Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6269: đan Ngọc Túy
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Ông từng đến đường chủ tế chưa?”, Ngô Bình hỏi. Phương Lập gượng gạo nói: “Để chủ nhân cười chê rồi, mặc dù tư chất của tôi khá tốt nhưng vẫn không dám bước chân vào con đường Chúa Tể. Người đi vào. con đường Chúa Tể không chỉ phải có tư chất phi thường mà còn phải có niềm tin vững chắc hoặc sự tự tin... Năm đó tôi không có ý định đấu lại với thiên tài trên con đường Chúa Tể”.“Ông nói chống lại?”, Ngô Bình nghe ra được từ trọng điểm.Phương Lập gật đầu, cảm khái nói: “Đúng vậy, con đường Chúa Tể có rất nhiều cơ hội, nhưng cũng có rất nhiều kẻ tranh giành. Mỗi khi có một món bảo vật xuất hiện đều sẽ có rất nhiều cao thủ đến cướp lấy. Trong lúc. đó, chắc chắn sẽ có thương vong”.Nói đến đây, ông ta tỏ vẻ đau buồn nói: “Tôi từng có một đứa con trai, tài năng của nó hơn tôi rất nhiều, tôi chưa từng đi vào con đường Chúa Tể nên đặt kỳ vọng vào nó. Tôi có nhiều yêu cầu khắt khe với nó, dùng hết †ất cả tài nguyên để giúp nó trưởng thành. Thế nhưng, nó cũng chỉ đi đến cửa thứ ba. Trong cửa ải thứ ba thì bị thiên tài tộc Thiên Hồ giết chết. Năm đó nó mới hai mươi hai tuổi, tôi hận mình tại sao không có được công pháp cấp Hoàng sớm hơn, nếu nó có thể luyện hóa cấm ky thì sẽ không chết trên đường Chúa Tể'. Ngô Bình cũng không biết nên an ủi ông ta thế nào. bèn nói: “Ông đừng đau lòng, ít nhất anh ta đã từng cố gắng, dám đối đầu với nguy hiểm, anh ta rất giỏi.Mắt Phương Lập đỏ bừng, nói: “Đúng thế, nó mạnh hơn tôi”.Sau đó ông ta nói với Ngô Bình: “Chủ nhân, tôi không có yêu cầu gì khác. Sau này cậu trở thành Chúa Tể rồi, có thể làm cho con trai tôi sống lại không?”Ngô Bình nhìn ông ta: “Chúa Tể có thể cứu sống người đã chết sao?”Phương Lập gật đầu: “Chúa Tể có thể có quyền luân hồi, chỉ cần chủ nhân đến được cảnh giới đó, dĩ nhiên có thể giúp con trai tôi sống lại”.Ngô Bình im lặng mấy giây, cậu biết chuyện này không dễ dàng như bề ngoài, nhưng Phương Lập đã nhận cậu là chủ nhân, hơn nữa còn giao toàn bộ tài nguyên cho cậu nên cậu không tiện từ chối.“Được, tôi đồng ý với ông. Nếu tôi trở thành Chúa Tể, nhất định sẽ cố gắng cứu sống con trai ông”.Phương Lập vô cùng biết ơn: “Cảm ơn chủ nhân”.Ngô Bình: “Phương Lập, ông cứ thế này cũng chẳng ra sao cả, mau hiện thân ra đi”.Phương Lập nói: “Chủ nhân, sức mạnh gây hại cho. cơ thể tôi vẫn chưa được tiêu diệt sạch, thế nên...”“Không sao, bây giờ tôi làm sạch giúp ông”, nói rồi Ngô Bình giơ tay ra ấn lên đầu. ' Sức mạnh Thái Cổ Ma Điệp rót vào trong, sức mạnh còn lại đó lập tức biến mất.Phương Lập cảm thấy nhẹ nhõm, vô cùng mừng rỡ: “Cảm ơn chủ nhân”.Ngô Bình: “Trong tay tôi có khá nhiều dược liệu, bây giờ luyện chế một viên “đan Ngọc Túy” cho ông, uống đan này vào thì ông có thể có được một cơ thể hoàn chỉnh trong ba ngày. Hơn nữa cơ thể mới sẽ thích hợp tu hành hơn cơ thể trước kia của ông”.Mắt Phương Lập sáng lên: “Thế mà còn tốt hơn cơ thể trước kia à?”Ngô Bình gật đầu: “Đan dược này cần phải phá vỡ rồi mới thiết lập, trước tiên phải bị tiêu diệt cơ thể rồi mới tái tạo lại. Nhưng ông vốn dĩ đã không có cơ thể nên bỏ qua bước này”. Thấy nơi này cực kỳ yên tĩnh, cậu lập tức lấy đan dược ra, sau đó chọn bảo dược rồi bắt đầu luyện chế đan Ngọc Túy.
“Ông từng đến đường chủ tế chưa?”, Ngô Bình hỏi.
Phương Lập gượng gạo nói: “Để chủ nhân cười chê rồi, mặc dù tư chất của tôi khá tốt nhưng vẫn không dám bước chân vào con đường Chúa Tể. Người đi vào. con đường Chúa Tể không chỉ phải có tư chất phi thường mà còn phải có niềm tin vững chắc hoặc sự tự tin... Năm đó tôi không có ý định đấu lại với thiên tài trên con đường Chúa Tể”.
“Ông nói chống lại?”, Ngô Bình nghe ra được từ trọng điểm.
Phương Lập gật đầu, cảm khái nói: “Đúng vậy, con đường Chúa Tể có rất nhiều cơ hội, nhưng cũng có rất nhiều kẻ tranh giành. Mỗi khi có một món bảo vật xuất hiện đều sẽ có rất nhiều cao thủ đến cướp lấy. Trong lúc. đó, chắc chắn sẽ có thương vong”.
Nói đến đây, ông ta tỏ vẻ đau buồn nói: “Tôi từng có một đứa con trai, tài năng của nó hơn tôi rất nhiều, tôi chưa từng đi vào con đường Chúa Tể nên đặt kỳ vọng vào nó. Tôi có nhiều yêu cầu khắt khe với nó, dùng hết †ất cả tài nguyên để giúp nó trưởng thành. Thế nhưng, nó cũng chỉ đi đến cửa thứ ba. Trong cửa ải thứ ba thì bị thiên tài tộc Thiên Hồ giết chết. Năm đó nó mới hai mươi hai tuổi, tôi hận mình tại sao không có được công pháp cấp Hoàng sớm hơn, nếu nó có thể luyện hóa cấm ky thì sẽ không chết trên đường Chúa Tể'.
Ngô Bình cũng không biết nên an ủi ông ta thế nào. bèn nói: “Ông đừng đau lòng, ít nhất anh ta đã từng cố gắng, dám đối đầu với nguy hiểm, anh ta rất giỏi.
Mắt Phương Lập đỏ bừng, nói: “Đúng thế, nó mạnh hơn tôi”.
Sau đó ông ta nói với Ngô Bình: “Chủ nhân, tôi không có yêu cầu gì khác. Sau này cậu trở thành Chúa Tể rồi, có thể làm cho con trai tôi sống lại không?”
Ngô Bình nhìn ông ta: “Chúa Tể có thể cứu sống người đã chết sao?”
Phương Lập gật đầu: “Chúa Tể có thể có quyền luân hồi, chỉ cần chủ nhân đến được cảnh giới đó, dĩ nhiên có thể giúp con trai tôi sống lại”.
Ngô Bình im lặng mấy giây, cậu biết chuyện này không dễ dàng như bề ngoài, nhưng Phương Lập đã nhận cậu là chủ nhân, hơn nữa còn giao toàn bộ tài nguyên cho cậu nên cậu không tiện từ chối.
“Được, tôi đồng ý với ông. Nếu tôi trở thành Chúa Tể, nhất định sẽ cố gắng cứu sống con trai ông”.
Phương Lập vô cùng biết ơn: “Cảm ơn chủ nhân”.
Ngô Bình: “Phương Lập, ông cứ thế này cũng chẳng ra sao cả, mau hiện thân ra đi”.
Phương Lập nói: “Chủ nhân, sức mạnh gây hại cho. cơ thể tôi vẫn chưa được tiêu diệt sạch, thế nên...”
“Không sao, bây giờ tôi làm sạch giúp ông”, nói rồi Ngô Bình giơ tay ra ấn lên đầu.
' Sức mạnh Thái Cổ Ma Điệp rót vào trong, sức mạnh còn lại đó lập tức biến mất.
Phương Lập cảm thấy nhẹ nhõm, vô cùng mừng rỡ: “Cảm ơn chủ nhân”.
Ngô Bình: “Trong tay tôi có khá nhiều dược liệu, bây giờ luyện chế một viên “đan Ngọc Túy” cho ông, uống đan này vào thì ông có thể có được một cơ thể hoàn chỉnh trong ba ngày. Hơn nữa cơ thể mới sẽ thích hợp tu hành hơn cơ thể trước kia của ông”.
Mắt Phương Lập sáng lên: “Thế mà còn tốt hơn cơ thể trước kia à?”
Ngô Bình gật đầu: “Đan dược này cần phải phá vỡ rồi mới thiết lập, trước tiên phải bị tiêu diệt cơ thể rồi mới tái tạo lại. Nhưng ông vốn dĩ đã không có cơ thể nên bỏ qua bước này”.
Thấy nơi này cực kỳ yên tĩnh, cậu lập tức lấy đan dược ra, sau đó chọn bảo dược rồi bắt đầu luyện chế đan Ngọc Túy.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Ông từng đến đường chủ tế chưa?”, Ngô Bình hỏi. Phương Lập gượng gạo nói: “Để chủ nhân cười chê rồi, mặc dù tư chất của tôi khá tốt nhưng vẫn không dám bước chân vào con đường Chúa Tể. Người đi vào. con đường Chúa Tể không chỉ phải có tư chất phi thường mà còn phải có niềm tin vững chắc hoặc sự tự tin... Năm đó tôi không có ý định đấu lại với thiên tài trên con đường Chúa Tể”.“Ông nói chống lại?”, Ngô Bình nghe ra được từ trọng điểm.Phương Lập gật đầu, cảm khái nói: “Đúng vậy, con đường Chúa Tể có rất nhiều cơ hội, nhưng cũng có rất nhiều kẻ tranh giành. Mỗi khi có một món bảo vật xuất hiện đều sẽ có rất nhiều cao thủ đến cướp lấy. Trong lúc. đó, chắc chắn sẽ có thương vong”.Nói đến đây, ông ta tỏ vẻ đau buồn nói: “Tôi từng có một đứa con trai, tài năng của nó hơn tôi rất nhiều, tôi chưa từng đi vào con đường Chúa Tể nên đặt kỳ vọng vào nó. Tôi có nhiều yêu cầu khắt khe với nó, dùng hết †ất cả tài nguyên để giúp nó trưởng thành. Thế nhưng, nó cũng chỉ đi đến cửa thứ ba. Trong cửa ải thứ ba thì bị thiên tài tộc Thiên Hồ giết chết. Năm đó nó mới hai mươi hai tuổi, tôi hận mình tại sao không có được công pháp cấp Hoàng sớm hơn, nếu nó có thể luyện hóa cấm ky thì sẽ không chết trên đường Chúa Tể'. Ngô Bình cũng không biết nên an ủi ông ta thế nào. bèn nói: “Ông đừng đau lòng, ít nhất anh ta đã từng cố gắng, dám đối đầu với nguy hiểm, anh ta rất giỏi.Mắt Phương Lập đỏ bừng, nói: “Đúng thế, nó mạnh hơn tôi”.Sau đó ông ta nói với Ngô Bình: “Chủ nhân, tôi không có yêu cầu gì khác. Sau này cậu trở thành Chúa Tể rồi, có thể làm cho con trai tôi sống lại không?”Ngô Bình nhìn ông ta: “Chúa Tể có thể cứu sống người đã chết sao?”Phương Lập gật đầu: “Chúa Tể có thể có quyền luân hồi, chỉ cần chủ nhân đến được cảnh giới đó, dĩ nhiên có thể giúp con trai tôi sống lại”.Ngô Bình im lặng mấy giây, cậu biết chuyện này không dễ dàng như bề ngoài, nhưng Phương Lập đã nhận cậu là chủ nhân, hơn nữa còn giao toàn bộ tài nguyên cho cậu nên cậu không tiện từ chối.“Được, tôi đồng ý với ông. Nếu tôi trở thành Chúa Tể, nhất định sẽ cố gắng cứu sống con trai ông”.Phương Lập vô cùng biết ơn: “Cảm ơn chủ nhân”.Ngô Bình: “Phương Lập, ông cứ thế này cũng chẳng ra sao cả, mau hiện thân ra đi”.Phương Lập nói: “Chủ nhân, sức mạnh gây hại cho. cơ thể tôi vẫn chưa được tiêu diệt sạch, thế nên...”“Không sao, bây giờ tôi làm sạch giúp ông”, nói rồi Ngô Bình giơ tay ra ấn lên đầu. ' Sức mạnh Thái Cổ Ma Điệp rót vào trong, sức mạnh còn lại đó lập tức biến mất.Phương Lập cảm thấy nhẹ nhõm, vô cùng mừng rỡ: “Cảm ơn chủ nhân”.Ngô Bình: “Trong tay tôi có khá nhiều dược liệu, bây giờ luyện chế một viên “đan Ngọc Túy” cho ông, uống đan này vào thì ông có thể có được một cơ thể hoàn chỉnh trong ba ngày. Hơn nữa cơ thể mới sẽ thích hợp tu hành hơn cơ thể trước kia của ông”.Mắt Phương Lập sáng lên: “Thế mà còn tốt hơn cơ thể trước kia à?”Ngô Bình gật đầu: “Đan dược này cần phải phá vỡ rồi mới thiết lập, trước tiên phải bị tiêu diệt cơ thể rồi mới tái tạo lại. Nhưng ông vốn dĩ đã không có cơ thể nên bỏ qua bước này”. Thấy nơi này cực kỳ yên tĩnh, cậu lập tức lấy đan dược ra, sau đó chọn bảo dược rồi bắt đầu luyện chế đan Ngọc Túy.