Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6132: Người đâu hết rồi

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cự Trần Sa thu đao, nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Nhóc con, cậu có lai lịch gì?”Ngô Bình nghĩ ngợi, quyết định nói ra một thân phận: “Chí Tôn Kiếm Đường - Ngô Bình!”“Hoá ra là người của Chí Tôn Kiếm Đường, thảo nào cậu mạnh vậy!”, Cự Trần Sa nói.Ngô Bình vung trường kiếm trong tay: “Vậy không lấy dược liệu của tôi nữa sao?”Cự Trần Sa nhíu mày, trước đó gã muốn cướp dược liệu, là vì cảm thấy Ngô Bình chẳng là ai, thuận tay thì  cướp. Nhưng giờ thì khác, thực lực Ngô Bình rất mạnh, địa vị không nhỏ, gã phải suy xét hậu quả.“Không cướp được!”, gã nói: “Tôi bỏ vụ này!”Người này lại mặt dày nói, Ngô Bình thu kiếm: “Tôi nhớ mặt anh rồi, cậu Cự!”Cự Trần Sa: “Vậy tốt nhất cậu nên nhớ kỹ tên tôi, tôi tên Cự Trần Sal”Nói xong gã dẫn đồng bọn nghênh ngang rời đi.Mấy người Tử Hi vội chạy đến: “Cậu Ngô không sao. chứ?”Ngô Bình: “Không có gì, chúng ta đi thôi”.Thấy đoàn người đi xa, người áo xanh thở dài: “Quả nhiên là lợi hại!”Người áo vàng: “Thiên hạ này lại có thêm một thiên tài xuất chúng”.Về tới con đường ánh vàng, Lãnh Thanh Huy lại tìm được một chiếc xe ngựa, mọi người ngồi lên xe.Xe ngựa chạy trên đường lớn nửa tiếng, phía trước, bên trái hiện ra một cánh cửa ánh sáng, Lãnh Thanh Huy. nói một tiếng, mọi người bay lên trời, tiến về phía cánh cửa.Sau khi xuyên qua cánh cửa ánh sáng, mấy người đáp xuống quảng trường, sân rất rộng, cách đó không xa thấp thoáng bóng người.Ngô Bình vừa tới, cậu cũng cảm thấy nơi này khác với thế tục, đây là tiên giới sao?Tử Hi nói: “Cậu Ngô, đây chính là Thái Hoàng giáo!”Tỉnh Viêm: “Đi tới chỗ tôi trước đi, chỗ tôi lớn hơn một chút!”Ở Thái Hoàng giáo, đệ tử chân truyền đều có nơi ở riêng, chỗ Tỉnh Viêm ở khá lớn hợp để đãi khách.Tử Hi: “Được, tôi về trước, tí nữa qua bên chỗ Tinh Viêm!”Mọi người đều tự trở về, Tinh Viêm dẫn Ngô Bình bay qua sân rộng, tới một sơn cốc. Ngô Bình thấy dưới chân là vô số kiến trúc lớn và nhỏ, xa hơn còn có thành thị, thôn trấn.Trong lúc bay, Ngô Bình phát hiện mình thi triển độn thuật ở đây rất dễ dàng, hiệu quả tốt hơn nhiều. Vì vậy anh hỏi Tỉnh Viêm: “Anh Tinh, có phải pháp thuật thi triển ở tiên giới dễ hơn thế tục không?”Tỉnh Viêm: “Đúng vậy, nên tu sĩ thế tục cùng cấp mạnh hơn tu sĩ ở tiên giới chúng tôi!”Chưa nói được mấy câu, hai người đáp xuống một sân nhỏ ở lưng chừng núi, sân nhỏ có ba khu nhà, chỗ nào cũng có vườn hoa, bên trong không thiếu người hầu. Tiến vào khu nhà thứ hao, Tỉnh Viêm mời Ngô Bình ngồi ở phòng khách.Chỉ trong chốc lát sau, Thu Nam, Lãnh Thanh Huy, Tử Hi lần lượt chạy tới. Tinh Viêm đã bảo người hầu đi nhóm lửa, bảo là muốn uống vài ly.

Cự Trần Sa thu đao, nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Nhóc con, cậu có lai lịch gì?”

Ngô Bình nghĩ ngợi, quyết định nói ra một thân phận: “Chí Tôn Kiếm Đường - Ngô Bình!”

“Hoá ra là người của Chí Tôn Kiếm Đường, thảo nào cậu mạnh vậy!”, Cự Trần Sa nói.

Ngô Bình vung trường kiếm trong tay: “Vậy không lấy dược liệu của tôi nữa sao?”

Cự Trần Sa nhíu mày, trước đó gã muốn cướp dược liệu, là vì cảm thấy Ngô Bình chẳng là ai, thuận tay thì  cướp. Nhưng giờ thì khác, thực lực Ngô Bình rất mạnh, địa vị không nhỏ, gã phải suy xét hậu quả.

“Không cướp được!”, gã nói: “Tôi bỏ vụ này!”

Người này lại mặt dày nói, Ngô Bình thu kiếm: “Tôi nhớ mặt anh rồi, cậu Cự!”

Cự Trần Sa: “Vậy tốt nhất cậu nên nhớ kỹ tên tôi, tôi tên Cự Trần Sal”

Nói xong gã dẫn đồng bọn nghênh ngang rời đi.

Mấy người Tử Hi vội chạy đến: “Cậu Ngô không sao. chứ?”

Ngô Bình: “Không có gì, chúng ta đi thôi”.

Thấy đoàn người đi xa, người áo xanh thở dài: “Quả nhiên là lợi hại!”

Người áo vàng: “Thiên hạ này lại có thêm một thiên tài xuất chúng”.

Về tới con đường ánh vàng, Lãnh Thanh Huy lại tìm được một chiếc xe ngựa, mọi người ngồi lên xe.

Xe ngựa chạy trên đường lớn nửa tiếng, phía trước, bên trái hiện ra một cánh cửa ánh sáng, Lãnh Thanh Huy. nói một tiếng, mọi người bay lên trời, tiến về phía cánh cửa.

Sau khi xuyên qua cánh cửa ánh sáng, mấy người đáp xuống quảng trường, sân rất rộng, cách đó không xa thấp thoáng bóng người.

Ngô Bình vừa tới, cậu cũng cảm thấy nơi này khác với thế tục, đây là tiên giới sao?

Tử Hi nói: “Cậu Ngô, đây chính là Thái Hoàng giáo!”

Tỉnh Viêm: “Đi tới chỗ tôi trước đi, chỗ tôi lớn hơn một chút!”

Ở Thái Hoàng giáo, đệ tử chân truyền đều có nơi ở riêng, chỗ Tỉnh Viêm ở khá lớn hợp để đãi khách.

Tử Hi: “Được, tôi về trước, tí nữa qua bên chỗ Tinh Viêm!”

Mọi người đều tự trở về, Tinh Viêm dẫn Ngô Bình bay qua sân rộng, tới một sơn cốc. Ngô Bình thấy dưới chân là vô số kiến trúc lớn và nhỏ, xa hơn còn có thành thị, thôn trấn.

Trong lúc bay, Ngô Bình phát hiện mình thi triển độn thuật ở đây rất dễ dàng, hiệu quả tốt hơn nhiều. Vì vậy anh hỏi Tỉnh Viêm: “Anh Tinh, có phải pháp thuật thi triển ở tiên giới dễ hơn thế tục không?”

Tỉnh Viêm: “Đúng vậy, nên tu sĩ thế tục cùng cấp mạnh hơn tu sĩ ở tiên giới chúng tôi!”

Chưa nói được mấy câu, hai người đáp xuống một sân nhỏ ở lưng chừng núi, sân nhỏ có ba khu nhà, chỗ nào cũng có vườn hoa, bên trong không thiếu người hầu. 

Tiến vào khu nhà thứ hao, Tỉnh Viêm mời Ngô Bình ngồi ở phòng khách.

Chỉ trong chốc lát sau, Thu Nam, Lãnh Thanh Huy, Tử Hi lần lượt chạy tới. Tinh Viêm đã bảo người hầu đi nhóm lửa, bảo là muốn uống vài ly.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cự Trần Sa thu đao, nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Nhóc con, cậu có lai lịch gì?”Ngô Bình nghĩ ngợi, quyết định nói ra một thân phận: “Chí Tôn Kiếm Đường - Ngô Bình!”“Hoá ra là người của Chí Tôn Kiếm Đường, thảo nào cậu mạnh vậy!”, Cự Trần Sa nói.Ngô Bình vung trường kiếm trong tay: “Vậy không lấy dược liệu của tôi nữa sao?”Cự Trần Sa nhíu mày, trước đó gã muốn cướp dược liệu, là vì cảm thấy Ngô Bình chẳng là ai, thuận tay thì  cướp. Nhưng giờ thì khác, thực lực Ngô Bình rất mạnh, địa vị không nhỏ, gã phải suy xét hậu quả.“Không cướp được!”, gã nói: “Tôi bỏ vụ này!”Người này lại mặt dày nói, Ngô Bình thu kiếm: “Tôi nhớ mặt anh rồi, cậu Cự!”Cự Trần Sa: “Vậy tốt nhất cậu nên nhớ kỹ tên tôi, tôi tên Cự Trần Sal”Nói xong gã dẫn đồng bọn nghênh ngang rời đi.Mấy người Tử Hi vội chạy đến: “Cậu Ngô không sao. chứ?”Ngô Bình: “Không có gì, chúng ta đi thôi”.Thấy đoàn người đi xa, người áo xanh thở dài: “Quả nhiên là lợi hại!”Người áo vàng: “Thiên hạ này lại có thêm một thiên tài xuất chúng”.Về tới con đường ánh vàng, Lãnh Thanh Huy lại tìm được một chiếc xe ngựa, mọi người ngồi lên xe.Xe ngựa chạy trên đường lớn nửa tiếng, phía trước, bên trái hiện ra một cánh cửa ánh sáng, Lãnh Thanh Huy. nói một tiếng, mọi người bay lên trời, tiến về phía cánh cửa.Sau khi xuyên qua cánh cửa ánh sáng, mấy người đáp xuống quảng trường, sân rất rộng, cách đó không xa thấp thoáng bóng người.Ngô Bình vừa tới, cậu cũng cảm thấy nơi này khác với thế tục, đây là tiên giới sao?Tử Hi nói: “Cậu Ngô, đây chính là Thái Hoàng giáo!”Tỉnh Viêm: “Đi tới chỗ tôi trước đi, chỗ tôi lớn hơn một chút!”Ở Thái Hoàng giáo, đệ tử chân truyền đều có nơi ở riêng, chỗ Tỉnh Viêm ở khá lớn hợp để đãi khách.Tử Hi: “Được, tôi về trước, tí nữa qua bên chỗ Tinh Viêm!”Mọi người đều tự trở về, Tinh Viêm dẫn Ngô Bình bay qua sân rộng, tới một sơn cốc. Ngô Bình thấy dưới chân là vô số kiến trúc lớn và nhỏ, xa hơn còn có thành thị, thôn trấn.Trong lúc bay, Ngô Bình phát hiện mình thi triển độn thuật ở đây rất dễ dàng, hiệu quả tốt hơn nhiều. Vì vậy anh hỏi Tỉnh Viêm: “Anh Tinh, có phải pháp thuật thi triển ở tiên giới dễ hơn thế tục không?”Tỉnh Viêm: “Đúng vậy, nên tu sĩ thế tục cùng cấp mạnh hơn tu sĩ ở tiên giới chúng tôi!”Chưa nói được mấy câu, hai người đáp xuống một sân nhỏ ở lưng chừng núi, sân nhỏ có ba khu nhà, chỗ nào cũng có vườn hoa, bên trong không thiếu người hầu. Tiến vào khu nhà thứ hao, Tỉnh Viêm mời Ngô Bình ngồi ở phòng khách.Chỉ trong chốc lát sau, Thu Nam, Lãnh Thanh Huy, Tử Hi lần lượt chạy tới. Tinh Viêm đã bảo người hầu đi nhóm lửa, bảo là muốn uống vài ly.

Chương 6132: Người đâu hết rồi