Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6225: Tôi muốn xem thứ đó
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Mộng San và chủ nhiệm mập nhìn nhau rồi nói:“Được, năm thứ nhất trả mười triệu, hai năm sau trả thêm mười triệu nữa”.Ngô Bình: “Cảm ơn phó viện trưởng”.Mộng San: “Ngô Bình, chuyện này học viện khiến cậu phải thiệt thòi nhưng cậu yên tâm, học viện còn có những nguồn lực khác, chỉ cần cậu biểu hiện tốt thì học viện sẽ không bạc đãi cậu”.Ngô Bình không nói gì, cậu không có hứng thú với bánh họa.Mộng San tiếp tục nói: “Tôi biết cậu là trưởng lão của Thái Hoàng giáo, cậu gia nhập học viện hoàng gia là vinh hạnh của học viện chúng tôi. Thiết nghĩ trong lòng cậu cũng không đánh giá cao học viện hoàng gia, cậu đến đây cũng vì muốn vào cấm địa Thượng Cổ thôi, tôi nói đúng không?”Đúng là Ngô Bình nghĩ như thế, nhưng cậu lại ngại thừa nhận, dù sao thì cũng phải nghĩ đến cảm nhận của phó viện trưởng.Cậu chưa kịp trả lời thì Mộng San đã nói: “Cậu nghĩ vậy là chuyện rất bình thường, dù gì thì học viện hoàng gia chỉ là nơi tu hành ở trần thế. Nhưng nếu cậu nghĩ như vậy thì đã sai lầm rồi, sở dĩ thế tục là trung tâm của vạn giới là do rất nhiều nguyên nhân, tôi chỉ nói một trong số đó, không biết cậu có từng nghe nói đến cấm ky chưa?”Ngô Bình giật mình, nói: “Tôi biết hình như trong cấm địa Thượng Gổ có cấm ky”.Mộng San gật đầu: “Đấy chỉ là một mặt, thật ra cấm địa Thượng Cổ đến từ một thế giới rộng lớn khác, chúng tôi gọi là đại lục Thánh Cổ. Đại lục Thánh Cổ vô cùng vĩ đại, bao la, mười tiên giới lớn mà cậu biết đều không là gì đối với nó, mà thế tục lại là vùng đất nối liền giữa đại lục Thánh Gổ và tiên giới”.Ngô Bình bình thản: “Nếu đã có đại lục Thánh Cổ tồn tại, vậy sao những người ở đây lại không hề hay biết?”Mộng San thản nhiên đáp: “Không phải không biết mà là những ký ức và tư liệu về đại lục Thánh Cổ đều không thể nào truyền lại, chẳng hạn, tôi và cậu biết hết những chuyện này nhưng ngàn năm sau, chúng ta vẫn sẽ lãng quên, đời sau của chúng ta càng không thể nào biết được chuyện này”.Ngô Bình chau mày: “Tại sao?”“Thế tục là thế giới được đại lục Thánh Cổ sinh ra, nó và đại lục Thánh Cổ như hai đứa con sinh đôi của vũ trụ. Một số nhân vật thông minh tuyệt đỉnh của đại lục. Thánh Cổ phá tan rào cản không gian, vào trong thế tục và cải tiến pháp môn tu hành, thành lập nên tiên đạo”.Đến cả Phương Lập cũng chưa từng nhắc đến giả thiết này. Ngô Bình bất giác giật mình, vị phó viện trưởng này thật không đơn giản.Mộng San nhìn Ngô Bình, cười như không cười rồi liếc nhìn chủ nhiệm mập. Chủ nhiệm mập đứng dậy, nói: “Hai người nói chuyện đi, tôi đi làm việc đâ ng ta nói xong thì ra khỏi phòng khách và đóng cửa lại.Mộng San đứng dậy, nói: “Cùng tôi vào phòng làm việc”.Ngô Bình đứng dậy, cùng Mộng San bước vào một cánh cửa khác, đằng sau cánh cửa là văn phòng làm việc, trên bức tường đối diện có treo hình của một người, người đàn ông trong hình nho nhã, hiền lành, đầu cột khăn, tay cầm một quyển sách cổ, đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía xa.Sau khi vào trong, Mộng San đích thân đóng cửa lại, và khóa trái cửa. Sau đó, bà ta đi đến bên cạnh bàn sách, nghiêm nghị hỏi: “Ngô Bình, lát nữa tôi sẽ cho cậu xem thứ này, sau khi xem xong, cậu sẽ trở thành đệ tử nòng cốt của học viện, gắn bó suốt đời với học viện hoàng gia. Nếu cậu không đồng ý thì bây giờ có thể rời khỏi, tiếp tục làm một học viên bình thường, đến khi tốt nghiệp”.Ngô Bình chớp mắt, hỏi bà ta: “Thứ phó viện trưởng muốn cho tôi xem có giúp ích được cho tôi không?”Mộng San nghiêm túc gật đầu: “Rất có ích, chắc. chắn cậu sẽ không hối hận”.Ngô Bình tiếp tục hỏi: “Có thể giải thích hàm ý của “bị trói chặt” là thế nào không?”
Mộng San và chủ nhiệm mập nhìn nhau rồi nói:
“Được, năm thứ nhất trả mười triệu, hai năm sau trả thêm mười triệu nữa”.
Ngô Bình: “Cảm ơn phó viện trưởng”.
Mộng San: “Ngô Bình, chuyện này học viện khiến cậu phải thiệt thòi nhưng cậu yên tâm, học viện còn có những nguồn lực khác, chỉ cần cậu biểu hiện tốt thì học viện sẽ không bạc đãi cậu”.
Ngô Bình không nói gì, cậu không có hứng thú với bánh họa.
Mộng San tiếp tục nói: “Tôi biết cậu là trưởng lão của Thái Hoàng giáo, cậu gia nhập học viện hoàng gia là vinh hạnh của học viện chúng tôi. Thiết nghĩ trong lòng cậu cũng không đánh giá cao học viện hoàng gia, cậu đến đây cũng vì muốn vào cấm địa Thượng Cổ thôi, tôi nói đúng không?”
Đúng là Ngô Bình nghĩ như thế, nhưng cậu lại ngại thừa nhận, dù sao thì cũng phải nghĩ đến cảm nhận của phó viện trưởng.
Cậu chưa kịp trả lời thì Mộng San đã nói: “Cậu nghĩ vậy là chuyện rất bình thường, dù gì thì học viện hoàng gia chỉ là nơi tu hành ở trần thế. Nhưng nếu cậu nghĩ như vậy thì đã sai lầm rồi, sở dĩ thế tục là trung tâm của vạn giới là do rất nhiều nguyên nhân, tôi chỉ nói một trong số đó, không biết cậu có từng nghe nói đến cấm ky chưa?”
Ngô Bình giật mình, nói: “Tôi biết hình như trong cấm địa Thượng Gổ có cấm ky”.
Mộng San gật đầu: “Đấy chỉ là một mặt, thật ra cấm địa Thượng Cổ đến từ một thế giới rộng lớn khác, chúng tôi gọi là đại lục Thánh Cổ. Đại lục Thánh Cổ vô cùng vĩ đại, bao la, mười tiên giới lớn mà cậu biết đều không là gì đối với nó, mà thế tục lại là vùng đất nối liền giữa đại lục Thánh Gổ và tiên giới”.
Ngô Bình bình thản: “Nếu đã có đại lục Thánh Cổ tồn tại, vậy sao những người ở đây lại không hề hay biết?”
Mộng San thản nhiên đáp: “Không phải không biết mà là những ký ức và tư liệu về đại lục Thánh Cổ đều không thể nào truyền lại, chẳng hạn, tôi và cậu biết hết những chuyện này nhưng ngàn năm sau, chúng ta vẫn sẽ lãng quên, đời sau của chúng ta càng không thể nào biết được chuyện này”.
Ngô Bình chau mày: “Tại sao?”
“Thế tục là thế giới được đại lục Thánh Cổ sinh ra, nó và đại lục Thánh Cổ như hai đứa con sinh đôi của vũ trụ. Một số nhân vật thông minh tuyệt đỉnh của đại lục. Thánh Cổ phá tan rào cản không gian, vào trong thế tục và cải tiến pháp môn tu hành, thành lập nên tiên đạo”.
Đến cả Phương Lập cũng chưa từng nhắc đến giả thiết này. Ngô Bình bất giác giật mình, vị phó viện trưởng này thật không đơn giản.
Mộng San nhìn Ngô Bình, cười như không cười rồi liếc nhìn chủ nhiệm mập.
Chủ nhiệm mập đứng dậy, nói: “Hai người nói chuyện đi, tôi đi làm việc đâ ng ta nói xong thì ra khỏi phòng khách và đóng cửa lại.
Mộng San đứng dậy, nói: “Cùng tôi vào phòng làm việc”.
Ngô Bình đứng dậy, cùng Mộng San bước vào một cánh cửa khác, đằng sau cánh cửa là văn phòng làm việc, trên bức tường đối diện có treo hình của một người, người đàn ông trong hình nho nhã, hiền lành, đầu cột khăn, tay cầm một quyển sách cổ, đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía xa.
Sau khi vào trong, Mộng San đích thân đóng cửa lại, và khóa trái cửa. Sau đó, bà ta đi đến bên cạnh bàn sách, nghiêm nghị hỏi: “Ngô Bình, lát nữa tôi sẽ cho cậu xem thứ này, sau khi xem xong, cậu sẽ trở thành đệ tử nòng cốt của học viện, gắn bó suốt đời với học viện hoàng gia. Nếu cậu không đồng ý thì bây giờ có thể rời khỏi, tiếp tục làm một học viên bình thường, đến khi tốt nghiệp”.
Ngô Bình chớp mắt, hỏi bà ta: “Thứ phó viện trưởng muốn cho tôi xem có giúp ích được cho tôi không?”
Mộng San nghiêm túc gật đầu: “Rất có ích, chắc. chắn cậu sẽ không hối hận”.
Ngô Bình tiếp tục hỏi: “Có thể giải thích hàm ý của “bị trói chặt” là thế nào không?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Mộng San và chủ nhiệm mập nhìn nhau rồi nói:“Được, năm thứ nhất trả mười triệu, hai năm sau trả thêm mười triệu nữa”.Ngô Bình: “Cảm ơn phó viện trưởng”.Mộng San: “Ngô Bình, chuyện này học viện khiến cậu phải thiệt thòi nhưng cậu yên tâm, học viện còn có những nguồn lực khác, chỉ cần cậu biểu hiện tốt thì học viện sẽ không bạc đãi cậu”.Ngô Bình không nói gì, cậu không có hứng thú với bánh họa.Mộng San tiếp tục nói: “Tôi biết cậu là trưởng lão của Thái Hoàng giáo, cậu gia nhập học viện hoàng gia là vinh hạnh của học viện chúng tôi. Thiết nghĩ trong lòng cậu cũng không đánh giá cao học viện hoàng gia, cậu đến đây cũng vì muốn vào cấm địa Thượng Cổ thôi, tôi nói đúng không?”Đúng là Ngô Bình nghĩ như thế, nhưng cậu lại ngại thừa nhận, dù sao thì cũng phải nghĩ đến cảm nhận của phó viện trưởng.Cậu chưa kịp trả lời thì Mộng San đã nói: “Cậu nghĩ vậy là chuyện rất bình thường, dù gì thì học viện hoàng gia chỉ là nơi tu hành ở trần thế. Nhưng nếu cậu nghĩ như vậy thì đã sai lầm rồi, sở dĩ thế tục là trung tâm của vạn giới là do rất nhiều nguyên nhân, tôi chỉ nói một trong số đó, không biết cậu có từng nghe nói đến cấm ky chưa?”Ngô Bình giật mình, nói: “Tôi biết hình như trong cấm địa Thượng Gổ có cấm ky”.Mộng San gật đầu: “Đấy chỉ là một mặt, thật ra cấm địa Thượng Cổ đến từ một thế giới rộng lớn khác, chúng tôi gọi là đại lục Thánh Cổ. Đại lục Thánh Cổ vô cùng vĩ đại, bao la, mười tiên giới lớn mà cậu biết đều không là gì đối với nó, mà thế tục lại là vùng đất nối liền giữa đại lục Thánh Gổ và tiên giới”.Ngô Bình bình thản: “Nếu đã có đại lục Thánh Cổ tồn tại, vậy sao những người ở đây lại không hề hay biết?”Mộng San thản nhiên đáp: “Không phải không biết mà là những ký ức và tư liệu về đại lục Thánh Cổ đều không thể nào truyền lại, chẳng hạn, tôi và cậu biết hết những chuyện này nhưng ngàn năm sau, chúng ta vẫn sẽ lãng quên, đời sau của chúng ta càng không thể nào biết được chuyện này”.Ngô Bình chau mày: “Tại sao?”“Thế tục là thế giới được đại lục Thánh Cổ sinh ra, nó và đại lục Thánh Cổ như hai đứa con sinh đôi của vũ trụ. Một số nhân vật thông minh tuyệt đỉnh của đại lục. Thánh Cổ phá tan rào cản không gian, vào trong thế tục và cải tiến pháp môn tu hành, thành lập nên tiên đạo”.Đến cả Phương Lập cũng chưa từng nhắc đến giả thiết này. Ngô Bình bất giác giật mình, vị phó viện trưởng này thật không đơn giản.Mộng San nhìn Ngô Bình, cười như không cười rồi liếc nhìn chủ nhiệm mập. Chủ nhiệm mập đứng dậy, nói: “Hai người nói chuyện đi, tôi đi làm việc đâ ng ta nói xong thì ra khỏi phòng khách và đóng cửa lại.Mộng San đứng dậy, nói: “Cùng tôi vào phòng làm việc”.Ngô Bình đứng dậy, cùng Mộng San bước vào một cánh cửa khác, đằng sau cánh cửa là văn phòng làm việc, trên bức tường đối diện có treo hình của một người, người đàn ông trong hình nho nhã, hiền lành, đầu cột khăn, tay cầm một quyển sách cổ, đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía xa.Sau khi vào trong, Mộng San đích thân đóng cửa lại, và khóa trái cửa. Sau đó, bà ta đi đến bên cạnh bàn sách, nghiêm nghị hỏi: “Ngô Bình, lát nữa tôi sẽ cho cậu xem thứ này, sau khi xem xong, cậu sẽ trở thành đệ tử nòng cốt của học viện, gắn bó suốt đời với học viện hoàng gia. Nếu cậu không đồng ý thì bây giờ có thể rời khỏi, tiếp tục làm một học viên bình thường, đến khi tốt nghiệp”.Ngô Bình chớp mắt, hỏi bà ta: “Thứ phó viện trưởng muốn cho tôi xem có giúp ích được cho tôi không?”Mộng San nghiêm túc gật đầu: “Rất có ích, chắc. chắn cậu sẽ không hối hận”.Ngô Bình tiếp tục hỏi: “Có thể giải thích hàm ý của “bị trói chặt” là thế nào không?”