Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6213: Tôi là chủ nhân của anh
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đàn ông tay không đó buộc một sợi dây màu đỏ trên đầu, cơ bắp trên hai cánh tay chằng chịt, tỏa ra ánh sáng như kim loại, đôi mắt hắn sâu thẳm, chỉ có đôi đồng tử màu bạc trông rất kỳ quái.Người đàn ông đồng tử màu bạc nhàn nhã đi về phía Ngô Bình, lúc hắn đi đến trước mặt Ngô Bình thì nở nụ cười, nói từng câu từng chữ: “Cậu muốn chết thế nào?”Ngô Bình cười ẩn ý nói: “Anh thì sao?”Người đàn ông mắt bạc nhìn chằm chằm vào hầu kết của Ngô Bình, đột nhiên đấm về phía cậu. Hắn ra tay nhanh đến mức hầu hết các cao thủ đều không thể nhìn rõ động tác của hắn, tiếc là người đứng đối diện hắn là Ngô Bình, nắm đấm của hắn vừa dịch chuyển được vài milimet, nắm đấm của Ngô Bình đã chạm vào hầu kết của hắn.“Rắc!"Cổ người đàn ông mắt bạc nghiêng sang một bên, miệng liên tục sùi bọt mép, cơ thể run rẩy nhưng có vẻ là không thể cứu được.Bạch Lang khá bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, ngược lại đưa mắt nhìn một thuộc hạ khác cầm dao rựa khác. Con dao của thuộc hạ này cực kỳ nhanh, có thể chém đứt đạn, con dao trong tay cũng được làm bằng kim loại đặc biệt, thậm chí có thể chém đứt xe tăng và xe thiết giáp. Lần trước đánh nhau với quân đội, gã từng chém đứt nòng súng, giống như một mãnh thú chiến tranh. Ánh mắt thuộc hạ cầm dao lộ ra vẻ thận trọng, lúc nãy gã không nhìn rõ Ngô Bình ra tay như thế nào, chứng tỏ thực lực của đối phương vẫn cao hơn gã. Thế nhưng gã không hề sợ vì cơ thể gã đã từng được Thánh Quang rửa tội, đao súng bất khả xâm phạm, ngay cả súng cũng không sợ thì sao mình có thể sợ một người được?Con dao dịch chuyển chém về phía cổ Ngô Bình, giống như lúc trước gã chém vào chiếc xe tăng đó.Con dao không gì có thể phá hủy được thế mà lại bị Ngô Bình giữ chặt, sau đó cậu bẻ nhẹ một cái, con dao bị gấy làm đôi.Người cầm dao biến sắc, vô thức lùi lại. Nhưng đã muộn rồi, con dao gấy trong tay Ngô Bình bay ra, dâm xuyên qua ngực gã. Cơ thể gã không sợ đạn, nhưng cũng không ngăn được con dao Ngô Bình ném ra, gã liếc nhìn Ngô Bình một cái rồi từ từ quỳ xuống đất.Đòn tấn công của Ngô Bình không đánh trúng vào chỗ hiểm của gã, chỉ đâm xuyên qua phần phổi.“Anh tên gì?”, Ngô Bình nhìn người này rồi bỗng hỏi. Cậu có thể thấy thể chất của người này đã được một sức mạnh bí ẩn nào đó hỗ trợ nên cậu cảm thấy rất hứng thú.Người đàn ông thấp giọng nói: “Tôi tên Hồng”.Ngô Bình: “Sau này đi theo tôi đi, tôi có thể giải quyết khó khăn của anh”. Hồng ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu biết?”“Không phân biệt được ảo giác và hiện thực, thường nửa đêm tỉnh dậy đi giết người, tôi nói đúng chứ?”, Ngô Bình hỏi.Hồng sửng sốt, gật đầu: “Đúng vậy, có lần tôi còn suýt giết chết chính gia đình mình. Người bạn thân nhất của tôi cũng chết dưới lưỡi dao củaNgô Bình nói: “Chuyện của anh để sau hằng nói”.Nói rồi Ngô Bình nhìn Bạch Lang nói: “Đây là cách Bạch Lang anh tiếp đón khách đấy à?”Bạch Lang cau mày, cả đời này hắn đã trải qua vô số biến cố đẫm máu, từng gặp rất nhiều cao thủ và người có năng lực, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp người mà hắn không thể nhìn thấu như Ngô Bình.“Cậu là ai hả?”, Bạch Lang hỏi, hắn vẫn ngồi nguyên tại đó.Ngô Bình khẽ cười: “Tôi là chủ nhân của anh”.Bạch Lang tức giận, nhưng ngay sau đó hắn rơi vào ảo giác. Ý chí của hắn rất kiên định, bị Ngô Bình trấn áp trong Huyền Thiên Mông hơn bảy trăm năm nhưng hắn vân không khuất phục. Thế là Ngô Bình tiếp tục áp chế hắn, đợi đến một ngàn ba trăm năm, ý chí của Bạch Lang cuối cùng cũng sụp đổ. Trong ảo ảnh, hắn quỳ xuống trước mặt Ngô Bình, khóc lóc thảm thiết. 'Thoáng chốc ảo ảnh biến mất, mặt Bạch Lang đây nước mắt. Hắn lại nhìn Ngô Bình, sau đó quỳ xuống đất rồi bò đến trước mặt Ngô Bình, hôn lên chân cậu.“Chủ nhân vĩ đại của tôi, tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu, cho dù trời đất có bị hủy diệt, tôi cũng muốn làm nô lệ trung thành của người”.
Người đàn ông tay không đó buộc một sợi dây màu đỏ trên đầu, cơ bắp trên hai cánh tay chằng chịt, tỏa ra ánh sáng như kim loại, đôi mắt hắn sâu thẳm, chỉ có đôi đồng tử màu bạc trông rất kỳ quái.
Người đàn ông đồng tử màu bạc nhàn nhã đi về phía Ngô Bình, lúc hắn đi đến trước mặt Ngô Bình thì nở nụ cười, nói từng câu từng chữ: “Cậu muốn chết thế nào?”
Ngô Bình cười ẩn ý nói: “Anh thì sao?”
Người đàn ông mắt bạc nhìn chằm chằm vào hầu kết của Ngô Bình, đột nhiên đấm về phía cậu. Hắn ra tay nhanh đến mức hầu hết các cao thủ đều không thể nhìn rõ động tác của hắn, tiếc là người đứng đối diện hắn là Ngô Bình, nắm đấm của hắn vừa dịch chuyển được vài milimet, nắm đấm của Ngô Bình đã chạm vào hầu kết của hắn.
“Rắc!"
Cổ người đàn ông mắt bạc nghiêng sang một bên, miệng liên tục sùi bọt mép, cơ thể run rẩy nhưng có vẻ là không thể cứu được.
Bạch Lang khá bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, ngược lại đưa mắt nhìn một thuộc hạ khác cầm dao rựa khác. Con dao của thuộc hạ này cực kỳ nhanh, có thể chém đứt đạn, con dao trong tay cũng được làm bằng kim loại đặc biệt, thậm chí có thể chém đứt xe tăng và xe thiết giáp. Lần trước đánh nhau với quân đội, gã từng chém đứt nòng súng, giống như một mãnh thú chiến tranh.
Ánh mắt thuộc hạ cầm dao lộ ra vẻ thận trọng, lúc nãy gã không nhìn rõ Ngô Bình ra tay như thế nào, chứng tỏ thực lực của đối phương vẫn cao hơn gã. Thế nhưng gã không hề sợ vì cơ thể gã đã từng được Thánh Quang rửa tội, đao súng bất khả xâm phạm, ngay cả súng cũng không sợ thì sao mình có thể sợ một người được?
Con dao dịch chuyển chém về phía cổ Ngô Bình, giống như lúc trước gã chém vào chiếc xe tăng đó.
Con dao không gì có thể phá hủy được thế mà lại bị Ngô Bình giữ chặt, sau đó cậu bẻ nhẹ một cái, con dao bị gấy làm đôi.
Người cầm dao biến sắc, vô thức lùi lại. Nhưng đã muộn rồi, con dao gấy trong tay Ngô Bình bay ra, dâm xuyên qua ngực gã. Cơ thể gã không sợ đạn, nhưng cũng không ngăn được con dao Ngô Bình ném ra, gã liếc nhìn Ngô Bình một cái rồi từ từ quỳ xuống đất.
Đòn tấn công của Ngô Bình không đánh trúng vào chỗ hiểm của gã, chỉ đâm xuyên qua phần phổi.
“Anh tên gì?”, Ngô Bình nhìn người này rồi bỗng hỏi. Cậu có thể thấy thể chất của người này đã được một sức mạnh bí ẩn nào đó hỗ trợ nên cậu cảm thấy rất hứng thú.
Người đàn ông thấp giọng nói: “Tôi tên Hồng”.
Ngô Bình: “Sau này đi theo tôi đi, tôi có thể giải quyết khó khăn của anh”.
Hồng ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu biết?”
“Không phân biệt được ảo giác và hiện thực, thường nửa đêm tỉnh dậy đi giết người, tôi nói đúng chứ?”, Ngô Bình hỏi.
Hồng sửng sốt, gật đầu: “Đúng vậy, có lần tôi còn suýt giết chết chính gia đình mình. Người bạn thân nhất của tôi cũng chết dưới lưỡi dao của
Ngô Bình nói: “Chuyện của anh để sau hằng nói”.
Nói rồi Ngô Bình nhìn Bạch Lang nói: “Đây là cách Bạch Lang anh tiếp đón khách đấy à?”
Bạch Lang cau mày, cả đời này hắn đã trải qua vô số biến cố đẫm máu, từng gặp rất nhiều cao thủ và người có năng lực, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp người mà hắn không thể nhìn thấu như Ngô Bình.
“Cậu là ai hả?”, Bạch Lang hỏi, hắn vẫn ngồi nguyên tại đó.
Ngô Bình khẽ cười: “Tôi là chủ nhân của anh”.
Bạch Lang tức giận, nhưng ngay sau đó hắn rơi vào ảo giác. Ý chí của hắn rất kiên định, bị Ngô Bình trấn áp trong Huyền Thiên Mông hơn bảy trăm năm nhưng hắn vân không khuất phục. Thế là Ngô Bình tiếp tục áp chế hắn, đợi đến một ngàn ba trăm năm, ý chí của Bạch Lang cuối cùng cũng sụp đổ. Trong ảo ảnh, hắn quỳ xuống trước mặt Ngô Bình, khóc lóc thảm thiết.
'Thoáng chốc ảo ảnh biến mất, mặt Bạch Lang đây nước mắt. Hắn lại nhìn Ngô Bình, sau đó quỳ xuống đất rồi bò đến trước mặt Ngô Bình, hôn lên chân cậu.
“Chủ nhân vĩ đại của tôi, tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu, cho dù trời đất có bị hủy diệt, tôi cũng muốn làm nô lệ trung thành của người”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đàn ông tay không đó buộc một sợi dây màu đỏ trên đầu, cơ bắp trên hai cánh tay chằng chịt, tỏa ra ánh sáng như kim loại, đôi mắt hắn sâu thẳm, chỉ có đôi đồng tử màu bạc trông rất kỳ quái.Người đàn ông đồng tử màu bạc nhàn nhã đi về phía Ngô Bình, lúc hắn đi đến trước mặt Ngô Bình thì nở nụ cười, nói từng câu từng chữ: “Cậu muốn chết thế nào?”Ngô Bình cười ẩn ý nói: “Anh thì sao?”Người đàn ông mắt bạc nhìn chằm chằm vào hầu kết của Ngô Bình, đột nhiên đấm về phía cậu. Hắn ra tay nhanh đến mức hầu hết các cao thủ đều không thể nhìn rõ động tác của hắn, tiếc là người đứng đối diện hắn là Ngô Bình, nắm đấm của hắn vừa dịch chuyển được vài milimet, nắm đấm của Ngô Bình đã chạm vào hầu kết của hắn.“Rắc!"Cổ người đàn ông mắt bạc nghiêng sang một bên, miệng liên tục sùi bọt mép, cơ thể run rẩy nhưng có vẻ là không thể cứu được.Bạch Lang khá bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, ngược lại đưa mắt nhìn một thuộc hạ khác cầm dao rựa khác. Con dao của thuộc hạ này cực kỳ nhanh, có thể chém đứt đạn, con dao trong tay cũng được làm bằng kim loại đặc biệt, thậm chí có thể chém đứt xe tăng và xe thiết giáp. Lần trước đánh nhau với quân đội, gã từng chém đứt nòng súng, giống như một mãnh thú chiến tranh. Ánh mắt thuộc hạ cầm dao lộ ra vẻ thận trọng, lúc nãy gã không nhìn rõ Ngô Bình ra tay như thế nào, chứng tỏ thực lực của đối phương vẫn cao hơn gã. Thế nhưng gã không hề sợ vì cơ thể gã đã từng được Thánh Quang rửa tội, đao súng bất khả xâm phạm, ngay cả súng cũng không sợ thì sao mình có thể sợ một người được?Con dao dịch chuyển chém về phía cổ Ngô Bình, giống như lúc trước gã chém vào chiếc xe tăng đó.Con dao không gì có thể phá hủy được thế mà lại bị Ngô Bình giữ chặt, sau đó cậu bẻ nhẹ một cái, con dao bị gấy làm đôi.Người cầm dao biến sắc, vô thức lùi lại. Nhưng đã muộn rồi, con dao gấy trong tay Ngô Bình bay ra, dâm xuyên qua ngực gã. Cơ thể gã không sợ đạn, nhưng cũng không ngăn được con dao Ngô Bình ném ra, gã liếc nhìn Ngô Bình một cái rồi từ từ quỳ xuống đất.Đòn tấn công của Ngô Bình không đánh trúng vào chỗ hiểm của gã, chỉ đâm xuyên qua phần phổi.“Anh tên gì?”, Ngô Bình nhìn người này rồi bỗng hỏi. Cậu có thể thấy thể chất của người này đã được một sức mạnh bí ẩn nào đó hỗ trợ nên cậu cảm thấy rất hứng thú.Người đàn ông thấp giọng nói: “Tôi tên Hồng”.Ngô Bình: “Sau này đi theo tôi đi, tôi có thể giải quyết khó khăn của anh”. Hồng ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu biết?”“Không phân biệt được ảo giác và hiện thực, thường nửa đêm tỉnh dậy đi giết người, tôi nói đúng chứ?”, Ngô Bình hỏi.Hồng sửng sốt, gật đầu: “Đúng vậy, có lần tôi còn suýt giết chết chính gia đình mình. Người bạn thân nhất của tôi cũng chết dưới lưỡi dao củaNgô Bình nói: “Chuyện của anh để sau hằng nói”.Nói rồi Ngô Bình nhìn Bạch Lang nói: “Đây là cách Bạch Lang anh tiếp đón khách đấy à?”Bạch Lang cau mày, cả đời này hắn đã trải qua vô số biến cố đẫm máu, từng gặp rất nhiều cao thủ và người có năng lực, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp người mà hắn không thể nhìn thấu như Ngô Bình.“Cậu là ai hả?”, Bạch Lang hỏi, hắn vẫn ngồi nguyên tại đó.Ngô Bình khẽ cười: “Tôi là chủ nhân của anh”.Bạch Lang tức giận, nhưng ngay sau đó hắn rơi vào ảo giác. Ý chí của hắn rất kiên định, bị Ngô Bình trấn áp trong Huyền Thiên Mông hơn bảy trăm năm nhưng hắn vân không khuất phục. Thế là Ngô Bình tiếp tục áp chế hắn, đợi đến một ngàn ba trăm năm, ý chí của Bạch Lang cuối cùng cũng sụp đổ. Trong ảo ảnh, hắn quỳ xuống trước mặt Ngô Bình, khóc lóc thảm thiết. 'Thoáng chốc ảo ảnh biến mất, mặt Bạch Lang đây nước mắt. Hắn lại nhìn Ngô Bình, sau đó quỳ xuống đất rồi bò đến trước mặt Ngô Bình, hôn lên chân cậu.“Chủ nhân vĩ đại của tôi, tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu, cho dù trời đất có bị hủy diệt, tôi cũng muốn làm nô lệ trung thành của người”.