Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6261: Thực Nhân Chi

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nào ngờ Thanh Chỉ lại lắc đầu Tiên. Chỉ Tiên là cha tôi”.không phải ChiNgô Bình rất bất ngờ, thì ra là hậu duệ của Chỉ Tiên, chẳng trách trong máu cô ấy lại có linh khí, nhưng lại không thuần chủng.Thanh Chỉ đau thương n cha mẹ tôi đã ở năm đớ”.Nơi này là nơiNgô Bình: “Bác trai bây giờ không ở đây nữa sao?”Than Chỉ bình thản nói: “Cha tôi vì cứu mẹ tôi bị thương nặng nên đã hy sinh bản thân, dùng hết tiên lực cho mẹ tôi. Mẹ tôi sống sót, nửa năm sau thì sinh ra tôi. Đến khi tôi biết nghĩ hơn chút thì đột nhiên bà ấy rời đi, một mình tôi sống và lớn lên ở đây”.Ngô Bình cảm thấy kỳ lạ bèn hỏi: “Tại sao mẹ cô lại rời đi?”Thanh Chỉ lắc đầu: “Tôi cũng không biết, bà ấy rất thương tôi, tôi không tin bà ấy sẽ vứt bỏ tôi, bỏ mặc tôi”.Lăng Bộ Phi bất giác cảm thấy thương tiếc cho cô ấy, hỏi: “Lúc đó cô mấy tuổi rồi?”“Bảy tuổi”. Thanh Chỉ nói: “Mẹ tôi dường như đã chuẩn bị từ trước, trước khi đi đã dạy tôi mọi thứ. Ví dụ như săn thú, làm cơm, thuần hóa thú hoang”.“Cô không định ra ngoài tìm bà ấy sao?” Ngô Bình hỏi. Thanh Chỉ lắc đầu: “Mẹ tôi nói, trừ khi tôi tu luyện thành Thần Anh, nếu không không được phép rời khỏi nơi này”.Ngô Bình chợt cảm thấy đồng cảm, nói: “Mẹ cô có lẽ là lo lắng cô gặp nguy hiểm, dù sao cô cũng quen thuộc. với nơi này”.Lăng Bộ Phi: “Thanh Chi, cô sống ở đây lâu như vậy rồi, chưa từng có ai đến sao?”Than Chỉ: “Cũng có mấy lần, những người đó cũng giống như mấy người lần này xem tôi như Chỉ Tiên, cũng may cha tôi đã cứu tôi”.Ngô Bình sững sờ: “Cha cô chẳng phải đã...”Thanh Chỉ: “Tuy cha tôi vì cứu mẹ tôi nên mấy đi hình hài con người, nhưng bản thể của ông ấy vẫn ở gần đây, đây cũng là nguyên do tôi vẫn luôn ở đây. Vừa nãy lúc anh ra tay, cha tôi cũng sẽ dạy dỗ bọn họ một trận”.Ngô Bình gật đầu: “Thì ra là vậy”.“Chuyện mẹ cô rời đi, bác trai không biết rõ sao?” Lăng Bộ Phi hỏi.Thanh Chỉ lắc đầu: “Cha tôi thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi, nhưng ông ấy không chịu nói gì cả”.Lúc này, Càn Long Tử đã xử lý xong xuôi, anh ta đi đến cửa, trông ngóng nhìn Ngô Bình: “Cậu còn chuyện gì khác cần dặn dò không?”  Ngô Bình liếc nhìn anh ta, hỏi: “Mục đích anh đến cấm địa Thượng Cổ là gì?”Càn Long Tử: “Nghe nói người đi vào cấm địa Thượng Cổ sẽ mở được một lần tiến hóa. Hôm đó quả thật tôi cũng thu hoạch được chút ít rồi. Đương nhiên, nếu có thể phát hiện thêm cài thứ quý giá trong cấm địa thì càng tốt”.“Anh đi được rồi”. Ngô Bình xua tay. Càn Long Tử thở phào, vội vàng chắp tay thi lễ rồi mới tạm biệt rời đi.Ngay khi Càn Long Tử vừa mới rời đi, sau lưng anh †a bỗng xuất hiện một cái miệng lớn, một ngụm đã nuốt chứng Càn Long Tử. Càn Long Tử kêu thét thảm thương, bị cái miệng lớn cắn đứt ngay thắt lưng.Giây tiếp theo, cái miệng biến mất, hiện trường chỉ còn lại nửa thân dưới của Càn Long Tử.Ngô Bình đứng bật dậy, cậu nhìn chằm chằm Thanh Chỉ hỏi: “Chuyện gì vậy?”Thanh Chỉ không hề kinh ngạc, chỉ thản nhiên nói: “Nơi này là cấm địa, chỉ có tôi mới có thể ra vào. Nếu là người ngoài, sẽ bị cha tôi ăn mất”.

Nào ngờ Thanh Chỉ lại lắc đầu Tiên. Chỉ Tiên là cha tôi”.

không phải Chi

Ngô Bình rất bất ngờ, thì ra là hậu duệ của Chỉ Tiên, chẳng trách trong máu cô ấy lại có linh khí, nhưng lại không thuần chủng.

Thanh Chỉ đau thương n cha mẹ tôi đã ở năm đớ”.

Nơi này là nơi

Ngô Bình: “Bác trai bây giờ không ở đây nữa sao?”

Than Chỉ bình thản nói: “Cha tôi vì cứu mẹ tôi bị thương nặng nên đã hy sinh bản thân, dùng hết tiên lực cho mẹ tôi. Mẹ tôi sống sót, nửa năm sau thì sinh ra tôi. Đến khi tôi biết nghĩ hơn chút thì đột nhiên bà ấy rời đi, một mình tôi sống và lớn lên ở đây”.

Ngô Bình cảm thấy kỳ lạ bèn hỏi: “Tại sao mẹ cô lại rời đi?”

Thanh Chỉ lắc đầu: “Tôi cũng không biết, bà ấy rất thương tôi, tôi không tin bà ấy sẽ vứt bỏ tôi, bỏ mặc tôi”.

Lăng Bộ Phi bất giác cảm thấy thương tiếc cho cô ấy, hỏi: “Lúc đó cô mấy tuổi rồi?”

“Bảy tuổi”. Thanh Chỉ nói: “Mẹ tôi dường như đã chuẩn bị từ trước, trước khi đi đã dạy tôi mọi thứ. Ví dụ như săn thú, làm cơm, thuần hóa thú hoang”.

“Cô không định ra ngoài tìm bà ấy sao?” Ngô Bình hỏi. 

Thanh Chỉ lắc đầu: “Mẹ tôi nói, trừ khi tôi tu luyện thành Thần Anh, nếu không không được phép rời khỏi nơi này”.

Ngô Bình chợt cảm thấy đồng cảm, nói: “Mẹ cô có lẽ là lo lắng cô gặp nguy hiểm, dù sao cô cũng quen thuộc. với nơi này”.

Lăng Bộ Phi: “Thanh Chi, cô sống ở đây lâu như vậy rồi, chưa từng có ai đến sao?”

Than Chỉ: “Cũng có mấy lần, những người đó cũng giống như mấy người lần này xem tôi như Chỉ Tiên, cũng may cha tôi đã cứu tôi”.

Ngô Bình sững sờ: “Cha cô chẳng phải đã...”

Thanh Chỉ: “Tuy cha tôi vì cứu mẹ tôi nên mấy đi hình hài con người, nhưng bản thể của ông ấy vẫn ở gần đây, đây cũng là nguyên do tôi vẫn luôn ở đây. Vừa nãy lúc anh ra tay, cha tôi cũng sẽ dạy dỗ bọn họ một trận”.

Ngô Bình gật đầu: “Thì ra là vậy”.

“Chuyện mẹ cô rời đi, bác trai không biết rõ sao?” Lăng Bộ Phi hỏi.

Thanh Chỉ lắc đầu: “Cha tôi thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi, nhưng ông ấy không chịu nói gì cả”.

Lúc này, Càn Long Tử đã xử lý xong xuôi, anh ta đi đến cửa, trông ngóng nhìn Ngô Bình: “Cậu còn chuyện gì khác cần dặn dò không?” 

 Ngô Bình liếc nhìn anh ta, hỏi: “Mục đích anh đến cấm địa Thượng Cổ là gì?”

Càn Long Tử: “Nghe nói người đi vào cấm địa Thượng Cổ sẽ mở được một lần tiến hóa. Hôm đó quả thật tôi cũng thu hoạch được chút ít rồi. Đương nhiên, nếu có thể phát hiện thêm cài thứ quý giá trong cấm địa thì càng tốt”.

“Anh đi được rồi”. Ngô Bình xua tay. Càn Long Tử thở phào, vội vàng chắp tay thi lễ rồi mới tạm biệt rời đi.

Ngay khi Càn Long Tử vừa mới rời đi, sau lưng anh †a bỗng xuất hiện một cái miệng lớn, một ngụm đã nuốt chứng Càn Long Tử. Càn Long Tử kêu thét thảm thương, bị cái miệng lớn cắn đứt ngay thắt lưng.

Giây tiếp theo, cái miệng biến mất, hiện trường chỉ còn lại nửa thân dưới của Càn Long Tử.

Ngô Bình đứng bật dậy, cậu nhìn chằm chằm Thanh Chỉ hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Thanh Chỉ không hề kinh ngạc, chỉ thản nhiên nói: “Nơi này là cấm địa, chỉ có tôi mới có thể ra vào. Nếu là người ngoài, sẽ bị cha tôi ăn mất”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nào ngờ Thanh Chỉ lại lắc đầu Tiên. Chỉ Tiên là cha tôi”.không phải ChiNgô Bình rất bất ngờ, thì ra là hậu duệ của Chỉ Tiên, chẳng trách trong máu cô ấy lại có linh khí, nhưng lại không thuần chủng.Thanh Chỉ đau thương n cha mẹ tôi đã ở năm đớ”.Nơi này là nơiNgô Bình: “Bác trai bây giờ không ở đây nữa sao?”Than Chỉ bình thản nói: “Cha tôi vì cứu mẹ tôi bị thương nặng nên đã hy sinh bản thân, dùng hết tiên lực cho mẹ tôi. Mẹ tôi sống sót, nửa năm sau thì sinh ra tôi. Đến khi tôi biết nghĩ hơn chút thì đột nhiên bà ấy rời đi, một mình tôi sống và lớn lên ở đây”.Ngô Bình cảm thấy kỳ lạ bèn hỏi: “Tại sao mẹ cô lại rời đi?”Thanh Chỉ lắc đầu: “Tôi cũng không biết, bà ấy rất thương tôi, tôi không tin bà ấy sẽ vứt bỏ tôi, bỏ mặc tôi”.Lăng Bộ Phi bất giác cảm thấy thương tiếc cho cô ấy, hỏi: “Lúc đó cô mấy tuổi rồi?”“Bảy tuổi”. Thanh Chỉ nói: “Mẹ tôi dường như đã chuẩn bị từ trước, trước khi đi đã dạy tôi mọi thứ. Ví dụ như săn thú, làm cơm, thuần hóa thú hoang”.“Cô không định ra ngoài tìm bà ấy sao?” Ngô Bình hỏi. Thanh Chỉ lắc đầu: “Mẹ tôi nói, trừ khi tôi tu luyện thành Thần Anh, nếu không không được phép rời khỏi nơi này”.Ngô Bình chợt cảm thấy đồng cảm, nói: “Mẹ cô có lẽ là lo lắng cô gặp nguy hiểm, dù sao cô cũng quen thuộc. với nơi này”.Lăng Bộ Phi: “Thanh Chi, cô sống ở đây lâu như vậy rồi, chưa từng có ai đến sao?”Than Chỉ: “Cũng có mấy lần, những người đó cũng giống như mấy người lần này xem tôi như Chỉ Tiên, cũng may cha tôi đã cứu tôi”.Ngô Bình sững sờ: “Cha cô chẳng phải đã...”Thanh Chỉ: “Tuy cha tôi vì cứu mẹ tôi nên mấy đi hình hài con người, nhưng bản thể của ông ấy vẫn ở gần đây, đây cũng là nguyên do tôi vẫn luôn ở đây. Vừa nãy lúc anh ra tay, cha tôi cũng sẽ dạy dỗ bọn họ một trận”.Ngô Bình gật đầu: “Thì ra là vậy”.“Chuyện mẹ cô rời đi, bác trai không biết rõ sao?” Lăng Bộ Phi hỏi.Thanh Chỉ lắc đầu: “Cha tôi thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi, nhưng ông ấy không chịu nói gì cả”.Lúc này, Càn Long Tử đã xử lý xong xuôi, anh ta đi đến cửa, trông ngóng nhìn Ngô Bình: “Cậu còn chuyện gì khác cần dặn dò không?”  Ngô Bình liếc nhìn anh ta, hỏi: “Mục đích anh đến cấm địa Thượng Cổ là gì?”Càn Long Tử: “Nghe nói người đi vào cấm địa Thượng Cổ sẽ mở được một lần tiến hóa. Hôm đó quả thật tôi cũng thu hoạch được chút ít rồi. Đương nhiên, nếu có thể phát hiện thêm cài thứ quý giá trong cấm địa thì càng tốt”.“Anh đi được rồi”. Ngô Bình xua tay. Càn Long Tử thở phào, vội vàng chắp tay thi lễ rồi mới tạm biệt rời đi.Ngay khi Càn Long Tử vừa mới rời đi, sau lưng anh †a bỗng xuất hiện một cái miệng lớn, một ngụm đã nuốt chứng Càn Long Tử. Càn Long Tử kêu thét thảm thương, bị cái miệng lớn cắn đứt ngay thắt lưng.Giây tiếp theo, cái miệng biến mất, hiện trường chỉ còn lại nửa thân dưới của Càn Long Tử.Ngô Bình đứng bật dậy, cậu nhìn chằm chằm Thanh Chỉ hỏi: “Chuyện gì vậy?”Thanh Chỉ không hề kinh ngạc, chỉ thản nhiên nói: “Nơi này là cấm địa, chỉ có tôi mới có thể ra vào. Nếu là người ngoài, sẽ bị cha tôi ăn mất”.

Chương 6261: Thực Nhân Chi