Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6137: Khu Thiên
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình rất bất ngờ, theo như cậu biết đệ tử cốt cán của Thái Hoàng Giáo chỉ có năm người, ai cũng là người được chọn ra từ hàng ngàn thiên tài.Đệ tử cốt cán có tư cách tham gia hội nghị trưởng lão, hoạch định chính sách lớn của Thái Hoàng Giáo, cuối cùng đa phần sẽ trở thành Thượng trưởng lão, trưởng lão chén chốt, thậm chí là ứng cử viên cho vị trí giáo chủ.Một người như vậy sao có thể chạy đến đây tìm mình chứ?“Nghe danh anh đã lâu, anh tìm tôi có việc gì?”, Ngô Bình hỏi.Khu Thiên: “Nghe nói cậu đánh bại Cự Trần Sa?”Ngô Bình: “Không bàn đến việc đánh bại, bọn tôi chỉ đánh một chiêu với nhau thôi”.“Có thể không chết dưới đòn tấn công của Vương Bình, thực lực của cậu ít nhất cũng là đệ tử tinh anh”, Khu Thiên nói.Anh ta dừng một chút: “Liễu sư thúc đã không nhận đệ tử nhiều năm rồi, nhưng hôm qua đột nhiên tuyên bố sẽ thu nhận đồ đệ, mọi người đều rất tò mò. Cho nên, tôi đặc biệt đến đây để xem rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào”.Ngô Bình: “Bây giờ anh đã thấy rồi đấy”. Khu Thiên lắc đầu: “Tôi rất thất vọng”.Ngô Bình: “Như nhau cả thôi”.Khu Thiên nổi giận: “Một đệ tử chân truyền như cậu mà lại dám nói chuyện với tôi như vậy”.Ngô Bình hỏi anh †a: “Anh đã lĩnh hội được bao nhiêu trong chín mục Thái Hoàng?”Khu Thiên hừ một tiếng nói: “Tôi đã lĩnh hội được. mục thứ ba trong chín mục Thái Hoàng, hơn nữa còn thu hoạch được kha khá”.Ngô Bình lắc đầu: “Ngay cả mục thứ ba cũng không hiểu được thì xem ra thiên phú của anh cũng bình thường”.Khu Thiên khinh thường nói: “Đồ không biết gì! Cậu tưởng chín mục Thái Hoàng dễ lắm sao? Nếu cậu có thể lĩnh hội được hai mục thì xem như cậu có bản lĩnh”.Ngô Bình: “Hai mục? Nếu tôi lĩnh hội thì ít nhất có thể lĩnh hội được sáu mục”.Khu Thiên sửng sốt, sau đó bật cười, vừa cười vừa nói: “Mặc dù chín mục Thái Hoàng là do tổ sư Thái Hoàng viết nhưng tổ sư chỉ luyện được sáu mục đầu. Cậu tự cao tự đại thế nào mới dám ngông cuồng nói thNgô Bình hơi kinh ngạc, tổ sư Thái Hoàng cũng chỉ lĩnh hội được sáu mục đầu? Nhưng cậu đã lĩnh hội được. tinh túy của Thái Hoàng Đồ, có lẽ chín mục Thái Hoàng cũng không có gì khó với cậu.“Có phải là ngông cuồng hay không, đến lúc đó sẽ biết", nói rồi cậu đứng lên đi ra khỏi điện.Lúc đi ngang qua Khu Thiên, cả người anh ta biến mất, anh ta thi triển thuật độn rất cao thâm.Ngô Bình bĩu môi, thuật độn cậu thi triển cao siêu gấp mười lần. Nhưng bây giờ đối phương là đệ tử cốt cán, cậu lười so đo với anh ta.Cậu đi vòng khu vực xung quanh một lát, sau đó quay lại quảng trường. Không lâu sau, năm mươi ba người tập hợp lại. Buổi chiều có một hoạt động tập thể, học cùng với các đệ tử đã không còn là người mới nữa.Thái Hoàng Giáo ngoài chín mục Thái Hoàng, còn có rất nhiều công pháp, kỹ năng võ thuật, bất kỳ ai cũng có thể học. Còn chín mục Thái Hoàng thì bình thường chỉ có trở thành đệ tử chân truyền mới có thể tiếp xúc.Để lại những người đó tiếp tục chép phạt, nhóm người Ngô Bình được Lục Chuẩn dẫn đến một sảnh diễn võ. Giáo viên kiếm kỹ hôm nay là một người phụ nữ, khoảng hơn ba mươi tuổi, kiếm pháp vô cùng sắc bén.Người phụ nữ họ Thái, mấy người Ngô Bình đến nơi, cô ta liền nói: “Mọi người gọi tôi là cô Thái, bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ dạy mọi người hai mươi bốn kiếm kỹ cơ bản”.
Ngô Bình rất bất ngờ, theo như cậu biết đệ tử cốt cán của Thái Hoàng Giáo chỉ có năm người, ai cũng là người được chọn ra từ hàng ngàn thiên tài.
Đệ tử cốt cán có tư cách tham gia hội nghị trưởng lão, hoạch định chính sách lớn của Thái Hoàng Giáo, cuối cùng đa phần sẽ trở thành Thượng trưởng lão, trưởng lão chén chốt, thậm chí là ứng cử viên cho vị trí giáo chủ.
Một người như vậy sao có thể chạy đến đây tìm mình chứ?
“Nghe danh anh đã lâu, anh tìm tôi có việc gì?”, Ngô Bình hỏi.
Khu Thiên: “Nghe nói cậu đánh bại Cự Trần Sa?”
Ngô Bình: “Không bàn đến việc đánh bại, bọn tôi chỉ đánh một chiêu với nhau thôi”.
“Có thể không chết dưới đòn tấn công của Vương Bình, thực lực của cậu ít nhất cũng là đệ tử tinh anh”, Khu Thiên nói.
Anh ta dừng một chút: “Liễu sư thúc đã không nhận đệ tử nhiều năm rồi, nhưng hôm qua đột nhiên tuyên bố sẽ thu nhận đồ đệ, mọi người đều rất tò mò. Cho nên, tôi đặc biệt đến đây để xem rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào”.
Ngô Bình: “Bây giờ anh đã thấy rồi đấy”.
Khu Thiên lắc đầu: “Tôi rất thất vọng”.
Ngô Bình: “Như nhau cả thôi”.
Khu Thiên nổi giận: “Một đệ tử chân truyền như cậu mà lại dám nói chuyện với tôi như vậy”.
Ngô Bình hỏi anh †a: “Anh đã lĩnh hội được bao nhiêu trong chín mục Thái Hoàng?”
Khu Thiên hừ một tiếng nói: “Tôi đã lĩnh hội được. mục thứ ba trong chín mục Thái Hoàng, hơn nữa còn thu hoạch được kha khá”.
Ngô Bình lắc đầu: “Ngay cả mục thứ ba cũng không hiểu được thì xem ra thiên phú của anh cũng bình thường”.
Khu Thiên khinh thường nói: “Đồ không biết gì! Cậu tưởng chín mục Thái Hoàng dễ lắm sao? Nếu cậu có thể lĩnh hội được hai mục thì xem như cậu có bản lĩnh”.
Ngô Bình: “Hai mục? Nếu tôi lĩnh hội thì ít nhất có thể lĩnh hội được sáu mục”.
Khu Thiên sửng sốt, sau đó bật cười, vừa cười vừa nói: “Mặc dù chín mục Thái Hoàng là do tổ sư Thái Hoàng viết nhưng tổ sư chỉ luyện được sáu mục đầu. Cậu tự cao tự đại thế nào mới dám ngông cuồng nói th
Ngô Bình hơi kinh ngạc, tổ sư Thái Hoàng cũng chỉ lĩnh hội được sáu mục đầu? Nhưng cậu đã lĩnh hội được. tinh túy của Thái Hoàng Đồ, có lẽ chín mục Thái Hoàng cũng không có gì khó với cậu.
“Có phải là ngông cuồng hay không, đến lúc đó sẽ biết", nói rồi cậu đứng lên đi ra khỏi điện.
Lúc đi ngang qua Khu Thiên, cả người anh ta biến mất, anh ta thi triển thuật độn rất cao thâm.
Ngô Bình bĩu môi, thuật độn cậu thi triển cao siêu gấp mười lần. Nhưng bây giờ đối phương là đệ tử cốt cán, cậu lười so đo với anh ta.
Cậu đi vòng khu vực xung quanh một lát, sau đó quay lại quảng trường. Không lâu sau, năm mươi ba người tập hợp lại. Buổi chiều có một hoạt động tập thể, học cùng với các đệ tử đã không còn là người mới nữa.
Thái Hoàng Giáo ngoài chín mục Thái Hoàng, còn có rất nhiều công pháp, kỹ năng võ thuật, bất kỳ ai cũng có thể học. Còn chín mục Thái Hoàng thì bình thường chỉ có trở thành đệ tử chân truyền mới có thể tiếp xúc.
Để lại những người đó tiếp tục chép phạt, nhóm người Ngô Bình được Lục Chuẩn dẫn đến một sảnh diễn võ. Giáo viên kiếm kỹ hôm nay là một người phụ nữ, khoảng hơn ba mươi tuổi, kiếm pháp vô cùng sắc bén.
Người phụ nữ họ Thái, mấy người Ngô Bình đến nơi, cô ta liền nói: “Mọi người gọi tôi là cô Thái, bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ dạy mọi người hai mươi bốn kiếm kỹ cơ bản”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình rất bất ngờ, theo như cậu biết đệ tử cốt cán của Thái Hoàng Giáo chỉ có năm người, ai cũng là người được chọn ra từ hàng ngàn thiên tài.Đệ tử cốt cán có tư cách tham gia hội nghị trưởng lão, hoạch định chính sách lớn của Thái Hoàng Giáo, cuối cùng đa phần sẽ trở thành Thượng trưởng lão, trưởng lão chén chốt, thậm chí là ứng cử viên cho vị trí giáo chủ.Một người như vậy sao có thể chạy đến đây tìm mình chứ?“Nghe danh anh đã lâu, anh tìm tôi có việc gì?”, Ngô Bình hỏi.Khu Thiên: “Nghe nói cậu đánh bại Cự Trần Sa?”Ngô Bình: “Không bàn đến việc đánh bại, bọn tôi chỉ đánh một chiêu với nhau thôi”.“Có thể không chết dưới đòn tấn công của Vương Bình, thực lực của cậu ít nhất cũng là đệ tử tinh anh”, Khu Thiên nói.Anh ta dừng một chút: “Liễu sư thúc đã không nhận đệ tử nhiều năm rồi, nhưng hôm qua đột nhiên tuyên bố sẽ thu nhận đồ đệ, mọi người đều rất tò mò. Cho nên, tôi đặc biệt đến đây để xem rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào”.Ngô Bình: “Bây giờ anh đã thấy rồi đấy”. Khu Thiên lắc đầu: “Tôi rất thất vọng”.Ngô Bình: “Như nhau cả thôi”.Khu Thiên nổi giận: “Một đệ tử chân truyền như cậu mà lại dám nói chuyện với tôi như vậy”.Ngô Bình hỏi anh †a: “Anh đã lĩnh hội được bao nhiêu trong chín mục Thái Hoàng?”Khu Thiên hừ một tiếng nói: “Tôi đã lĩnh hội được. mục thứ ba trong chín mục Thái Hoàng, hơn nữa còn thu hoạch được kha khá”.Ngô Bình lắc đầu: “Ngay cả mục thứ ba cũng không hiểu được thì xem ra thiên phú của anh cũng bình thường”.Khu Thiên khinh thường nói: “Đồ không biết gì! Cậu tưởng chín mục Thái Hoàng dễ lắm sao? Nếu cậu có thể lĩnh hội được hai mục thì xem như cậu có bản lĩnh”.Ngô Bình: “Hai mục? Nếu tôi lĩnh hội thì ít nhất có thể lĩnh hội được sáu mục”.Khu Thiên sửng sốt, sau đó bật cười, vừa cười vừa nói: “Mặc dù chín mục Thái Hoàng là do tổ sư Thái Hoàng viết nhưng tổ sư chỉ luyện được sáu mục đầu. Cậu tự cao tự đại thế nào mới dám ngông cuồng nói thNgô Bình hơi kinh ngạc, tổ sư Thái Hoàng cũng chỉ lĩnh hội được sáu mục đầu? Nhưng cậu đã lĩnh hội được. tinh túy của Thái Hoàng Đồ, có lẽ chín mục Thái Hoàng cũng không có gì khó với cậu.“Có phải là ngông cuồng hay không, đến lúc đó sẽ biết", nói rồi cậu đứng lên đi ra khỏi điện.Lúc đi ngang qua Khu Thiên, cả người anh ta biến mất, anh ta thi triển thuật độn rất cao thâm.Ngô Bình bĩu môi, thuật độn cậu thi triển cao siêu gấp mười lần. Nhưng bây giờ đối phương là đệ tử cốt cán, cậu lười so đo với anh ta.Cậu đi vòng khu vực xung quanh một lát, sau đó quay lại quảng trường. Không lâu sau, năm mươi ba người tập hợp lại. Buổi chiều có một hoạt động tập thể, học cùng với các đệ tử đã không còn là người mới nữa.Thái Hoàng Giáo ngoài chín mục Thái Hoàng, còn có rất nhiều công pháp, kỹ năng võ thuật, bất kỳ ai cũng có thể học. Còn chín mục Thái Hoàng thì bình thường chỉ có trở thành đệ tử chân truyền mới có thể tiếp xúc.Để lại những người đó tiếp tục chép phạt, nhóm người Ngô Bình được Lục Chuẩn dẫn đến một sảnh diễn võ. Giáo viên kiếm kỹ hôm nay là một người phụ nữ, khoảng hơn ba mươi tuổi, kiếm pháp vô cùng sắc bén.Người phụ nữ họ Thái, mấy người Ngô Bình đến nơi, cô ta liền nói: “Mọi người gọi tôi là cô Thái, bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ dạy mọi người hai mươi bốn kiếm kỹ cơ bản”.