Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6143: Ngô trưởng lão

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…  'Thái Hoàng giáo chủ "ừ" một tiếng, cười bảo: "Chúng tôi cũng có suy xét về chuyện đó rồi. Nếu đã kiến nghị thì chúng tôi sẽ đưa cho một gợi ý. Sư phụ của Ngô Bình là ba vị tiền bối trong Kiếm Các, ai trong chúng tôi nhận Ngô Bình làm đệ tử cũng không thích hợp. Hay là thế này đi, để Ngô Bình lạy bức tranh của sư tổ, như vậy sẽ không bị rối loạn vai vế nữa".Liễu Thi Thi sửng sốt hỏi: "Giáo chủ, nếu thế chẳng phải Ngô Bình sẽ trở thành tiền bối của tất cả tụi con ư?"Thái Hoàng giáo chủ cười nói: "Cậu ta là đệ tử của ba vị kiếm lão, vốn đã là bậc bề trên của chúng tôi rồi".Ngô Bình cũng cảm thấy chuyện này không ổn, đến lúc đó vừa bước ra ngoài tất cả mọi người đã gọi mình là ông cố nhỏ vậy sẽ rất xấu hổ, bèn vội nói: "Giáo chủ, nếu như thế đệ tử sẽ vô cùng khó xử".Thái Hoàng giáo chủ nhìn về phía cậu hỏi: "Vậy cậu muốn nhận ai làm sư phụ?"Ngô Bình chớp chớp mắt nói: "Có thể cho đệ tử một chức trưởng lão cấp thấp, khỏi phải nhận ai làm sư phụ mà?"Mọi người nhìn nhau, Thái Hoàng giáo chủ nói: chắn cũng sẽ trở thành trưởng lão của giáo ta. Vậy đi, Thái Hoàng Giáo sẽ thêm một chức trưởng lão nữa tên là trưởng lão Kiếm Các, đãi ngộ cũng sẽ giống như những trưởng lão thượng viện khác. Từ giờ trở đi, cậu chính là trưởng lão Kiếm Các".  Ngô Bình nói: "Cảm ơn giáo chủ". Liễu Thi Thi cười nói: "Chúc mừng Ngô trưởng lão!" Giờ thân phận của Ngô Bình đã là thượng trưởng lão,†ức trưởng lão thượng viện, mà Liễu Thỉ Thi chỉ là trưởng lão hạ viện, xét về địa vị thì Ngô Bình còn cao hơn cô ta.Thái Hoàng giáo chủ: "Ngô Bình, cậu đã hiểu được ba mục Thái Hoàng, giờ có thể vào Cửu Chương Điện †ìm hiểu sáu mục còn lại. Có thể hiểu được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa củaÔng ta nói xong bèn vung tay lên, trước mặt Ngô Bình lập tức xuất hiện một cánh cửa, đằng sau là một tòa cung điện khác.Ngô Bình gật đầu bước vào, sau đó cánh cửa bèn biến mất.Một vị cố vấn hỏi: "Mọi người nói xem, Ngô Bình có thể hiểu được đến mục mấy?""Chắc mục năm, dù sao sư tổ cũng chỉ hiểu được sáu mục", một vị cố vấn khác nói.Thái Hoàng giáo chủ nói: "Các người cũng biết thực ra chín mục Thái Hoàng cũng không phải hoàn toàn do sư tổ sáng tạo ra, mà là mượn 'gương Thiên ính ra. Thế nên, sư tổ cũng chỉ có thể tu luyện tới mục sáu. Giờ mà đoán Ngô Bình có thể tu luyện tới mục mấy thì hơi sớm, chúng ta cứ mỏi mắt chờ mong đi!" Sau đó, ông ta bèn nói với Liễu Thi Thi: "Liễu trưởng lão, ông nội cô là thượng trưởng lão, mấy năm trước cô đã kế thừa Đỉnh Ngũ Liên. Chỉ là vài năm gần đây, cô chưa nhận đệ tử nên các trưởng lão khác đã có đôi chút phê bình. Hay là thế này, tạm thời để Ngô trưởng lão vào Đỉnh Ngũ Liên ở, vậy thì chỗ cô cũng sôi động hơn chút".Tất nhiên Liễu Thi Thi sẽ không phản đối, đáp: "Vâng, mọi thứ cứ nghe theo sự sắp xếp của giáo chủ đi ạ".Bên kia, Ngô Bình bước vào trong một tòa cung điện, bên trong treo sáu bức tranh chữ dài cả trăm mét, trên mỗi bức đều chi chít cả mấy chục ngàn chữ và đồ án, cũng chính là sáu mục còn lại của chín mục Thái Hoàng. Sáu mục này rõ ràng khác với ba mục kia, nó càng huyền ảo hơn.Ngô Bình bắt đầu nghiên cứu từ mục thứ bốn, dựa vào sự hiểu biết của cậu với Thái Hoàng Đồ thì cũng phải mất hơn một tiếng mới hiểu được. Chương năm càng khó hơn một chút, mất khoảng hai tiếng.Sau đó, cậu tìm hiểu mục sáu, trong lúc đó Ngô Bình đã phát hiện nó có sự khác biệt với Thái Hoàng Đồ, có hơi chệch đường ray. Vì thế, Ngô Bình không tìm hiểu tiếp mà là ghi nội dung lại.Tiếp tục quan sát mục bảy thì càng đi xa hơn, ít nhất có 20% nội dung khác xa với tỉnh túy của Thái Hoàng Đồ. Thậm chí, mục tám và chín còn đi ngược lại với Thái Hoàng Đồ, quả thật là một mớ bòng bong. Chẳng trách hồi đó sư tổ Thái Hoàng chỉ tu luyện đến mục sáu, ông †a mà tu đến mục bảy chắc đã tẩu hỏa nhập ma rồi. "Tiếc ghê, năm mục trước trong chín mục của Thái Hoàng đều vô cùng ảo diệu, nhưng sáu mục sau lại bắt đầu đi chệch đường ray", sau khi nhớ hết những nội dung bên trên, cậu không ngừng lắc đầu, quyết định sau này sẽ chậm rãi so sánh và sửa chữa với bốn mục trước.Đợi đến khi Ngô Bình đi ra khỏi cung điện đã là giữa trưa ngày hôm sau.Cậu vừa đi ra, các trưởng lão đã chờ ở đó, trong đấy có cả Liễu Thỉ Thi."Ngô trưởng lão thu hoạch thế nào?", Thái Hoàng giáo chủ hỏi.Ngô Bình: "Chỉ tìm hiểu được mục bốn và năm rồi đọc lướt qua mục sáu thôi".Kết quả đó đều nằm trong dự đoán của mọi người, Thái Hoàng giáo chủ hết sức hài lòng cười nói: "Đã tốt lắm rồi! Ngô trưởng lão, tạm thời cậu sẽ ở trên Đỉnh Ngữ Liên".

 

'Thái Hoàng giáo chủ "ừ" một tiếng, cười bảo: "Chúng tôi cũng có suy xét về chuyện đó rồi. Nếu đã kiến nghị thì chúng tôi sẽ đưa cho một gợi ý. Sư phụ của Ngô Bình là ba vị tiền bối trong Kiếm Các, ai trong chúng tôi nhận Ngô Bình làm đệ tử cũng không thích hợp. Hay là thế này đi, để Ngô Bình lạy bức tranh của sư tổ, như vậy sẽ không bị rối loạn vai vế nữa".

Liễu Thi Thi sửng sốt hỏi: "Giáo chủ, nếu thế chẳng phải Ngô Bình sẽ trở thành tiền bối của tất cả tụi con ư?"

Thái Hoàng giáo chủ cười nói: "Cậu ta là đệ tử của ba vị kiếm lão, vốn đã là bậc bề trên của chúng tôi rồi".

Ngô Bình cũng cảm thấy chuyện này không ổn, đến lúc đó vừa bước ra ngoài tất cả mọi người đã gọi mình là ông cố nhỏ vậy sẽ rất xấu hổ, bèn vội nói: "Giáo chủ, nếu như thế đệ tử sẽ vô cùng khó xử".

Thái Hoàng giáo chủ nhìn về phía cậu hỏi: "Vậy cậu muốn nhận ai làm sư phụ?"

Ngô Bình chớp chớp mắt nói: "Có thể cho đệ tử một chức trưởng lão cấp thấp, khỏi phải nhận ai làm sư phụ mà?"

Mọi người nhìn nhau, Thái Hoàng giáo chủ nói: chắn cũng sẽ trở thành trưởng lão của giáo ta. Vậy đi, Thái Hoàng Giáo sẽ thêm một chức trưởng lão nữa tên là trưởng lão Kiếm Các, đãi ngộ cũng sẽ giống như những trưởng lão thượng viện khác. Từ giờ trở đi, cậu chính là trưởng lão Kiếm Các".  

Ngô Bình nói: "Cảm ơn giáo chủ". Liễu Thi Thi cười nói: "Chúc mừng Ngô trưởng lão!" Giờ thân phận của Ngô Bình đã là thượng trưởng lão,

†ức trưởng lão thượng viện, mà Liễu Thỉ Thi chỉ là trưởng lão hạ viện, xét về địa vị thì Ngô Bình còn cao hơn cô ta.

Thái Hoàng giáo chủ: "Ngô Bình, cậu đã hiểu được ba mục Thái Hoàng, giờ có thể vào Cửu Chương Điện †ìm hiểu sáu mục còn lại. Có thể hiểu được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa của

Ông ta nói xong bèn vung tay lên, trước mặt Ngô Bình lập tức xuất hiện một cánh cửa, đằng sau là một tòa cung điện khác.

Ngô Bình gật đầu bước vào, sau đó cánh cửa bèn biến mất.

Một vị cố vấn hỏi: "Mọi người nói xem, Ngô Bình có thể hiểu được đến mục mấy?"

"Chắc mục năm, dù sao sư tổ cũng chỉ hiểu được sáu mục", một vị cố vấn khác nói.

Thái Hoàng giáo chủ nói: "Các người cũng biết thực ra chín mục Thái Hoàng cũng không phải hoàn toàn do sư tổ sáng tạo ra, mà là mượn 'gương Thiên ính ra. Thế nên, sư tổ cũng chỉ có thể tu luyện tới mục sáu. Giờ mà đoán Ngô Bình có thể tu luyện tới mục mấy thì hơi sớm, chúng ta cứ mỏi mắt chờ mong đi!" 

Sau đó, ông ta bèn nói với Liễu Thi Thi: "Liễu trưởng lão, ông nội cô là thượng trưởng lão, mấy năm trước cô đã kế thừa Đỉnh Ngũ Liên. Chỉ là vài năm gần đây, cô chưa nhận đệ tử nên các trưởng lão khác đã có đôi chút phê bình. Hay là thế này, tạm thời để Ngô trưởng lão vào Đỉnh Ngũ Liên ở, vậy thì chỗ cô cũng sôi động hơn chút".

Tất nhiên Liễu Thi Thi sẽ không phản đối, đáp: "Vâng, mọi thứ cứ nghe theo sự sắp xếp của giáo chủ đi ạ".

Bên kia, Ngô Bình bước vào trong một tòa cung điện, bên trong treo sáu bức tranh chữ dài cả trăm mét, trên mỗi bức đều chi chít cả mấy chục ngàn chữ và đồ án, cũng chính là sáu mục còn lại của chín mục Thái Hoàng. Sáu mục này rõ ràng khác với ba mục kia, nó càng huyền ảo hơn.

Ngô Bình bắt đầu nghiên cứu từ mục thứ bốn, dựa vào sự hiểu biết của cậu với Thái Hoàng Đồ thì cũng phải mất hơn một tiếng mới hiểu được. Chương năm càng khó hơn một chút, mất khoảng hai tiếng.

Sau đó, cậu tìm hiểu mục sáu, trong lúc đó Ngô Bình đã phát hiện nó có sự khác biệt với Thái Hoàng Đồ, có hơi chệch đường ray. Vì thế, Ngô Bình không tìm hiểu tiếp mà là ghi nội dung lại.

Tiếp tục quan sát mục bảy thì càng đi xa hơn, ít nhất có 20% nội dung khác xa với tỉnh túy của Thái Hoàng Đồ. Thậm chí, mục tám và chín còn đi ngược lại với Thái Hoàng Đồ, quả thật là một mớ bòng bong. Chẳng trách hồi đó sư tổ Thái Hoàng chỉ tu luyện đến mục sáu, ông †a mà tu đến mục bảy chắc đã tẩu hỏa nhập ma rồi. 

"Tiếc ghê, năm mục trước trong chín mục của Thái Hoàng đều vô cùng ảo diệu, nhưng sáu mục sau lại bắt đầu đi chệch đường ray", sau khi nhớ hết những nội dung bên trên, cậu không ngừng lắc đầu, quyết định sau này sẽ chậm rãi so sánh và sửa chữa với bốn mục trước.

Đợi đến khi Ngô Bình đi ra khỏi cung điện đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Cậu vừa đi ra, các trưởng lão đã chờ ở đó, trong đấy có cả Liễu Thỉ Thi.

"Ngô trưởng lão thu hoạch thế nào?", Thái Hoàng giáo chủ hỏi.

Ngô Bình: "Chỉ tìm hiểu được mục bốn và năm rồi đọc lướt qua mục sáu thôi".

Kết quả đó đều nằm trong dự đoán của mọi người, Thái Hoàng giáo chủ hết sức hài lòng cười nói: "Đã tốt lắm rồi! Ngô trưởng lão, tạm thời cậu sẽ ở trên Đỉnh Ngữ Liên".

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…  'Thái Hoàng giáo chủ "ừ" một tiếng, cười bảo: "Chúng tôi cũng có suy xét về chuyện đó rồi. Nếu đã kiến nghị thì chúng tôi sẽ đưa cho một gợi ý. Sư phụ của Ngô Bình là ba vị tiền bối trong Kiếm Các, ai trong chúng tôi nhận Ngô Bình làm đệ tử cũng không thích hợp. Hay là thế này đi, để Ngô Bình lạy bức tranh của sư tổ, như vậy sẽ không bị rối loạn vai vế nữa".Liễu Thi Thi sửng sốt hỏi: "Giáo chủ, nếu thế chẳng phải Ngô Bình sẽ trở thành tiền bối của tất cả tụi con ư?"Thái Hoàng giáo chủ cười nói: "Cậu ta là đệ tử của ba vị kiếm lão, vốn đã là bậc bề trên của chúng tôi rồi".Ngô Bình cũng cảm thấy chuyện này không ổn, đến lúc đó vừa bước ra ngoài tất cả mọi người đã gọi mình là ông cố nhỏ vậy sẽ rất xấu hổ, bèn vội nói: "Giáo chủ, nếu như thế đệ tử sẽ vô cùng khó xử".Thái Hoàng giáo chủ nhìn về phía cậu hỏi: "Vậy cậu muốn nhận ai làm sư phụ?"Ngô Bình chớp chớp mắt nói: "Có thể cho đệ tử một chức trưởng lão cấp thấp, khỏi phải nhận ai làm sư phụ mà?"Mọi người nhìn nhau, Thái Hoàng giáo chủ nói: chắn cũng sẽ trở thành trưởng lão của giáo ta. Vậy đi, Thái Hoàng Giáo sẽ thêm một chức trưởng lão nữa tên là trưởng lão Kiếm Các, đãi ngộ cũng sẽ giống như những trưởng lão thượng viện khác. Từ giờ trở đi, cậu chính là trưởng lão Kiếm Các".  Ngô Bình nói: "Cảm ơn giáo chủ". Liễu Thi Thi cười nói: "Chúc mừng Ngô trưởng lão!" Giờ thân phận của Ngô Bình đã là thượng trưởng lão,†ức trưởng lão thượng viện, mà Liễu Thỉ Thi chỉ là trưởng lão hạ viện, xét về địa vị thì Ngô Bình còn cao hơn cô ta.Thái Hoàng giáo chủ: "Ngô Bình, cậu đã hiểu được ba mục Thái Hoàng, giờ có thể vào Cửu Chương Điện †ìm hiểu sáu mục còn lại. Có thể hiểu được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa củaÔng ta nói xong bèn vung tay lên, trước mặt Ngô Bình lập tức xuất hiện một cánh cửa, đằng sau là một tòa cung điện khác.Ngô Bình gật đầu bước vào, sau đó cánh cửa bèn biến mất.Một vị cố vấn hỏi: "Mọi người nói xem, Ngô Bình có thể hiểu được đến mục mấy?""Chắc mục năm, dù sao sư tổ cũng chỉ hiểu được sáu mục", một vị cố vấn khác nói.Thái Hoàng giáo chủ nói: "Các người cũng biết thực ra chín mục Thái Hoàng cũng không phải hoàn toàn do sư tổ sáng tạo ra, mà là mượn 'gương Thiên ính ra. Thế nên, sư tổ cũng chỉ có thể tu luyện tới mục sáu. Giờ mà đoán Ngô Bình có thể tu luyện tới mục mấy thì hơi sớm, chúng ta cứ mỏi mắt chờ mong đi!" Sau đó, ông ta bèn nói với Liễu Thi Thi: "Liễu trưởng lão, ông nội cô là thượng trưởng lão, mấy năm trước cô đã kế thừa Đỉnh Ngũ Liên. Chỉ là vài năm gần đây, cô chưa nhận đệ tử nên các trưởng lão khác đã có đôi chút phê bình. Hay là thế này, tạm thời để Ngô trưởng lão vào Đỉnh Ngũ Liên ở, vậy thì chỗ cô cũng sôi động hơn chút".Tất nhiên Liễu Thi Thi sẽ không phản đối, đáp: "Vâng, mọi thứ cứ nghe theo sự sắp xếp của giáo chủ đi ạ".Bên kia, Ngô Bình bước vào trong một tòa cung điện, bên trong treo sáu bức tranh chữ dài cả trăm mét, trên mỗi bức đều chi chít cả mấy chục ngàn chữ và đồ án, cũng chính là sáu mục còn lại của chín mục Thái Hoàng. Sáu mục này rõ ràng khác với ba mục kia, nó càng huyền ảo hơn.Ngô Bình bắt đầu nghiên cứu từ mục thứ bốn, dựa vào sự hiểu biết của cậu với Thái Hoàng Đồ thì cũng phải mất hơn một tiếng mới hiểu được. Chương năm càng khó hơn một chút, mất khoảng hai tiếng.Sau đó, cậu tìm hiểu mục sáu, trong lúc đó Ngô Bình đã phát hiện nó có sự khác biệt với Thái Hoàng Đồ, có hơi chệch đường ray. Vì thế, Ngô Bình không tìm hiểu tiếp mà là ghi nội dung lại.Tiếp tục quan sát mục bảy thì càng đi xa hơn, ít nhất có 20% nội dung khác xa với tỉnh túy của Thái Hoàng Đồ. Thậm chí, mục tám và chín còn đi ngược lại với Thái Hoàng Đồ, quả thật là một mớ bòng bong. Chẳng trách hồi đó sư tổ Thái Hoàng chỉ tu luyện đến mục sáu, ông †a mà tu đến mục bảy chắc đã tẩu hỏa nhập ma rồi. "Tiếc ghê, năm mục trước trong chín mục của Thái Hoàng đều vô cùng ảo diệu, nhưng sáu mục sau lại bắt đầu đi chệch đường ray", sau khi nhớ hết những nội dung bên trên, cậu không ngừng lắc đầu, quyết định sau này sẽ chậm rãi so sánh và sửa chữa với bốn mục trước.Đợi đến khi Ngô Bình đi ra khỏi cung điện đã là giữa trưa ngày hôm sau.Cậu vừa đi ra, các trưởng lão đã chờ ở đó, trong đấy có cả Liễu Thỉ Thi."Ngô trưởng lão thu hoạch thế nào?", Thái Hoàng giáo chủ hỏi.Ngô Bình: "Chỉ tìm hiểu được mục bốn và năm rồi đọc lướt qua mục sáu thôi".Kết quả đó đều nằm trong dự đoán của mọi người, Thái Hoàng giáo chủ hết sức hài lòng cười nói: "Đã tốt lắm rồi! Ngô trưởng lão, tạm thời cậu sẽ ở trên Đỉnh Ngữ Liên".

Chương 6143: Ngô trưởng lão