Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6332: nhận thách đấu của tứ đại đệ tử
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hai người chẳng qua cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này nếu có thể gặp lại thì là duyên phận, nếu không thì cũng là lẽ thường tình.Trần Mộng cười nói: “Qua một thời gian nữa tôi sẽ đến giới thế tục, đến lúc đó tìm anh thế nào?”Ngô Bình đưa một tấm danh thiếp của mình cho cô ấy, nói: “Trong giới thế tục có một thứ gọi là điện thoại,cô có thể dùng điện thoại liên lạc cho tôi”.Trần Mộng nhận lấy danh thiếp, nói: “Cậu Ngô, sau này gặp lại!”Tạm biệt Trần Mộng, Ngô Bình đi về theo đường cũ.Khi cậu ra khỏi cửa, Thẩm Huyền Tông lập tức xuất hiện cách đó không xa.“Sư tôn!" Ngô Bình tiến lên chào hỏi.Ông ta thấy bên cạnh Ngô Bình có thể một người thanh niên bèn hỏi: “Đây là ai vậy?”Ngô Bình: “Một người bạn của con”.Thanh Ngưu lập tức nói: “Tôi là Thanh Ngưu, được gặp tiền bối”.Thẩm Huyền Tông cảm thấy người tên Thanh Ngưu này không hề đơn giản, bởi vì trong lòng một kiếm đạo. chí tôn như ông ta lại có cảm giác hồi hộp.Nhưng ông ta cũng không hỏi thêm mà chỉ nói: “Chúng ta về thôi”. Ngô Bình hỏi: “Sư tôn, quay về giới thế tục sao?”“Đến Thái Hoàng Giáo trước”.Thẩm Huyền Tông nói: “Thải Hoàng Giáo gặp chút rắc rối, cần con ra tay giải quyết”.Ngô Bình rất hiếu kỳ: “Sư tôn, cao thủ ở Thái Hoàng Giáo nhiều như mây, rắc rối thế nào mà cần con đi giải quyết?”“Về rồi lại nói”.Ông ta phất tay áo, mấy người họ đã xuyên qua thời không.Không biết qua bao lâu, Ngô Bình đã đến kiếm các quen thuộc, còn Thanh Ngưu kia thì được đưa đến chỗ ở của Ngô Bình.Ba vị sư tôn đều ở đây, Ngô Bình làm lễ bái kiến.Âu Dương Thiên Tế vội hỏi: “Đồ nhi, chuyến này đến Thủy Linh Giới, con có thu hoạch được gì không?”Ngô Bình gật đầu, cậu lấy lọ trứng trời ra, nói: “Thứ này trông có vẻ rất có giá trị, đồ nhi kính tặng ba vị tôn sư”.Ba ông lão lập tức hứng thú, đều vây quanh, mỗi người cầm lấy một quả trứng trời.Cảm nhận được trứng trời bất phàm, La Thiên Phi cười nói: “Quả nhiên là đồ tốt, ta cảm thấy trong trứng trời này, ẩn chứa mấy luồng sức mạnh kỳ diệu”.Âu Dương Thiên Tề: “Con có hiếu như vậy chúng ta rất vui, mỗi người lấy một phần tâm ý là được, còn lại thì con cứ giữ lại mà dùng”.Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, con còn có được Nhu 'Thủy Kiếm nữa. Thế nhưng, Nhu Thủy Kiếm đó bây giờ ở. trong thức hải con, vẫn chưa thuộc về con”.Ba ông lão vui mừng, Thẩm Huyền Tông cười ha ha: “Tốt lắm! Có kiếm mẫu rồi chúng ta có thể quay về rồi!”Ngô Bình không hiểu bèn hỏi: “Sư tôn, chẳng lẽ Nhu 'Thủy Kiếm còn có tác dụng gì đặc biệt sao?”Thẩm Huyền Tông: “Nhu Thủy Kiếm là kiếm mẫu của vạn kiếm, có được nó thì con có thể có được Kiếm Đạo Vương Tọa! Đến lúc đó, ba vi sư đây sẽ giúp con khai †ông lập phái ở Vạn Kiếm Tiên Giới! Nhu Thủy Kiếm bên trong có Tàng Giới. Trong Kiếm Tàng Giới có đủ các thần kiếm. Quan trọng nhất là, kiếm tu tu luyện ở bên trong đó sẽ có tốc độ nhanh gấp mười lần bên ngoài! Đương nhiên còn có chuyện quan trọng hơn, là trong Nhu Kiếm Thủy có ẩn chứa Vô Thượng Kiếm Đạo. Nếu con có thể dung hợp với Vô Thượng Kiếm Khúc thì có thể dễ dàng luyện hóa được Kiếm Đạo Vương Tọa!”Lúc này Ngô Bình mới hiểu ý nghĩa của Nhu Thủy Kiếm, cậu nói: “Nhưng đồ nhỉ cảm thấy để luyện hóa được Nhu Thủy Kiếm e rằng còn phải rất lâu nữa”. Thẩm Huyền Tông cười nói: “Đương nhiên rồi. Khi con chưa tiến đến Đạo Cảnh thì không thể luyện hóa được nó, nó không phải một thanh kiếm, mà là một loại kiếm đạo chí cao!”Ngô Bình: “Cũng có nghĩa là, cho dù con có được Kiếm Đạo Vương Tọa, cũng phải đợi sau này mới luyện hóa được nó?”“Đương nhiên. Có những vương tộc phải trải qua mấy đời không ngừng luyện hóa, mới có thể hoàn toàn hấp thụ được sức mạnh điều khiển Vương Tọa! Con có được Vương Tọa thì mới chỉ là khởi đầu mà thôi!”Ngô Bình: “Nói như vậy, những người được gọi là Vương, thực ra cũng không có luyện hóa Vương Tọa trong tay?”Ngô Bình không vội, cậu biết chuyện càng khó đồng nghĩa giá trị càng lớn!“Sư tôn, người nói có rắc rối gì vậy?”Thẩm Huyền Tông: “Dưới Thái Hoàng Giáo có một nhánh nhỏ, Chân Hoàng Tông phát triển nhanh chóng †rong nghìn năm nay. Bởi vì thực lực mạnh mẽ, nên bắt đầu ngọ nguậy không yên, dạo này yêu cầu càng lúc càng cao. Lần này, tông chủ của Chân Hoàng Tông dẫn theo tứ đại đệ tử đến thăm hỏi. Nói là đến thăm hỏi, nhưng thực ra là muốn khiến tầng lớp cấp cao của Thái Hoàng Giáo khó coi.
Hai người chẳng qua cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này nếu có thể gặp lại thì là duyên phận, nếu không thì cũng là lẽ thường tình.
Trần Mộng cười nói: “Qua một thời gian nữa tôi sẽ đến giới thế tục, đến lúc đó tìm anh thế nào?”
Ngô Bình đưa một tấm danh thiếp của mình cho cô ấy, nói: “Trong giới thế tục có một thứ gọi là điện thoại,
cô có thể dùng điện thoại liên lạc cho tôi”.
Trần Mộng nhận lấy danh thiếp, nói: “Cậu Ngô, sau này gặp lại!”
Tạm biệt Trần Mộng, Ngô Bình đi về theo đường cũ.
Khi cậu ra khỏi cửa, Thẩm Huyền Tông lập tức xuất hiện cách đó không xa.
“Sư tôn!" Ngô Bình tiến lên chào hỏi.
Ông ta thấy bên cạnh Ngô Bình có thể một người thanh niên bèn hỏi: “Đây là ai vậy?”
Ngô Bình: “Một người bạn của con”.
Thanh Ngưu lập tức nói: “Tôi là Thanh Ngưu, được gặp tiền bối”.
Thẩm Huyền Tông cảm thấy người tên Thanh Ngưu này không hề đơn giản, bởi vì trong lòng một kiếm đạo. chí tôn như ông ta lại có cảm giác hồi hộp.
Nhưng ông ta cũng không hỏi thêm mà chỉ nói: “Chúng ta về thôi”.
Ngô Bình hỏi: “Sư tôn, quay về giới thế tục sao?”
“Đến Thái Hoàng Giáo trước”.
Thẩm Huyền Tông nói: “Thải Hoàng Giáo gặp chút rắc rối, cần con ra tay giải quyết”.
Ngô Bình rất hiếu kỳ: “Sư tôn, cao thủ ở Thái Hoàng Giáo nhiều như mây, rắc rối thế nào mà cần con đi giải quyết?”
“Về rồi lại nói”.
Ông ta phất tay áo, mấy người họ đã xuyên qua thời không.
Không biết qua bao lâu, Ngô Bình đã đến kiếm các quen thuộc, còn Thanh Ngưu kia thì được đưa đến chỗ ở của Ngô Bình.
Ba vị sư tôn đều ở đây, Ngô Bình làm lễ bái kiến.
Âu Dương Thiên Tế vội hỏi: “Đồ nhi, chuyến này đến Thủy Linh Giới, con có thu hoạch được gì không?”
Ngô Bình gật đầu, cậu lấy lọ trứng trời ra, nói: “Thứ này trông có vẻ rất có giá trị, đồ nhi kính tặng ba vị tôn sư”.
Ba ông lão lập tức hứng thú, đều vây quanh, mỗi người cầm lấy một quả trứng trời.
Cảm nhận được trứng trời bất phàm, La Thiên Phi cười nói: “Quả nhiên là đồ tốt, ta cảm thấy trong trứng trời này, ẩn chứa mấy luồng sức mạnh kỳ diệu”.
Âu Dương Thiên Tề: “Con có hiếu như vậy chúng ta rất vui, mỗi người lấy một phần tâm ý là được, còn lại thì con cứ giữ lại mà dùng”.
Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, con còn có được Nhu 'Thủy Kiếm nữa. Thế nhưng, Nhu Thủy Kiếm đó bây giờ ở. trong thức hải con, vẫn chưa thuộc về con”.
Ba ông lão vui mừng, Thẩm Huyền Tông cười ha ha: “Tốt lắm! Có kiếm mẫu rồi chúng ta có thể quay về rồi!”
Ngô Bình không hiểu bèn hỏi: “Sư tôn, chẳng lẽ Nhu 'Thủy Kiếm còn có tác dụng gì đặc biệt sao?”
Thẩm Huyền Tông: “Nhu Thủy Kiếm là kiếm mẫu của vạn kiếm, có được nó thì con có thể có được Kiếm Đạo Vương Tọa! Đến lúc đó, ba vi sư đây sẽ giúp con khai †ông lập phái ở Vạn Kiếm Tiên Giới! Nhu Thủy Kiếm bên trong có Tàng Giới. Trong Kiếm Tàng Giới có đủ các thần kiếm. Quan trọng nhất là, kiếm tu tu luyện ở bên trong đó sẽ có tốc độ nhanh gấp mười lần bên ngoài! Đương nhiên còn có chuyện quan trọng hơn, là trong Nhu Kiếm Thủy có ẩn chứa Vô Thượng Kiếm Đạo. Nếu con có thể dung hợp với Vô Thượng Kiếm Khúc thì có thể dễ dàng luyện hóa được Kiếm Đạo Vương Tọa!”
Lúc này Ngô Bình mới hiểu ý nghĩa của Nhu Thủy Kiếm, cậu nói: “Nhưng đồ nhỉ cảm thấy để luyện hóa được Nhu Thủy Kiếm e rằng còn phải rất lâu nữa”.
Thẩm Huyền Tông cười nói: “Đương nhiên rồi. Khi con chưa tiến đến Đạo Cảnh thì không thể luyện hóa được nó, nó không phải một thanh kiếm, mà là một loại kiếm đạo chí cao!”
Ngô Bình: “Cũng có nghĩa là, cho dù con có được Kiếm Đạo Vương Tọa, cũng phải đợi sau này mới luyện hóa được nó?”
“Đương nhiên. Có những vương tộc phải trải qua mấy đời không ngừng luyện hóa, mới có thể hoàn toàn hấp thụ được sức mạnh điều khiển Vương Tọa! Con có được Vương Tọa thì mới chỉ là khởi đầu mà thôi!”
Ngô Bình: “Nói như vậy, những người được gọi là Vương, thực ra cũng không có luyện hóa Vương Tọa trong tay?”
Ngô Bình không vội, cậu biết chuyện càng khó đồng nghĩa giá trị càng lớn!
“Sư tôn, người nói có rắc rối gì vậy?”
Thẩm Huyền Tông: “Dưới Thái Hoàng Giáo có một nhánh nhỏ, Chân Hoàng Tông phát triển nhanh chóng †rong nghìn năm nay. Bởi vì thực lực mạnh mẽ, nên bắt đầu ngọ nguậy không yên, dạo này yêu cầu càng lúc càng cao. Lần này, tông chủ của Chân Hoàng Tông dẫn theo tứ đại đệ tử đến thăm hỏi. Nói là đến thăm hỏi, nhưng thực ra là muốn khiến tầng lớp cấp cao của Thái Hoàng Giáo khó coi.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hai người chẳng qua cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này nếu có thể gặp lại thì là duyên phận, nếu không thì cũng là lẽ thường tình.Trần Mộng cười nói: “Qua một thời gian nữa tôi sẽ đến giới thế tục, đến lúc đó tìm anh thế nào?”Ngô Bình đưa một tấm danh thiếp của mình cho cô ấy, nói: “Trong giới thế tục có một thứ gọi là điện thoại,cô có thể dùng điện thoại liên lạc cho tôi”.Trần Mộng nhận lấy danh thiếp, nói: “Cậu Ngô, sau này gặp lại!”Tạm biệt Trần Mộng, Ngô Bình đi về theo đường cũ.Khi cậu ra khỏi cửa, Thẩm Huyền Tông lập tức xuất hiện cách đó không xa.“Sư tôn!" Ngô Bình tiến lên chào hỏi.Ông ta thấy bên cạnh Ngô Bình có thể một người thanh niên bèn hỏi: “Đây là ai vậy?”Ngô Bình: “Một người bạn của con”.Thanh Ngưu lập tức nói: “Tôi là Thanh Ngưu, được gặp tiền bối”.Thẩm Huyền Tông cảm thấy người tên Thanh Ngưu này không hề đơn giản, bởi vì trong lòng một kiếm đạo. chí tôn như ông ta lại có cảm giác hồi hộp.Nhưng ông ta cũng không hỏi thêm mà chỉ nói: “Chúng ta về thôi”. Ngô Bình hỏi: “Sư tôn, quay về giới thế tục sao?”“Đến Thái Hoàng Giáo trước”.Thẩm Huyền Tông nói: “Thải Hoàng Giáo gặp chút rắc rối, cần con ra tay giải quyết”.Ngô Bình rất hiếu kỳ: “Sư tôn, cao thủ ở Thái Hoàng Giáo nhiều như mây, rắc rối thế nào mà cần con đi giải quyết?”“Về rồi lại nói”.Ông ta phất tay áo, mấy người họ đã xuyên qua thời không.Không biết qua bao lâu, Ngô Bình đã đến kiếm các quen thuộc, còn Thanh Ngưu kia thì được đưa đến chỗ ở của Ngô Bình.Ba vị sư tôn đều ở đây, Ngô Bình làm lễ bái kiến.Âu Dương Thiên Tế vội hỏi: “Đồ nhi, chuyến này đến Thủy Linh Giới, con có thu hoạch được gì không?”Ngô Bình gật đầu, cậu lấy lọ trứng trời ra, nói: “Thứ này trông có vẻ rất có giá trị, đồ nhi kính tặng ba vị tôn sư”.Ba ông lão lập tức hứng thú, đều vây quanh, mỗi người cầm lấy một quả trứng trời.Cảm nhận được trứng trời bất phàm, La Thiên Phi cười nói: “Quả nhiên là đồ tốt, ta cảm thấy trong trứng trời này, ẩn chứa mấy luồng sức mạnh kỳ diệu”.Âu Dương Thiên Tề: “Con có hiếu như vậy chúng ta rất vui, mỗi người lấy một phần tâm ý là được, còn lại thì con cứ giữ lại mà dùng”.Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, con còn có được Nhu 'Thủy Kiếm nữa. Thế nhưng, Nhu Thủy Kiếm đó bây giờ ở. trong thức hải con, vẫn chưa thuộc về con”.Ba ông lão vui mừng, Thẩm Huyền Tông cười ha ha: “Tốt lắm! Có kiếm mẫu rồi chúng ta có thể quay về rồi!”Ngô Bình không hiểu bèn hỏi: “Sư tôn, chẳng lẽ Nhu 'Thủy Kiếm còn có tác dụng gì đặc biệt sao?”Thẩm Huyền Tông: “Nhu Thủy Kiếm là kiếm mẫu của vạn kiếm, có được nó thì con có thể có được Kiếm Đạo Vương Tọa! Đến lúc đó, ba vi sư đây sẽ giúp con khai †ông lập phái ở Vạn Kiếm Tiên Giới! Nhu Thủy Kiếm bên trong có Tàng Giới. Trong Kiếm Tàng Giới có đủ các thần kiếm. Quan trọng nhất là, kiếm tu tu luyện ở bên trong đó sẽ có tốc độ nhanh gấp mười lần bên ngoài! Đương nhiên còn có chuyện quan trọng hơn, là trong Nhu Kiếm Thủy có ẩn chứa Vô Thượng Kiếm Đạo. Nếu con có thể dung hợp với Vô Thượng Kiếm Khúc thì có thể dễ dàng luyện hóa được Kiếm Đạo Vương Tọa!”Lúc này Ngô Bình mới hiểu ý nghĩa của Nhu Thủy Kiếm, cậu nói: “Nhưng đồ nhỉ cảm thấy để luyện hóa được Nhu Thủy Kiếm e rằng còn phải rất lâu nữa”. Thẩm Huyền Tông cười nói: “Đương nhiên rồi. Khi con chưa tiến đến Đạo Cảnh thì không thể luyện hóa được nó, nó không phải một thanh kiếm, mà là một loại kiếm đạo chí cao!”Ngô Bình: “Cũng có nghĩa là, cho dù con có được Kiếm Đạo Vương Tọa, cũng phải đợi sau này mới luyện hóa được nó?”“Đương nhiên. Có những vương tộc phải trải qua mấy đời không ngừng luyện hóa, mới có thể hoàn toàn hấp thụ được sức mạnh điều khiển Vương Tọa! Con có được Vương Tọa thì mới chỉ là khởi đầu mà thôi!”Ngô Bình: “Nói như vậy, những người được gọi là Vương, thực ra cũng không có luyện hóa Vương Tọa trong tay?”Ngô Bình không vội, cậu biết chuyện càng khó đồng nghĩa giá trị càng lớn!“Sư tôn, người nói có rắc rối gì vậy?”Thẩm Huyền Tông: “Dưới Thái Hoàng Giáo có một nhánh nhỏ, Chân Hoàng Tông phát triển nhanh chóng †rong nghìn năm nay. Bởi vì thực lực mạnh mẽ, nên bắt đầu ngọ nguậy không yên, dạo này yêu cầu càng lúc càng cao. Lần này, tông chủ của Chân Hoàng Tông dẫn theo tứ đại đệ tử đến thăm hỏi. Nói là đến thăm hỏi, nhưng thực ra là muốn khiến tầng lớp cấp cao của Thái Hoàng Giáo khó coi.