Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6340: do Ngô sư huynh của chúng tôi làm
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Giáo chủ Thái Hoàng Giáo khẽ thở dài: "Tôi không phải là hối hận, mà chỉ lo lỡ đệ thua thì lại chịu đả kích, rồi ảnh hưởng tới đạo tâm".Hùng Phi Kinh nheo mắt lại nói: "Cảm ơn sư huynh đã quan tâm, lần này tôi chắc chắn sẽ không làm huynh thất vọng!"Giáo chủ Thái Hoàng chỉ cười, không nói thêm gì nữa.Nhưng đúng lúc này, mọi người thấy phía Tiểu Ất Phong xuất hiện ba bóng người Cổ Hoàng cao tới cả mấy chục ngàn mét. Ở trước mặt họ, những dãy núi trông có vẻ cực kỳ nhỏ bé. Uy áp khủng bố trút xuốngkhiến cho mọi người muốn cúng bái và đều sửa sang lại quần áo.Nguồn gốc của Chân Hoàng Tiên Giới có liên quan đến Cổ Hoàng. Ngọn nguồn của chín chương Thái Hoàng mà Thái Hoàng Hoàng Giáo tuấn luyện cũng có liên quan tới Cổ Hoàng!Hùng Phi Kinh kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn về phía giáo chủ Thái Hoàng, tên kia ra vẻ bình tĩnh, vẻ mặt suy tư khó lường."Sư huynh giấu kín thật, trong giáo thế mà có người †u luyện chín chương Thái Hoàng tới tầng thứ sáu, còn đạt được thành tựu 'Ba hoàng hội tụ' mà ngay cả sư tổ cũng không làm được!", Hùng Phi Kinh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói.Thực tế, giáo chủ Thái Hoàng cũng tò mò, rốt cuộc là ai mà lại có thủ đoạn cỡ đó. Ông ta vô cùng hiểu biết các cao thủ trong giáo, hoàn toàn không có ai có thể tìm hiểu được đến chương sáu của Thái hoàng, đến cả ông ta cũng không thể làm được!Lẽ nào là cậu ta? Trong lòng giáo chủ Thái Hoàng chợt nghĩ đến một người, nở nụ cười nói: "Hùng sư đệ, đệ có biết tại sao lúc trước giáo chủ lại tuyển tôi làm người kế nhiệm không?”Hùng Phi Kinh cười lạnh nói: "Bởi vì huynh giỏi nịnh bợ nhất, còn ra vẻ người tốt!" Giáo chủ Thái Hoàng lắc đầu: "Bởi vì tôi có lòng rộng lượng. Lịch sử Thái Hoàng Giáo đã rất lâu đời, nếu muốn phát triển mãi không xuống dốc thì nhất định phải có lòng rộng lượng! Nếu không chấp nhận nổi người mạnh và giỏi hơn mình thì tông môn chắc chắn sẽ xuống dốc. Mà sư đệ lại không thể làm được điều đó.Hùng Phi Kinh hừ thật mạnh nói: "Huynh đừng có ra vẻ nói như thế trước mặt tôi, điều đó có thể lừa người khác chứ tôi thì không ấp tín nghĩa một chữ nào hết!"Giáo chủ Thái Hoàng khẽ thở dài nói: "Mong sao sau khi trải qua chuyện này, sư đệ có thể hiểu được".Hùng Phi Kinh nghẹn một cơn tức trong lòng, nói: "Giáo chủ, tôi thấy thời gian cũng không còn nhiều lắm, để bọn nhỏ lên đài so đấu đi!"Ông ta vừa nói xong, bên phía Chân Hoàng Tông đã có một người đàn ông tóc đen bước ra, hai con ngươi đen kịt, mặc một chiếc áo giáp mềm mại màu đen, trong †ay xách theo một cây đao dài nhỏ, thân đao quấn quanh hai luồng sáng xanh đỏ, màu xanh là linh hồn một con rồng, mà đỏ là một con Phượng Hoàng!Giáo chủ Thái Hoàng thấy thanh đao đó thì nhàn nhạt nói: "Đao Long Phượng, đây là bảo vật của Long Phượng Song Tôn khi xưa, không ngờ lại rơi vào trong tay sư đệ".Hùng Phi Kinh: "Đứa nhỏ Kinh Vô Trần này có ngộ tính rất cao, cậu ta đã tìm hiểu được Thiên Đao bí †ruyền. Thế nên, tốt nhất là huynh nên cử đệ tử nào ra hồn chút, chứ không sẽ bị một đao chém chết đó".Xu Thiên ngồi phía sau giáo chủ Thánh Hoàng không xa, sắc mặt anh ta âm trầm rồi chậm rãi đứng lên.Nhưng mà, giáo chủ Thái Hoàng cũng không có nhìn anh ta mà chỉ nhàn nhạt nói: "Sư đệ, Thái Hoàng Giáo. mới thu một đệ tử mới, để cậu ta đến chỉ dạy cho các sư đệ của đệ đi".Hùng Phi Kinh nhướng mày: "Ý huynh là đệ tử tên Ngô Bình kia? Tôi cũng có nghe nói, nhưng so với Kinh Vô Trần thì cậu ta chẳng đáng là gì. Chắc có lẽ sư huynh còn không biết nhỉ? Lúc Kinh Vô Trần sinh ra đã chiếm được số mệnh của Chân Hoàng Tiên Giới?"Trái tim của giáo chủ Thái Hoàng Giáo chợt hãng một nhịp: "Vậy ư? Hồi đó Cổ Hoàng trấn áp số mệnh của giới này đã có 12 lưồng số mệnh chạy thoát, không ngờ đứa nhỏ Vô Trần kia có thể nhận được một trong số đó, kia quả thật là cơ duyên trời ban".Hùng Phi Kinh khó nén vẻ đắc ý nói: "Vậy sư huynh cảm thấy, đứa con của số mệnh sẽ thua bởi một người bình thường?"Giáo chủ Thái Hoàng cười, không có cãi lại lời ông †a mà nói: "Cậu ta đến rồi”.Lúc này, mấy người Ngô Bình đã xuất hiện ở trước mặt mọi người, chắp tay chào giáo chủ và những người có chức vị quan trọng khác rồi đứng sang bên xem trận chiến. Giáo chủ Thái Hoàng cười bảo: "Ngô Bình, người này là Hùng Phi Kinh - tông chủ Chân Hoàng Tông và là sư đệ của tôi".Ngô Bình khom lưng chào Hùng Phi Kinh: "Xin chào tông chủ".Hùng Phi Kinh đánh giá Ngô Bình, trong lòng bỗng bồn chồn, mơ hồ có một cảm giác không tốt, không nhịn được hỏi: "Cậu có thấy cảnh tượng ba vị Hoàng đồng loạt xuất hiện hiếm có ban nãy không?”
Giáo chủ Thái Hoàng Giáo khẽ thở dài: "Tôi không phải là hối hận, mà chỉ lo lỡ đệ thua thì lại chịu đả kích, rồi ảnh hưởng tới đạo tâm".
Hùng Phi Kinh nheo mắt lại nói: "Cảm ơn sư huynh đã quan tâm, lần này tôi chắc chắn sẽ không làm huynh thất vọng!"
Giáo chủ Thái Hoàng chỉ cười, không nói thêm gì nữa.
Nhưng đúng lúc này, mọi người thấy phía Tiểu Ất Phong xuất hiện ba bóng người Cổ Hoàng cao tới cả mấy chục ngàn mét. Ở trước mặt họ, những dãy núi trông có vẻ cực kỳ nhỏ bé. Uy áp khủng bố trút xuống
khiến cho mọi người muốn cúng bái và đều sửa sang lại quần áo.
Nguồn gốc của Chân Hoàng Tiên Giới có liên quan đến Cổ Hoàng. Ngọn nguồn của chín chương Thái Hoàng mà Thái Hoàng Hoàng Giáo tuấn luyện cũng có liên quan tới Cổ Hoàng!
Hùng Phi Kinh kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn về phía giáo chủ Thái Hoàng, tên kia ra vẻ bình tĩnh, vẻ mặt suy tư khó lường.
"Sư huynh giấu kín thật, trong giáo thế mà có người †u luyện chín chương Thái Hoàng tới tầng thứ sáu, còn đạt được thành tựu 'Ba hoàng hội tụ' mà ngay cả sư tổ cũng không làm được!", Hùng Phi Kinh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói.
Thực tế, giáo chủ Thái Hoàng cũng tò mò, rốt cuộc là ai mà lại có thủ đoạn cỡ đó. Ông ta vô cùng hiểu biết các cao thủ trong giáo, hoàn toàn không có ai có thể tìm hiểu được đến chương sáu của Thái hoàng, đến cả ông ta cũng không thể làm được!
Lẽ nào là cậu ta? Trong lòng giáo chủ Thái Hoàng chợt nghĩ đến một người, nở nụ cười nói: "Hùng sư đệ, đệ có biết tại sao lúc trước giáo chủ lại tuyển tôi làm người kế nhiệm không?”
Hùng Phi Kinh cười lạnh nói: "Bởi vì huynh giỏi nịnh bợ nhất, còn ra vẻ người tốt!"
Giáo chủ Thái Hoàng lắc đầu: "Bởi vì tôi có lòng rộng lượng. Lịch sử Thái Hoàng Giáo đã rất lâu đời, nếu muốn phát triển mãi không xuống dốc thì nhất định phải có lòng rộng lượng! Nếu không chấp nhận nổi người mạnh và giỏi hơn mình thì tông môn chắc chắn sẽ xuống dốc. Mà sư đệ lại không thể làm được điều đó.
Hùng Phi Kinh hừ thật mạnh nói: "Huynh đừng có ra vẻ nói như thế trước mặt tôi, điều đó có thể lừa người khác chứ tôi thì không ấp tín nghĩa một chữ nào hết!"
Giáo chủ Thái Hoàng khẽ thở dài nói: "Mong sao sau khi trải qua chuyện này, sư đệ có thể hiểu được".
Hùng Phi Kinh nghẹn một cơn tức trong lòng, nói: "Giáo chủ, tôi thấy thời gian cũng không còn nhiều lắm, để bọn nhỏ lên đài so đấu đi!"
Ông ta vừa nói xong, bên phía Chân Hoàng Tông đã có một người đàn ông tóc đen bước ra, hai con ngươi đen kịt, mặc một chiếc áo giáp mềm mại màu đen, trong †ay xách theo một cây đao dài nhỏ, thân đao quấn quanh hai luồng sáng xanh đỏ, màu xanh là linh hồn một con rồng, mà đỏ là một con Phượng Hoàng!
Giáo chủ Thái Hoàng thấy thanh đao đó thì nhàn nhạt nói: "Đao Long Phượng, đây là bảo vật của Long Phượng Song Tôn khi xưa, không ngờ lại rơi vào trong tay sư đệ".
Hùng Phi Kinh: "Đứa nhỏ Kinh Vô Trần này có ngộ tính rất cao, cậu ta đã tìm hiểu được Thiên Đao bí †ruyền. Thế nên, tốt nhất là huynh nên cử đệ tử nào ra hồn chút, chứ không sẽ bị một đao chém chết đó".
Xu Thiên ngồi phía sau giáo chủ Thánh Hoàng không xa, sắc mặt anh ta âm trầm rồi chậm rãi đứng lên.
Nhưng mà, giáo chủ Thái Hoàng cũng không có nhìn anh ta mà chỉ nhàn nhạt nói: "Sư đệ, Thái Hoàng Giáo. mới thu một đệ tử mới, để cậu ta đến chỉ dạy cho các sư đệ của đệ đi".
Hùng Phi Kinh nhướng mày: "Ý huynh là đệ tử tên Ngô Bình kia? Tôi cũng có nghe nói, nhưng so với Kinh Vô Trần thì cậu ta chẳng đáng là gì. Chắc có lẽ sư huynh còn không biết nhỉ? Lúc Kinh Vô Trần sinh ra đã chiếm được số mệnh của Chân Hoàng Tiên Giới?"
Trái tim của giáo chủ Thái Hoàng Giáo chợt hãng một nhịp: "Vậy ư? Hồi đó Cổ Hoàng trấn áp số mệnh của giới này đã có 12 lưồng số mệnh chạy thoát, không ngờ đứa nhỏ Vô Trần kia có thể nhận được một trong số đó, kia quả thật là cơ duyên trời ban".
Hùng Phi Kinh khó nén vẻ đắc ý nói: "Vậy sư huynh cảm thấy, đứa con của số mệnh sẽ thua bởi một người bình thường?"
Giáo chủ Thái Hoàng cười, không có cãi lại lời ông †a mà nói: "Cậu ta đến rồi”.
Lúc này, mấy người Ngô Bình đã xuất hiện ở trước mặt mọi người, chắp tay chào giáo chủ và những người có chức vị quan trọng khác rồi đứng sang bên xem trận chiến.
Giáo chủ Thái Hoàng cười bảo: "Ngô Bình, người này là Hùng Phi Kinh - tông chủ Chân Hoàng Tông và là sư đệ của tôi".
Ngô Bình khom lưng chào Hùng Phi Kinh: "Xin chào tông chủ".
Hùng Phi Kinh đánh giá Ngô Bình, trong lòng bỗng bồn chồn, mơ hồ có một cảm giác không tốt, không nhịn được hỏi: "Cậu có thấy cảnh tượng ba vị Hoàng đồng loạt xuất hiện hiếm có ban nãy không?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Giáo chủ Thái Hoàng Giáo khẽ thở dài: "Tôi không phải là hối hận, mà chỉ lo lỡ đệ thua thì lại chịu đả kích, rồi ảnh hưởng tới đạo tâm".Hùng Phi Kinh nheo mắt lại nói: "Cảm ơn sư huynh đã quan tâm, lần này tôi chắc chắn sẽ không làm huynh thất vọng!"Giáo chủ Thái Hoàng chỉ cười, không nói thêm gì nữa.Nhưng đúng lúc này, mọi người thấy phía Tiểu Ất Phong xuất hiện ba bóng người Cổ Hoàng cao tới cả mấy chục ngàn mét. Ở trước mặt họ, những dãy núi trông có vẻ cực kỳ nhỏ bé. Uy áp khủng bố trút xuốngkhiến cho mọi người muốn cúng bái và đều sửa sang lại quần áo.Nguồn gốc của Chân Hoàng Tiên Giới có liên quan đến Cổ Hoàng. Ngọn nguồn của chín chương Thái Hoàng mà Thái Hoàng Hoàng Giáo tuấn luyện cũng có liên quan tới Cổ Hoàng!Hùng Phi Kinh kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn về phía giáo chủ Thái Hoàng, tên kia ra vẻ bình tĩnh, vẻ mặt suy tư khó lường."Sư huynh giấu kín thật, trong giáo thế mà có người †u luyện chín chương Thái Hoàng tới tầng thứ sáu, còn đạt được thành tựu 'Ba hoàng hội tụ' mà ngay cả sư tổ cũng không làm được!", Hùng Phi Kinh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói.Thực tế, giáo chủ Thái Hoàng cũng tò mò, rốt cuộc là ai mà lại có thủ đoạn cỡ đó. Ông ta vô cùng hiểu biết các cao thủ trong giáo, hoàn toàn không có ai có thể tìm hiểu được đến chương sáu của Thái hoàng, đến cả ông ta cũng không thể làm được!Lẽ nào là cậu ta? Trong lòng giáo chủ Thái Hoàng chợt nghĩ đến một người, nở nụ cười nói: "Hùng sư đệ, đệ có biết tại sao lúc trước giáo chủ lại tuyển tôi làm người kế nhiệm không?”Hùng Phi Kinh cười lạnh nói: "Bởi vì huynh giỏi nịnh bợ nhất, còn ra vẻ người tốt!" Giáo chủ Thái Hoàng lắc đầu: "Bởi vì tôi có lòng rộng lượng. Lịch sử Thái Hoàng Giáo đã rất lâu đời, nếu muốn phát triển mãi không xuống dốc thì nhất định phải có lòng rộng lượng! Nếu không chấp nhận nổi người mạnh và giỏi hơn mình thì tông môn chắc chắn sẽ xuống dốc. Mà sư đệ lại không thể làm được điều đó.Hùng Phi Kinh hừ thật mạnh nói: "Huynh đừng có ra vẻ nói như thế trước mặt tôi, điều đó có thể lừa người khác chứ tôi thì không ấp tín nghĩa một chữ nào hết!"Giáo chủ Thái Hoàng khẽ thở dài nói: "Mong sao sau khi trải qua chuyện này, sư đệ có thể hiểu được".Hùng Phi Kinh nghẹn một cơn tức trong lòng, nói: "Giáo chủ, tôi thấy thời gian cũng không còn nhiều lắm, để bọn nhỏ lên đài so đấu đi!"Ông ta vừa nói xong, bên phía Chân Hoàng Tông đã có một người đàn ông tóc đen bước ra, hai con ngươi đen kịt, mặc một chiếc áo giáp mềm mại màu đen, trong †ay xách theo một cây đao dài nhỏ, thân đao quấn quanh hai luồng sáng xanh đỏ, màu xanh là linh hồn một con rồng, mà đỏ là một con Phượng Hoàng!Giáo chủ Thái Hoàng thấy thanh đao đó thì nhàn nhạt nói: "Đao Long Phượng, đây là bảo vật của Long Phượng Song Tôn khi xưa, không ngờ lại rơi vào trong tay sư đệ".Hùng Phi Kinh: "Đứa nhỏ Kinh Vô Trần này có ngộ tính rất cao, cậu ta đã tìm hiểu được Thiên Đao bí †ruyền. Thế nên, tốt nhất là huynh nên cử đệ tử nào ra hồn chút, chứ không sẽ bị một đao chém chết đó".Xu Thiên ngồi phía sau giáo chủ Thánh Hoàng không xa, sắc mặt anh ta âm trầm rồi chậm rãi đứng lên.Nhưng mà, giáo chủ Thái Hoàng cũng không có nhìn anh ta mà chỉ nhàn nhạt nói: "Sư đệ, Thái Hoàng Giáo. mới thu một đệ tử mới, để cậu ta đến chỉ dạy cho các sư đệ của đệ đi".Hùng Phi Kinh nhướng mày: "Ý huynh là đệ tử tên Ngô Bình kia? Tôi cũng có nghe nói, nhưng so với Kinh Vô Trần thì cậu ta chẳng đáng là gì. Chắc có lẽ sư huynh còn không biết nhỉ? Lúc Kinh Vô Trần sinh ra đã chiếm được số mệnh của Chân Hoàng Tiên Giới?"Trái tim của giáo chủ Thái Hoàng Giáo chợt hãng một nhịp: "Vậy ư? Hồi đó Cổ Hoàng trấn áp số mệnh của giới này đã có 12 lưồng số mệnh chạy thoát, không ngờ đứa nhỏ Vô Trần kia có thể nhận được một trong số đó, kia quả thật là cơ duyên trời ban".Hùng Phi Kinh khó nén vẻ đắc ý nói: "Vậy sư huynh cảm thấy, đứa con của số mệnh sẽ thua bởi một người bình thường?"Giáo chủ Thái Hoàng cười, không có cãi lại lời ông †a mà nói: "Cậu ta đến rồi”.Lúc này, mấy người Ngô Bình đã xuất hiện ở trước mặt mọi người, chắp tay chào giáo chủ và những người có chức vị quan trọng khác rồi đứng sang bên xem trận chiến. Giáo chủ Thái Hoàng cười bảo: "Ngô Bình, người này là Hùng Phi Kinh - tông chủ Chân Hoàng Tông và là sư đệ của tôi".Ngô Bình khom lưng chào Hùng Phi Kinh: "Xin chào tông chủ".Hùng Phi Kinh đánh giá Ngô Bình, trong lòng bỗng bồn chồn, mơ hồ có một cảm giác không tốt, không nhịn được hỏi: "Cậu có thấy cảnh tượng ba vị Hoàng đồng loạt xuất hiện hiếm có ban nãy không?”