Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6257: Càn Long Tử

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…  Ngô Bình nhìn chằm chằm đối phương, hỏi: “Anh là †u sĩ phương nào?”Nam tu vội nói: “Tôi là Càn Long Tử, là tu sĩ của Di La Cung”.Di La Cung? Ngô Bình không có ấn tượng với nơi này, cậu hỏi anh ta: “Di La Cung nằm ở đâu của tiên giới?”Càn Long Tử: “Linh Bảo thượng cảnh, đó là tầng thế giới thứ hai được sinh ra khi Thượng Thanh Thiên Tôn lĩnh ngộ được hỗn độn, có khí tức hỗn độn bên trong”.Lăng Bộ Phi nói: “Nghe nói Linh Bảo Thượng Cảnh có vô số sinh linh, cao thủ nhiều không đếm xuể, điều đó là thật sao?”Dù đến từ thế lực lớn nhưng Lăng Bộ Phi cũng chưa từng đến nơi như Linh Bảo Thượng Cảnh.Càn Long Tử: “Đúng là có rất nhiều cao thủ, xét tổng thể thì thực lực cao hơn nhiều với hạ giới”.Ngô Bình: “Anh đến cấm địa Thượng Cổ là vì quả 'Tam Thế này sao?”Càn Long Tử lắc đầu: “Tình cờ gặp được nó thôi. Lúc. nãy tôi đang dốc toàn lực đối phó với con mãnh thú bảo. vệ quả Tam Thế, nhưng thực lực của nó quá mạnh, tôi ra tay ba lần mà vẫn không hạ được nớ”.Ngô Bình hứng thú: “Tôi đến gặp nó thử”. Cậu nói xong thì bay lên không rồi đáp xuống đỉnh núi.Đỉnh núi không lớn lắm, ở đó có một cái cây nhỏ màu trắng ngọc, trên cây có ba quả màu trắng ngọc. Lúc. này, một con rắn màu trắng to bằng cánh tay đang nằm khoanh tròn bên cạnh cái cây, đầu rắn ngóc lên, nhìn về phía Ngô Bình, thè lưỡi, ánh mắt rất hung dữ.Giọng Phương Lập vang lên: “Cậu chủ cẩn thận, con rắn này lớn lên bên cạnh cây Tam Thế, sức mạnh của nó nhất định rất ghê gớm”.Ngô Bình liếc nhìn quả màu trắng bạc rồi lại nhìn qua con rắn, cậu nói: “Quả Tam Thế có tác dụng gì?”Phương Lập: “Nghe nói quả này có thể đánh thức ký ức ở quá khứ, hiện tại cũng như tương lai, từ đó nâng cao thực lực của bản thân lên rất nhiều, vì vậy mới được. gọi là quả Tam Thế. Hiệu quả của ba quả này không giống nhau, chúng lần lượt đại diện cho quá khứ, hiện tại và tương lai”.Ngô Bình thấy rất bất ngờ: “Ăn một quả cây mà có thể nhìn thấy tương lai sao?”Phương Lập: “Linh quả kiểu này đều do cấm kị biến thành, vì vậy không thể xem thường”.“Hèn gì Càn Long Tử lại coi trọng quả này đến vậy, quả nhiên là phi phàm”. Hai mắt Ngô Bình sáng lên, cậu bước nhanh về phía con rắn trắng. “Vù".Con rắn trắng búng ra nhanh như điện, cái đuôi quất mạnh về phía Ngô Bình như một cái roi. Bảy bí huyệt của Ngô Bình cộng hưởng, sức mạnh đáng sợ bộc phát ra, cậu tóm lấy đuôi của con rắn trắng."Qc”,Một âm thanh khó chịu vang lên, thân rắn bị cậu khống chế rồi đập mạnh xuống đất.“Âm, ầm, ầm”.Bảy con bướm vỗ cánh, sức mạnh đáng sợ khống chế hoàn toàn con rắn trắng. Con rắn bị đập đến hoa mắt chóng mặt rồi nhanh chóng ngất lịm.

 Ngô Bình nhìn chằm chằm đối phương, hỏi: “Anh là †u sĩ phương nào?”

Nam tu vội nói: “Tôi là Càn Long Tử, là tu sĩ của Di La Cung”.

Di La Cung? Ngô Bình không có ấn tượng với nơi này, cậu hỏi anh ta: “Di La Cung nằm ở đâu của tiên giới?”

Càn Long Tử: “Linh Bảo thượng cảnh, đó là tầng thế giới thứ hai được sinh ra khi Thượng Thanh Thiên Tôn lĩnh ngộ được hỗn độn, có khí tức hỗn độn bên trong”.

Lăng Bộ Phi nói: “Nghe nói Linh Bảo Thượng Cảnh có vô số sinh linh, cao thủ nhiều không đếm xuể, điều đó là thật sao?”

Dù đến từ thế lực lớn nhưng Lăng Bộ Phi cũng chưa từng đến nơi như Linh Bảo Thượng Cảnh.

Càn Long Tử: “Đúng là có rất nhiều cao thủ, xét tổng thể thì thực lực cao hơn nhiều với hạ giới”.

Ngô Bình: “Anh đến cấm địa Thượng Cổ là vì quả 'Tam Thế này sao?”

Càn Long Tử lắc đầu: “Tình cờ gặp được nó thôi. Lúc. nãy tôi đang dốc toàn lực đối phó với con mãnh thú bảo. vệ quả Tam Thế, nhưng thực lực của nó quá mạnh, tôi ra tay ba lần mà vẫn không hạ được nớ”.

Ngô Bình hứng thú: “Tôi đến gặp nó thử”. 

Cậu nói xong thì bay lên không rồi đáp xuống đỉnh núi.

Đỉnh núi không lớn lắm, ở đó có một cái cây nhỏ màu trắng ngọc, trên cây có ba quả màu trắng ngọc. Lúc. này, một con rắn màu trắng to bằng cánh tay đang nằm khoanh tròn bên cạnh cái cây, đầu rắn ngóc lên, nhìn về phía Ngô Bình, thè lưỡi, ánh mắt rất hung dữ.

Giọng Phương Lập vang lên: “Cậu chủ cẩn thận, con rắn này lớn lên bên cạnh cây Tam Thế, sức mạnh của nó nhất định rất ghê gớm”.

Ngô Bình liếc nhìn quả màu trắng bạc rồi lại nhìn qua con rắn, cậu nói: “Quả Tam Thế có tác dụng gì?”

Phương Lập: “Nghe nói quả này có thể đánh thức ký ức ở quá khứ, hiện tại cũng như tương lai, từ đó nâng cao thực lực của bản thân lên rất nhiều, vì vậy mới được. gọi là quả Tam Thế. Hiệu quả của ba quả này không giống nhau, chúng lần lượt đại diện cho quá khứ, hiện tại và tương lai”.

Ngô Bình thấy rất bất ngờ: “Ăn một quả cây mà có thể nhìn thấy tương lai sao?”

Phương Lập: “Linh quả kiểu này đều do cấm kị biến thành, vì vậy không thể xem thường”.

“Hèn gì Càn Long Tử lại coi trọng quả này đến vậy, quả nhiên là phi phàm”. Hai mắt Ngô Bình sáng lên, cậu bước nhanh về phía con rắn trắng. 

“Vù".

Con rắn trắng búng ra nhanh như điện, cái đuôi quất mạnh về phía Ngô Bình như một cái roi. Bảy bí huyệt của Ngô Bình cộng hưởng, sức mạnh đáng sợ bộc phát ra, cậu tóm lấy đuôi của con rắn trắng.

"Qc”,

Một âm thanh khó chịu vang lên, thân rắn bị cậu khống chế rồi đập mạnh xuống đất.

“Âm, ầm, ầm”.

Bảy con bướm vỗ cánh, sức mạnh đáng sợ khống chế hoàn toàn con rắn trắng. Con rắn bị đập đến hoa mắt chóng mặt rồi nhanh chóng ngất lịm.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…  Ngô Bình nhìn chằm chằm đối phương, hỏi: “Anh là †u sĩ phương nào?”Nam tu vội nói: “Tôi là Càn Long Tử, là tu sĩ của Di La Cung”.Di La Cung? Ngô Bình không có ấn tượng với nơi này, cậu hỏi anh ta: “Di La Cung nằm ở đâu của tiên giới?”Càn Long Tử: “Linh Bảo thượng cảnh, đó là tầng thế giới thứ hai được sinh ra khi Thượng Thanh Thiên Tôn lĩnh ngộ được hỗn độn, có khí tức hỗn độn bên trong”.Lăng Bộ Phi nói: “Nghe nói Linh Bảo Thượng Cảnh có vô số sinh linh, cao thủ nhiều không đếm xuể, điều đó là thật sao?”Dù đến từ thế lực lớn nhưng Lăng Bộ Phi cũng chưa từng đến nơi như Linh Bảo Thượng Cảnh.Càn Long Tử: “Đúng là có rất nhiều cao thủ, xét tổng thể thì thực lực cao hơn nhiều với hạ giới”.Ngô Bình: “Anh đến cấm địa Thượng Cổ là vì quả 'Tam Thế này sao?”Càn Long Tử lắc đầu: “Tình cờ gặp được nó thôi. Lúc. nãy tôi đang dốc toàn lực đối phó với con mãnh thú bảo. vệ quả Tam Thế, nhưng thực lực của nó quá mạnh, tôi ra tay ba lần mà vẫn không hạ được nớ”.Ngô Bình hứng thú: “Tôi đến gặp nó thử”. Cậu nói xong thì bay lên không rồi đáp xuống đỉnh núi.Đỉnh núi không lớn lắm, ở đó có một cái cây nhỏ màu trắng ngọc, trên cây có ba quả màu trắng ngọc. Lúc. này, một con rắn màu trắng to bằng cánh tay đang nằm khoanh tròn bên cạnh cái cây, đầu rắn ngóc lên, nhìn về phía Ngô Bình, thè lưỡi, ánh mắt rất hung dữ.Giọng Phương Lập vang lên: “Cậu chủ cẩn thận, con rắn này lớn lên bên cạnh cây Tam Thế, sức mạnh của nó nhất định rất ghê gớm”.Ngô Bình liếc nhìn quả màu trắng bạc rồi lại nhìn qua con rắn, cậu nói: “Quả Tam Thế có tác dụng gì?”Phương Lập: “Nghe nói quả này có thể đánh thức ký ức ở quá khứ, hiện tại cũng như tương lai, từ đó nâng cao thực lực của bản thân lên rất nhiều, vì vậy mới được. gọi là quả Tam Thế. Hiệu quả của ba quả này không giống nhau, chúng lần lượt đại diện cho quá khứ, hiện tại và tương lai”.Ngô Bình thấy rất bất ngờ: “Ăn một quả cây mà có thể nhìn thấy tương lai sao?”Phương Lập: “Linh quả kiểu này đều do cấm kị biến thành, vì vậy không thể xem thường”.“Hèn gì Càn Long Tử lại coi trọng quả này đến vậy, quả nhiên là phi phàm”. Hai mắt Ngô Bình sáng lên, cậu bước nhanh về phía con rắn trắng. “Vù".Con rắn trắng búng ra nhanh như điện, cái đuôi quất mạnh về phía Ngô Bình như một cái roi. Bảy bí huyệt của Ngô Bình cộng hưởng, sức mạnh đáng sợ bộc phát ra, cậu tóm lấy đuôi của con rắn trắng."Qc”,Một âm thanh khó chịu vang lên, thân rắn bị cậu khống chế rồi đập mạnh xuống đất.“Âm, ầm, ầm”.Bảy con bướm vỗ cánh, sức mạnh đáng sợ khống chế hoàn toàn con rắn trắng. Con rắn bị đập đến hoa mắt chóng mặt rồi nhanh chóng ngất lịm.

Chương 6257: Càn Long Tử