Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6233: Làm vậy có được không

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình nhìn ra thì thấy một người đàn ông và một người phụ nữ xuất hiện ở cách đó không xa, họ bay lượn trên không rồi đáp xuống cách đó mười bước.Diệp Ngưng Băng nhìn thấy hai người đó thì ánh mắt trở nên tràn đầy thù hận, cô ta hạ giọng nói: “Chuyện này không liên quan đến cậu ấy, để cậu ấy đi, tôi sẽ để các người tùy ý xử lý”.Người phụ nữ lạnh lùng hứ một tiếng: “Đi? Dám nhúng tay vào chuyện của nhà họ Hà thì cậu ta đã là người chết, cả hai người không ai chạy thoát được đâu”.Ngô Bình đứng dậy, nói: “Tục ngữ nói người chết thì hết nợ, cô ấy đã chết một lần rồi, các người cần gì phải truy cứu chuyện này đến cùng?”Người phụ nữ mập nói với ánh mắt lạnh lùng: “Giết cô ta chẳng khác gì giãm chết một con côn trùng. Lúc. cậu giẫm chết côn trùng, cậu có nói đạo lý với nó không?”Ngô Bình im lặng, nếu đối phương đã như vậy thì không còn gì để nói nữa, cậu trở bàn tay, nắm kiếm Thất Tinh Long Uyên.Người đàn ông kia nói với ánh mắt kinh thường: “Bí cảnh cỏn con mà cũng dám dùng kiếm trước mặt thần thông, vậy thì sẽ tiễn cậu lên đường trước”.Anh ta nói xong thì nhìn chằm chằm, một luồng huyết quang bay vút ra từ trong ống tay áo của anh ta, biến thành một con rắn dài màu đỏ máu, phóng về cản  Ngô Bình.Sau lưng Ngô Bình xuất hiện một thanh kiếm khổng lồ màu đen, khi kiếm Thất Tỉnh Long Uyên trong tay cậu chém xuống thì thanh kiếm khổng hồ cũng chém xuống.Con rắn màu máu liền bị giữ chặt, nó run lên cầm cập, không thể nào cử động. Trong người con rắn dài đó có sức mạnh thần hồn của người đàn ông, còn thanh kiếm khổng lồ màu đen của Ngô Bình thì lại có khả năng gây sát thương thần hồn.Đầu óc người đàn ông trống rỗng, anh ta không kịp phản ứng.“Âm.Thanh kiếm khổng lồ chém xuống, cơ thể người đàn ông run lên, anh ta đứng ngây ra tại chỗ. Đòn đó khiến thần anh của anh ta bị trọng thương, rơi vào trạng thái tê liệt.Lúc này, Ngô Bình lập tức tiến lại gần, quét ngang kiếm Thất Kinh Long Uyên.Máu văng ra, một cái đầu lớn bay lên. Cùng lúc đó, sức mạnh cấm kị làm thối rữa trên kiếm cũng phát huy tác dụng, cơ thể người đàn ông lập tức bị thối rữa, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.Người phụ nữ mập kinh ngạc, quay đầu định bỏ chạy. Rõ ràng cô ta có tu vi cảnh giới thần thông nhưng thực lực mà Ngô Bình thể hiện lại khiến cô ta khiếp sợ. Ngô Bình đổi sang dùng đao xương Thiên Tai, khí tức xung quanh bị nó ảnh hưởng, động tác của người phụ nữ bỗng trở nên chậm chạp, dường như đang giảm tốc độ.Cậu bước tới, giơ đao lên chém người phụ nữ mập. thành hai khúc, thân hồn và tỉnh khí của cô ta đều bị đao. xương Thiên Tai hấp thụ hết, thần hồn của cô ta cũng chẳng có cơ hội bỏ trốn.Diệp Ngưng Băng thấy Ngô Bình giết địch chỉ với một chiêu thì ngơ ngác, cô ta biết Ngô Bình rất mạnhnhưng không ngờ lại mạnh đến như thế.Ngô Bình giết chết hai người đó thì lấy hết đồ họ để lại và đưa cho Diệp Ngưng Băng một thứ trong số đó.Diệp Ngưng Băng cũng không khách sáo, nói: “Ngô Bình, cảm ơn nhé”.Ngô Bình: “Vết thương của cô sao rồi?”Diệp Ngưng Băng: “Đã không còn gì đáng ngại nữa”.“Về khách sạn tôi ở dưỡng thương trước đã”.Diệp Ngưng Băng lắc đầu, nói: “Chỉ có tôi và cậu biết chuyện hôm nay, nhất định đối phương sẽ còn tiếp tục truy sát, tôi định đi tránh một thời gian”.Ngô Bình biết cô ta lo lắng sẽ liên lụy đến mình nên hỏi: “Cô định đi đâu?” Diệp Ngưng Băng hơi mơ hồ, nói: “Đi bước nào hay bước nấy thôi”.Ngô Bình nói: “Cô là ử của học viện hoàng gia, nên thông báo chuyện này với phó viện trưởng để xem cô ấy nói thế nào”.Diệp Ngưng Băng cười mếu, nói: “Sao phó viện trưởng có thể vì một người mà đắc tội với hoàng kim thế gia nhất đẳng chứ? Bỏ đi, tôi tự nghĩ cách vẫn hơn”.Ngô Bình suy nghĩ, nói: “Thế này nhé, cô cùng tôi đến Thái Hoàng giáo một chuyến, t trưởng lão của kiếm các, xem thử có thể để cô gia nhập kiếm các, trở thành đệ tử của kiếm các hay không. Dù kẻ thù của cô có mạnh thế nào thì cũng không dám động đến người của Thái Hoàng giáo”.Diệp Ngưng Băng vô cùng bất ngờ: “Làm vậy có được không?”

Ngô Bình nhìn ra thì thấy một người đàn ông và một người phụ nữ xuất hiện ở cách đó không xa, họ bay lượn trên không rồi đáp xuống cách đó mười bước.

Diệp Ngưng Băng nhìn thấy hai người đó thì ánh mắt trở nên tràn đầy thù hận, cô ta hạ giọng nói: “Chuyện này không liên quan đến cậu ấy, để cậu ấy đi, tôi sẽ để các người tùy ý xử lý”.

Người phụ nữ lạnh lùng hứ một tiếng: “Đi? Dám nhúng tay vào chuyện của nhà họ Hà thì cậu ta đã là người chết, cả hai người không ai chạy thoát được đâu”.

Ngô Bình đứng dậy, nói: “Tục ngữ nói người chết thì hết nợ, cô ấy đã chết một lần rồi, các người cần gì phải truy cứu chuyện này đến cùng?”

Người phụ nữ mập nói với ánh mắt lạnh lùng: “Giết cô ta chẳng khác gì giãm chết một con côn trùng. Lúc. cậu giẫm chết côn trùng, cậu có nói đạo lý với nó không?”

Ngô Bình im lặng, nếu đối phương đã như vậy thì không còn gì để nói nữa, cậu trở bàn tay, nắm kiếm Thất Tinh Long Uyên.

Người đàn ông kia nói với ánh mắt kinh thường: “Bí cảnh cỏn con mà cũng dám dùng kiếm trước mặt thần thông, vậy thì sẽ tiễn cậu lên đường trước”.

Anh ta nói xong thì nhìn chằm chằm, một luồng huyết quang bay vút ra từ trong ống tay áo của anh ta, biến thành một con rắn dài màu đỏ máu, phóng về cản  Ngô Bình.

Sau lưng Ngô Bình xuất hiện một thanh kiếm khổng lồ màu đen, khi kiếm Thất Tỉnh Long Uyên trong tay cậu chém xuống thì thanh kiếm khổng hồ cũng chém xuống.

Con rắn màu máu liền bị giữ chặt, nó run lên cầm cập, không thể nào cử động. Trong người con rắn dài đó có sức mạnh thần hồn của người đàn ông, còn thanh kiếm khổng lồ màu đen của Ngô Bình thì lại có khả năng gây sát thương thần hồn.

Đầu óc người đàn ông trống rỗng, anh ta không kịp phản ứng.

“Âm.

Thanh kiếm khổng lồ chém xuống, cơ thể người đàn ông run lên, anh ta đứng ngây ra tại chỗ. Đòn đó khiến thần anh của anh ta bị trọng thương, rơi vào trạng thái tê liệt.

Lúc này, Ngô Bình lập tức tiến lại gần, quét ngang kiếm Thất Kinh Long Uyên.

Máu văng ra, một cái đầu lớn bay lên. Cùng lúc đó, sức mạnh cấm kị làm thối rữa trên kiếm cũng phát huy tác dụng, cơ thể người đàn ông lập tức bị thối rữa, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Người phụ nữ mập kinh ngạc, quay đầu định bỏ chạy. Rõ ràng cô ta có tu vi cảnh giới thần thông nhưng thực lực mà Ngô Bình thể hiện lại khiến cô ta khiếp sợ. 

Ngô Bình đổi sang dùng đao xương Thiên Tai, khí tức xung quanh bị nó ảnh hưởng, động tác của người phụ nữ bỗng trở nên chậm chạp, dường như đang giảm tốc độ.

Cậu bước tới, giơ đao lên chém người phụ nữ mập. thành hai khúc, thân hồn và tỉnh khí của cô ta đều bị đao. xương Thiên Tai hấp thụ hết, thần hồn của cô ta cũng chẳng có cơ hội bỏ trốn.

Diệp Ngưng Băng thấy Ngô Bình giết địch chỉ với một chiêu thì ngơ ngác, cô ta biết Ngô Bình rất mạnh

nhưng không ngờ lại mạnh đến như thế.

Ngô Bình giết chết hai người đó thì lấy hết đồ họ để lại và đưa cho Diệp Ngưng Băng một thứ trong số đó.

Diệp Ngưng Băng cũng không khách sáo, nói: “Ngô Bình, cảm ơn nhé”.

Ngô Bình: “Vết thương của cô sao rồi?”

Diệp Ngưng Băng: “Đã không còn gì đáng ngại nữa”.

“Về khách sạn tôi ở dưỡng thương trước đã”.

Diệp Ngưng Băng lắc đầu, nói: “Chỉ có tôi và cậu biết chuyện hôm nay, nhất định đối phương sẽ còn tiếp tục truy sát, tôi định đi tránh một thời gian”.

Ngô Bình biết cô ta lo lắng sẽ liên lụy đến mình nên hỏi: “Cô định đi đâu?” 

Diệp Ngưng Băng hơi mơ hồ, nói: “Đi bước nào hay bước nấy thôi”.

Ngô Bình nói: “Cô là ử của học viện hoàng gia, nên thông báo chuyện này với phó viện trưởng để xem cô ấy nói thế nào”.

Diệp Ngưng Băng cười mếu, nói: “Sao phó viện trưởng có thể vì một người mà đắc tội với hoàng kim thế gia nhất đẳng chứ? Bỏ đi, tôi tự nghĩ cách vẫn hơn”.

Ngô Bình suy nghĩ, nói: “Thế này nhé, cô cùng tôi đến Thái Hoàng giáo một chuyến, t trưởng lão của kiếm các, xem thử có thể để cô gia nhập kiếm các, trở thành đệ tử của kiếm các hay không. Dù kẻ thù của cô có mạnh thế nào thì cũng không dám động đến người của Thái Hoàng giáo”.

Diệp Ngưng Băng vô cùng bất ngờ: “Làm vậy có được không?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình nhìn ra thì thấy một người đàn ông và một người phụ nữ xuất hiện ở cách đó không xa, họ bay lượn trên không rồi đáp xuống cách đó mười bước.Diệp Ngưng Băng nhìn thấy hai người đó thì ánh mắt trở nên tràn đầy thù hận, cô ta hạ giọng nói: “Chuyện này không liên quan đến cậu ấy, để cậu ấy đi, tôi sẽ để các người tùy ý xử lý”.Người phụ nữ lạnh lùng hứ một tiếng: “Đi? Dám nhúng tay vào chuyện của nhà họ Hà thì cậu ta đã là người chết, cả hai người không ai chạy thoát được đâu”.Ngô Bình đứng dậy, nói: “Tục ngữ nói người chết thì hết nợ, cô ấy đã chết một lần rồi, các người cần gì phải truy cứu chuyện này đến cùng?”Người phụ nữ mập nói với ánh mắt lạnh lùng: “Giết cô ta chẳng khác gì giãm chết một con côn trùng. Lúc. cậu giẫm chết côn trùng, cậu có nói đạo lý với nó không?”Ngô Bình im lặng, nếu đối phương đã như vậy thì không còn gì để nói nữa, cậu trở bàn tay, nắm kiếm Thất Tinh Long Uyên.Người đàn ông kia nói với ánh mắt kinh thường: “Bí cảnh cỏn con mà cũng dám dùng kiếm trước mặt thần thông, vậy thì sẽ tiễn cậu lên đường trước”.Anh ta nói xong thì nhìn chằm chằm, một luồng huyết quang bay vút ra từ trong ống tay áo của anh ta, biến thành một con rắn dài màu đỏ máu, phóng về cản  Ngô Bình.Sau lưng Ngô Bình xuất hiện một thanh kiếm khổng lồ màu đen, khi kiếm Thất Tỉnh Long Uyên trong tay cậu chém xuống thì thanh kiếm khổng hồ cũng chém xuống.Con rắn màu máu liền bị giữ chặt, nó run lên cầm cập, không thể nào cử động. Trong người con rắn dài đó có sức mạnh thần hồn của người đàn ông, còn thanh kiếm khổng lồ màu đen của Ngô Bình thì lại có khả năng gây sát thương thần hồn.Đầu óc người đàn ông trống rỗng, anh ta không kịp phản ứng.“Âm.Thanh kiếm khổng lồ chém xuống, cơ thể người đàn ông run lên, anh ta đứng ngây ra tại chỗ. Đòn đó khiến thần anh của anh ta bị trọng thương, rơi vào trạng thái tê liệt.Lúc này, Ngô Bình lập tức tiến lại gần, quét ngang kiếm Thất Kinh Long Uyên.Máu văng ra, một cái đầu lớn bay lên. Cùng lúc đó, sức mạnh cấm kị làm thối rữa trên kiếm cũng phát huy tác dụng, cơ thể người đàn ông lập tức bị thối rữa, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.Người phụ nữ mập kinh ngạc, quay đầu định bỏ chạy. Rõ ràng cô ta có tu vi cảnh giới thần thông nhưng thực lực mà Ngô Bình thể hiện lại khiến cô ta khiếp sợ. Ngô Bình đổi sang dùng đao xương Thiên Tai, khí tức xung quanh bị nó ảnh hưởng, động tác của người phụ nữ bỗng trở nên chậm chạp, dường như đang giảm tốc độ.Cậu bước tới, giơ đao lên chém người phụ nữ mập. thành hai khúc, thân hồn và tỉnh khí của cô ta đều bị đao. xương Thiên Tai hấp thụ hết, thần hồn của cô ta cũng chẳng có cơ hội bỏ trốn.Diệp Ngưng Băng thấy Ngô Bình giết địch chỉ với một chiêu thì ngơ ngác, cô ta biết Ngô Bình rất mạnhnhưng không ngờ lại mạnh đến như thế.Ngô Bình giết chết hai người đó thì lấy hết đồ họ để lại và đưa cho Diệp Ngưng Băng một thứ trong số đó.Diệp Ngưng Băng cũng không khách sáo, nói: “Ngô Bình, cảm ơn nhé”.Ngô Bình: “Vết thương của cô sao rồi?”Diệp Ngưng Băng: “Đã không còn gì đáng ngại nữa”.“Về khách sạn tôi ở dưỡng thương trước đã”.Diệp Ngưng Băng lắc đầu, nói: “Chỉ có tôi và cậu biết chuyện hôm nay, nhất định đối phương sẽ còn tiếp tục truy sát, tôi định đi tránh một thời gian”.Ngô Bình biết cô ta lo lắng sẽ liên lụy đến mình nên hỏi: “Cô định đi đâu?” Diệp Ngưng Băng hơi mơ hồ, nói: “Đi bước nào hay bước nấy thôi”.Ngô Bình nói: “Cô là ử của học viện hoàng gia, nên thông báo chuyện này với phó viện trưởng để xem cô ấy nói thế nào”.Diệp Ngưng Băng cười mếu, nói: “Sao phó viện trưởng có thể vì một người mà đắc tội với hoàng kim thế gia nhất đẳng chứ? Bỏ đi, tôi tự nghĩ cách vẫn hơn”.Ngô Bình suy nghĩ, nói: “Thế này nhé, cô cùng tôi đến Thái Hoàng giáo một chuyến, t trưởng lão của kiếm các, xem thử có thể để cô gia nhập kiếm các, trở thành đệ tử của kiếm các hay không. Dù kẻ thù của cô có mạnh thế nào thì cũng không dám động đến người của Thái Hoàng giáo”.Diệp Ngưng Băng vô cùng bất ngờ: “Làm vậy có được không?”

Chương 6233: Làm vậy có được không