Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6195: Luyện hóa cấm kỵ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Có thể là khả năng lĩnh hội của tôi cao”.Phương Lập mỉm cười, cũng không biết có tin hay không, ông ta nhắc: “Bây giờ mặc dù cậu có thể luyện hóa Tiểu Thiên Cấm Ky nhưng uy lực của cấm ky rất mạnh, tôi không biết cơ thể cậu có thể chịu được hay không. Ở Đại lục Thánh Cổ, mỗi năm đều có rất nhiều người thử luyện chế cấm chế, mặc dù có vài người thành công nhưng lại bị uy lực đáng sợ của cấm chế làm cho. nổ tung mà chết".Ngô Bình rất tự tin với thể chất của mình, cậu nói: “Tôi có thể thử”.Phương Lập gật đầu: “Được, nếu cậu có thể thành công thì có thể thu hoạch được nhiều hơn trong cấm địa thượng cổ”.Nhắc đến cấm địa thượng cổ, Ngô Bình hỏi cấm địa thượng cổ có phải cũng thuộc vùng đất cấm kị không.Phương Lập nói: “Đúng thế, cấm địa thượng cổ cũng là vùng đất cấm kị, nhưng cũng không phải cấm hoàn †oàn nên phạm vi cấm có hạn. Nhưng dù vậy, ở đó vẫn rất nguy hiểm”.Ngô Bình: “Vậy thì cấm ky trong cấm địa thượng cổ. là sự tồn tại ở cấp bậc nào?”Phương Lập: “Tôi cũng không rõ lắm, có thể là Tiểu Thiên Cấm Ky, cũng có thể là Đại Thiên Cấm Ky, thậm chí đều có cả hai, đi rồi mới biết được tình hình cụ thể”. Sau khi hỏi rõ ràng, Ngô Bình không do dự nữa mà sải bước đi vào trong. Khi đến vị trí mà lui ra trước đó, cảm giác hung hiểm lại xuất hiện, nhưng lần này ngoài nguy hiểm ra còn có chút mong đợi.Đi vào một đại sảnh khác, trong sảnh có mấy chục thi thể nằm rải rác dưới đất, đều đang thối rữa, quần áo trên người đã biến thành tro, lộ ra xương trắng.Ngô Bình thấy ở đây vẫn còn một số loa, đồ ăn hỏng, còn có một ít túi bụi bặm, cậu nghĩ đây chắc là các học sinh đến đây dự lễ hội mấy chục năm trước, cuối cùng đã chết ở đây.Cậu cúi xuống nhặt một chiếc xương lên, véo nhẹ một cái, xương lập tức biến thành tro. Đã mấy chục năm rồi có lẽ xương này được bảo quản khá tốt, không thể bóp nát được.Phương Lập híp mắt nói: “Cậu Ngô, cấm ky ở đây chắc là thối rữa”.“Thối rữa?” Ngô Bình vươn tay lấy một cái túi, cái túi đó cũng vừa đụng vào là vỡ như thể đang để ở đây mấy ngàn năm, đã bị cacbon hóa từ lâu.Cậu ngửi ít bụi trên đầu ngón tay, đúng là bên trong có mùi thối rữa, cậu gật đầu nói: “Đúng là thối rữa”.Phương Lập nhắc cậu: “Lát nữa khi luyện hóa, động tác phải nhanh. Nếu cậu không thể luyện hóa cấm ky trước khi cơ thể hoàn toàn mục nát, cậu sẽ bị cấm ky tiêu diệt”.Vừa nói xong, đầu Ngô Bình bỗng choáng váng, cả cơ thể lảo đảo.Phương Lập ngạc nhiên nói: “Cấm ky phát động rồi, cẩn thận”.Ngô Bình đã nhận ra, cậu tiến lên một bước, đấm mạnh vào tường. Một mảng bức tường đó lập tức sụp xuống, bên trong là một cái hốc. Một thứ màu tím đen dính chặt vào tường của cái hốc như máu thị, trên đó có mấy chục con mắt đều phát ra dao động kỳ lạ. Những dao động này đều tập trung vào Ngô Bình.Ngô Bình biết nó đang phóng cấm ky thối nát, lập tức kích hoạt trận pháp hóa ky. Mấy ngày nay, cậu đã tích lũy được pháp lực, trong người có khá nhiều sức mạnh cường đại, lúc này liên tục rót vào đại trận.Trận pháp vận chuyển rất nhanh tạo ra một lực hút cực lớn. Cậu đưa tay về phía máu thịt màu đen tím, khói đen tím bốc lên từ trên máu thịt này, sau đó bị lòng bàn tay của Ngô Bình hấp thu, đi vào đại trận hóa ky.Ngô Bình cảm thấy da mình đang lão hóa, sau đó hoại tử, đen sạm, phong hóa, tiếp theo là cơ bắp của cậu. Chưa đầy nửa phút, toàn thân cậu không còn một tấc da nào được gọi là hoàn hảo.Ngay cả mắt cậu cũng ánh mắt lớp sương màu trắng, không thể nhìn thấy rõ thứ gì. Tóc cậu đều biến thành màu bạc, vừa chạm vào là rụng.

Ngô Bình: “Có thể là khả năng lĩnh hội của tôi cao”.

Phương Lập mỉm cười, cũng không biết có tin hay không, ông ta nhắc: “Bây giờ mặc dù cậu có thể luyện hóa Tiểu Thiên Cấm Ky nhưng uy lực của cấm ky rất mạnh, tôi không biết cơ thể cậu có thể chịu được hay không. Ở Đại lục Thánh Cổ, mỗi năm đều có rất nhiều người thử luyện chế cấm chế, mặc dù có vài người thành công nhưng lại bị uy lực đáng sợ của cấm chế làm cho. nổ tung mà chết".

Ngô Bình rất tự tin với thể chất của mình, cậu nói: “Tôi có thể thử”.

Phương Lập gật đầu: “Được, nếu cậu có thể thành công thì có thể thu hoạch được nhiều hơn trong cấm địa thượng cổ”.

Nhắc đến cấm địa thượng cổ, Ngô Bình hỏi cấm địa thượng cổ có phải cũng thuộc vùng đất cấm kị không.

Phương Lập nói: “Đúng thế, cấm địa thượng cổ cũng là vùng đất cấm kị, nhưng cũng không phải cấm hoàn †oàn nên phạm vi cấm có hạn. Nhưng dù vậy, ở đó vẫn rất nguy hiểm”.

Ngô Bình: “Vậy thì cấm ky trong cấm địa thượng cổ. là sự tồn tại ở cấp bậc nào?”

Phương Lập: “Tôi cũng không rõ lắm, có thể là Tiểu Thiên Cấm Ky, cũng có thể là Đại Thiên Cấm Ky, thậm chí đều có cả hai, đi rồi mới biết được tình hình cụ thể”. 

Sau khi hỏi rõ ràng, Ngô Bình không do dự nữa mà sải bước đi vào trong. Khi đến vị trí mà lui ra trước đó, cảm giác hung hiểm lại xuất hiện, nhưng lần này ngoài nguy hiểm ra còn có chút mong đợi.

Đi vào một đại sảnh khác, trong sảnh có mấy chục thi thể nằm rải rác dưới đất, đều đang thối rữa, quần áo trên người đã biến thành tro, lộ ra xương trắng.

Ngô Bình thấy ở đây vẫn còn một số loa, đồ ăn hỏng, còn có một ít túi bụi bặm, cậu nghĩ đây chắc là các học sinh đến đây dự lễ hội mấy chục năm trước, cuối cùng đã chết ở đây.

Cậu cúi xuống nhặt một chiếc xương lên, véo nhẹ một cái, xương lập tức biến thành tro. Đã mấy chục năm rồi có lẽ xương này được bảo quản khá tốt, không thể bóp nát được.

Phương Lập híp mắt nói: “Cậu Ngô, cấm ky ở đây chắc là thối rữa”.

“Thối rữa?” Ngô Bình vươn tay lấy một cái túi, cái túi đó cũng vừa đụng vào là vỡ như thể đang để ở đây mấy ngàn năm, đã bị cacbon hóa từ lâu.

Cậu ngửi ít bụi trên đầu ngón tay, đúng là bên trong có mùi thối rữa, cậu gật đầu nói: “Đúng là thối rữa”.

Phương Lập nhắc cậu: “Lát nữa khi luyện hóa, động tác phải nhanh. Nếu cậu không thể luyện hóa cấm ky trước khi cơ thể hoàn toàn mục nát, cậu sẽ bị cấm ky tiêu diệt”.

Vừa nói xong, đầu Ngô Bình bỗng choáng váng, cả cơ thể lảo đảo.

Phương Lập ngạc nhiên nói: “Cấm ky phát động rồi, cẩn thận”.

Ngô Bình đã nhận ra, cậu tiến lên một bước, đấm mạnh vào tường. Một mảng bức tường đó lập tức sụp xuống, bên trong là một cái hốc. Một thứ màu tím đen dính chặt vào tường của cái hốc như máu thị, trên đó có mấy chục con mắt đều phát ra dao động kỳ lạ. Những dao động này đều tập trung vào Ngô Bình.

Ngô Bình biết nó đang phóng cấm ky thối nát, lập tức kích hoạt trận pháp hóa ky. Mấy ngày nay, cậu đã tích lũy được pháp lực, trong người có khá nhiều sức mạnh cường đại, lúc này liên tục rót vào đại trận.

Trận pháp vận chuyển rất nhanh tạo ra một lực hút cực lớn. Cậu đưa tay về phía máu thịt màu đen tím, khói đen tím bốc lên từ trên máu thịt này, sau đó bị lòng bàn tay của Ngô Bình hấp thu, đi vào đại trận hóa ky.

Ngô Bình cảm thấy da mình đang lão hóa, sau đó hoại tử, đen sạm, phong hóa, tiếp theo là cơ bắp của cậu. Chưa đầy nửa phút, toàn thân cậu không còn một tấc da nào được gọi là hoàn hảo.

Ngay cả mắt cậu cũng ánh mắt lớp sương màu trắng, không thể nhìn thấy rõ thứ gì. Tóc cậu đều biến thành màu bạc, vừa chạm vào là rụng.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Có thể là khả năng lĩnh hội của tôi cao”.Phương Lập mỉm cười, cũng không biết có tin hay không, ông ta nhắc: “Bây giờ mặc dù cậu có thể luyện hóa Tiểu Thiên Cấm Ky nhưng uy lực của cấm ky rất mạnh, tôi không biết cơ thể cậu có thể chịu được hay không. Ở Đại lục Thánh Cổ, mỗi năm đều có rất nhiều người thử luyện chế cấm chế, mặc dù có vài người thành công nhưng lại bị uy lực đáng sợ của cấm chế làm cho. nổ tung mà chết".Ngô Bình rất tự tin với thể chất của mình, cậu nói: “Tôi có thể thử”.Phương Lập gật đầu: “Được, nếu cậu có thể thành công thì có thể thu hoạch được nhiều hơn trong cấm địa thượng cổ”.Nhắc đến cấm địa thượng cổ, Ngô Bình hỏi cấm địa thượng cổ có phải cũng thuộc vùng đất cấm kị không.Phương Lập nói: “Đúng thế, cấm địa thượng cổ cũng là vùng đất cấm kị, nhưng cũng không phải cấm hoàn †oàn nên phạm vi cấm có hạn. Nhưng dù vậy, ở đó vẫn rất nguy hiểm”.Ngô Bình: “Vậy thì cấm ky trong cấm địa thượng cổ. là sự tồn tại ở cấp bậc nào?”Phương Lập: “Tôi cũng không rõ lắm, có thể là Tiểu Thiên Cấm Ky, cũng có thể là Đại Thiên Cấm Ky, thậm chí đều có cả hai, đi rồi mới biết được tình hình cụ thể”. Sau khi hỏi rõ ràng, Ngô Bình không do dự nữa mà sải bước đi vào trong. Khi đến vị trí mà lui ra trước đó, cảm giác hung hiểm lại xuất hiện, nhưng lần này ngoài nguy hiểm ra còn có chút mong đợi.Đi vào một đại sảnh khác, trong sảnh có mấy chục thi thể nằm rải rác dưới đất, đều đang thối rữa, quần áo trên người đã biến thành tro, lộ ra xương trắng.Ngô Bình thấy ở đây vẫn còn một số loa, đồ ăn hỏng, còn có một ít túi bụi bặm, cậu nghĩ đây chắc là các học sinh đến đây dự lễ hội mấy chục năm trước, cuối cùng đã chết ở đây.Cậu cúi xuống nhặt một chiếc xương lên, véo nhẹ một cái, xương lập tức biến thành tro. Đã mấy chục năm rồi có lẽ xương này được bảo quản khá tốt, không thể bóp nát được.Phương Lập híp mắt nói: “Cậu Ngô, cấm ky ở đây chắc là thối rữa”.“Thối rữa?” Ngô Bình vươn tay lấy một cái túi, cái túi đó cũng vừa đụng vào là vỡ như thể đang để ở đây mấy ngàn năm, đã bị cacbon hóa từ lâu.Cậu ngửi ít bụi trên đầu ngón tay, đúng là bên trong có mùi thối rữa, cậu gật đầu nói: “Đúng là thối rữa”.Phương Lập nhắc cậu: “Lát nữa khi luyện hóa, động tác phải nhanh. Nếu cậu không thể luyện hóa cấm ky trước khi cơ thể hoàn toàn mục nát, cậu sẽ bị cấm ky tiêu diệt”.Vừa nói xong, đầu Ngô Bình bỗng choáng váng, cả cơ thể lảo đảo.Phương Lập ngạc nhiên nói: “Cấm ky phát động rồi, cẩn thận”.Ngô Bình đã nhận ra, cậu tiến lên một bước, đấm mạnh vào tường. Một mảng bức tường đó lập tức sụp xuống, bên trong là một cái hốc. Một thứ màu tím đen dính chặt vào tường của cái hốc như máu thị, trên đó có mấy chục con mắt đều phát ra dao động kỳ lạ. Những dao động này đều tập trung vào Ngô Bình.Ngô Bình biết nó đang phóng cấm ky thối nát, lập tức kích hoạt trận pháp hóa ky. Mấy ngày nay, cậu đã tích lũy được pháp lực, trong người có khá nhiều sức mạnh cường đại, lúc này liên tục rót vào đại trận.Trận pháp vận chuyển rất nhanh tạo ra một lực hút cực lớn. Cậu đưa tay về phía máu thịt màu đen tím, khói đen tím bốc lên từ trên máu thịt này, sau đó bị lòng bàn tay của Ngô Bình hấp thu, đi vào đại trận hóa ky.Ngô Bình cảm thấy da mình đang lão hóa, sau đó hoại tử, đen sạm, phong hóa, tiếp theo là cơ bắp của cậu. Chưa đầy nửa phút, toàn thân cậu không còn một tấc da nào được gọi là hoàn hảo.Ngay cả mắt cậu cũng ánh mắt lớp sương màu trắng, không thể nhìn thấy rõ thứ gì. Tóc cậu đều biến thành màu bạc, vừa chạm vào là rụng.

Chương 6195: Luyện hóa cấm kỵ