Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6185: cấm địa thượng cổ là một phần của Đại lục Thánh Cổ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Thấy Ngô Bình đồng ý yêu cầu của mình, mắt Phương Lập sáng lên, nói: “Chờ đợi mấy chục năm, cuối cùng cũng gặp được người có thể hợp tác với mình, thật may quá”.Ngô Bình nhìn ông ta hỏi: “Ông muốn tôi giúp thế nào?”Phương Lập có vẻ đã suy nghĩ đến vấn đề này rất lâu, lập tức nói: “Có ba bước, bước, đầu tiên là dùng thuốc để kéo dài tuổi thọ của tôi, nếu không tôi sẽ yếu rồi chết trong vài năm nữa; bước thứ hai là dần loại bỏ sát khí trong vết thương trên đầu tôi, nó đang ăn mòn mạng sống của tôi; bước thứ ba là luyện chế một bộ đan dược giúp cơ thể tôi tái sinh”.Ngô Bình ngẫm nghĩ, dường như ba điều này cũng không tính là quá khó với cậu, bản thân cậu là thầy luyện đan, cậu cũng từng nhìn thấy vết thương đó, sức lực mà thanh dao để lại cũng không phải không thể lay chuyển.“Tôi có thể đồng ý với điều kiện của ông, nói xem ông có thể giúp tôi thế nào, dù sao cũng là tương trợ”, Ngô Bình cũng không khách sáo với ông ta.Phương Lập bỗng trở nên có tinh thần, đôi mắt sáng rực, nói: “Tôi có thể thấy cậu có tư chất rất tốt, hơn nữa có tương lai tươi sáng. Đừng nghỉ ngờ mắt nhìn của tôi, thứ tôi giỏi nhất ở đời này chính là khả năng nhìn người, khí vận của cậu không hề thua kém gì thiên kiêu mạnh nhất của Đại lục Thánh Cổ”.Sở dĩ ông ta được Kỳ Tướng coi là người toàn trí toàn năng là vì ông ta có khả năng nhận biết người khác. rất siêu phàm và cực kỳ chính xác, điều này giúp Kỳ 'Tướng từng bước đạt đến đỉnh cao của cuộc đời.Ngô Bình không có hứng thú với những lời này, cậu chỉ muốn biết cái đầu này có thể giúp được cậu như thế nào, Phương Lập là người rất thông minh nên lập tức bổ sung thêm.“Tôi nói rồi, chỗ tôi có một bộ công pháp đỉnh cao, cũng là công pháp cấp Thánh Hoàng của Đại lục Thánh Cổ. Cấp bậc Thánh Hoàng vẫn cao hơn Cổ Thánh. Trên cả Đại lục Thánh Cổ, công pháp cấp bậc này cực kỳ hiếm thấy. Tôi cũng tình cờ mới có được một bộ trong đó, cũng vì thế mà bị người ta chém đầu”, nói đến trải nghiệm này, trong mắt Phương Lập ánh lên vẻ căm hận như thể cực kỳ căm hận người đàn ông đã chặt đầu ông 1a.Ngô Bình thử hỏi ông ta: “Người chém đầu ông là người quen sao?”“Hắn là em họ của tôi. Lúc đầu tôi gia nhập vào tông môn, hắn vô cùng ghen tị, cầu xin tôi dạy học cho hắn. Tôi đã quỳ trước mặt sư phụ ba ngày thì hắn mới có thể trở thành bái sư tu hành. Sau đó tôi thậm chí còn cố gắng hết sức giúp đỡ hắn, nâng cao tư chất của hắn, nghịch thiên đổi mệnh cho hắn. Hơ hơợ, tôi đúng là ngu ngốc, tôi thay đổi cuộc đời hắn, nhưng lại phải trả giá bằng mạng sống của mình”.Ông ta bỗng nhìn Ngô Bình: “Cho dù cậu không giúp được tôi, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giúp cậu trưởng thành. Cậu chỉ cần hứa với tôi một điều, sau này nếu cậu đến Đại lục Thánh Cổ thì hãy giết chết tên vong ơn bội nghĩa đó giúp tôi”.Ngô Bình cũng không cảm thấy ngạc nhiên lắm với chuyện này, công pháp cấp Thánh Hoàng quý giá như vậy, em họ ông ta giết người cướp lấy cũng là chuyện bình thường. Từ xưa đến này, con người tranh giành của cải, quyền thừa kế, tranh giành quyền lợi mà có quá nhiều anh em ruột ước gì có thể giết chết đối phương, huống gì là anh em họ?“Được, tôi đồng ý với ông. Nếu tôi đến Đại lục Thánh Cổ, nhất định sẽ trả thù cho ông”, Ngô Bình hứa với ông 1a.Phương Lập rất hài lòng, ông ta cười nói: “Nếu gặp được cậu sớm hơn vài năm thì tốt quá”, ông ta không hài lòng với Kỳ Tướng trước kia.Kỳ Tướng chức cao vọng trọng, có thể thu thập dược. liệu mình muốn, điều này làm chậm lại sự yếu đi của ông ta, nếu không ông ta sẽ không thể sống sót đến ngày hôm nay. Nhưng so với Ngô Bình thì người kia vẫn kém xa, dù sao Ngô Bình cũng biết luyện đan, còn là người tu hành, đúng là một trời một vực.“Nhưng nếu tu luyện công pháp cấp Hoàng thì ở đây không được, phải đi vào những nơi như của Đại lục Thánh Cổ, dù sao công pháp của hai bên đều khác nhau tùy theo môi trường. Nếu muốn tu luyện thì phải tiến vào môi trường tương ứng mới được, nếu không độ khó sẽ tăng gấp mười, gấp trăm lần”. Ngô Bình cảm thấy ngạc nhiên: “Ý ông là tôi phải đi vào Đại lục Thánh Cổ à?”

Thấy Ngô Bình đồng ý yêu cầu của mình, mắt Phương Lập sáng lên, nói: “Chờ đợi mấy chục năm, cuối cùng cũng gặp được người có thể hợp tác với mình, thật may quá”.

Ngô Bình nhìn ông ta hỏi: “Ông muốn tôi giúp thế nào?”

Phương Lập có vẻ đã suy nghĩ đến vấn đề này rất lâu, lập tức nói: “Có ba bước, bước, đầu tiên là dùng thuốc để kéo dài tuổi thọ của tôi, nếu không tôi sẽ yếu rồi chết trong vài năm nữa; bước thứ hai là dần loại bỏ sát khí trong vết thương trên đầu tôi, nó đang ăn mòn mạng sống của tôi; bước thứ ba là luyện chế một bộ đan dược giúp cơ thể tôi tái sinh”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ, dường như ba điều này cũng không tính là quá khó với cậu, bản thân cậu là thầy luyện đan, cậu cũng từng nhìn thấy vết thương đó, sức lực mà thanh dao để lại cũng không phải không thể lay chuyển.

“Tôi có thể đồng ý với điều kiện của ông, nói xem ông có thể giúp tôi thế nào, dù sao cũng là tương trợ”, Ngô Bình cũng không khách sáo với ông ta.

Phương Lập bỗng trở nên có tinh thần, đôi mắt sáng rực, nói: “Tôi có thể thấy cậu có tư chất rất tốt, hơn nữa có tương lai tươi sáng. Đừng nghỉ ngờ mắt nhìn của tôi, thứ tôi giỏi nhất ở đời này chính là khả năng nhìn người, khí vận của cậu không hề thua kém gì thiên kiêu mạnh nhất của Đại lục Thánh Cổ”.

Sở dĩ ông ta được Kỳ Tướng coi là người toàn trí toàn năng là vì ông ta có khả năng nhận biết người khác. rất siêu phàm và cực kỳ chính xác, điều này giúp Kỳ 'Tướng từng bước đạt đến đỉnh cao của cuộc đời.

Ngô Bình không có hứng thú với những lời này, cậu chỉ muốn biết cái đầu này có thể giúp được cậu như thế nào, Phương Lập là người rất thông minh nên lập tức bổ sung thêm.

“Tôi nói rồi, chỗ tôi có một bộ công pháp đỉnh cao, cũng là công pháp cấp Thánh Hoàng của Đại lục Thánh Cổ. Cấp bậc Thánh Hoàng vẫn cao hơn Cổ Thánh. Trên cả Đại lục Thánh Cổ, công pháp cấp bậc này cực kỳ hiếm thấy. Tôi cũng tình cờ mới có được một bộ trong đó, cũng vì thế mà bị người ta chém đầu”, nói đến trải nghiệm này, trong mắt Phương Lập ánh lên vẻ căm hận như thể cực kỳ căm hận người đàn ông đã chặt đầu ông 1a.

Ngô Bình thử hỏi ông ta: “Người chém đầu ông là người quen sao?”

“Hắn là em họ của tôi. Lúc đầu tôi gia nhập vào tông môn, hắn vô cùng ghen tị, cầu xin tôi dạy học cho hắn. Tôi đã quỳ trước mặt sư phụ ba ngày thì hắn mới có thể trở thành bái sư tu hành. Sau đó tôi thậm chí còn cố gắng hết sức giúp đỡ hắn, nâng cao tư chất của hắn, nghịch thiên đổi mệnh cho hắn. Hơ hơợ, tôi đúng là ngu ngốc, tôi thay đổi cuộc đời hắn, nhưng lại phải trả giá bằng mạng sống của mình”.

Ông ta bỗng nhìn Ngô Bình: “Cho dù cậu không giúp được tôi, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giúp cậu trưởng thành. Cậu chỉ cần hứa với tôi một điều, sau này nếu cậu đến Đại lục Thánh Cổ thì hãy giết chết tên vong ơn bội nghĩa đó giúp tôi”.

Ngô Bình cũng không cảm thấy ngạc nhiên lắm với chuyện này, công pháp cấp Thánh Hoàng quý giá như vậy, em họ ông ta giết người cướp lấy cũng là chuyện bình thường. Từ xưa đến này, con người tranh giành của cải, quyền thừa kế, tranh giành quyền lợi mà có quá nhiều anh em ruột ước gì có thể giết chết đối phương, huống gì là anh em họ?

“Được, tôi đồng ý với ông. Nếu tôi đến Đại lục Thánh Cổ, nhất định sẽ trả thù cho ông”, Ngô Bình hứa với ông 1a.

Phương Lập rất hài lòng, ông ta cười nói: “Nếu gặp được cậu sớm hơn vài năm thì tốt quá”, ông ta không hài lòng với Kỳ Tướng trước kia.

Kỳ Tướng chức cao vọng trọng, có thể thu thập dược. liệu mình muốn, điều này làm chậm lại sự yếu đi của ông ta, nếu không ông ta sẽ không thể sống sót đến ngày hôm nay. Nhưng so với Ngô Bình thì người kia vẫn kém xa, dù sao Ngô Bình cũng biết luyện đan, còn là người tu hành, đúng là một trời một vực.

“Nhưng nếu tu luyện công pháp cấp Hoàng thì ở đây không được, phải đi vào những nơi như của Đại lục Thánh Cổ, dù sao công pháp của hai bên đều khác nhau tùy theo môi trường. Nếu muốn tu luyện thì phải tiến vào môi trường tương ứng mới được, nếu không độ khó sẽ tăng gấp mười, gấp trăm lần”. 

Ngô Bình cảm thấy ngạc nhiên: “Ý ông là tôi phải đi vào Đại lục Thánh Cổ à?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Thấy Ngô Bình đồng ý yêu cầu của mình, mắt Phương Lập sáng lên, nói: “Chờ đợi mấy chục năm, cuối cùng cũng gặp được người có thể hợp tác với mình, thật may quá”.Ngô Bình nhìn ông ta hỏi: “Ông muốn tôi giúp thế nào?”Phương Lập có vẻ đã suy nghĩ đến vấn đề này rất lâu, lập tức nói: “Có ba bước, bước, đầu tiên là dùng thuốc để kéo dài tuổi thọ của tôi, nếu không tôi sẽ yếu rồi chết trong vài năm nữa; bước thứ hai là dần loại bỏ sát khí trong vết thương trên đầu tôi, nó đang ăn mòn mạng sống của tôi; bước thứ ba là luyện chế một bộ đan dược giúp cơ thể tôi tái sinh”.Ngô Bình ngẫm nghĩ, dường như ba điều này cũng không tính là quá khó với cậu, bản thân cậu là thầy luyện đan, cậu cũng từng nhìn thấy vết thương đó, sức lực mà thanh dao để lại cũng không phải không thể lay chuyển.“Tôi có thể đồng ý với điều kiện của ông, nói xem ông có thể giúp tôi thế nào, dù sao cũng là tương trợ”, Ngô Bình cũng không khách sáo với ông ta.Phương Lập bỗng trở nên có tinh thần, đôi mắt sáng rực, nói: “Tôi có thể thấy cậu có tư chất rất tốt, hơn nữa có tương lai tươi sáng. Đừng nghỉ ngờ mắt nhìn của tôi, thứ tôi giỏi nhất ở đời này chính là khả năng nhìn người, khí vận của cậu không hề thua kém gì thiên kiêu mạnh nhất của Đại lục Thánh Cổ”.Sở dĩ ông ta được Kỳ Tướng coi là người toàn trí toàn năng là vì ông ta có khả năng nhận biết người khác. rất siêu phàm và cực kỳ chính xác, điều này giúp Kỳ 'Tướng từng bước đạt đến đỉnh cao của cuộc đời.Ngô Bình không có hứng thú với những lời này, cậu chỉ muốn biết cái đầu này có thể giúp được cậu như thế nào, Phương Lập là người rất thông minh nên lập tức bổ sung thêm.“Tôi nói rồi, chỗ tôi có một bộ công pháp đỉnh cao, cũng là công pháp cấp Thánh Hoàng của Đại lục Thánh Cổ. Cấp bậc Thánh Hoàng vẫn cao hơn Cổ Thánh. Trên cả Đại lục Thánh Cổ, công pháp cấp bậc này cực kỳ hiếm thấy. Tôi cũng tình cờ mới có được một bộ trong đó, cũng vì thế mà bị người ta chém đầu”, nói đến trải nghiệm này, trong mắt Phương Lập ánh lên vẻ căm hận như thể cực kỳ căm hận người đàn ông đã chặt đầu ông 1a.Ngô Bình thử hỏi ông ta: “Người chém đầu ông là người quen sao?”“Hắn là em họ của tôi. Lúc đầu tôi gia nhập vào tông môn, hắn vô cùng ghen tị, cầu xin tôi dạy học cho hắn. Tôi đã quỳ trước mặt sư phụ ba ngày thì hắn mới có thể trở thành bái sư tu hành. Sau đó tôi thậm chí còn cố gắng hết sức giúp đỡ hắn, nâng cao tư chất của hắn, nghịch thiên đổi mệnh cho hắn. Hơ hơợ, tôi đúng là ngu ngốc, tôi thay đổi cuộc đời hắn, nhưng lại phải trả giá bằng mạng sống của mình”.Ông ta bỗng nhìn Ngô Bình: “Cho dù cậu không giúp được tôi, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giúp cậu trưởng thành. Cậu chỉ cần hứa với tôi một điều, sau này nếu cậu đến Đại lục Thánh Cổ thì hãy giết chết tên vong ơn bội nghĩa đó giúp tôi”.Ngô Bình cũng không cảm thấy ngạc nhiên lắm với chuyện này, công pháp cấp Thánh Hoàng quý giá như vậy, em họ ông ta giết người cướp lấy cũng là chuyện bình thường. Từ xưa đến này, con người tranh giành của cải, quyền thừa kế, tranh giành quyền lợi mà có quá nhiều anh em ruột ước gì có thể giết chết đối phương, huống gì là anh em họ?“Được, tôi đồng ý với ông. Nếu tôi đến Đại lục Thánh Cổ, nhất định sẽ trả thù cho ông”, Ngô Bình hứa với ông 1a.Phương Lập rất hài lòng, ông ta cười nói: “Nếu gặp được cậu sớm hơn vài năm thì tốt quá”, ông ta không hài lòng với Kỳ Tướng trước kia.Kỳ Tướng chức cao vọng trọng, có thể thu thập dược. liệu mình muốn, điều này làm chậm lại sự yếu đi của ông ta, nếu không ông ta sẽ không thể sống sót đến ngày hôm nay. Nhưng so với Ngô Bình thì người kia vẫn kém xa, dù sao Ngô Bình cũng biết luyện đan, còn là người tu hành, đúng là một trời một vực.“Nhưng nếu tu luyện công pháp cấp Hoàng thì ở đây không được, phải đi vào những nơi như của Đại lục Thánh Cổ, dù sao công pháp của hai bên đều khác nhau tùy theo môi trường. Nếu muốn tu luyện thì phải tiến vào môi trường tương ứng mới được, nếu không độ khó sẽ tăng gấp mười, gấp trăm lần”. Ngô Bình cảm thấy ngạc nhiên: “Ý ông là tôi phải đi vào Đại lục Thánh Cổ à?”

Chương 6185: cấm địa thượng cổ là một phần của Đại lục Thánh Cổ