Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6334: Đó là cảnh giới gì

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lúc này, Thanh Ngưu đang bị mấy người vây quanh nói chuyện, mọi người đều rất tôn trọng anh ta. Mấy người này Ngô Bình đều biết, là Tinh Viêm, Tử Hi, Lãnh Thanh Huy, Thu Nam, ngay cả chủ nhân Ngũ Liên Phong là Liễu Thi Thi cũng ở đó.Bởi vì Thanh Ngưu đến đây nên bọn họ đều biết Ngô Bình cũng ở Thái Hoàng Giáo, nên đều đến đây đợi cậu. Bọn họ rảnh rỗi không có gì làm nên lại nói chuyện với Thanh Ngưu.Không ngờ Thanh Ngưu chỉ tùy ý nói vài câu, mà đã khiến bọn họ lĩnh ngộ được nhấn vấn đề về đạo hành. Hơn nữa càng nghe kỹ, thì càng cảm thấy lời của Thanh Ngưu rất kỳ diệu, đả thông con đường tu hành của bọn họ.Ngô Bình đi đến, mọi người vội lên đón. “Trưởng lão Ngô!”, Tử Hi cười nói: “Lâu như vậy rồi, cuối cùng anh cũng quay lại rồi”.Ngô Bình nói: “Bây giờ trôi không phải trưởng lão, mà cũng là đệ tử Thái Hoàng Giáo như mọi người thôi”.Bởi vì phải chấp nhận thách đấu với đệ tử trọng tâm Chân Hoàng Tông, nên thân phận của Ngô Bình cũng thay đổi đôi chút, sau này cậu sẽ là đệ tử trọng tâm chính thức, như vậy mới có thể thay mặt Thái Hoàng Giáo thách đấu đối thủ.Tỉnh Viêm cười nói: “Vậy gọi anh là Ngô sư huynh!”Liễu Thi Thi nói: “Có phải có liên quan đến Chân Hoàng Tông không?”Ngô Bình gật đầu: “Trưởng lão Liễu biết rồi sao? Đối phương hùng hổ đến, Thái Hoàng Giáo chắc chắn phải chuẩn bị toàn lực”.Liễu Thi Thi cười nói có anh ở đây, chắc chắnkhông vấn đề gì”.Sau đó, Liễu Thi Thi cho người chuẩn bị tiệc rượu, mọi người ăn uống no say, mãi đến đêm khuya.Đợi đến khi mọi người tản ra, Thanh Ngưu bỗng nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, hoàn cảnh nơi này rất thích hợp để tu hành giai đoạn sau”.Ngô Bình chợt động lòng: “Tu hành giai đoạn sau? Ý anh nói là, giai đoạn trước †u hành ở Thánh Cổ Đại Lục,   giai đoạn sau tu hành ở đây?”Thanh Ngưu gật đầu: “Nơi này có thứ mà Thánh Cổ Đại Lục không có, nhưng nếu bàn về nền tảng thì hoàn cảnh ở Thánh Cổ Đại Lục vẫn thích hợp hơn”.Ngô Bình: “Qua một thời gian nữa, tôi muốn đến Thánh Cổ Đại Lục tu luyện một thời gian”.Thanh Ngưu: “Nền tảng của cậu rất vững, thậm chỉ so với một vài thiên kiêu mà tôi biết còn cứng cáp hơn nhiều”.Ngô Bình: “Thanh Ngưu, anh ở Thánh Cổ Đại Lục là 'Yêu Tộc sao?”Thanh Ngưu: “Ở Thánh Cổ Đại Lục, yêu chỉ là một cách nói mơ hồ, cụ thể thì tôi là Hoàng Tộc trong Yêu Tộc. Tổ tiên của tôi chính là Yêu Hoàng, từng đi theo tả hữu Thánh Hoàng”.“Yêu Hoàng là thế nào?”, Ngô Bình hỏi.Thanh Ngưu: “Thánh Cổ Đại Lục vô biên vô hạn, trong đó Tứ Hoang Chỉ Địa là rộng nhất, tổ tiền tôi là chủ nhân ở Tứ Hoang, được gọi là Tứ Hoang Yêu Hoàng. Dưới Yêu Hoàng, có tám trăm Yêu Vương, thực lực của mỗi Yêu Vương đều trên cơ tôi”.Nói đến thực lực của Thanh Ngưu, Ngô Bình cười "Thanh Ngưu, thực lực của anh ở thế giới này thuộc cấp bậc nào?” “Chúng tôi được sư tôn cậu đưa đến đây, tôi đã âm thầm quan sát. Nếu tôi và ông ấy ra tay, tôi nắm chắc bảy phần đánh bại được ông ấy”. Thanh Ngưu bình tĩnh nói: “Đấy là đã giảm bớt thực lực hiện tại của tôi rồi. Nếu tôi khôi phục tu vi hoàn thiện, thì nắm chắc sẽ đánh bại được lệnh sư”.Ngô Bình sáng mắt, sư tôn của cậu là kiếm đạo chí tôn, Thanh Ngưu lại nói có thể đánh bại ông ấy, có thể thấy thực lực vô cùng đáng sợi“Cao thủ ở Thánh Cổ Đại lục nhiều như mây, mạnh nhất không phải Nhân Tộc. Thật ra năm đó, Thánh Hoàng của Nhân Tộc các cậu cũng không phải mạnh nhất. Theo quan điểm tổ tiên tôi, Thánh Hoàng năm đó ở Đại Cảnh thứ mười lăm. Mà lúc đó ở Thánh Cổ Đại Lục còn có cả cao thủ siêu cấp Đại Cảnh thứ mười sáu!”Ngô Bình giật mình: “Đại cảnh mười sáu? Đó là cảnh giới gì?”

Lúc này, Thanh Ngưu đang bị mấy người vây quanh nói chuyện, mọi người đều rất tôn trọng anh ta. Mấy người này Ngô Bình đều biết, là Tinh Viêm, Tử Hi, Lãnh Thanh Huy, Thu Nam, ngay cả chủ nhân Ngũ Liên Phong là Liễu Thi Thi cũng ở đó.

Bởi vì Thanh Ngưu đến đây nên bọn họ đều biết Ngô Bình cũng ở Thái Hoàng Giáo, nên đều đến đây đợi cậu. Bọn họ rảnh rỗi không có gì làm nên lại nói chuyện với Thanh Ngưu.

Không ngờ Thanh Ngưu chỉ tùy ý nói vài câu, mà đã khiến bọn họ lĩnh ngộ được nhấn vấn đề về đạo hành. Hơn nữa càng nghe kỹ, thì càng cảm thấy lời của Thanh Ngưu rất kỳ diệu, đả thông con đường tu hành của bọn họ.

Ngô Bình đi đến, mọi người vội lên đón. 

“Trưởng lão Ngô!”, Tử Hi cười nói: “Lâu như vậy rồi, cuối cùng anh cũng quay lại rồi”.

Ngô Bình nói: “Bây giờ trôi không phải trưởng lão, mà cũng là đệ tử Thái Hoàng Giáo như mọi người thôi”.

Bởi vì phải chấp nhận thách đấu với đệ tử trọng tâm Chân Hoàng Tông, nên thân phận của Ngô Bình cũng thay đổi đôi chút, sau này cậu sẽ là đệ tử trọng tâm chính thức, như vậy mới có thể thay mặt Thái Hoàng Giáo thách đấu đối thủ.

Tỉnh Viêm cười nói: “Vậy gọi anh là Ngô sư huynh!”

Liễu Thi Thi nói: “Có phải có liên quan đến Chân Hoàng Tông không?”

Ngô Bình gật đầu: “Trưởng lão Liễu biết rồi sao? Đối phương hùng hổ đến, Thái Hoàng Giáo chắc chắn phải chuẩn bị toàn lực”.

Liễu Thi Thi cười nói có anh ở đây, chắc chắnkhông vấn đề gì”.

Sau đó, Liễu Thi Thi cho người chuẩn bị tiệc rượu, mọi người ăn uống no say, mãi đến đêm khuya.

Đợi đến khi mọi người tản ra, Thanh Ngưu bỗng nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, hoàn cảnh nơi này rất thích hợp để tu hành giai đoạn sau”.

Ngô Bình chợt động lòng: “Tu hành giai đoạn sau? Ý anh nói là, giai đoạn trước †u hành ở Thánh Cổ Đại Lục,   giai đoạn sau tu hành ở đây?”

Thanh Ngưu gật đầu: “Nơi này có thứ mà Thánh Cổ Đại Lục không có, nhưng nếu bàn về nền tảng thì hoàn cảnh ở Thánh Cổ Đại Lục vẫn thích hợp hơn”.

Ngô Bình: “Qua một thời gian nữa, tôi muốn đến Thánh Cổ Đại Lục tu luyện một thời gian”.

Thanh Ngưu: “Nền tảng của cậu rất vững, thậm chỉ so với một vài thiên kiêu mà tôi biết còn cứng cáp hơn nhiều”.

Ngô Bình: “Thanh Ngưu, anh ở Thánh Cổ Đại Lục là 'Yêu Tộc sao?”

Thanh Ngưu: “Ở Thánh Cổ Đại Lục, yêu chỉ là một cách nói mơ hồ, cụ thể thì tôi là Hoàng Tộc trong Yêu Tộc. Tổ tiên của tôi chính là Yêu Hoàng, từng đi theo tả hữu Thánh Hoàng”.

“Yêu Hoàng là thế nào?”, Ngô Bình hỏi.

Thanh Ngưu: “Thánh Cổ Đại Lục vô biên vô hạn, trong đó Tứ Hoang Chỉ Địa là rộng nhất, tổ tiền tôi là chủ nhân ở Tứ Hoang, được gọi là Tứ Hoang Yêu Hoàng. Dưới Yêu Hoàng, có tám trăm Yêu Vương, thực lực của mỗi Yêu Vương đều trên cơ tôi”.

Nói đến thực lực của Thanh Ngưu, Ngô Bình cười "Thanh Ngưu, thực lực của anh ở thế giới này thuộc cấp bậc nào?” 

“Chúng tôi được sư tôn cậu đưa đến đây, tôi đã âm thầm quan sát. Nếu tôi và ông ấy ra tay, tôi nắm chắc bảy phần đánh bại được ông ấy”. Thanh Ngưu bình tĩnh nói: “Đấy là đã giảm bớt thực lực hiện tại của tôi rồi. Nếu tôi khôi phục tu vi hoàn thiện, thì nắm chắc sẽ đánh bại được lệnh sư”.

Ngô Bình sáng mắt, sư tôn của cậu là kiếm đạo chí tôn, Thanh Ngưu lại nói có thể đánh bại ông ấy, có thể thấy thực lực vô cùng đáng sợi

“Cao thủ ở Thánh Cổ Đại lục nhiều như mây, mạnh nhất không phải Nhân Tộc. Thật ra năm đó, Thánh Hoàng của Nhân Tộc các cậu cũng không phải mạnh nhất. Theo quan điểm tổ tiên tôi, Thánh Hoàng năm đó ở Đại Cảnh thứ mười lăm. Mà lúc đó ở Thánh Cổ Đại Lục còn có cả cao thủ siêu cấp Đại Cảnh thứ mười sáu!”

Ngô Bình giật mình: “Đại cảnh mười sáu? Đó là cảnh giới gì?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Lúc này, Thanh Ngưu đang bị mấy người vây quanh nói chuyện, mọi người đều rất tôn trọng anh ta. Mấy người này Ngô Bình đều biết, là Tinh Viêm, Tử Hi, Lãnh Thanh Huy, Thu Nam, ngay cả chủ nhân Ngũ Liên Phong là Liễu Thi Thi cũng ở đó.Bởi vì Thanh Ngưu đến đây nên bọn họ đều biết Ngô Bình cũng ở Thái Hoàng Giáo, nên đều đến đây đợi cậu. Bọn họ rảnh rỗi không có gì làm nên lại nói chuyện với Thanh Ngưu.Không ngờ Thanh Ngưu chỉ tùy ý nói vài câu, mà đã khiến bọn họ lĩnh ngộ được nhấn vấn đề về đạo hành. Hơn nữa càng nghe kỹ, thì càng cảm thấy lời của Thanh Ngưu rất kỳ diệu, đả thông con đường tu hành của bọn họ.Ngô Bình đi đến, mọi người vội lên đón. “Trưởng lão Ngô!”, Tử Hi cười nói: “Lâu như vậy rồi, cuối cùng anh cũng quay lại rồi”.Ngô Bình nói: “Bây giờ trôi không phải trưởng lão, mà cũng là đệ tử Thái Hoàng Giáo như mọi người thôi”.Bởi vì phải chấp nhận thách đấu với đệ tử trọng tâm Chân Hoàng Tông, nên thân phận của Ngô Bình cũng thay đổi đôi chút, sau này cậu sẽ là đệ tử trọng tâm chính thức, như vậy mới có thể thay mặt Thái Hoàng Giáo thách đấu đối thủ.Tỉnh Viêm cười nói: “Vậy gọi anh là Ngô sư huynh!”Liễu Thi Thi nói: “Có phải có liên quan đến Chân Hoàng Tông không?”Ngô Bình gật đầu: “Trưởng lão Liễu biết rồi sao? Đối phương hùng hổ đến, Thái Hoàng Giáo chắc chắn phải chuẩn bị toàn lực”.Liễu Thi Thi cười nói có anh ở đây, chắc chắnkhông vấn đề gì”.Sau đó, Liễu Thi Thi cho người chuẩn bị tiệc rượu, mọi người ăn uống no say, mãi đến đêm khuya.Đợi đến khi mọi người tản ra, Thanh Ngưu bỗng nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, hoàn cảnh nơi này rất thích hợp để tu hành giai đoạn sau”.Ngô Bình chợt động lòng: “Tu hành giai đoạn sau? Ý anh nói là, giai đoạn trước †u hành ở Thánh Cổ Đại Lục,   giai đoạn sau tu hành ở đây?”Thanh Ngưu gật đầu: “Nơi này có thứ mà Thánh Cổ Đại Lục không có, nhưng nếu bàn về nền tảng thì hoàn cảnh ở Thánh Cổ Đại Lục vẫn thích hợp hơn”.Ngô Bình: “Qua một thời gian nữa, tôi muốn đến Thánh Cổ Đại Lục tu luyện một thời gian”.Thanh Ngưu: “Nền tảng của cậu rất vững, thậm chỉ so với một vài thiên kiêu mà tôi biết còn cứng cáp hơn nhiều”.Ngô Bình: “Thanh Ngưu, anh ở Thánh Cổ Đại Lục là 'Yêu Tộc sao?”Thanh Ngưu: “Ở Thánh Cổ Đại Lục, yêu chỉ là một cách nói mơ hồ, cụ thể thì tôi là Hoàng Tộc trong Yêu Tộc. Tổ tiên của tôi chính là Yêu Hoàng, từng đi theo tả hữu Thánh Hoàng”.“Yêu Hoàng là thế nào?”, Ngô Bình hỏi.Thanh Ngưu: “Thánh Cổ Đại Lục vô biên vô hạn, trong đó Tứ Hoang Chỉ Địa là rộng nhất, tổ tiền tôi là chủ nhân ở Tứ Hoang, được gọi là Tứ Hoang Yêu Hoàng. Dưới Yêu Hoàng, có tám trăm Yêu Vương, thực lực của mỗi Yêu Vương đều trên cơ tôi”.Nói đến thực lực của Thanh Ngưu, Ngô Bình cười "Thanh Ngưu, thực lực của anh ở thế giới này thuộc cấp bậc nào?” “Chúng tôi được sư tôn cậu đưa đến đây, tôi đã âm thầm quan sát. Nếu tôi và ông ấy ra tay, tôi nắm chắc bảy phần đánh bại được ông ấy”. Thanh Ngưu bình tĩnh nói: “Đấy là đã giảm bớt thực lực hiện tại của tôi rồi. Nếu tôi khôi phục tu vi hoàn thiện, thì nắm chắc sẽ đánh bại được lệnh sư”.Ngô Bình sáng mắt, sư tôn của cậu là kiếm đạo chí tôn, Thanh Ngưu lại nói có thể đánh bại ông ấy, có thể thấy thực lực vô cùng đáng sợi“Cao thủ ở Thánh Cổ Đại lục nhiều như mây, mạnh nhất không phải Nhân Tộc. Thật ra năm đó, Thánh Hoàng của Nhân Tộc các cậu cũng không phải mạnh nhất. Theo quan điểm tổ tiên tôi, Thánh Hoàng năm đó ở Đại Cảnh thứ mười lăm. Mà lúc đó ở Thánh Cổ Đại Lục còn có cả cao thủ siêu cấp Đại Cảnh thứ mười sáu!”Ngô Bình giật mình: “Đại cảnh mười sáu? Đó là cảnh giới gì?”

Chương 6334: Đó là cảnh giới gì