Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6229: Vậy tôi nhận hết nhé

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu không nói nguyên nhân sinh bệnh mà thi triển bí lực trường sinh ngay.Bí lực truyền vào người đối phương, đánh thức hệ miễn dịch toàn thân, tế bào ác tính nhanh chóng bị giết chết. Nửa tiếng sau, Ngô Bình lại đích thân sắc một chén thuốc để cô ấy uống và bảo cô ấy nằm yên trên giường nghỉ ngơi.Mộc Băng Thiền chờ đóng cửa lại mới dám hỏi: “Anh Ngô Bình, mẹ tôi không sao chứ?”Ngô Bình cười, nói: "Không sao, bệnh vặt thôi, đã khỏi rồi”.Mộc Băng Thiền thở phào: “Vậy thì tốt”.Ngô Bình: “Băng Thiền, chiều nay chúng ta đi mua ít quần áo cho cô chú đi, mua thêm ít đồ dùng cá nhân nữa. Dù gì thì đồ đạc ở đây cũng thiếu thốn”.Mộc Băng Thiền vội nói: “Anh Ngô Bình, tự tôi mua được rồi, anh bận vậy, đừng để chậm trễ việc của mình”.Ngô Bình cười, nói: “Bây giờ tôi không bận gì, chúng †a mua đồ xong thì vừa kịp về khách sạn mừng sinh nhật cô.Mộc Băng Thiền vô cùng cảm động, hai mắt đỏ hoe, từ nhỏ đến lớn, ngoài bố mẹ ra thì chưa từng có ai đối xử tốt với cô ấy như thế, cô ấy không biết nên nói gì.Ngô Bình nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô ấy rồi   cười, nói: “Đồ ngốc, sao lại khóc? Đi thôi, chúng ta đến khu thương mại”.Sau đó, Ngô Bình dắt Mộc Băng Thiền đến khu thương mại, mua cho cô ấy mấy bộ đồ, một ít trang sứcvà mỹ phẩm, còn mua cho bố mẹ cô ấy mỗi người hai bộ quần áo.Lúc quay về, đồ chất đầy cả xe.Họ chuyển đồ xuống hết thì chuẩn bị sơ, đến sáu giờ thì đến khách sạn.Tối đó, rất nhiều bạn bè của Mộc Băng Thiền đều 1 đến dự, còn có mấy giảng viên và phụ đạo viên sống gần đó, cùng cô ấy mừng sinh nhật.Buổi tiệc sinh nhật này khiến Mộc Băng Thiền vô. cùng cảm động, sau khi tiễn mọi người ra về hết, cô ấy đã âm thầm lau nước mắt.Ngô Bình đưa cả nhà họ về chung cư, Mộc Băng Thiền lấy từ trong xe ra một xấp giấy, đưa cho Ngô Bình  bằng hai tay rồi cười, nói: “Anh Ngô Bình, mấy thứ lần trước anh bảo tôi vẽ, tôi biết chúng rất quan trọng với anh, vì vậy mấy hôm nay có thời gian, tôi đã vẽ lại chúng, hi vọng sẽ có ích cho anh”.Ngô Bình nhận lấy xem, bên trên không chỉ có Nhân Bí Đồ mà còn có pháp môn tu luyện tương ứng. Không chỉ có vậy, một số bí lực còn được giới thiệu cực kỳ rõ ràng. Đặc biệt là giới thiệu về các cảnh giới bí pháp, bí thiên, cực kỳ chỉ tiết, tất cả đều được giải thích rất cặn kẽ, chúng sẽ là tư liệu tham khảo cho Ngô Bình khi tu luyện công pháp của Thánh Cổ đại lục.Ngô Bình xem mấy trăm trang chữ và tranh liền mạch thì cảm động, nói: “Viết nhiều thế này nhất định là rất vất vả”.“Không vất vả, dù sao thì giờ cũng không có việc gì”. Mộc Băng Thiền cười, đáp.Ngô Bình gật đầu: “Vậy tôi nhận hết nhé”.Tối đó, cậu quay về khách sạn, bắt đầu tu luyện 'Trảm Đạo Thập Tam Kiếm. Thập Tam Kiếm này càng luyện càng khó, một khi luyện thành thì không chỉ có thể dùng để đối phó kẻ địch mà sau này, khi Ngô Bình mở đại đạo thì nó cũng sẽ có giá trị lớn.Ngô Bình đã mất hơn một tiếng đồng hồ nghiền ngẫm mới ngộ ra được kiếm đầu tiên của Trảm Đạo. Thập Tam Kiếm. Cậu đứng giữa đám đông, vung Thất Tỉnh Long Uyên lên, bảy bí huyệt lớn xung quanh cơ thể cùng lúc kêu lên, bí lực của Thất Tinh Trảm Đạo tuôn ra, nối liền trời đất, khiến bảy loại sát lực giữa trời đất đều quy tụ lại, ngưng tụ thành một thanh kiếm trảm đạo màu xanh khổng lồ phía sau lưng Ngô Bình. Xung quanh thanh kiếm khổng lồ có tia lửa điện lúc ẩn lúc hiện, sấm chớp đùng đùng, không gian méo mó, uy áp lan rộng bốn phương tám hướng.Thanh kiếm khổng lồ được Ngô Bình chém ra, những tia pháp tắc trong không trung bị chém đứt, phát ra âm thanh mà tai người không sao nghe được nhưng lại khiến thần hồn khiếp sợ.

Cậu không nói nguyên nhân sinh bệnh mà thi triển bí lực trường sinh ngay.

Bí lực truyền vào người đối phương, đánh thức hệ miễn dịch toàn thân, tế bào ác tính nhanh chóng bị giết chết. Nửa tiếng sau, Ngô Bình lại đích thân sắc một chén thuốc để cô ấy uống và bảo cô ấy nằm yên trên giường nghỉ ngơi.

Mộc Băng Thiền chờ đóng cửa lại mới dám hỏi: “Anh Ngô Bình, mẹ tôi không sao chứ?”

Ngô Bình cười, nói: "Không sao, bệnh vặt thôi, đã khỏi rồi”.

Mộc Băng Thiền thở phào: “Vậy thì tốt”.

Ngô Bình: “Băng Thiền, chiều nay chúng ta đi mua ít quần áo cho cô chú đi, mua thêm ít đồ dùng cá nhân nữa. Dù gì thì đồ đạc ở đây cũng thiếu thốn”.

Mộc Băng Thiền vội nói: “Anh Ngô Bình, tự tôi mua được rồi, anh bận vậy, đừng để chậm trễ việc của mình”.

Ngô Bình cười, nói: “Bây giờ tôi không bận gì, chúng †a mua đồ xong thì vừa kịp về khách sạn mừng sinh nhật cô.

Mộc Băng Thiền vô cùng cảm động, hai mắt đỏ hoe, từ nhỏ đến lớn, ngoài bố mẹ ra thì chưa từng có ai đối xử tốt với cô ấy như thế, cô ấy không biết nên nói gì.

Ngô Bình nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô ấy rồi   cười, nói: “Đồ ngốc, sao lại khóc? Đi thôi, chúng ta đến khu thương mại”.

Sau đó, Ngô Bình dắt Mộc Băng Thiền đến khu thương mại, mua cho cô ấy mấy bộ đồ, một ít trang sức

và mỹ phẩm, còn mua cho bố mẹ cô ấy mỗi người hai bộ quần áo.

Lúc quay về, đồ chất đầy cả xe.

Họ chuyển đồ xuống hết thì chuẩn bị sơ, đến sáu giờ thì đến khách sạn.

Tối đó, rất nhiều bạn bè của Mộc Băng Thiền đều 1 đến dự, còn có mấy giảng viên và phụ đạo viên sống gần đó, cùng cô ấy mừng sinh nhật.

Buổi tiệc sinh nhật này khiến Mộc Băng Thiền vô. cùng cảm động, sau khi tiễn mọi người ra về hết, cô ấy đã âm thầm lau nước mắt.

Ngô Bình đưa cả nhà họ về chung cư, Mộc Băng

 Thiền lấy từ trong xe ra một xấp giấy, đưa cho Ngô Bình  bằng hai tay rồi cười, nói: “Anh Ngô Bình, mấy thứ lần trước anh bảo tôi vẽ, tôi biết chúng rất quan trọng với anh, vì vậy mấy hôm nay có thời gian, tôi đã vẽ lại chúng, hi vọng sẽ có ích cho anh”.

Ngô Bình nhận lấy xem, bên trên không chỉ có Nhân Bí Đồ mà còn có pháp môn tu luyện tương ứng. Không chỉ có vậy, một số bí lực còn được giới thiệu cực kỳ rõ ràng. 

Đặc biệt là giới thiệu về các cảnh giới bí pháp, bí thiên, cực kỳ chỉ tiết, tất cả đều được giải thích rất cặn kẽ, chúng sẽ là tư liệu tham khảo cho Ngô Bình khi tu luyện công pháp của Thánh Cổ đại lục.

Ngô Bình xem mấy trăm trang chữ và tranh liền mạch thì cảm động, nói: “Viết nhiều thế này nhất định là rất vất vả”.

“Không vất vả, dù sao thì giờ cũng không có việc gì”. Mộc Băng Thiền cười, đáp.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy tôi nhận hết nhé”.

Tối đó, cậu quay về khách sạn, bắt đầu tu luyện 'Trảm Đạo Thập Tam Kiếm. Thập Tam Kiếm này càng luyện càng khó, một khi luyện thành thì không chỉ có thể dùng để đối phó kẻ địch mà sau này, khi Ngô Bình mở đại đạo thì nó cũng sẽ có giá trị lớn.

Ngô Bình đã mất hơn một tiếng đồng hồ nghiền ngẫm mới ngộ ra được kiếm đầu tiên của Trảm Đạo. Thập Tam Kiếm. Cậu đứng giữa đám đông, vung Thất Tỉnh Long Uyên lên, bảy bí huyệt lớn xung quanh cơ thể cùng lúc kêu lên, bí lực của Thất Tinh Trảm Đạo tuôn ra, nối liền trời đất, khiến bảy loại sát lực giữa trời đất đều quy tụ lại, ngưng tụ thành một thanh kiếm trảm đạo màu xanh khổng lồ phía sau lưng Ngô Bình. Xung quanh thanh kiếm khổng lồ có tia lửa điện lúc ẩn lúc hiện, sấm chớp đùng đùng, không gian méo mó, uy áp lan rộng bốn phương tám hướng.

Thanh kiếm khổng lồ được Ngô Bình chém ra, những tia pháp tắc trong không trung bị chém đứt, phát ra âm thanh mà tai người không sao nghe được nhưng lại khiến thần hồn khiếp sợ.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu không nói nguyên nhân sinh bệnh mà thi triển bí lực trường sinh ngay.Bí lực truyền vào người đối phương, đánh thức hệ miễn dịch toàn thân, tế bào ác tính nhanh chóng bị giết chết. Nửa tiếng sau, Ngô Bình lại đích thân sắc một chén thuốc để cô ấy uống và bảo cô ấy nằm yên trên giường nghỉ ngơi.Mộc Băng Thiền chờ đóng cửa lại mới dám hỏi: “Anh Ngô Bình, mẹ tôi không sao chứ?”Ngô Bình cười, nói: "Không sao, bệnh vặt thôi, đã khỏi rồi”.Mộc Băng Thiền thở phào: “Vậy thì tốt”.Ngô Bình: “Băng Thiền, chiều nay chúng ta đi mua ít quần áo cho cô chú đi, mua thêm ít đồ dùng cá nhân nữa. Dù gì thì đồ đạc ở đây cũng thiếu thốn”.Mộc Băng Thiền vội nói: “Anh Ngô Bình, tự tôi mua được rồi, anh bận vậy, đừng để chậm trễ việc của mình”.Ngô Bình cười, nói: “Bây giờ tôi không bận gì, chúng †a mua đồ xong thì vừa kịp về khách sạn mừng sinh nhật cô.Mộc Băng Thiền vô cùng cảm động, hai mắt đỏ hoe, từ nhỏ đến lớn, ngoài bố mẹ ra thì chưa từng có ai đối xử tốt với cô ấy như thế, cô ấy không biết nên nói gì.Ngô Bình nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô ấy rồi   cười, nói: “Đồ ngốc, sao lại khóc? Đi thôi, chúng ta đến khu thương mại”.Sau đó, Ngô Bình dắt Mộc Băng Thiền đến khu thương mại, mua cho cô ấy mấy bộ đồ, một ít trang sứcvà mỹ phẩm, còn mua cho bố mẹ cô ấy mỗi người hai bộ quần áo.Lúc quay về, đồ chất đầy cả xe.Họ chuyển đồ xuống hết thì chuẩn bị sơ, đến sáu giờ thì đến khách sạn.Tối đó, rất nhiều bạn bè của Mộc Băng Thiền đều 1 đến dự, còn có mấy giảng viên và phụ đạo viên sống gần đó, cùng cô ấy mừng sinh nhật.Buổi tiệc sinh nhật này khiến Mộc Băng Thiền vô. cùng cảm động, sau khi tiễn mọi người ra về hết, cô ấy đã âm thầm lau nước mắt.Ngô Bình đưa cả nhà họ về chung cư, Mộc Băng Thiền lấy từ trong xe ra một xấp giấy, đưa cho Ngô Bình  bằng hai tay rồi cười, nói: “Anh Ngô Bình, mấy thứ lần trước anh bảo tôi vẽ, tôi biết chúng rất quan trọng với anh, vì vậy mấy hôm nay có thời gian, tôi đã vẽ lại chúng, hi vọng sẽ có ích cho anh”.Ngô Bình nhận lấy xem, bên trên không chỉ có Nhân Bí Đồ mà còn có pháp môn tu luyện tương ứng. Không chỉ có vậy, một số bí lực còn được giới thiệu cực kỳ rõ ràng. Đặc biệt là giới thiệu về các cảnh giới bí pháp, bí thiên, cực kỳ chỉ tiết, tất cả đều được giải thích rất cặn kẽ, chúng sẽ là tư liệu tham khảo cho Ngô Bình khi tu luyện công pháp của Thánh Cổ đại lục.Ngô Bình xem mấy trăm trang chữ và tranh liền mạch thì cảm động, nói: “Viết nhiều thế này nhất định là rất vất vả”.“Không vất vả, dù sao thì giờ cũng không có việc gì”. Mộc Băng Thiền cười, đáp.Ngô Bình gật đầu: “Vậy tôi nhận hết nhé”.Tối đó, cậu quay về khách sạn, bắt đầu tu luyện 'Trảm Đạo Thập Tam Kiếm. Thập Tam Kiếm này càng luyện càng khó, một khi luyện thành thì không chỉ có thể dùng để đối phó kẻ địch mà sau này, khi Ngô Bình mở đại đạo thì nó cũng sẽ có giá trị lớn.Ngô Bình đã mất hơn một tiếng đồng hồ nghiền ngẫm mới ngộ ra được kiếm đầu tiên của Trảm Đạo. Thập Tam Kiếm. Cậu đứng giữa đám đông, vung Thất Tỉnh Long Uyên lên, bảy bí huyệt lớn xung quanh cơ thể cùng lúc kêu lên, bí lực của Thất Tinh Trảm Đạo tuôn ra, nối liền trời đất, khiến bảy loại sát lực giữa trời đất đều quy tụ lại, ngưng tụ thành một thanh kiếm trảm đạo màu xanh khổng lồ phía sau lưng Ngô Bình. Xung quanh thanh kiếm khổng lồ có tia lửa điện lúc ẩn lúc hiện, sấm chớp đùng đùng, không gian méo mó, uy áp lan rộng bốn phương tám hướng.Thanh kiếm khổng lồ được Ngô Bình chém ra, những tia pháp tắc trong không trung bị chém đứt, phát ra âm thanh mà tai người không sao nghe được nhưng lại khiến thần hồn khiếp sợ.

Chương 6229: Vậy tôi nhận hết nhé