Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6246: thánh xúc

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nữ tu bên cạnh tu sĩ đầu nhọn chạy lúp xúp qua, cười, nói: “Ngô sư huynh thật lợi hại, giúp học viện hoàng gia của chúng ta nở mặt rồi”.Điền Mỹ Mỹ đắc ý nói: “Tiểu Kiều, thấy sao hả? Có phải tôi giỏi nhìn người hơn không?”Nữ tu đó mặt tròn, tóc ngắn, khá xinh đẹp, cô ta nói với vẻ ngại ngùng: “Tôi vừa mới đến nên chưa hiểu chuyện”.Điền Mỹ Mỹ liền giới thiệu với Ngô Bình: “Sư huynh, cô ấy tên Hồ Tiểu Kiều, chúng tôi vào học viện cách nhau một tháng, là bạn tốt của nhau”.Ngô Bình “ừ” một tiếng, cậu bay lên không trung, quan sát sơ địa hình xung quanh sau đó lấy tấm bản đồ tình cờ có được ra. Cậu phát hiện trên tấm bản đồ có haivị trí được đánh dấu đều nằm trong rừng sâu, trong đó một điểm là màu xanh, điểm còn lại là màu trắng.Cậu suy nghĩ một lúc rồi đáp xuống lại chỗ cũ, nói với mấy người ở đó: “Tôi phải vào rừng thăm dò, mọi người muốn đi thì hãy theo tôi”.Mấy người họ đều tin tưởng vào thực lực của Ngô Bình nên đương nhiên ai cũng gật đầu đồng ý.Ngô Bình đi vào rừng sâu theo chỉ dẫn trên bản đồ.Ngô Bình đến bìa rừng thì bỗng dừng lại. Cuối cùng lúc này cậu cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa cấm địa Thượng Cổ và thế giới bên ngoài, bí lực ở đây nhiều gấp mấy trăm lần ở thế giới bên ngoài. Điểm khác biệt nằm ở chỗ cậu có thể cảm nhận được bí lực cấp thần và bí lực cấp huyền khá ít.Ngoài ra, pháp tắc và đại đạo ở hai bên cũng không giống nhau, pháp tắc ở cấm địa Thượng Cổ thâm hậu và nặng nề hơn.Dường như những người khác cũng có cảm nhận tương tự, ai cũng tập trung cảm nhận.“Cảm nhận đầu tiên về đại đạo ở một thế giới khác rất quan trọng, đại đạo và pháp tắc lạ sẽ gột rửa toàn thân. Có một số đại năng gọi quá trình này là thánh xúc. Thánh xúc tốt nhất có thể khơi thông một đạo mạch mới trong cơ thể, không thể xem thường đạo mạch này, nó là thứ được sinh ra từ sự giao hợp pháp tắc của hai thế giới. Đạo mạch càng rộng, số lượng càng nhiều chứng tỏ hiệu quả thánh xúc càng tốt”.Đấy là giọng của Phương Lập, ông ta cảm nhận được khí tức của đại lục Thánh Cổ ngày xưa thì toàn thân thoải mái nên đồng thời cũng nhắc nhở Ngô Bình.Nói đến thánh xúc, Ngô Bình giật mình, trong những nội dung mà Mộc Băng Thiền viết cho cậu, có một trang chuyên miêu tả về thánh xúc. Lần đầu tiên Thanh Tử vào đại lục thánh cổ cũng giống như mấy người Ngô Bình, cũng sản sinh thánh xúc.Hiệu quả thánh xúc của cô ta không tồi, trong vòng ba ngày đã tạo ra sáu đạo mạch cấp huyền. Trước cô ta, những người có thánh xúc khác nhiều lắm cũng chỉ tạo. ra được năm đạo mạch, lợi hại hơn là toàn bộ đạo mạch của cô ta đều là huyền cấp.Đạo mạch cao cấp nhất được thánh cấp tạo ra là đạo mạch thánh cấp, sau đó là huyền cấp, sau đó nữa là đạo mạch tử cấp, hoàng cấp, bạch cấp, được gọi tắt là thánh mạch, huyền mạch, tử mạch, hoàng mạch và bạch mạch.Đạo mạch mà người có thánh xúc tạo ra được nhiều nhất là đạo mạch bạch cấp. Đạo mạch này nhỏ và yếu, không chịu nổi sức mạnh lớn, nhưng phần lớn người có tư chất đều có thể khơi thông được đạo mạch này.Hoàng mạch thì khó hơn, trong tất cả những người có thánh xúc, chỉ có một phần ngàn người là có được hoàng mạch. Những người có được thánh xúc là những người có thực lực và tư chất không hề kém, nhưng dù là như vậy. thì cũng chỉ có một phần ngàn trong số họ có thể khơi thông được hoàng mạch, điều này chứng tỏ độ khó của việc tạo ra hoàng mạch rất cao.Hoàng mạch đã khó, tử mạch lại còn khó hơn mười mấy lần, chỉ có một phần vạn người trong số họ có thể có tử mạch.Thanh Tử có tư chất hơn người nên cuối cùng đã có được sáu đạo huyền mạch.Có điều, sau đó Thanh Tử lại cho rằng lúc thánh xúc mình đã chuẩn bị chưa kĩ, nên đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất. Sau này cô ta nghiên cứu sâu hơn, dựa theo kinh nghiệm của người xưa, sáng tạo ra một pháp môn có thể nâng cao hiệu quả thánh xúc. Pháp môn đó không có tên, nhưng hiệu quả lại rất tuyệt vời, Thanh Tử từng dùng cách thô sơ nhất để chỉ một số người thánh xúc có tư chất bình thường nhưng kết quả lại khiến họ dễ dàng có được hoàng mạch, thậm chí là tử mạch.Lúc này, toàn bộ những phương pháp đó đều xuất hiện trong đầu Ngô Bình, cậu đột ngột mở mắt ra, nói với mọi người: “Đấy là thánh xúc, cơ hội hiếm gặp, mọi người đi theo tôi”.Cả hàng người đi vào rừng, sau khi đi được một trăm dặm thì Ngô Bình tìm một chỗ bằng phẳng, địa hình đơn giản rồi thi triển sức mạnh cấm kị, mượn chân phù để bố trí pháp trận cấm kị xung quanh. Trận pháp cấm kị này đủ để bảo vệ họ không bị dã thú hoặc các tu sĩ khác làm phiền.

Nữ tu bên cạnh tu sĩ đầu nhọn chạy lúp xúp qua, cười, nói: “Ngô sư huynh thật lợi hại, giúp học viện hoàng gia của chúng ta nở mặt rồi”.

Điền Mỹ Mỹ đắc ý nói: “Tiểu Kiều, thấy sao hả? Có phải tôi giỏi nhìn người hơn không?”

Nữ tu đó mặt tròn, tóc ngắn, khá xinh đẹp, cô ta nói với vẻ ngại ngùng: “Tôi vừa mới đến nên chưa hiểu chuyện”.

Điền Mỹ Mỹ liền giới thiệu với Ngô Bình: “Sư huynh, cô ấy tên Hồ Tiểu Kiều, chúng tôi vào học viện cách nhau một tháng, là bạn tốt của nhau”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng, cậu bay lên không trung, quan sát sơ địa hình xung quanh sau đó lấy tấm bản đồ tình cờ có được ra. Cậu phát hiện trên tấm bản đồ có haivị trí được đánh dấu đều nằm trong rừng sâu, trong đó một điểm là màu xanh, điểm còn lại là màu trắng.

Cậu suy nghĩ một lúc rồi đáp xuống lại chỗ cũ, nói với mấy người ở đó: “Tôi phải vào rừng thăm dò, mọi người muốn đi thì hãy theo tôi”.

Mấy người họ đều tin tưởng vào thực lực của Ngô Bình nên đương nhiên ai cũng gật đầu đồng ý.

Ngô Bình đi vào rừng sâu theo chỉ dẫn trên bản đồ.

Ngô Bình đến bìa rừng thì bỗng dừng lại. Cuối cùng lúc này cậu cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa cấm địa Thượng Cổ và thế giới bên ngoài, bí lực ở đây nhiều gấp mấy trăm lần ở thế giới bên ngoài. Điểm khác biệt nằm ở chỗ cậu có thể cảm nhận được bí lực cấp thần và bí lực cấp huyền khá ít.

Ngoài ra, pháp tắc và đại đạo ở hai bên cũng không giống nhau, pháp tắc ở cấm địa Thượng Cổ thâm hậu và nặng nề hơn.

Dường như những người khác cũng có cảm nhận tương tự, ai cũng tập trung cảm nhận.

“Cảm nhận đầu tiên về đại đạo ở một thế giới khác rất quan trọng, đại đạo và pháp tắc lạ sẽ gột rửa toàn thân. Có một số đại năng gọi quá trình này là thánh xúc. Thánh xúc tốt nhất có thể khơi thông một đạo mạch mới trong cơ thể, không thể xem thường đạo mạch này, nó là thứ được sinh ra từ sự giao hợp pháp tắc của hai thế giới. Đạo mạch càng rộng, số lượng càng nhiều chứng tỏ hiệu quả thánh xúc càng tốt”.

Đấy là giọng của Phương Lập, ông ta cảm nhận được khí tức của đại lục Thánh Cổ ngày xưa thì toàn thân thoải mái nên đồng thời cũng nhắc nhở Ngô Bình.

Nói đến thánh xúc, Ngô Bình giật mình, trong những nội dung mà Mộc Băng Thiền viết cho cậu, có một trang chuyên miêu tả về thánh xúc. Lần đầu tiên Thanh Tử vào đại lục thánh cổ cũng giống như mấy người Ngô Bình, cũng sản sinh thánh xúc.

Hiệu quả thánh xúc của cô ta không tồi, trong vòng ba ngày đã tạo ra sáu đạo mạch cấp huyền. Trước cô ta, những người có thánh xúc khác nhiều lắm cũng chỉ tạo. ra được năm đạo mạch, lợi hại hơn là toàn bộ đạo mạch của cô ta đều là huyền cấp.

Đạo mạch cao cấp nhất được thánh cấp tạo ra là đạo mạch thánh cấp, sau đó là huyền cấp, sau đó nữa là đạo mạch tử cấp, hoàng cấp, bạch cấp, được gọi tắt là thánh mạch, huyền mạch, tử mạch, hoàng mạch và bạch mạch.

Đạo mạch mà người có thánh xúc tạo ra được nhiều nhất là đạo mạch bạch cấp. Đạo mạch này nhỏ và yếu, không chịu nổi sức mạnh lớn, nhưng phần lớn người có tư chất đều có thể khơi thông được đạo mạch này.

Hoàng mạch thì khó hơn, trong tất cả những người có thánh xúc, chỉ có một phần ngàn người là có được hoàng mạch. 

Những người có được thánh xúc là những người có thực lực và tư chất không hề kém, nhưng dù là như vậy. thì cũng chỉ có một phần ngàn trong số họ có thể khơi thông được hoàng mạch, điều này chứng tỏ độ khó của việc tạo ra hoàng mạch rất cao.

Hoàng mạch đã khó, tử mạch lại còn khó hơn mười mấy lần, chỉ có một phần vạn người trong số họ có thể có tử mạch.

Thanh Tử có tư chất hơn người nên cuối cùng đã có được sáu đạo huyền mạch.

Có điều, sau đó Thanh Tử lại cho rằng lúc thánh xúc mình đã chuẩn bị chưa kĩ, nên đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất. Sau này cô ta nghiên cứu sâu hơn, dựa theo kinh nghiệm của người xưa, sáng tạo ra một pháp môn có thể nâng cao hiệu quả thánh xúc. Pháp môn đó không có tên, nhưng hiệu quả lại rất tuyệt vời, Thanh Tử từng dùng cách thô sơ nhất để chỉ một số người thánh xúc có tư chất bình thường nhưng kết quả lại khiến họ dễ dàng có được hoàng mạch, thậm chí là tử mạch.

Lúc này, toàn bộ những phương pháp đó đều xuất hiện trong đầu Ngô Bình, cậu đột ngột mở mắt ra, nói với mọi người: “Đấy là thánh xúc, cơ hội hiếm gặp, mọi người đi theo tôi”.

Cả hàng người đi vào rừng, sau khi đi được một trăm dặm thì Ngô Bình tìm một chỗ bằng phẳng, địa hình đơn giản rồi thi triển sức mạnh cấm kị, mượn chân phù để bố trí pháp trận cấm kị xung quanh. Trận pháp cấm kị này đủ để bảo vệ họ không bị dã thú hoặc các tu sĩ khác làm phiền.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nữ tu bên cạnh tu sĩ đầu nhọn chạy lúp xúp qua, cười, nói: “Ngô sư huynh thật lợi hại, giúp học viện hoàng gia của chúng ta nở mặt rồi”.Điền Mỹ Mỹ đắc ý nói: “Tiểu Kiều, thấy sao hả? Có phải tôi giỏi nhìn người hơn không?”Nữ tu đó mặt tròn, tóc ngắn, khá xinh đẹp, cô ta nói với vẻ ngại ngùng: “Tôi vừa mới đến nên chưa hiểu chuyện”.Điền Mỹ Mỹ liền giới thiệu với Ngô Bình: “Sư huynh, cô ấy tên Hồ Tiểu Kiều, chúng tôi vào học viện cách nhau một tháng, là bạn tốt của nhau”.Ngô Bình “ừ” một tiếng, cậu bay lên không trung, quan sát sơ địa hình xung quanh sau đó lấy tấm bản đồ tình cờ có được ra. Cậu phát hiện trên tấm bản đồ có haivị trí được đánh dấu đều nằm trong rừng sâu, trong đó một điểm là màu xanh, điểm còn lại là màu trắng.Cậu suy nghĩ một lúc rồi đáp xuống lại chỗ cũ, nói với mấy người ở đó: “Tôi phải vào rừng thăm dò, mọi người muốn đi thì hãy theo tôi”.Mấy người họ đều tin tưởng vào thực lực của Ngô Bình nên đương nhiên ai cũng gật đầu đồng ý.Ngô Bình đi vào rừng sâu theo chỉ dẫn trên bản đồ.Ngô Bình đến bìa rừng thì bỗng dừng lại. Cuối cùng lúc này cậu cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa cấm địa Thượng Cổ và thế giới bên ngoài, bí lực ở đây nhiều gấp mấy trăm lần ở thế giới bên ngoài. Điểm khác biệt nằm ở chỗ cậu có thể cảm nhận được bí lực cấp thần và bí lực cấp huyền khá ít.Ngoài ra, pháp tắc và đại đạo ở hai bên cũng không giống nhau, pháp tắc ở cấm địa Thượng Cổ thâm hậu và nặng nề hơn.Dường như những người khác cũng có cảm nhận tương tự, ai cũng tập trung cảm nhận.“Cảm nhận đầu tiên về đại đạo ở một thế giới khác rất quan trọng, đại đạo và pháp tắc lạ sẽ gột rửa toàn thân. Có một số đại năng gọi quá trình này là thánh xúc. Thánh xúc tốt nhất có thể khơi thông một đạo mạch mới trong cơ thể, không thể xem thường đạo mạch này, nó là thứ được sinh ra từ sự giao hợp pháp tắc của hai thế giới. Đạo mạch càng rộng, số lượng càng nhiều chứng tỏ hiệu quả thánh xúc càng tốt”.Đấy là giọng của Phương Lập, ông ta cảm nhận được khí tức của đại lục Thánh Cổ ngày xưa thì toàn thân thoải mái nên đồng thời cũng nhắc nhở Ngô Bình.Nói đến thánh xúc, Ngô Bình giật mình, trong những nội dung mà Mộc Băng Thiền viết cho cậu, có một trang chuyên miêu tả về thánh xúc. Lần đầu tiên Thanh Tử vào đại lục thánh cổ cũng giống như mấy người Ngô Bình, cũng sản sinh thánh xúc.Hiệu quả thánh xúc của cô ta không tồi, trong vòng ba ngày đã tạo ra sáu đạo mạch cấp huyền. Trước cô ta, những người có thánh xúc khác nhiều lắm cũng chỉ tạo. ra được năm đạo mạch, lợi hại hơn là toàn bộ đạo mạch của cô ta đều là huyền cấp.Đạo mạch cao cấp nhất được thánh cấp tạo ra là đạo mạch thánh cấp, sau đó là huyền cấp, sau đó nữa là đạo mạch tử cấp, hoàng cấp, bạch cấp, được gọi tắt là thánh mạch, huyền mạch, tử mạch, hoàng mạch và bạch mạch.Đạo mạch mà người có thánh xúc tạo ra được nhiều nhất là đạo mạch bạch cấp. Đạo mạch này nhỏ và yếu, không chịu nổi sức mạnh lớn, nhưng phần lớn người có tư chất đều có thể khơi thông được đạo mạch này.Hoàng mạch thì khó hơn, trong tất cả những người có thánh xúc, chỉ có một phần ngàn người là có được hoàng mạch. Những người có được thánh xúc là những người có thực lực và tư chất không hề kém, nhưng dù là như vậy. thì cũng chỉ có một phần ngàn trong số họ có thể khơi thông được hoàng mạch, điều này chứng tỏ độ khó của việc tạo ra hoàng mạch rất cao.Hoàng mạch đã khó, tử mạch lại còn khó hơn mười mấy lần, chỉ có một phần vạn người trong số họ có thể có tử mạch.Thanh Tử có tư chất hơn người nên cuối cùng đã có được sáu đạo huyền mạch.Có điều, sau đó Thanh Tử lại cho rằng lúc thánh xúc mình đã chuẩn bị chưa kĩ, nên đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất. Sau này cô ta nghiên cứu sâu hơn, dựa theo kinh nghiệm của người xưa, sáng tạo ra một pháp môn có thể nâng cao hiệu quả thánh xúc. Pháp môn đó không có tên, nhưng hiệu quả lại rất tuyệt vời, Thanh Tử từng dùng cách thô sơ nhất để chỉ một số người thánh xúc có tư chất bình thường nhưng kết quả lại khiến họ dễ dàng có được hoàng mạch, thậm chí là tử mạch.Lúc này, toàn bộ những phương pháp đó đều xuất hiện trong đầu Ngô Bình, cậu đột ngột mở mắt ra, nói với mọi người: “Đấy là thánh xúc, cơ hội hiếm gặp, mọi người đi theo tôi”.Cả hàng người đi vào rừng, sau khi đi được một trăm dặm thì Ngô Bình tìm một chỗ bằng phẳng, địa hình đơn giản rồi thi triển sức mạnh cấm kị, mượn chân phù để bố trí pháp trận cấm kị xung quanh. Trận pháp cấm kị này đủ để bảo vệ họ không bị dã thú hoặc các tu sĩ khác làm phiền.

Chương 6246: thánh xúc