Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6198: Cô nghe những điều này từ ai

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Diệp Ngưng Băng gật đầu: “Nghe nói học viện hoàng gia ngoài bồi dưỡng nhân tài cho các thế lực lớn ra, còn thành lập một tông môn bí mật ở tiên giới. Nhưng cụ thể là tông môn nào thì tôi chưa nghe ngóng được”.Cô ta nói đến đây thì đột nhiên nói: “Phải rồi, Lâm Tôn cũng ở học viện hoàng gia, anh ấy chuẩn bị vào cấm địa thượng cổ”.Ngô Bình chau mày, cậu có ấn tượng rất sâu sắc với người này, cậu nói: “Bây giờ cậu ta là tỉnh anh hạng hai của Thiên Trần giáo rồi sao?”Diệp Ngưng Băng: “Không, bây giờ anh ấy đã là đệ tử nòng cốt rồi”.Ngô Bình hơi bất ngờ, người này có thể trong thời gian ngắn như vậy, từ đệ tử tinh anh trở thành đệ tử nòng cốt, nhất định phải trải qua những điều gì.Diệp Ngưng Băng: “Sau khi Lâm Tôn đột phá, đã trở thành truyền kỳ bí thần”.Bí thần là tên gọi sau khi bí anh của bí cảnh tầng tám trưởng thành, theo mức độ lớn nhỏ của bí thần tu luyện, cách gọi cũng khác nhau. Nhỏ hơn một tấc thì gọi là tiểu bí thần, lớn hơn một tấc, nhỏ hơn ba tấc thì gọi là đại bí thần, từ ba tấc đến chín tấc thì là thượng bí thần, trên chín tấc là truyền kỳ bí thần. Có điều nếu có thể vượt qua mười tấc thì sẽ gọi là bí thần chí tôn.Vì vậy, Ngô Bình nghe thấy thành tựu của Lâm Tôn thì không khỏi giật mình, nói: “Cậu ta đúng thật là rất giỏi”.Diệp Ngưng Băng: “Đúng vậy. Mười tiên giới lớn nhất gộp lại, mỗi năm cũng có chưa được mấy bí thần truyền kỳ. Nhưng so với bí thần chí tôn thì bí thần truyền kỳ cũng chẳng đáng là gì. Tôi nghe nói trên cấp chí tôn còn có bí thần cấm ky không thể nào tưởng tượng được. nữa”.'Trong ký ức của Ngô Bình cũng có ký ức liên quan đến bí thần chí tôn. Ở những thế giới khác nhau, màu sắc của bí thần chí tôn cũng khác nhau, chẳng hạn ở Đại Ngũ Hành giới, bí thần chí tôn có màu vàng kim nên được gọi là bí thân hoàng kim chí tôn. Còn về bí thần cấm ky thì cậu chưa từng nghe đến. Gậu chợt có suy nghĩ, bí thần cấm ky này nhất định cũng có liên quan đến sức mạnh cấm ky.Thế là cậu hỏi: “Ngưng Băng, cấm ky trong bí thần cấm ky có từ đâu?”Diệp Ngưng Băng lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ nghe. nói bí thần cấm ky chia thành bí thần tiểu cấm ky, bí thần đại cấm ky, cũng như bí thần chí cao đại ky”. Ngô Bình thầm nghĩ, chuyện này chẳng phải vừa hay đối ứng với cấm ky tiểu thiên, cấm ky đại thiên và cấm ky chí tôn sao?Cậu hỏi: “Cô nghe những điều này từ ai?”Diệp Băng Nghiên: “Kiếp trước tôi từng gặp một tu sĩ sắp chết, tự xưng đến từ một thế giới khác. Lúc đầu tôi tưởng anh ta đến từ Linh giới, hoặc tiên nhỏ nào đó,nhưng sau đó tôi đã tìm thấy một số thứ từ di vật anh ta để lại, trong đó có một quyển sổ, ghi chép phương pháp tu luyện bí thần cấm ky. Chỉ là tôi mãi vẫn không hiểu cấm ky mà anh ta nói rốt cuộc là gì”.Lúc này, giọng của Phương Lập lại vang lên trong đầu Ngô Bình: “Nhất định người đó đến từ đại lục Thánh Cổ. Vì đại lục thánh cổ không có bí cảnh nên bí thần đã ngưng tụ ở trúc cơ trung kỳ”.Ngô Bình nhanh chóng đến được chỗ điểm danh, điền tên họ, tuổi tác và xuất thân lai lịch các thứ.Sau khi điền xong biểu mẫu, cậu nhanh chóng lấy được một tờ giấy, người phụ trách xử lý nói: “Được rồi, đến tòa số ba đặt lịch thi sát hạch đi".Thế là Diệp Ngưng Băng dẫn Ngô Bình đến tòa số ba, tòa nhà này có bốn tầng, sảnh xử lý hồ sơ nằm ở †ầng ba. Hai người họ đến đó thì thấy chỉ có hai người đang làm thủ tục tương tự.Ngô Bình vừa đến thì một cô gái tầm hai mươi tuổi, khá có khí chất cười, tiến về trước và nói: “Đến làm thủ tục thi sát hạch sao?”Ngô Bình gật đầu, đưa giấy qua cho đối phương.

Diệp Ngưng Băng gật đầu: “Nghe nói học viện hoàng gia ngoài bồi dưỡng nhân tài cho các thế lực lớn ra, còn thành lập một tông môn bí mật ở tiên giới. Nhưng cụ thể là tông môn nào thì tôi chưa nghe ngóng được”.

Cô ta nói đến đây thì đột nhiên nói: “Phải rồi, Lâm Tôn cũng ở học viện hoàng gia, anh ấy chuẩn bị vào cấm địa thượng cổ”.

Ngô Bình chau mày, cậu có ấn tượng rất sâu sắc với người này, cậu nói: “Bây giờ cậu ta là tỉnh anh hạng hai của Thiên Trần giáo rồi sao?”

Diệp Ngưng Băng: “Không, bây giờ anh ấy đã là đệ tử nòng cốt rồi”.

Ngô Bình hơi bất ngờ, người này có thể trong thời gian ngắn như vậy, từ đệ tử tinh anh trở thành đệ tử nòng cốt, nhất định phải trải qua những điều gì.

Diệp Ngưng Băng: “Sau khi Lâm Tôn đột phá, đã trở thành truyền kỳ bí thần”.

Bí thần là tên gọi sau khi bí anh của bí cảnh tầng tám trưởng thành, theo mức độ lớn nhỏ của bí thần tu luyện, cách gọi cũng khác nhau. Nhỏ hơn một tấc thì gọi là tiểu bí thần, lớn hơn một tấc, nhỏ hơn ba tấc thì gọi là đại bí thần, từ ba tấc đến chín tấc thì là thượng bí thần, trên chín tấc là truyền kỳ bí thần. Có điều nếu có thể vượt qua mười tấc thì sẽ gọi là bí thần chí tôn.

Vì vậy, Ngô Bình nghe thấy thành tựu của Lâm Tôn thì không khỏi giật mình, nói: “Cậu ta đúng thật là rất giỏi”.

Diệp Ngưng Băng: “Đúng vậy. Mười tiên giới lớn nhất gộp lại, mỗi năm cũng có chưa được mấy bí thần truyền kỳ. Nhưng so với bí thần chí tôn thì bí thần truyền kỳ cũng chẳng đáng là gì. Tôi nghe nói trên cấp chí tôn còn có bí thần cấm ky không thể nào tưởng tượng được. nữa”.

'Trong ký ức của Ngô Bình cũng có ký ức liên quan đến bí thần chí tôn. Ở những thế giới khác nhau, màu sắc của bí thần chí tôn cũng khác nhau, chẳng hạn ở Đại Ngũ Hành giới, bí thần chí tôn có màu vàng kim nên được gọi là bí thân hoàng kim chí tôn. Còn về bí thần cấm ky thì cậu chưa từng nghe đến. Gậu chợt có suy nghĩ, bí thần cấm ky này nhất định cũng có liên quan đến sức mạnh cấm ky.

Thế là cậu hỏi: “Ngưng Băng, cấm ky trong bí thần cấm ky có từ đâu?”

Diệp Ngưng Băng lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ nghe. nói bí thần cấm ky chia thành bí thần tiểu cấm ky, bí thần đại cấm ky, cũng như bí thần chí cao đại ky”. 

Ngô Bình thầm nghĩ, chuyện này chẳng phải vừa hay đối ứng với cấm ky tiểu thiên, cấm ky đại thiên và cấm ky chí tôn sao?

Cậu hỏi: “Cô nghe những điều này từ ai?”

Diệp Băng Nghiên: “Kiếp trước tôi từng gặp một tu sĩ sắp chết, tự xưng đến từ một thế giới khác. Lúc đầu tôi tưởng anh ta đến từ Linh giới, hoặc tiên nhỏ nào đó,nhưng sau đó tôi đã tìm thấy một số thứ từ di vật anh ta để lại, trong đó có một quyển sổ, ghi chép phương pháp tu luyện bí thần cấm ky. Chỉ là tôi mãi vẫn không hiểu cấm ky mà anh ta nói rốt cuộc là gì”.

Lúc này, giọng của Phương Lập lại vang lên trong đầu Ngô Bình: “Nhất định người đó đến từ đại lục Thánh Cổ. Vì đại lục thánh cổ không có bí cảnh nên bí thần đã ngưng tụ ở trúc cơ trung kỳ”.

Ngô Bình nhanh chóng đến được chỗ điểm danh, điền tên họ, tuổi tác và xuất thân lai lịch các thứ.

Sau khi điền xong biểu mẫu, cậu nhanh chóng lấy được một tờ giấy, người phụ trách xử lý nói: “Được rồi, đến tòa số ba đặt lịch thi sát hạch đi".

Thế là Diệp Ngưng Băng dẫn Ngô Bình đến tòa số ba, tòa nhà này có bốn tầng, sảnh xử lý hồ sơ nằm ở †ầng ba. Hai người họ đến đó thì thấy chỉ có hai người đang làm thủ tục tương tự.

Ngô Bình vừa đến thì một cô gái tầm hai mươi tuổi, khá có khí chất cười, tiến về trước và nói: “Đến làm thủ tục thi sát hạch sao?”

Ngô Bình gật đầu, đưa giấy qua cho đối phương.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Diệp Ngưng Băng gật đầu: “Nghe nói học viện hoàng gia ngoài bồi dưỡng nhân tài cho các thế lực lớn ra, còn thành lập một tông môn bí mật ở tiên giới. Nhưng cụ thể là tông môn nào thì tôi chưa nghe ngóng được”.Cô ta nói đến đây thì đột nhiên nói: “Phải rồi, Lâm Tôn cũng ở học viện hoàng gia, anh ấy chuẩn bị vào cấm địa thượng cổ”.Ngô Bình chau mày, cậu có ấn tượng rất sâu sắc với người này, cậu nói: “Bây giờ cậu ta là tỉnh anh hạng hai của Thiên Trần giáo rồi sao?”Diệp Ngưng Băng: “Không, bây giờ anh ấy đã là đệ tử nòng cốt rồi”.Ngô Bình hơi bất ngờ, người này có thể trong thời gian ngắn như vậy, từ đệ tử tinh anh trở thành đệ tử nòng cốt, nhất định phải trải qua những điều gì.Diệp Ngưng Băng: “Sau khi Lâm Tôn đột phá, đã trở thành truyền kỳ bí thần”.Bí thần là tên gọi sau khi bí anh của bí cảnh tầng tám trưởng thành, theo mức độ lớn nhỏ của bí thần tu luyện, cách gọi cũng khác nhau. Nhỏ hơn một tấc thì gọi là tiểu bí thần, lớn hơn một tấc, nhỏ hơn ba tấc thì gọi là đại bí thần, từ ba tấc đến chín tấc thì là thượng bí thần, trên chín tấc là truyền kỳ bí thần. Có điều nếu có thể vượt qua mười tấc thì sẽ gọi là bí thần chí tôn.Vì vậy, Ngô Bình nghe thấy thành tựu của Lâm Tôn thì không khỏi giật mình, nói: “Cậu ta đúng thật là rất giỏi”.Diệp Ngưng Băng: “Đúng vậy. Mười tiên giới lớn nhất gộp lại, mỗi năm cũng có chưa được mấy bí thần truyền kỳ. Nhưng so với bí thần chí tôn thì bí thần truyền kỳ cũng chẳng đáng là gì. Tôi nghe nói trên cấp chí tôn còn có bí thần cấm ky không thể nào tưởng tượng được. nữa”.'Trong ký ức của Ngô Bình cũng có ký ức liên quan đến bí thần chí tôn. Ở những thế giới khác nhau, màu sắc của bí thần chí tôn cũng khác nhau, chẳng hạn ở Đại Ngũ Hành giới, bí thần chí tôn có màu vàng kim nên được gọi là bí thân hoàng kim chí tôn. Còn về bí thần cấm ky thì cậu chưa từng nghe đến. Gậu chợt có suy nghĩ, bí thần cấm ky này nhất định cũng có liên quan đến sức mạnh cấm ky.Thế là cậu hỏi: “Ngưng Băng, cấm ky trong bí thần cấm ky có từ đâu?”Diệp Ngưng Băng lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ nghe. nói bí thần cấm ky chia thành bí thần tiểu cấm ky, bí thần đại cấm ky, cũng như bí thần chí cao đại ky”. Ngô Bình thầm nghĩ, chuyện này chẳng phải vừa hay đối ứng với cấm ky tiểu thiên, cấm ky đại thiên và cấm ky chí tôn sao?Cậu hỏi: “Cô nghe những điều này từ ai?”Diệp Băng Nghiên: “Kiếp trước tôi từng gặp một tu sĩ sắp chết, tự xưng đến từ một thế giới khác. Lúc đầu tôi tưởng anh ta đến từ Linh giới, hoặc tiên nhỏ nào đó,nhưng sau đó tôi đã tìm thấy một số thứ từ di vật anh ta để lại, trong đó có một quyển sổ, ghi chép phương pháp tu luyện bí thần cấm ky. Chỉ là tôi mãi vẫn không hiểu cấm ky mà anh ta nói rốt cuộc là gì”.Lúc này, giọng của Phương Lập lại vang lên trong đầu Ngô Bình: “Nhất định người đó đến từ đại lục Thánh Cổ. Vì đại lục thánh cổ không có bí cảnh nên bí thần đã ngưng tụ ở trúc cơ trung kỳ”.Ngô Bình nhanh chóng đến được chỗ điểm danh, điền tên họ, tuổi tác và xuất thân lai lịch các thứ.Sau khi điền xong biểu mẫu, cậu nhanh chóng lấy được một tờ giấy, người phụ trách xử lý nói: “Được rồi, đến tòa số ba đặt lịch thi sát hạch đi".Thế là Diệp Ngưng Băng dẫn Ngô Bình đến tòa số ba, tòa nhà này có bốn tầng, sảnh xử lý hồ sơ nằm ở †ầng ba. Hai người họ đến đó thì thấy chỉ có hai người đang làm thủ tục tương tự.Ngô Bình vừa đến thì một cô gái tầm hai mươi tuổi, khá có khí chất cười, tiến về trước và nói: “Đến làm thủ tục thi sát hạch sao?”Ngô Bình gật đầu, đưa giấy qua cho đối phương.

Chương 6198: Cô nghe những điều này từ ai