Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6329: Thanh Ngưu
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trên đường, ánh sáng vàng lại biến mất, nhưng Ngô Bình đã nhớ vị trí của nó nên đi thẳng đến đó là được.Cuối cùng, cậu cũng đã đến được trước đài, không nhìn thấy gì trước mặt cả, mãi đến khi cậu đưa tay chạm. vào mép đài thì cái đài mới xuất hiện.Đài cao khoảng một mét, mặt trên là hình lục giác, trên có một chiếc bình sứ màu xanh cao hơn một thước, chiếc bình khá lớn, miệng bình nhỏ, bề ngoài cái bình có hình ảnh sống động như chim, cá và côn trùng.Ngô Bình nhìn chiếc bình sứ, đến gần nhìn kỹ hơnvào bên trong. Nhìn thấy trong bình có hơn ba mươi quả †rứng màu xanh tím lớn hơn trứng ngỗng một chút, trênvỏ trứng có vài phù văn màu vàng sậm, hơn nữa phù văn trên mỗi quả trứng đều khác nhau, tỏa ra khí tức đáng kinh ngạc.“Đây là trứng gì?”, Ngô Bình tò mò cầm một quả lên, cầm lên cảm thấy khá nặng, phù văn trên vỏ trứng lần lượt sáng lên, biến thành sợi tơ quấn quanh tay cậu.Trong đầu hắn vang lên giọng mèo đen: “Công tử, đây là trứng của Thiên Kê. Thiên Kê ăn côn trùng, hấp †hu năng lực của chúng nên mỗi con Thiên Kê đều có mấy loại thần thông thiên phú. Ăn được một quả trứng 'Thiên Kê, không chỉ là một loại thuốc bổ tuyệt vời mà còn có thể hấp thụ sức mạnh Thần Thông chứa trong trứng”.Ngô Bình: “Thiên Kê sao? Trứng gà này lớn như vậy, còn có thể ăn à?” Mèo đen: “Tôi sẵn lòng ăn thử cho công tử”.Nghe thế Ngô Bình biết trứng này chẳng có vấn đề gì, con mèo này chỉ muốn ăn trứng.Cậu lập tức cất cái bình đi rồi nói: “Quay về cho mày hai cái”.Mèo đen: “Cảm ơn công tử”.“Lạ thật, sao ở đây lại có một lọ trứng gà nhỉ?”“Đây là những vật hiến tế. Linh Vương ở đây hẳn có thân phận cao đến mức nào, hóa thân của hắn có khả năng đang ở Thánh Cổ Đại Lục, hơn nữa rất có thể là một Thần Minh”.: Ngô Bình ngạc nhiên: “Hắn là Thần Minh?”“Kiểu thần này là thần của Tiên Thiên, chức vị cao hơn Thần Minh bình thường, vô cùng cổ thần”. Ngô Bình: “Thảo nào, chỉ là vật tế của Thánh Cổ Đại Lục sao lại chạy đến đây?”' “Nơi này là căn nguyên của hắn, cho dù Thần Minh đó có chết, hắn vẫn có thể trùng sinh tới đây. Cho nên những thứ này là tài nguyên hắn để lại cho mình quay. trở lại”.Ngô Bình chớp mắt: “Nói thế, nếu tôi muốn lấy đồ của hắn, rất có khả năng sẽ để lại hậu quả?” “Vậy thì chưa chắc. Lấy đồ ở đây có thể là thù oán, cũng có thể là thiện duyên”, mèo đen nói.“Ý là thế nào?”, Ngô Bình không hiểu.Mèo đen: “Công tử lấy đồ ở đây, sau này nếu có thể giúp hắn thì đó là thiện duyên. Nếu không giúp được thì là thù oán”.Ngô Bình lập tức sử dụng bùa Cửu Cung Thiên Cơ, tính mệnh cho mình, một lúc sau mới chớp mắt nói: “Tôi lấy càng nhiều đồ ở đây thì sau này sẽ thu hoạch càng lớn, đây là sao chứ?”Mèo đen: “Vậy công tử không cần nghĩ nhiều, có thể lấy được bao nhiêu thì lấy”.Ngô Bình nhếch môi: “Vậy tao không khách sáo nữa".Cậu tiếp tục tính quẻ, sau đó đi về phía bên trái vài bước, đi về phía trước vài bước, nhanh chóng thấy được cái bệ thứ hai.Đài này rất lớn, phía trên đặt một đầu bò rất to, trên đầu bò có vảy màu xanh cực lớn, trên trán có phù văn màu trắng bí ẩn.Có thể nhìn ra được đầu bò vẫn còn đang chảy máu, có vẻ nó bị giết chưa lâu.Ngô Bình tò mò nhìn cái đầu bỏ còn lớn hơn cả cậu, nói: “Khí tức hung hãn quá, mèo đen, đây là thứ gì?” “Đây là Thanh Ngưu”, mèo đen liếc mắt đã nhận ra: “Tổ tiên của nó là thú cưỡi của Thánh Hoàng. Con thú cưỡi đó là một con trâu xanh, mặc dù sức mạnh của nó không bằng Thánh Hoàng, nhưng nó có thể chiến đấu với Cổ Thần. Nó có huyết mạch của Thanh Ngưu, hơn nữa thức tính truyền thừa của hai ba tổ tiên”.Ngô Bình trợn to mắt: “Thanh Ngưu này có lai lịch lớn như vậy, là do ai giết thế?”
Trên đường, ánh sáng vàng lại biến mất, nhưng Ngô Bình đã nhớ vị trí của nó nên đi thẳng đến đó là được.
Cuối cùng, cậu cũng đã đến được trước đài, không nhìn thấy gì trước mặt cả, mãi đến khi cậu đưa tay chạm. vào mép đài thì cái đài mới xuất hiện.
Đài cao khoảng một mét, mặt trên là hình lục giác, trên có một chiếc bình sứ màu xanh cao hơn một thước, chiếc bình khá lớn, miệng bình nhỏ, bề ngoài cái bình có hình ảnh sống động như chim, cá và côn trùng.
Ngô Bình nhìn chiếc bình sứ, đến gần nhìn kỹ hơn
vào bên trong. Nhìn thấy trong bình có hơn ba mươi quả †rứng màu xanh tím lớn hơn trứng ngỗng một chút, trên
vỏ trứng có vài phù văn màu vàng sậm, hơn nữa phù văn trên mỗi quả trứng đều khác nhau, tỏa ra khí tức đáng kinh ngạc.
“Đây là trứng gì?”, Ngô Bình tò mò cầm một quả lên, cầm lên cảm thấy khá nặng, phù văn trên vỏ trứng lần lượt sáng lên, biến thành sợi tơ quấn quanh tay cậu.
Trong đầu hắn vang lên giọng mèo đen: “Công tử, đây là trứng của Thiên Kê. Thiên Kê ăn côn trùng, hấp †hu năng lực của chúng nên mỗi con Thiên Kê đều có mấy loại thần thông thiên phú. Ăn được một quả trứng 'Thiên Kê, không chỉ là một loại thuốc bổ tuyệt vời mà còn có thể hấp thụ sức mạnh Thần Thông chứa trong trứng”.
Ngô Bình: “Thiên Kê sao? Trứng gà này lớn như vậy, còn có thể ăn à?”
Mèo đen: “Tôi sẵn lòng ăn thử cho công tử”.
Nghe thế Ngô Bình biết trứng này chẳng có vấn đề gì, con mèo này chỉ muốn ăn trứng.
Cậu lập tức cất cái bình đi rồi nói: “Quay về cho mày hai cái”.
Mèo đen: “Cảm ơn công tử”.
“Lạ thật, sao ở đây lại có một lọ trứng gà nhỉ?”
“Đây là những vật hiến tế. Linh Vương ở đây hẳn có thân phận cao đến mức nào, hóa thân của hắn có khả năng đang ở Thánh Cổ Đại Lục, hơn nữa rất có thể là một Thần Minh”.
: Ngô Bình ngạc nhiên: “Hắn là Thần Minh?”
“Kiểu thần này là thần của Tiên Thiên, chức vị cao hơn Thần Minh bình thường, vô cùng cổ thần”.
Ngô Bình: “Thảo nào, chỉ là vật tế của Thánh Cổ Đại Lục sao lại chạy đến đây?”
' “Nơi này là căn nguyên của hắn, cho dù Thần Minh đó có chết, hắn vẫn có thể trùng sinh tới đây. Cho nên những thứ này là tài nguyên hắn để lại cho mình quay. trở lại”.
Ngô Bình chớp mắt: “Nói thế, nếu tôi muốn lấy đồ của hắn, rất có khả năng sẽ để lại hậu quả?”
“Vậy thì chưa chắc. Lấy đồ ở đây có thể là thù oán, cũng có thể là thiện duyên”, mèo đen nói.
“Ý là thế nào?”, Ngô Bình không hiểu.
Mèo đen: “Công tử lấy đồ ở đây, sau này nếu có thể giúp hắn thì đó là thiện duyên. Nếu không giúp được thì là thù oán”.
Ngô Bình lập tức sử dụng bùa Cửu Cung Thiên Cơ, tính mệnh cho mình, một lúc sau mới chớp mắt nói: “Tôi lấy càng nhiều đồ ở đây thì sau này sẽ thu hoạch càng lớn, đây là sao chứ?”
Mèo đen: “Vậy công tử không cần nghĩ nhiều, có thể lấy được bao nhiêu thì lấy”.
Ngô Bình nhếch môi: “Vậy tao không khách sáo nữa".
Cậu tiếp tục tính quẻ, sau đó đi về phía bên trái vài bước, đi về phía trước vài bước, nhanh chóng thấy được cái bệ thứ hai.
Đài này rất lớn, phía trên đặt một đầu bò rất to, trên đầu bò có vảy màu xanh cực lớn, trên trán có phù văn màu trắng bí ẩn.
Có thể nhìn ra được đầu bò vẫn còn đang chảy máu, có vẻ nó bị giết chưa lâu.
Ngô Bình tò mò nhìn cái đầu bỏ còn lớn hơn cả cậu, nói: “Khí tức hung hãn quá, mèo đen, đây là thứ gì?”
“Đây là Thanh Ngưu”, mèo đen liếc mắt đã nhận ra: “Tổ tiên của nó là thú cưỡi của Thánh Hoàng. Con thú cưỡi đó là một con trâu xanh, mặc dù sức mạnh của nó không bằng Thánh Hoàng, nhưng nó có thể chiến đấu với Cổ Thần. Nó có huyết mạch của Thanh Ngưu, hơn nữa thức tính truyền thừa của hai ba tổ tiên”.
Ngô Bình trợn to mắt: “Thanh Ngưu này có lai lịch lớn như vậy, là do ai giết thế?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trên đường, ánh sáng vàng lại biến mất, nhưng Ngô Bình đã nhớ vị trí của nó nên đi thẳng đến đó là được.Cuối cùng, cậu cũng đã đến được trước đài, không nhìn thấy gì trước mặt cả, mãi đến khi cậu đưa tay chạm. vào mép đài thì cái đài mới xuất hiện.Đài cao khoảng một mét, mặt trên là hình lục giác, trên có một chiếc bình sứ màu xanh cao hơn một thước, chiếc bình khá lớn, miệng bình nhỏ, bề ngoài cái bình có hình ảnh sống động như chim, cá và côn trùng.Ngô Bình nhìn chiếc bình sứ, đến gần nhìn kỹ hơnvào bên trong. Nhìn thấy trong bình có hơn ba mươi quả †rứng màu xanh tím lớn hơn trứng ngỗng một chút, trênvỏ trứng có vài phù văn màu vàng sậm, hơn nữa phù văn trên mỗi quả trứng đều khác nhau, tỏa ra khí tức đáng kinh ngạc.“Đây là trứng gì?”, Ngô Bình tò mò cầm một quả lên, cầm lên cảm thấy khá nặng, phù văn trên vỏ trứng lần lượt sáng lên, biến thành sợi tơ quấn quanh tay cậu.Trong đầu hắn vang lên giọng mèo đen: “Công tử, đây là trứng của Thiên Kê. Thiên Kê ăn côn trùng, hấp †hu năng lực của chúng nên mỗi con Thiên Kê đều có mấy loại thần thông thiên phú. Ăn được một quả trứng 'Thiên Kê, không chỉ là một loại thuốc bổ tuyệt vời mà còn có thể hấp thụ sức mạnh Thần Thông chứa trong trứng”.Ngô Bình: “Thiên Kê sao? Trứng gà này lớn như vậy, còn có thể ăn à?” Mèo đen: “Tôi sẵn lòng ăn thử cho công tử”.Nghe thế Ngô Bình biết trứng này chẳng có vấn đề gì, con mèo này chỉ muốn ăn trứng.Cậu lập tức cất cái bình đi rồi nói: “Quay về cho mày hai cái”.Mèo đen: “Cảm ơn công tử”.“Lạ thật, sao ở đây lại có một lọ trứng gà nhỉ?”“Đây là những vật hiến tế. Linh Vương ở đây hẳn có thân phận cao đến mức nào, hóa thân của hắn có khả năng đang ở Thánh Cổ Đại Lục, hơn nữa rất có thể là một Thần Minh”.: Ngô Bình ngạc nhiên: “Hắn là Thần Minh?”“Kiểu thần này là thần của Tiên Thiên, chức vị cao hơn Thần Minh bình thường, vô cùng cổ thần”. Ngô Bình: “Thảo nào, chỉ là vật tế của Thánh Cổ Đại Lục sao lại chạy đến đây?”' “Nơi này là căn nguyên của hắn, cho dù Thần Minh đó có chết, hắn vẫn có thể trùng sinh tới đây. Cho nên những thứ này là tài nguyên hắn để lại cho mình quay. trở lại”.Ngô Bình chớp mắt: “Nói thế, nếu tôi muốn lấy đồ của hắn, rất có khả năng sẽ để lại hậu quả?” “Vậy thì chưa chắc. Lấy đồ ở đây có thể là thù oán, cũng có thể là thiện duyên”, mèo đen nói.“Ý là thế nào?”, Ngô Bình không hiểu.Mèo đen: “Công tử lấy đồ ở đây, sau này nếu có thể giúp hắn thì đó là thiện duyên. Nếu không giúp được thì là thù oán”.Ngô Bình lập tức sử dụng bùa Cửu Cung Thiên Cơ, tính mệnh cho mình, một lúc sau mới chớp mắt nói: “Tôi lấy càng nhiều đồ ở đây thì sau này sẽ thu hoạch càng lớn, đây là sao chứ?”Mèo đen: “Vậy công tử không cần nghĩ nhiều, có thể lấy được bao nhiêu thì lấy”.Ngô Bình nhếch môi: “Vậy tao không khách sáo nữa".Cậu tiếp tục tính quẻ, sau đó đi về phía bên trái vài bước, đi về phía trước vài bước, nhanh chóng thấy được cái bệ thứ hai.Đài này rất lớn, phía trên đặt một đầu bò rất to, trên đầu bò có vảy màu xanh cực lớn, trên trán có phù văn màu trắng bí ẩn.Có thể nhìn ra được đầu bò vẫn còn đang chảy máu, có vẻ nó bị giết chưa lâu.Ngô Bình tò mò nhìn cái đầu bỏ còn lớn hơn cả cậu, nói: “Khí tức hung hãn quá, mèo đen, đây là thứ gì?” “Đây là Thanh Ngưu”, mèo đen liếc mắt đã nhận ra: “Tổ tiên của nó là thú cưỡi của Thánh Hoàng. Con thú cưỡi đó là một con trâu xanh, mặc dù sức mạnh của nó không bằng Thánh Hoàng, nhưng nó có thể chiến đấu với Cổ Thần. Nó có huyết mạch của Thanh Ngưu, hơn nữa thức tính truyền thừa của hai ba tổ tiên”.Ngô Bình trợn to mắt: “Thanh Ngưu này có lai lịch lớn như vậy, là do ai giết thế?”