Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6325: dẫn đường cho tôi

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cô gái đồ trắng nhận lấy, hơi sửng sốt, sau đó hỏi: “Anh là người tu hành của thế tục sao?”Ngô Bình chớp mắt: “Đúng thế, tôi là Ngô Bình, nên gọi cô thế nào?”“Trần Mộng”, cô gái xé một miếng bánh bao ăn thử, cảm nhận vị khá ổn bèn cắn một miếng lớn.Ngô Bình thấy cô ta ăn ngon như vậy thì cảm thấy đồng cảm: “Đã rất lâu rồi cô không ăn đồ bên ngoài à?”Trần Mộng: “Đồ ăn ở đây đây đủ, nhưng ăn gì cũng không có vị”.Ngô Bình chộp lấy một khối san hô, cho vào miệng nhai, quả nhiên không có mùi vị gì, nhổ san hô ra rồi nói: “Thế giới này khá kỳ lạ”.“Thế giới Linh Vương tạo ra có thể không lạ được sao?”, Trần Mộng như đã lâu rồi không nói chuyện với con người, vô cùng giỏi ăn nói: “Tôi và anh cũng cùng đến Thủy phủ à?”Ngô Bình không ngờ cô ta lại hỏi thẳng như vậy, cậu cũng không phủ nhận, gật đầu: “Đúng vậy, tôi nghe nói trong Thiên Nhất Thủy Phủ có bảo bối, tôi muốn đi lấy một ít”.'Trần Mộng cười nhạo: “Vậy thì đừng nghĩ nữa, lối vào duy nhất của Thiên Nhất Thủy Phủ đã bị một nhóm người kiểm soát, muốn vào phải thì trả một cái giá rất lớn mới được. Thực lực của những người này rất mạnh, có đánh cũng không đánh lại, một là bỏ cuộc, hai là để mặc chúng bày bổ”.Nhìn thấy vẻ mặt căm hận của Trần Mộng, Ngô Bình biết cô ta từng bị đám người đó chèn ép, bèn hỏi: “Lối vào ở đâu?”“Có một cái ao sâu, nước rất sâu, xung quanh đều bị chúng khống chế. Muốn vào Thủy Phủ, chỉ có thể đi qua cái ao, chúng ngồi ở đó thu tiền”.“Bao nhiêu tiền?”, Ngô Bình hỏi, cậu nghĩ chỉ cần không nhiều thì bỏ tiền ra cũng được.Trần Mộng quay đầu nhìn cậu: “Anh muốn trả tiên để vào à?”Ngô Bình cười nói: “Chỉ cần không quá đáng thì đưa chút tiền cũng chẳng có vấn đề gì”.“Anh có tiền thì đi đi, một trăm triệu tiền Tiên”, Trần Mộng nói.Ngô Bình nhíu mày: “Một trăm triệu?”Cái giá không cao với cậu, nhưng chắc chắn cũng không thấp. Nếu cậu bỏ ra một trăm triệu để mua một thứ gì đó, cậu sẽ không suy nghĩ nhiều, nhưng nếu đưa một trăm cho người khác thì chắc chắn sẽ khiến cậu không vui.Đợi Trần Mộng ăn xong, Ngô Bình hỏi: “Cô Trần, có thể dẫn được cho tôi không?” Trần Mộng nhổ ra xương chân gà ra rồi nói: “Đừng trách tôi không cảnh cáo anh, cho dù anh có trả tiền, chúng cũng sẽ không cho anh qua dễ dàng. Trên đời này, tiền bạc không mua được tôn nghiêm”.Ngô Bình khẽ cười: “Tôn kính rồi mới đến võ lực, cũng không thể vừa gặp đã đánh nhau chứ”.Trần Mộng cũng không nói gì nữa: “Đi theo tôi”.Hai người sóng vai phi độn, sau khi đi hàng ngàn dặm thì nhìn thấy một khu vực có rất nhiều thực vật thủy sinh mọc lên. Thực vật thủy sinh ở đây phát triển rất cao, cao từ hàng chục đến hàng trăm mét, có rất nhiều loài sinh vật sống ở trong nước.Những sinh vật này rất giống cá ở đại dương, chẳng qua chúng có khả năng bay. Chẳng hạn như khi Ngô  Bình vừa đến, một con cá sấu khổng lồ xuất hiện, há miệng căn bọn họ.Ngô Bình giơ tay lên, một bàn tay cực lớn được ngưng tụ từ Thất Tinh Trảm Đạo Lực xuất hiện trong không trung, năm ngón tay vươn ra đánh văng con cá sấu.“Bốp!" Con cá sấu kêu lên, bị đánh đến mức xoay vòng văng đi, đập mạnh vào trong đống bèo, không rõ sống chết.

Cô gái đồ trắng nhận lấy, hơi sửng sốt, sau đó hỏi: “Anh là người tu hành của thế tục sao?”

Ngô Bình chớp mắt: “Đúng thế, tôi là Ngô Bình, nên gọi cô thế nào?”

“Trần Mộng”, cô gái xé một miếng bánh bao ăn thử, cảm nhận vị khá ổn bèn cắn một miếng lớn.

Ngô Bình thấy cô ta ăn ngon như vậy thì cảm thấy đồng cảm: “Đã rất lâu rồi cô không ăn đồ bên ngoài à?”

Trần Mộng: “Đồ ăn ở đây đây đủ, nhưng ăn gì cũng không có vị”.

Ngô Bình chộp lấy một khối san hô, cho vào miệng nhai, quả nhiên không có mùi vị gì, nhổ san hô ra rồi nói: “Thế giới này khá kỳ lạ”.

“Thế giới Linh Vương tạo ra có thể không lạ được sao?”, Trần Mộng như đã lâu rồi không nói chuyện với con người, vô cùng giỏi ăn nói: “Tôi và anh cũng cùng đến Thủy phủ à?”

Ngô Bình không ngờ cô ta lại hỏi thẳng như vậy, cậu cũng không phủ nhận, gật đầu: “Đúng vậy, tôi nghe nói trong Thiên Nhất Thủy Phủ có bảo bối, tôi muốn đi lấy một ít”.

'Trần Mộng cười nhạo: “Vậy thì đừng nghĩ nữa, lối vào duy nhất của Thiên Nhất Thủy Phủ đã bị một nhóm người kiểm soát, muốn vào phải thì trả một cái giá rất lớn mới được. Thực lực của những người này rất mạnh, có đánh cũng không đánh lại, một là bỏ cuộc, hai là để mặc chúng bày bổ”.

Nhìn thấy vẻ mặt căm hận của Trần Mộng, Ngô Bình biết cô ta từng bị đám người đó chèn ép, bèn hỏi: “Lối vào ở đâu?”

“Có một cái ao sâu, nước rất sâu, xung quanh đều bị chúng khống chế. Muốn vào Thủy Phủ, chỉ có thể đi qua cái ao, chúng ngồi ở đó thu tiền”.

“Bao nhiêu tiền?”, Ngô Bình hỏi, cậu nghĩ chỉ cần không nhiều thì bỏ tiền ra cũng được.

Trần Mộng quay đầu nhìn cậu: “Anh muốn trả tiên để vào à?”

Ngô Bình cười nói: “Chỉ cần không quá đáng thì đưa chút tiền cũng chẳng có vấn đề gì”.

“Anh có tiền thì đi đi, một trăm triệu tiền Tiên”, Trần Mộng nói.

Ngô Bình nhíu mày: “Một trăm triệu?”

Cái giá không cao với cậu, nhưng chắc chắn cũng không thấp. Nếu cậu bỏ ra một trăm triệu để mua một thứ gì đó, cậu sẽ không suy nghĩ nhiều, nhưng nếu đưa một trăm cho người khác thì chắc chắn sẽ khiến cậu không vui.

Đợi Trần Mộng ăn xong, Ngô Bình hỏi: “Cô Trần, có thể dẫn được cho tôi không?” 

Trần Mộng nhổ ra xương chân gà ra rồi nói: “Đừng trách tôi không cảnh cáo anh, cho dù anh có trả tiền, chúng cũng sẽ không cho anh qua dễ dàng. Trên đời này, tiền bạc không mua được tôn nghiêm”.

Ngô Bình khẽ cười: “Tôn kính rồi mới đến võ lực, cũng không thể vừa gặp đã đánh nhau chứ”.

Trần Mộng cũng không nói gì nữa: “Đi theo tôi”.

Hai người sóng vai phi độn, sau khi đi hàng ngàn dặm thì nhìn thấy một khu vực có rất nhiều thực vật thủy sinh mọc lên. Thực vật thủy sinh ở đây phát triển rất cao, cao từ hàng chục đến hàng trăm mét, có rất nhiều loài sinh vật sống ở trong nước.

Những sinh vật này rất giống cá ở đại dương, chẳng qua chúng có khả năng bay. Chẳng hạn như khi Ngô  Bình vừa đến, một con cá sấu khổng lồ xuất hiện, há miệng căn bọn họ.

Ngô Bình giơ tay lên, một bàn tay cực lớn được ngưng tụ từ Thất Tinh Trảm Đạo Lực xuất hiện trong không trung, năm ngón tay vươn ra đánh văng con cá sấu.

“Bốp!" Con cá sấu kêu lên, bị đánh đến mức xoay vòng văng đi, đập mạnh vào trong đống bèo, không rõ sống chết.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cô gái đồ trắng nhận lấy, hơi sửng sốt, sau đó hỏi: “Anh là người tu hành của thế tục sao?”Ngô Bình chớp mắt: “Đúng thế, tôi là Ngô Bình, nên gọi cô thế nào?”“Trần Mộng”, cô gái xé một miếng bánh bao ăn thử, cảm nhận vị khá ổn bèn cắn một miếng lớn.Ngô Bình thấy cô ta ăn ngon như vậy thì cảm thấy đồng cảm: “Đã rất lâu rồi cô không ăn đồ bên ngoài à?”Trần Mộng: “Đồ ăn ở đây đây đủ, nhưng ăn gì cũng không có vị”.Ngô Bình chộp lấy một khối san hô, cho vào miệng nhai, quả nhiên không có mùi vị gì, nhổ san hô ra rồi nói: “Thế giới này khá kỳ lạ”.“Thế giới Linh Vương tạo ra có thể không lạ được sao?”, Trần Mộng như đã lâu rồi không nói chuyện với con người, vô cùng giỏi ăn nói: “Tôi và anh cũng cùng đến Thủy phủ à?”Ngô Bình không ngờ cô ta lại hỏi thẳng như vậy, cậu cũng không phủ nhận, gật đầu: “Đúng vậy, tôi nghe nói trong Thiên Nhất Thủy Phủ có bảo bối, tôi muốn đi lấy một ít”.'Trần Mộng cười nhạo: “Vậy thì đừng nghĩ nữa, lối vào duy nhất của Thiên Nhất Thủy Phủ đã bị một nhóm người kiểm soát, muốn vào phải thì trả một cái giá rất lớn mới được. Thực lực của những người này rất mạnh, có đánh cũng không đánh lại, một là bỏ cuộc, hai là để mặc chúng bày bổ”.Nhìn thấy vẻ mặt căm hận của Trần Mộng, Ngô Bình biết cô ta từng bị đám người đó chèn ép, bèn hỏi: “Lối vào ở đâu?”“Có một cái ao sâu, nước rất sâu, xung quanh đều bị chúng khống chế. Muốn vào Thủy Phủ, chỉ có thể đi qua cái ao, chúng ngồi ở đó thu tiền”.“Bao nhiêu tiền?”, Ngô Bình hỏi, cậu nghĩ chỉ cần không nhiều thì bỏ tiền ra cũng được.Trần Mộng quay đầu nhìn cậu: “Anh muốn trả tiên để vào à?”Ngô Bình cười nói: “Chỉ cần không quá đáng thì đưa chút tiền cũng chẳng có vấn đề gì”.“Anh có tiền thì đi đi, một trăm triệu tiền Tiên”, Trần Mộng nói.Ngô Bình nhíu mày: “Một trăm triệu?”Cái giá không cao với cậu, nhưng chắc chắn cũng không thấp. Nếu cậu bỏ ra một trăm triệu để mua một thứ gì đó, cậu sẽ không suy nghĩ nhiều, nhưng nếu đưa một trăm cho người khác thì chắc chắn sẽ khiến cậu không vui.Đợi Trần Mộng ăn xong, Ngô Bình hỏi: “Cô Trần, có thể dẫn được cho tôi không?” Trần Mộng nhổ ra xương chân gà ra rồi nói: “Đừng trách tôi không cảnh cáo anh, cho dù anh có trả tiền, chúng cũng sẽ không cho anh qua dễ dàng. Trên đời này, tiền bạc không mua được tôn nghiêm”.Ngô Bình khẽ cười: “Tôn kính rồi mới đến võ lực, cũng không thể vừa gặp đã đánh nhau chứ”.Trần Mộng cũng không nói gì nữa: “Đi theo tôi”.Hai người sóng vai phi độn, sau khi đi hàng ngàn dặm thì nhìn thấy một khu vực có rất nhiều thực vật thủy sinh mọc lên. Thực vật thủy sinh ở đây phát triển rất cao, cao từ hàng chục đến hàng trăm mét, có rất nhiều loài sinh vật sống ở trong nước.Những sinh vật này rất giống cá ở đại dương, chẳng qua chúng có khả năng bay. Chẳng hạn như khi Ngô  Bình vừa đến, một con cá sấu khổng lồ xuất hiện, há miệng căn bọn họ.Ngô Bình giơ tay lên, một bàn tay cực lớn được ngưng tụ từ Thất Tinh Trảm Đạo Lực xuất hiện trong không trung, năm ngón tay vươn ra đánh văng con cá sấu.“Bốp!" Con cá sấu kêu lên, bị đánh đến mức xoay vòng văng đi, đập mạnh vào trong đống bèo, không rõ sống chết.

Chương 6325: dẫn đường cho tôi