Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6238: bia công đức

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Một lần, hắn ngã ra đất, đụng con tò he, nó bị vỡ tan tành, hắn mới phát hiện rất nhiều mảnh nhỏ lấp lánh bên trong, khi đó hắn cảm nhận được thần hồn của mình bị xâm nhập, cảm giác suy yếu càng thêm mãnh liệt.Hắn nhận ra tất cả những mảnh nhỏ này đều liên quan tới nhau. Vì vậy hắn lấy mảnh nhỏ nhất, còn lại đặt trong phòng chứa đồ rồi nghiên cứu mảnh nhỏ kia. Chỉ là khi tay đụng vào nó, mảnh nhỏ đâm xuyên qua thịt, tiến vào máu, từ đó tới thẳng tim rồi ở trong đó.'Từ hôm ấy, hắn càng thêm yếu ớt, tóc rụng sạch, tỉnh thần dễ hoảng hốt, thần kỳ là ba tháng sau, hiện tượng này biến mất, hơn nữa trong máu còn có thêm độc tính, chỉ cần một chút thôi là có thể giết người.Sau này, cô gái hắn thích phải gả cho người ta, hắn oán giận rồi trả thù trưởng lão Thần Hoàng Tông.Nghe kể xong, Ngô Bình biết thể chất người này đặc thù, có thể chống lại sức mạnh cấm ky rồi nhờ đó mà có được một tia sức mạnh này.“Con tò he kia còn không?”, Ngô Bình hỏi.Phù Thành gật đầu: “Trong phòng chứa đồ kia, tôi sợ cơ thể không chịu được nên không dám đụng”.Tay Ngô Bình túm một cái, sức mạnh cấm ky chấn động, mảnh nhỏ trong tim bay ra, lơ lửng trước mặt cậu. Cậu cảm nhận được sức mạnh này có thể làm thần hồn yếu đi, giống sức mạnh thối rữa của cậu, có điều mạnh hơn một chút, dù sao cũng là tiểu thiên cấm ky, uy lực mạnh yếu khác nhau.Ngô Bình cất mảnh nhỏ, túm Phù Thành bảo hắn dẫn đường. Thoáng chốc, cậu đã tới một chỗ bỏ hoang, nơi này không ai ở mấy chục năm rồi.Trong phòng có con tò he đã vợ, bên trong rất nhiều mảnh nhỏ lấp lánh.Ngô Bình vung tay, cất tò he.Phù Thành nhìn Ngô Bình: “Trưởng lão cậu sẽ không nuốt lời chứ”.Ngô Bình thản nhiên: “Tôi đồng ý nhưng Thần Hoàng Tông có thể trừng phạt anh!”Phù Thành thản nhiên: “Tới giờ thì tôi không sợ trừng phạt nữa”.Ngô Bình không quan tâm, ném hắn lại sân nhỏ bỏ hoang rồi quay về chỗ cũ.Phù Thành ngẩn ra, đây là thả mình à? Hắn cắn răng nhanh chóng trốn đi, sau này mai danh ẩn tích.Bên kia, Ngô Bình gặp Thu Lam rồi tạm biệt, mấy. người tông chủ định tới bái kiến nhưng Ngô Bình không chịu.Ngày mai phải vào cấm địa thượng cổ, cậu phải nhanh chóng về Thần Kinh. Cùng ngày, cậu về sơn trang Hoàng Long.Mấy hôm nay cậu không ở nhà, Ngô Đại Hưng bận rộn chuyện công ty taxi, mẹ cậu thì đ đánh bài với cô.Biết Ngô Bình về, Nghiêm Lãnh Thạch nhanh chóng tới.Hiện ông ta đang giúp Ngô Bình quản lý không ít sản nghiệp như nhà họ Vương và hàng loạt công ty dưới tên Ngô Bình.Nghiêm Lãnh Thạch báo cáo là công ty taxi sắp đi vào hoạt động nhưng Ngô Bình không mấy hứng thú, chỉ hỏi chuyện từ thiện đường Giang Nam. Nghiêm Lãnh Thạch vẫn luôn trợ giúp Âu Dương Trí Viễn nên rất rõ ràng.Năm trung tâm chữa bệnh cho trẻ em đã hoàn thành, tạm thời đang tiếp nhận bệnh nhi nghèo. Trung tâm chữa bệnh thành lập thì rất được xã hội ủng hộ, quỹ từ thiện đã thu được hơn hai trăm triệu.Nhưng phần nhiều tài chính vẫn do Ngô Bình cung cấp, con số ngày càng lớn.Biết việc này, Ngô Bình đi tới một trung tâm chữa bệnh ở Trung Châu, nơi này thành lập sớm nhất, hai nghìn giường đã đầy, có thể thấy được ở hành lang bày. đầy giường phụ, còn có người đang xếp hàng.Ngô Bình đang dùng thân phận người thường đứng trong hành lang bệnh viện, cậu cảm nhận được hàng nghìn sức mạnh công đức đang tụ về phía mình, những công đức này đều phát ra từ trong lòng người bệnh.“Ầm ầm!”

Một lần, hắn ngã ra đất, đụng con tò he, nó bị vỡ tan tành, hắn mới phát hiện rất nhiều mảnh nhỏ lấp lánh bên trong, khi đó hắn cảm nhận được thần hồn của mình bị xâm nhập, cảm giác suy yếu càng thêm mãnh liệt.

Hắn nhận ra tất cả những mảnh nhỏ này đều liên quan tới nhau. Vì vậy hắn lấy mảnh nhỏ nhất, còn lại đặt trong phòng chứa đồ rồi nghiên cứu mảnh nhỏ kia. Chỉ là khi tay đụng vào nó, mảnh nhỏ đâm xuyên qua thịt, tiến vào máu, từ đó tới thẳng tim rồi ở trong đó.

'Từ hôm ấy, hắn càng thêm yếu ớt, tóc rụng sạch, tỉnh thần dễ hoảng hốt, thần kỳ là ba tháng sau, hiện tượng này biến mất, hơn nữa trong máu còn có thêm độc tính, chỉ cần một chút thôi là có thể giết người.

Sau này, cô gái hắn thích phải gả cho người ta, hắn oán giận rồi trả thù trưởng lão Thần Hoàng Tông.

Nghe kể xong, Ngô Bình biết thể chất người này đặc thù, có thể chống lại sức mạnh cấm ky rồi nhờ đó mà có được một tia sức mạnh này.

“Con tò he kia còn không?”, Ngô Bình hỏi.

Phù Thành gật đầu: “Trong phòng chứa đồ kia, tôi sợ cơ thể không chịu được nên không dám đụng”.

Tay Ngô Bình túm một cái, sức mạnh cấm ky chấn động, mảnh nhỏ trong tim bay ra, lơ lửng trước mặt cậu. Cậu cảm nhận được sức mạnh này có thể làm thần hồn yếu đi, giống sức mạnh thối rữa của cậu, có điều mạnh hơn một chút, dù sao cũng là tiểu thiên cấm ky, uy lực mạnh yếu khác nhau.

Ngô Bình cất mảnh nhỏ, túm Phù Thành bảo hắn dẫn đường. Thoáng chốc, cậu đã tới một chỗ bỏ hoang, nơi này không ai ở mấy chục năm rồi.

Trong phòng có con tò he đã vợ, bên trong rất nhiều mảnh nhỏ lấp lánh.

Ngô Bình vung tay, cất tò he.

Phù Thành nhìn Ngô Bình: “Trưởng lão cậu sẽ không nuốt lời chứ”.

Ngô Bình thản nhiên: “Tôi đồng ý nhưng Thần Hoàng Tông có thể trừng phạt anh!”

Phù Thành thản nhiên: “Tới giờ thì tôi không sợ trừng phạt nữa”.

Ngô Bình không quan tâm, ném hắn lại sân nhỏ bỏ hoang rồi quay về chỗ cũ.

Phù Thành ngẩn ra, đây là thả mình à? Hắn cắn răng nhanh chóng trốn đi, sau này mai danh ẩn tích.

Bên kia, Ngô Bình gặp Thu Lam rồi tạm biệt, mấy. người tông chủ định tới bái kiến nhưng Ngô Bình không chịu.

Ngày mai phải vào cấm địa thượng cổ, cậu phải nhanh chóng về Thần Kinh. 

Cùng ngày, cậu về sơn trang Hoàng Long.

Mấy hôm nay cậu không ở nhà, Ngô Đại Hưng bận rộn chuyện công ty taxi, mẹ cậu thì đ đánh bài với cô.

Biết Ngô Bình về, Nghiêm Lãnh Thạch nhanh chóng tới.

Hiện ông ta đang giúp Ngô Bình quản lý không ít sản nghiệp như nhà họ Vương và hàng loạt công ty dưới tên Ngô Bình.

Nghiêm Lãnh Thạch báo cáo là công ty taxi sắp đi vào hoạt động nhưng Ngô Bình không mấy hứng thú, chỉ hỏi chuyện từ thiện đường Giang Nam. Nghiêm Lãnh Thạch vẫn luôn trợ giúp Âu Dương Trí Viễn nên rất rõ ràng.

Năm trung tâm chữa bệnh cho trẻ em đã hoàn thành, tạm thời đang tiếp nhận bệnh nhi nghèo. Trung tâm chữa bệnh thành lập thì rất được xã hội ủng hộ, quỹ từ thiện đã thu được hơn hai trăm triệu.

Nhưng phần nhiều tài chính vẫn do Ngô Bình cung cấp, con số ngày càng lớn.

Biết việc này, Ngô Bình đi tới một trung tâm chữa bệnh ở Trung Châu, nơi này thành lập sớm nhất, hai nghìn giường đã đầy, có thể thấy được ở hành lang bày. đầy giường phụ, còn có người đang xếp hàng.

Ngô Bình đang dùng thân phận người thường đứng trong hành lang bệnh viện, cậu cảm nhận được hàng nghìn sức mạnh công đức đang tụ về phía mình, những công đức này đều phát ra từ trong lòng người bệnh.

“Ầm ầm!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Một lần, hắn ngã ra đất, đụng con tò he, nó bị vỡ tan tành, hắn mới phát hiện rất nhiều mảnh nhỏ lấp lánh bên trong, khi đó hắn cảm nhận được thần hồn của mình bị xâm nhập, cảm giác suy yếu càng thêm mãnh liệt.Hắn nhận ra tất cả những mảnh nhỏ này đều liên quan tới nhau. Vì vậy hắn lấy mảnh nhỏ nhất, còn lại đặt trong phòng chứa đồ rồi nghiên cứu mảnh nhỏ kia. Chỉ là khi tay đụng vào nó, mảnh nhỏ đâm xuyên qua thịt, tiến vào máu, từ đó tới thẳng tim rồi ở trong đó.'Từ hôm ấy, hắn càng thêm yếu ớt, tóc rụng sạch, tỉnh thần dễ hoảng hốt, thần kỳ là ba tháng sau, hiện tượng này biến mất, hơn nữa trong máu còn có thêm độc tính, chỉ cần một chút thôi là có thể giết người.Sau này, cô gái hắn thích phải gả cho người ta, hắn oán giận rồi trả thù trưởng lão Thần Hoàng Tông.Nghe kể xong, Ngô Bình biết thể chất người này đặc thù, có thể chống lại sức mạnh cấm ky rồi nhờ đó mà có được một tia sức mạnh này.“Con tò he kia còn không?”, Ngô Bình hỏi.Phù Thành gật đầu: “Trong phòng chứa đồ kia, tôi sợ cơ thể không chịu được nên không dám đụng”.Tay Ngô Bình túm một cái, sức mạnh cấm ky chấn động, mảnh nhỏ trong tim bay ra, lơ lửng trước mặt cậu. Cậu cảm nhận được sức mạnh này có thể làm thần hồn yếu đi, giống sức mạnh thối rữa của cậu, có điều mạnh hơn một chút, dù sao cũng là tiểu thiên cấm ky, uy lực mạnh yếu khác nhau.Ngô Bình cất mảnh nhỏ, túm Phù Thành bảo hắn dẫn đường. Thoáng chốc, cậu đã tới một chỗ bỏ hoang, nơi này không ai ở mấy chục năm rồi.Trong phòng có con tò he đã vợ, bên trong rất nhiều mảnh nhỏ lấp lánh.Ngô Bình vung tay, cất tò he.Phù Thành nhìn Ngô Bình: “Trưởng lão cậu sẽ không nuốt lời chứ”.Ngô Bình thản nhiên: “Tôi đồng ý nhưng Thần Hoàng Tông có thể trừng phạt anh!”Phù Thành thản nhiên: “Tới giờ thì tôi không sợ trừng phạt nữa”.Ngô Bình không quan tâm, ném hắn lại sân nhỏ bỏ hoang rồi quay về chỗ cũ.Phù Thành ngẩn ra, đây là thả mình à? Hắn cắn răng nhanh chóng trốn đi, sau này mai danh ẩn tích.Bên kia, Ngô Bình gặp Thu Lam rồi tạm biệt, mấy. người tông chủ định tới bái kiến nhưng Ngô Bình không chịu.Ngày mai phải vào cấm địa thượng cổ, cậu phải nhanh chóng về Thần Kinh. Cùng ngày, cậu về sơn trang Hoàng Long.Mấy hôm nay cậu không ở nhà, Ngô Đại Hưng bận rộn chuyện công ty taxi, mẹ cậu thì đ đánh bài với cô.Biết Ngô Bình về, Nghiêm Lãnh Thạch nhanh chóng tới.Hiện ông ta đang giúp Ngô Bình quản lý không ít sản nghiệp như nhà họ Vương và hàng loạt công ty dưới tên Ngô Bình.Nghiêm Lãnh Thạch báo cáo là công ty taxi sắp đi vào hoạt động nhưng Ngô Bình không mấy hứng thú, chỉ hỏi chuyện từ thiện đường Giang Nam. Nghiêm Lãnh Thạch vẫn luôn trợ giúp Âu Dương Trí Viễn nên rất rõ ràng.Năm trung tâm chữa bệnh cho trẻ em đã hoàn thành, tạm thời đang tiếp nhận bệnh nhi nghèo. Trung tâm chữa bệnh thành lập thì rất được xã hội ủng hộ, quỹ từ thiện đã thu được hơn hai trăm triệu.Nhưng phần nhiều tài chính vẫn do Ngô Bình cung cấp, con số ngày càng lớn.Biết việc này, Ngô Bình đi tới một trung tâm chữa bệnh ở Trung Châu, nơi này thành lập sớm nhất, hai nghìn giường đã đầy, có thể thấy được ở hành lang bày. đầy giường phụ, còn có người đang xếp hàng.Ngô Bình đang dùng thân phận người thường đứng trong hành lang bệnh viện, cậu cảm nhận được hàng nghìn sức mạnh công đức đang tụ về phía mình, những công đức này đều phát ra từ trong lòng người bệnh.“Ầm ầm!”

Chương 6238: bia công đức