Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6175: Ăn cơm vua phải làm việc cho vua

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình giật mình, sực nhớ đến Liễu Kim Long có một sư đệ là đô đốc cấm quân, thủ lĩnh của ba mươi ngàn Thần Long Vệ, sao anh ta lại ở đây?“Chẳng phải Thần Long Vệ là cận vệ của hoàng đế sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”Cậu rất thắc mắc, dù Đông Vương có gặp chuyện thì cũng không đến lượt Thần Long Vệ bao vây chỗ này, chức trách của Thần Long Vệ là bảo vệ hoàng đế, và chỉ nghe mệnh lệnh của hoàng đế.Tân Cự Phong nhìn về phía hoàng cung rồi nói: “Hoàng đế qua đời rồi”.Ngô Bình rất bất ngờ, hoàng đế chỉ còn ba năm nữa là thoái vị, sao lại qua đời?Tần Cự Phong: “Tình hình trong cung được bảo mật tuyệt đối, nhưng binh mã các nơi đều có dấu hiệu rục rịch. Tôi nghỉ ngờ có phần tử làm loạn trong cung, nếu không thì sao hoàng đế lại qua đời được?”“Chuyện này có liên quan gì đến Đông Vương?”, Ngô Bình nhìn Tân Cự Phong: “Anh nói thật cho tôi biết đi”.'Tần Cự Phong buồn bã.“Ba tiếng trước, Đông Vương nhận được mật chỉ của hoàng đế, bảo ông ấy dẫn binh vào cung ứng cứu. Trước giờ Đông Vương luôn trung thành với vua nên lập tức chuẩn bị, nhưng vừa mới tập hợp lực lượng thì Thần Long Vệ đã bao vây phủ Đông Vương rồi”.  Ngô Bình nghe xong thì trầm ngâm một lúc, sau đó thoáng một cái đã biến mất, đến cả Tân Cự Phong cũng không biết cậu đi đâu, chỉ đành giẫm chân, nhìn về phía vương phủ.Trong vương phủ, Đông Vương đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt căng thẳng, ông ta đang ra một quyết định hết sức quan trọng, quyết định đó liên quan đến sống chết của cả tộc.Bồng dưng Ngô Bình xuất hiện ở bên cạnh Đông Vương.Mắt Đông Vương sáng lên: “Ngô Bình, cuối cùng cậu cũng đến rồi”.'Tần Cự Phong chỉ biết được một ít tình hình, phán đoán của anh ta cũng chưa chắc đúng, vì vậy Ngô Bình phải đến gặp trực tiếp Đông Vương. Dù sao đi nữa, Đông Vương luôn quan tâm đến cậu, dù chuyện hôm nay vì lý do gì thì cậu cũng phải đứng về phía Đông Vương.“Vương gia, rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì? Ông có biết không?”Đông Vương gật nhẹ đầu, phất tay bảo những người khác lui xuống trước.“Thái tử bị lục hoàng tử ép đến đường cùng nên đã làm liều, hạ độc giết chết hoàng đế. Hiện giờ các hoàng tử và hoàng thân quốc thích đang tập trung trong cung, tranh giành hoàng vị. Nhưng người có cơ hội lớn nhất là thái tử và lục hoàng tử”. Ngô Bình: “Hoàng đế chết thật rồi sao?” Đông Vương: “Tôi có kênh thông tin của mình, đúng là hoàng đế đã chết, xác đen như mực”.Ngô Bình: “Ý của vương gia là?”Đông Vương im lặng hồi lâu, nắm chặt lấy tay vịn của ghế, vuốt tới vuốt lui mấy lượt rồi giật chân mày.“Ăn cơm vua phải làm việc cho vua, tôi đã nhận được mật chỉ thì không thể khoanh tay đứng nhìn. Trong mật chỉ của hoàng đế có viết rõ, nếu không kịp cứu giá thì truyền hoàng vị lại cho thập hoàng tử”.Ngô Bình rất bất ngờ, sao lại thêm một thất hoàng tử nữa?“Thất hoàng tử là người khiêm tốn nhất trong các hoàng tử, hơn nữa chỉ mới mười bảy tuổi và cũng không có ai nâng đỡ. Lúc tôi xem mật chỉ cũng rất bất ngờ”. Đông Vương nói với vẻ thắc mắc: “Nếu bệ hạ thật sự muốn lập thập hoàng tử, vậy tại sao không nâng đỡ từ sớm?”“Có khi nào mật chỉ là giả không?”, Ngô Bình nêu ra giả định.

Ngô Bình giật mình, sực nhớ đến Liễu Kim Long có một sư đệ là đô đốc cấm quân, thủ lĩnh của ba mươi ngàn Thần Long Vệ, sao anh ta lại ở đây?

“Chẳng phải Thần Long Vệ là cận vệ của hoàng đế sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”

Cậu rất thắc mắc, dù Đông Vương có gặp chuyện thì cũng không đến lượt Thần Long Vệ bao vây chỗ này, chức trách của Thần Long Vệ là bảo vệ hoàng đế, và chỉ nghe mệnh lệnh của hoàng đế.

Tân Cự Phong nhìn về phía hoàng cung rồi nói: “Hoàng đế qua đời rồi”.

Ngô Bình rất bất ngờ, hoàng đế chỉ còn ba năm nữa là thoái vị, sao lại qua đời?

Tần Cự Phong: “Tình hình trong cung được bảo mật tuyệt đối, nhưng binh mã các nơi đều có dấu hiệu rục rịch. Tôi nghỉ ngờ có phần tử làm loạn trong cung, nếu không thì sao hoàng đế lại qua đời được?”

“Chuyện này có liên quan gì đến Đông Vương?”, Ngô Bình nhìn Tân Cự Phong: “Anh nói thật cho tôi biết đi”.

'Tần Cự Phong buồn bã.

“Ba tiếng trước, Đông Vương nhận được mật chỉ của hoàng đế, bảo ông ấy dẫn binh vào cung ứng cứu. Trước giờ Đông Vương luôn trung thành với vua nên lập tức chuẩn bị, nhưng vừa mới tập hợp lực lượng thì Thần Long Vệ đã bao vây phủ Đông Vương rồi”. 

 Ngô Bình nghe xong thì trầm ngâm một lúc, sau đó thoáng một cái đã biến mất, đến cả Tân Cự Phong cũng không biết cậu đi đâu, chỉ đành giẫm chân, nhìn về phía vương phủ.

Trong vương phủ, Đông Vương đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt căng thẳng, ông ta đang ra một quyết định hết sức quan trọng, quyết định đó liên quan đến sống chết của cả tộc.

Bồng dưng Ngô Bình xuất hiện ở bên cạnh Đông Vương.

Mắt Đông Vương sáng lên: “Ngô Bình, cuối cùng cậu cũng đến rồi”.

'Tần Cự Phong chỉ biết được một ít tình hình, phán đoán của anh ta cũng chưa chắc đúng, vì vậy Ngô Bình phải đến gặp trực tiếp Đông Vương. Dù sao đi nữa, Đông Vương luôn quan tâm đến cậu, dù chuyện hôm nay vì lý do gì thì cậu cũng phải đứng về phía Đông Vương.

“Vương gia, rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì? Ông có biết không?”

Đông Vương gật nhẹ đầu, phất tay bảo những người khác lui xuống trước.

“Thái tử bị lục hoàng tử ép đến đường cùng nên đã làm liều, hạ độc giết chết hoàng đế. Hiện giờ các hoàng tử và hoàng thân quốc thích đang tập trung trong cung, tranh giành hoàng vị. Nhưng người có cơ hội lớn nhất là thái tử và lục hoàng tử”. 

Ngô Bình: “Hoàng đế chết thật rồi sao?” Đông Vương: “Tôi có kênh thông tin của mình, đúng là hoàng đế đã chết, xác đen như mực”.

Ngô Bình: “Ý của vương gia là?”

Đông Vương im lặng hồi lâu, nắm chặt lấy tay vịn của ghế, vuốt tới vuốt lui mấy lượt rồi giật chân mày.

“Ăn cơm vua phải làm việc cho vua, tôi đã nhận được mật chỉ thì không thể khoanh tay đứng nhìn. Trong mật chỉ của hoàng đế có viết rõ, nếu không kịp cứu giá thì truyền hoàng vị lại cho thập hoàng tử”.

Ngô Bình rất bất ngờ, sao lại thêm một thất hoàng tử nữa?

“Thất hoàng tử là người khiêm tốn nhất trong các hoàng tử, hơn nữa chỉ mới mười bảy tuổi và cũng không có ai nâng đỡ. Lúc tôi xem mật chỉ cũng rất bất ngờ”. Đông Vương nói với vẻ thắc mắc: “Nếu bệ hạ thật sự muốn lập thập hoàng tử, vậy tại sao không nâng đỡ từ sớm?”

“Có khi nào mật chỉ là giả không?”, Ngô Bình nêu ra giả định.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình giật mình, sực nhớ đến Liễu Kim Long có một sư đệ là đô đốc cấm quân, thủ lĩnh của ba mươi ngàn Thần Long Vệ, sao anh ta lại ở đây?“Chẳng phải Thần Long Vệ là cận vệ của hoàng đế sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”Cậu rất thắc mắc, dù Đông Vương có gặp chuyện thì cũng không đến lượt Thần Long Vệ bao vây chỗ này, chức trách của Thần Long Vệ là bảo vệ hoàng đế, và chỉ nghe mệnh lệnh của hoàng đế.Tân Cự Phong nhìn về phía hoàng cung rồi nói: “Hoàng đế qua đời rồi”.Ngô Bình rất bất ngờ, hoàng đế chỉ còn ba năm nữa là thoái vị, sao lại qua đời?Tần Cự Phong: “Tình hình trong cung được bảo mật tuyệt đối, nhưng binh mã các nơi đều có dấu hiệu rục rịch. Tôi nghỉ ngờ có phần tử làm loạn trong cung, nếu không thì sao hoàng đế lại qua đời được?”“Chuyện này có liên quan gì đến Đông Vương?”, Ngô Bình nhìn Tân Cự Phong: “Anh nói thật cho tôi biết đi”.'Tần Cự Phong buồn bã.“Ba tiếng trước, Đông Vương nhận được mật chỉ của hoàng đế, bảo ông ấy dẫn binh vào cung ứng cứu. Trước giờ Đông Vương luôn trung thành với vua nên lập tức chuẩn bị, nhưng vừa mới tập hợp lực lượng thì Thần Long Vệ đã bao vây phủ Đông Vương rồi”.  Ngô Bình nghe xong thì trầm ngâm một lúc, sau đó thoáng một cái đã biến mất, đến cả Tân Cự Phong cũng không biết cậu đi đâu, chỉ đành giẫm chân, nhìn về phía vương phủ.Trong vương phủ, Đông Vương đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt căng thẳng, ông ta đang ra một quyết định hết sức quan trọng, quyết định đó liên quan đến sống chết của cả tộc.Bồng dưng Ngô Bình xuất hiện ở bên cạnh Đông Vương.Mắt Đông Vương sáng lên: “Ngô Bình, cuối cùng cậu cũng đến rồi”.'Tần Cự Phong chỉ biết được một ít tình hình, phán đoán của anh ta cũng chưa chắc đúng, vì vậy Ngô Bình phải đến gặp trực tiếp Đông Vương. Dù sao đi nữa, Đông Vương luôn quan tâm đến cậu, dù chuyện hôm nay vì lý do gì thì cậu cũng phải đứng về phía Đông Vương.“Vương gia, rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì? Ông có biết không?”Đông Vương gật nhẹ đầu, phất tay bảo những người khác lui xuống trước.“Thái tử bị lục hoàng tử ép đến đường cùng nên đã làm liều, hạ độc giết chết hoàng đế. Hiện giờ các hoàng tử và hoàng thân quốc thích đang tập trung trong cung, tranh giành hoàng vị. Nhưng người có cơ hội lớn nhất là thái tử và lục hoàng tử”. Ngô Bình: “Hoàng đế chết thật rồi sao?” Đông Vương: “Tôi có kênh thông tin của mình, đúng là hoàng đế đã chết, xác đen như mực”.Ngô Bình: “Ý của vương gia là?”Đông Vương im lặng hồi lâu, nắm chặt lấy tay vịn của ghế, vuốt tới vuốt lui mấy lượt rồi giật chân mày.“Ăn cơm vua phải làm việc cho vua, tôi đã nhận được mật chỉ thì không thể khoanh tay đứng nhìn. Trong mật chỉ của hoàng đế có viết rõ, nếu không kịp cứu giá thì truyền hoàng vị lại cho thập hoàng tử”.Ngô Bình rất bất ngờ, sao lại thêm một thất hoàng tử nữa?“Thất hoàng tử là người khiêm tốn nhất trong các hoàng tử, hơn nữa chỉ mới mười bảy tuổi và cũng không có ai nâng đỡ. Lúc tôi xem mật chỉ cũng rất bất ngờ”. Đông Vương nói với vẻ thắc mắc: “Nếu bệ hạ thật sự muốn lập thập hoàng tử, vậy tại sao không nâng đỡ từ sớm?”“Có khi nào mật chỉ là giả không?”, Ngô Bình nêu ra giả định.

Chương 6175: Ăn cơm vua phải làm việc cho vua