm giác mình có thể bị sức mạnh đáng sợ này giết chết bất cứ lúc nào. Cậu lập tức vận dụng Thiên Chỉ Bí Lực trong cơ thể, Thiên Chỉ Bí Lực này có thể hiệu lệnh mọi pháp lực, giao tiếp với đại đạo, nó vừa xuất hiện thì lập tức khắc chế. được sức mạnh khủng khiếp của mũi tên màu tím ngay.

Chưa đến nửa giây sau, mũi tên màu tím cũng giống như mũi tên màu xanh, biến thành một luồng năng lượng màu tím, truyền vào trong cơ thể của Ngô Bình và ngưng †ụ thành một phù văn huyền diệu.

Ngô Bình liên tiếp có được hai mũi tên thì nghiến răng, đưa tay ra bắt lấy mũi tên thứ ba màu vàng.

Giây phút cậu nắm lấy mũi tên màu vàng thì lòng bàn tay cậu đã bị sức mạnh sắc bén đâm thủng, máu tươi chảy ròng ròng. Cậu vội khởi đọng Thiên Chỉ Bí Lực, cố kìm hãm luồng sức mạnh sắc bén đó.

Cùng lúc đó, mũi tên màu xanh và mũi tên màu tím trong cơ thể cậu cũng phát sáng, chúng cùng với Thiên Chi Bí Lực khống chế loại sức mạnh khó khống chế nhất.

Khoảng một phút sau, mũi tên màu vàng cũng biến thành phù văn màu vàng. 

Sau khi hấp thụ ba mũi tên, ba phù văn đồng loạt rung động, cơ thể cậu bay lên một cách mất kiểm soát. Trên đỉnh đại điện, một pháp trận khổng lồ được đánh thức, một luồng sức mạnh tỉnh thần vô cùng mạnh mẽ và sắc bén đã truyền vào đầu óc Ngô Bình.

Tỉnh thần của Ngô Bình bị tác động, sức mạnh tinh thần của cậu bị lượng hóa thành mấy triệu đơn vị tỉnh thần nhỏ, những đơn vị đó kết hợp với nhau theo một kết cấu vô cùng đặc biệt.

Trong quá trình đó, ba phù văn lần lượt nhuộm màu cho các đơn vị tinh thần này, chỉ là tỷ lệ nhuộm màu không giống nhau, có đơn bị đậm có đơn vị nhạt.

Lúc cậu đang dùng hết sức cảm nhận sự biến hóa  của tinh thần thì một luồng sức mạnh đã đẩy cậu vào đại điện, sau đó cửa điện lại đóng chặt lại.

Thời gian từ lúc vào đến lúc ra lại của Ngô Bình không quá dài khiến mấy người Tử Hi đợi ở bên ngoài đều tưởng rằng cậu không có thu hoạch gì.

 Tử Hi nói: “ cậu Ngô không cần buồn, có thể sống sót  ra ngoài đã giỏi lắm rồi”.

Ngô Bình cũng không giải thích, chỉ cười, nói: “Cảm ơn cô Tử đã an ủi”.

Người đàn ông áo trắng thấy Ngô Bình không kiếm được lợi lộc gì thì cảm thấy rất vui, anh ta nói: “Sư muội, chúng ta tiếp tục lên đường thôi”. 

Tử Hi hỏi Ngô Bình: “Công tử đi cùng với chúng tôi không?”

Người đàn ông áo trắng lo lắng, nói: “Sư muội, chúng ta không thân với cậu ta, không tiện dẫn theo đâu”.

Tử Hi nói: "Vị công tử này vừa nhìn là biết người đàng hoàng, em tin tưởng anh ấy. Sư huynh, nếu anh thật sự lo lắng thì chia nhau ra đi, em và cậu Ngô sẽ đi cùng một chuyến xe ngựa”.

Người đàn ông áo trắng lườm Ngô Bình rồi nói với vẻ mặt khó chịu: “Nếu như đi chung với chúng tôi thì phải thông minh hơn chút”.

 Ngô Bình không biết gì về Nhân Hoàng giới, nếu như có thể đi cùng mấy người này thì đúng là một cơ hội tốt, cậu nói: “Cảm ơn cô Tử”.

“Đừng khách sáo. Đi chung, lỡ trên đường đi có chuyện gì cũng tiện giúp đỡ. Phải rồi, nên xưng hô với j anh thế nào?”

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”. Mấy người họ lên xe ngựa, Ngô Bình thắc mắc, hỏi:

 “Trên con đường lớn màu vàng này có rất nhiều ngựa vàng, chúng đến từ đâu?”

Tử Hi nói: “cậu Ngô, những con ngựa này là được sinh ra từ hồ Thiên Mã, hồ Thiên Mã từng là nơi nuôi thiên mã của các thời đại Nhân Hoàng trong lịch sử, giờ vân như thế, không ngừng sản sinh ra thiên mã. Những thiên mã được sinh ra sẽ đi theo con đường lớn màu vàng này, đến thẳng thảo nguyên”.

Ngô Bình: “Không ngừng sinh ra thiên mã vậy chắc thiên mã trên thảo nguyên nhiều không đếm xuể rồi”.

Tử Hi: “Chuyện đó thì không, phần lớn thiên mã vào trong thảo nguyên đều bị thú hoang ăn thịt, những con còn sống sót mới có cơ hội về lại hồ Thiên Mã để sinh con”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi mũi tên màu tím có được sức mạnh lớn, không gian xung quanh nó cũng co rút lại. Ngô Bình nghiêng người, bước lên một bước, không ngờ cậu lại xuất hiện ở cách đó hơn mấy chục mét.Ngô Bình toát mồ hôi lạnh đầy trán, cảm giác mình có thể bị sức mạnh đáng sợ này giết chết bất cứ lúc nào. Cậu lập tức vận dụng Thiên Chỉ Bí Lực trong cơ thể, Thiên Chỉ Bí Lực này có thể hiệu lệnh mọi pháp lực, giao tiếp với đại đạo, nó vừa xuất hiện thì lập tức khắc chế. được sức mạnh khủng khiếp của mũi tên màu tím ngay.Chưa đến nửa giây sau, mũi tên màu tím cũng giống như mũi tên màu xanh, biến thành một luồng năng lượng màu tím, truyền vào trong cơ thể của Ngô Bình và ngưng †ụ thành một phù văn huyền diệu.Ngô Bình liên tiếp có được hai mũi tên thì nghiến răng, đưa tay ra bắt lấy mũi tên thứ ba màu vàng.Giây phút cậu nắm lấy mũi tên màu vàng thì lòng bàn tay cậu đã bị sức mạnh sắc bén đâm thủng, máu tươi chảy ròng ròng. Cậu vội khởi đọng Thiên Chỉ Bí Lực, cố kìm hãm luồng sức mạnh sắc bén đó.Cùng lúc đó, mũi tên màu xanh và mũi tên màu tím trong cơ thể cậu cũng phát sáng, chúng cùng với Thiên Chi Bí Lực khống chế loại sức mạnh khó khống chế nhất.Khoảng một phút sau, mũi tên màu vàng cũng biến thành phù văn màu vàng. Sau khi hấp thụ ba mũi tên, ba phù văn đồng loạt rung động, cơ thể cậu bay lên một cách mất kiểm soát. Trên đỉnh đại điện, một pháp trận khổng lồ được đánh thức, một luồng sức mạnh tỉnh thần vô cùng mạnh mẽ và sắc bén đã truyền vào đầu óc Ngô Bình.Tỉnh thần của Ngô Bình bị tác động, sức mạnh tinh thần của cậu bị lượng hóa thành mấy triệu đơn vị tỉnh thần nhỏ, những đơn vị đó kết hợp với nhau theo một kết cấu vô cùng đặc biệt.Trong quá trình đó, ba phù văn lần lượt nhuộm màu cho các đơn vị tinh thần này, chỉ là tỷ lệ nhuộm màu không giống nhau, có đơn bị đậm có đơn vị nhạt.Lúc cậu đang dùng hết sức cảm nhận sự biến hóa  của tinh thần thì một luồng sức mạnh đã đẩy cậu vào đại điện, sau đó cửa điện lại đóng chặt lại.Thời gian từ lúc vào đến lúc ra lại của Ngô Bình không quá dài khiến mấy người Tử Hi đợi ở bên ngoài đều tưởng rằng cậu không có thu hoạch gì. Tử Hi nói: “ cậu Ngô không cần buồn, có thể sống sót  ra ngoài đã giỏi lắm rồi”.Ngô Bình cũng không giải thích, chỉ cười, nói: “Cảm ơn cô Tử đã an ủi”.Người đàn ông áo trắng thấy Ngô Bình không kiếm được lợi lộc gì thì cảm thấy rất vui, anh ta nói: “Sư muội, chúng ta tiếp tục lên đường thôi”. Tử Hi hỏi Ngô Bình: “Công tử đi cùng với chúng tôi không?”Người đàn ông áo trắng lo lắng, nói: “Sư muội, chúng ta không thân với cậu ta, không tiện dẫn theo đâu”.Tử Hi nói: "Vị công tử này vừa nhìn là biết người đàng hoàng, em tin tưởng anh ấy. Sư huynh, nếu anh thật sự lo lắng thì chia nhau ra đi, em và cậu Ngô sẽ đi cùng một chuyến xe ngựa”.Người đàn ông áo trắng lườm Ngô Bình rồi nói với vẻ mặt khó chịu: “Nếu như đi chung với chúng tôi thì phải thông minh hơn chút”. Ngô Bình không biết gì về Nhân Hoàng giới, nếu như có thể đi cùng mấy người này thì đúng là một cơ hội tốt, cậu nói: “Cảm ơn cô Tử”.“Đừng khách sáo. Đi chung, lỡ trên đường đi có chuyện gì cũng tiện giúp đỡ. Phải rồi, nên xưng hô với j anh thế nào?”Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”. Mấy người họ lên xe ngựa, Ngô Bình thắc mắc, hỏi: “Trên con đường lớn màu vàng này có rất nhiều ngựa vàng, chúng đến từ đâu?”Tử Hi nói: “cậu Ngô, những con ngựa này là được sinh ra từ hồ Thiên Mã, hồ Thiên Mã từng là nơi nuôi thiên mã của các thời đại Nhân Hoàng trong lịch sử, giờ vân như thế, không ngừng sản sinh ra thiên mã. Những thiên mã được sinh ra sẽ đi theo con đường lớn màu vàng này, đến thẳng thảo nguyên”.Ngô Bình: “Không ngừng sinh ra thiên mã vậy chắc thiên mã trên thảo nguyên nhiều không đếm xuể rồi”.Tử Hi: “Chuyện đó thì không, phần lớn thiên mã vào trong thảo nguyên đều bị thú hoang ăn thịt, những con còn sống sót mới có cơ hội về lại hồ Thiên Mã để sinh con”.

Chương 6121: hồ Thiên Mã