Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6200: Tiên tôn Tử Thanh

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lúc này Ngô Bình đang nóng lòng muốn biết thần thông của cô ấy ở đâu ra nên không để ý đến cảm nhận của cô ấy mà nắm lấy tay cô ấy đi, hai người lập tức đến một ngọn núi hoang ngoài Thần Kinh.'Trên ngọn núi có mấy khối đá trắng, xung quanh cũng là dãy núi liên tiếp nhau.Mộc Băng Thiền vô cùng ngạc nhiên và hiếu kỳ, không đợi cô ấy hỏi, Ngô Bình đã nói: “Băng Thiền, cô thử lại lần nữa xem. Có thể là thuật Thánh Quang, cũng có thể là cái khác”.Mộc Băng Thiền khế gật đầu, hai tay siết lại, sau đó một tầng sáng trắng xuất hiện trên người Ngô Bình.Lần này cậu cẩn thận quan sát. Cậu phát hiện, pháp lực có tác động lên mình không phải đến từ Mộc Băng Thiền mà đến từ một nơi cực kỳ xa xôi. Chính vì khoảng cách xa mà pháp lực của thần thông này mới có vẻ yếu, e là chỉ có chưa đến một phần một trăm hiệu quả ban đầu của nó. Nhưng dù vậy, cả người Ngô Bình vẫn cảm thấy thoải mái, cơ thể cũng có được nhiều lợi ích.Cậu rất kinh ngạc, lại nhìn Mộc Băng Thiền, rốt cuộc chuyện này là sao? Lễ nào cô ấy cũng là tu sĩ sao? Nhưng nếu cô ấy là chuyển kiếp thì pháp lực ở những nơi xa xôi có liên quan gì đến cô ấy?Cậu nhất thời không nghĩ ra được, bèn hỏi Băng Thiền, cô còn nhớ chuyện trong mơ không?”Mộc Băng Thiền gật đầu: “Nhớ chứ, nhớ rất rõ, cứ như tôi tự mình trải qua mấy trăm năm vậy”.Ngô Bình: “Vậy có thể nói cho tôi xem một chút được không?”Có thể nói chuyện với Ngô Bình là Mộc Băng Thiền cực kỳ vui, cô ấy gật đầu: “Đương nhiên là được. Anh Ngô Bình, anh muốn nghe từ đâu?”Ngô Bình: “Kể từ lúc cô bắt đầu mơ đi, đừng chỉ tiết quá, nói những gì cô đã trải qua trong mấy trăm năm đi”.Thế là Mộc Băng Thiền kể lại ngắn gọn cho Ngô Bình nghe chuyện trong mơ như kể chuyện.'Trong mơ, Mộc Băng Thiền biến thành một cô bé tên là Thanh Tử, xuất thân cao quý, là công chúa của một nước cỡ trung. Lúc chín tuổi, cô được một vị tiên sư thu nhận làm đệ tử, bắt đầu tu hành. Cô ấy cực kỳ có tài, năm mười lăm tuổi đã tu luyện được thần thông, hai mươi bốn tuổi đạt đến thần thông hoàn thiện, hai mươi lăm tuổi đạt đến Đạo Cảnh. Sau đó cô ấy chỉ mất hai trăm ngắn ngủi để đạt đến Đạo Cảnh hoàn thiện, đồng thời bước vào cảnh giới Hỗn Độn cao hơn.Nhưng sau khi bước vào cảnh giới Hỗn Độn, con đường tu hành của cô ấy cũng trở nên mờ mịt, tiến vào một cõi vô danh. Để đột phá, cô ấy đã đi vào một thế giới khác, Thánh Cổ Đại Lục.Ở Thánh Cổ Đại Lục, một mình cô ấy giết chết rất nhiều cường giả ngoại tộc, thậm chí còn từng luyện hóa cấm ky cực mạnh, trở thành truyền kỳ của Thánh Cổ Đại Lục, được mệnh danh là Tiên tôn Tử Thanh.Ở Thánh Cổ Đại Lục, cô ấy cũng gặp được một người đàn ông mà cô ấy thích. Tuy nhiên, chính người đàn ông này đã phản bội cô ấy, bí mật sử dụng sức mạnh của lời nguyền để làm cô ấy yếu đi, sau đó thu hút các cao thủ ngoại tộc để hợp sức tấn công khiến cô ấy bị thương nặng.Sau khi bị thương nặng, Tiên tôn Tử Thanh đã kích hoạt sức mạnh của pháp bảo cấm ky thời điểm nguy cấp, chuyển kiếp đến thế giới phàm trần, cũng chính là thế tục.Nghe đến đây, Ngô Bình đã hiểu, Mộc Băng Thiền chính là người chuyển kiếp của Tiên tôn Tử Thanh.Cậu nhìn Mộc Băng Thiền, tâm trạng khó cân bằng, dịu giọng nói: “Băng Thiền, nếu cô là người trong giấc mơ kia, cô có vui không?”Mộc Băng Thiền lắc đầu: “Không vui ạ, vì cô ấy đáng thương quá, bị người mình yêu nhất phản bội, đau lòng lắm".Ngô Bình thở dài nói: “Vậy thì không nói chuyện này nữa. Tôi hỏi cô này Băng Thiền, cô muốn tu tiên giống tôi không?”Mắt Mộc Băng Thiền phát sáng, gật mạnh một cái: “Muốn”.Ngô Bình cười nói: “Nếu cô muốn tu luyện, từ hôm  nay tôi sẽ bắt đầu dạy cô cách tu hành. Nhưng tôi không phải là sư phụ của cô, nếu đến thời điểm thích hợp, tôicó thể đề cử cô vào một tông môn nào đớ”.Mộc Băng Thiền cực kỳ vui sướng, cô ấy hỏi: “Anh Ngô Bình, sau khi tu tiên, có phải tôi cũng có thể bay đi bay lại giống anh không?”Ngô Bình cười nói: “Mấy thứ này chỉ là chuyện nhỏ. Bản lĩnh của Tiên gia cao thâm, có thể dời núi lấp biển, trường sinh”.Mộc Băng Thiền chớp mắt nói: “Vậy tôi muốn học tiên thuật cứu người, thế giới này sẽ không còn bệnh tật nữa”.Mộc Băng Thiền từng trải qua đau đớn nên muốn giúp người khác thoát khỏi đau đớn.

Lúc này Ngô Bình đang nóng lòng muốn biết thần thông của cô ấy ở đâu ra nên không để ý đến cảm nhận của cô ấy mà nắm lấy tay cô ấy đi, hai người lập tức đến một ngọn núi hoang ngoài Thần Kinh.

'Trên ngọn núi có mấy khối đá trắng, xung quanh cũng là dãy núi liên tiếp nhau.

Mộc Băng Thiền vô cùng ngạc nhiên và hiếu kỳ, không đợi cô ấy hỏi, Ngô Bình đã nói: “Băng Thiền, cô thử lại lần nữa xem. Có thể là thuật Thánh Quang, cũng có thể là cái khác”.

Mộc Băng Thiền khế gật đầu, hai tay siết lại, sau đó một tầng sáng trắng xuất hiện trên người Ngô Bình.

Lần này cậu cẩn thận quan sát. Cậu phát hiện, pháp lực có tác động lên mình không phải đến từ Mộc Băng Thiền mà đến từ một nơi cực kỳ xa xôi. Chính vì khoảng cách xa mà pháp lực của thần thông này mới có vẻ yếu, e là chỉ có chưa đến một phần một trăm hiệu quả ban đầu của nó. Nhưng dù vậy, cả người Ngô Bình vẫn cảm thấy thoải mái, cơ thể cũng có được nhiều lợi ích.

Cậu rất kinh ngạc, lại nhìn Mộc Băng Thiền, rốt cuộc chuyện này là sao? Lễ nào cô ấy cũng là tu sĩ sao? Nhưng nếu cô ấy là chuyển kiếp thì pháp lực ở những nơi xa xôi có liên quan gì đến cô ấy?

Cậu nhất thời không nghĩ ra được, bèn hỏi Băng Thiền, cô còn nhớ chuyện trong mơ không?”

Mộc Băng Thiền gật đầu: “Nhớ chứ, nhớ rất rõ, cứ như tôi tự mình trải qua mấy trăm năm vậy”.

Ngô Bình: “Vậy có thể nói cho tôi xem một chút được không?”

Có thể nói chuyện với Ngô Bình là Mộc Băng Thiền cực kỳ vui, cô ấy gật đầu: “Đương nhiên là được. Anh Ngô Bình, anh muốn nghe từ đâu?”

Ngô Bình: “Kể từ lúc cô bắt đầu mơ đi, đừng chỉ tiết quá, nói những gì cô đã trải qua trong mấy trăm năm đi”.

Thế là Mộc Băng Thiền kể lại ngắn gọn cho Ngô Bình nghe chuyện trong mơ như kể chuyện.

'Trong mơ, Mộc Băng Thiền biến thành một cô bé tên là Thanh Tử, xuất thân cao quý, là công chúa của một nước cỡ trung. Lúc chín tuổi, cô được một vị tiên sư thu nhận làm đệ tử, bắt đầu tu hành. Cô ấy cực kỳ có tài, năm mười lăm tuổi đã tu luyện được thần thông, hai mươi bốn tuổi đạt đến thần thông hoàn thiện, hai mươi lăm tuổi đạt đến Đạo Cảnh. Sau đó cô ấy chỉ mất hai trăm ngắn ngủi để đạt đến Đạo Cảnh hoàn thiện, đồng thời bước vào cảnh giới Hỗn Độn cao hơn.

Nhưng sau khi bước vào cảnh giới Hỗn Độn, con đường tu hành của cô ấy cũng trở nên mờ mịt, tiến vào một cõi vô danh. Để đột phá, cô ấy đã đi vào một thế giới khác, Thánh Cổ Đại Lục.

Ở Thánh Cổ Đại Lục, một mình cô ấy giết chết rất nhiều cường giả ngoại tộc, thậm chí còn từng luyện hóa cấm ky cực mạnh, trở thành truyền kỳ của Thánh Cổ Đại Lục, được mệnh danh là Tiên tôn Tử Thanh.

Ở Thánh Cổ Đại Lục, cô ấy cũng gặp được một người đàn ông mà cô ấy thích. Tuy nhiên, chính người đàn ông này đã phản bội cô ấy, bí mật sử dụng sức mạnh của lời nguyền để làm cô ấy yếu đi, sau đó thu hút các cao thủ ngoại tộc để hợp sức tấn công khiến cô ấy bị thương nặng.

Sau khi bị thương nặng, Tiên tôn Tử Thanh đã kích hoạt sức mạnh của pháp bảo cấm ky thời điểm nguy cấp, chuyển kiếp đến thế giới phàm trần, cũng chính là thế tục.

Nghe đến đây, Ngô Bình đã hiểu, Mộc Băng Thiền chính là người chuyển kiếp của Tiên tôn Tử Thanh.

Cậu nhìn Mộc Băng Thiền, tâm trạng khó cân bằng, dịu giọng nói: “Băng Thiền, nếu cô là người trong giấc mơ kia, cô có vui không?”

Mộc Băng Thiền lắc đầu: “Không vui ạ, vì cô ấy đáng thương quá, bị người mình yêu nhất phản bội, đau lòng lắm".

Ngô Bình thở dài nói: “Vậy thì không nói chuyện này nữa. Tôi hỏi cô này Băng Thiền, cô muốn tu tiên giống tôi không?”

Mắt Mộc Băng Thiền phát sáng, gật mạnh một cái: “Muốn”.

Ngô Bình cười nói: “Nếu cô muốn tu luyện, từ hôm  nay tôi sẽ bắt đầu dạy cô cách tu hành. Nhưng tôi không phải là sư phụ của cô, nếu đến thời điểm thích hợp, tôi

có thể đề cử cô vào một tông môn nào đớ”.

Mộc Băng Thiền cực kỳ vui sướng, cô ấy hỏi: “Anh Ngô Bình, sau khi tu tiên, có phải tôi cũng có thể bay đi bay lại giống anh không?”

Ngô Bình cười nói: “Mấy thứ này chỉ là chuyện nhỏ. Bản lĩnh của Tiên gia cao thâm, có thể dời núi lấp biển, trường sinh”.

Mộc Băng Thiền chớp mắt nói: “Vậy tôi muốn học tiên thuật cứu người, thế giới này sẽ không còn bệnh tật nữa”.

Mộc Băng Thiền từng trải qua đau đớn nên muốn giúp người khác thoát khỏi đau đớn.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lúc này Ngô Bình đang nóng lòng muốn biết thần thông của cô ấy ở đâu ra nên không để ý đến cảm nhận của cô ấy mà nắm lấy tay cô ấy đi, hai người lập tức đến một ngọn núi hoang ngoài Thần Kinh.'Trên ngọn núi có mấy khối đá trắng, xung quanh cũng là dãy núi liên tiếp nhau.Mộc Băng Thiền vô cùng ngạc nhiên và hiếu kỳ, không đợi cô ấy hỏi, Ngô Bình đã nói: “Băng Thiền, cô thử lại lần nữa xem. Có thể là thuật Thánh Quang, cũng có thể là cái khác”.Mộc Băng Thiền khế gật đầu, hai tay siết lại, sau đó một tầng sáng trắng xuất hiện trên người Ngô Bình.Lần này cậu cẩn thận quan sát. Cậu phát hiện, pháp lực có tác động lên mình không phải đến từ Mộc Băng Thiền mà đến từ một nơi cực kỳ xa xôi. Chính vì khoảng cách xa mà pháp lực của thần thông này mới có vẻ yếu, e là chỉ có chưa đến một phần một trăm hiệu quả ban đầu của nó. Nhưng dù vậy, cả người Ngô Bình vẫn cảm thấy thoải mái, cơ thể cũng có được nhiều lợi ích.Cậu rất kinh ngạc, lại nhìn Mộc Băng Thiền, rốt cuộc chuyện này là sao? Lễ nào cô ấy cũng là tu sĩ sao? Nhưng nếu cô ấy là chuyển kiếp thì pháp lực ở những nơi xa xôi có liên quan gì đến cô ấy?Cậu nhất thời không nghĩ ra được, bèn hỏi Băng Thiền, cô còn nhớ chuyện trong mơ không?”Mộc Băng Thiền gật đầu: “Nhớ chứ, nhớ rất rõ, cứ như tôi tự mình trải qua mấy trăm năm vậy”.Ngô Bình: “Vậy có thể nói cho tôi xem một chút được không?”Có thể nói chuyện với Ngô Bình là Mộc Băng Thiền cực kỳ vui, cô ấy gật đầu: “Đương nhiên là được. Anh Ngô Bình, anh muốn nghe từ đâu?”Ngô Bình: “Kể từ lúc cô bắt đầu mơ đi, đừng chỉ tiết quá, nói những gì cô đã trải qua trong mấy trăm năm đi”.Thế là Mộc Băng Thiền kể lại ngắn gọn cho Ngô Bình nghe chuyện trong mơ như kể chuyện.'Trong mơ, Mộc Băng Thiền biến thành một cô bé tên là Thanh Tử, xuất thân cao quý, là công chúa của một nước cỡ trung. Lúc chín tuổi, cô được một vị tiên sư thu nhận làm đệ tử, bắt đầu tu hành. Cô ấy cực kỳ có tài, năm mười lăm tuổi đã tu luyện được thần thông, hai mươi bốn tuổi đạt đến thần thông hoàn thiện, hai mươi lăm tuổi đạt đến Đạo Cảnh. Sau đó cô ấy chỉ mất hai trăm ngắn ngủi để đạt đến Đạo Cảnh hoàn thiện, đồng thời bước vào cảnh giới Hỗn Độn cao hơn.Nhưng sau khi bước vào cảnh giới Hỗn Độn, con đường tu hành của cô ấy cũng trở nên mờ mịt, tiến vào một cõi vô danh. Để đột phá, cô ấy đã đi vào một thế giới khác, Thánh Cổ Đại Lục.Ở Thánh Cổ Đại Lục, một mình cô ấy giết chết rất nhiều cường giả ngoại tộc, thậm chí còn từng luyện hóa cấm ky cực mạnh, trở thành truyền kỳ của Thánh Cổ Đại Lục, được mệnh danh là Tiên tôn Tử Thanh.Ở Thánh Cổ Đại Lục, cô ấy cũng gặp được một người đàn ông mà cô ấy thích. Tuy nhiên, chính người đàn ông này đã phản bội cô ấy, bí mật sử dụng sức mạnh của lời nguyền để làm cô ấy yếu đi, sau đó thu hút các cao thủ ngoại tộc để hợp sức tấn công khiến cô ấy bị thương nặng.Sau khi bị thương nặng, Tiên tôn Tử Thanh đã kích hoạt sức mạnh của pháp bảo cấm ky thời điểm nguy cấp, chuyển kiếp đến thế giới phàm trần, cũng chính là thế tục.Nghe đến đây, Ngô Bình đã hiểu, Mộc Băng Thiền chính là người chuyển kiếp của Tiên tôn Tử Thanh.Cậu nhìn Mộc Băng Thiền, tâm trạng khó cân bằng, dịu giọng nói: “Băng Thiền, nếu cô là người trong giấc mơ kia, cô có vui không?”Mộc Băng Thiền lắc đầu: “Không vui ạ, vì cô ấy đáng thương quá, bị người mình yêu nhất phản bội, đau lòng lắm".Ngô Bình thở dài nói: “Vậy thì không nói chuyện này nữa. Tôi hỏi cô này Băng Thiền, cô muốn tu tiên giống tôi không?”Mắt Mộc Băng Thiền phát sáng, gật mạnh một cái: “Muốn”.Ngô Bình cười nói: “Nếu cô muốn tu luyện, từ hôm  nay tôi sẽ bắt đầu dạy cô cách tu hành. Nhưng tôi không phải là sư phụ của cô, nếu đến thời điểm thích hợp, tôicó thể đề cử cô vào một tông môn nào đớ”.Mộc Băng Thiền cực kỳ vui sướng, cô ấy hỏi: “Anh Ngô Bình, sau khi tu tiên, có phải tôi cũng có thể bay đi bay lại giống anh không?”Ngô Bình cười nói: “Mấy thứ này chỉ là chuyện nhỏ. Bản lĩnh của Tiên gia cao thâm, có thể dời núi lấp biển, trường sinh”.Mộc Băng Thiền chớp mắt nói: “Vậy tôi muốn học tiên thuật cứu người, thế giới này sẽ không còn bệnh tật nữa”.Mộc Băng Thiền từng trải qua đau đớn nên muốn giúp người khác thoát khỏi đau đớn.

Chương 6200: Tiên tôn Tử Thanh