Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6348: cho anh được toại nguyện

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trương Bân “ð” một tiếng, anh ta thật sự không biết nhiều về lĩnh vực này, cũng không có hứng thú tìm hiểu, anh ta lập tức hỏi Ngô Bình: “Anh Bình, gần đây có một trò chơi rất hot, anh đã chơi chưa?”“Vậy sao? Trò gì thế?”. Hai người họ tìm được chủ đề chung thì lập tức dạt qua một bên nói chuyện.Ngô Cường rất bất lực, ông ta muốn ra vẻ nhưng ngặt nỗi người ta lại không cảm nhận được thứ mà ông †a đang tự hào, vậy thì khó xử rồi.Ngô Cường không cho hai nhà vào nhà ngồi, cậ nhà cô cậu chỉ có thể ngồi ở bên ngoài. Cô cậu còn mang đến rất nhiều quà, nhưng Ngô Cường lại không thèm nhìn đến, chỉ tùy tiện chỉ vào khoảng không bên cạnh và nói: “Đặt đó đi”. Trương Bảo Tùng là con rể nhà họ Ngô, thấy cảnh đó thì cảm thấy hơi mất mặt, ngồi một mình trong góc hút thuốc, cô cậu liền vội qua khuyên bảo.Ngô Bình nói chuyện phiếm với Trương Bân một lúc thì biết hiện giờ anh ta vẫn chưa đi làm, đã có bạn gái và bạn gái cũng đã sống ở nhà anh ta, ngày nào cũng chơi điện tử với nhau, hôm nào tâm trạng tốt thì đến quán giúp đỡ.Ngô Bình không thấy cách làm của Trương Bân có gì không thỏa đáng, dù sao thì nhờ có sự giúp đỡ của anh †a, việc làm ăn của quán rất đắt, đương nhiên Trương Bân cũng sẽ không thiếu tiền tiêu. Hơn nữa, dăm ba ngày bố Trương Bân lại chuyển tiền cho anh ta, còn cho anh ta hai căn nhà, hai chiếc siêu xe. Như chiếc xe đang đậu bên ngoài kia cũng đáng giá một triệu tám trăm ngàn tệ.Lúc này, Ngô Soái ở trong nhà đã nghe thấy tiếng Ngô Bình nhưng lại cố tình không ra ngoài, đợi một lát sau mới đứng dậy và đi ra.Anh ta đứng ở cửa, hướng về phía Ngô Bình khi cậu đang đứng nói chuyện với Trương Bân, gọi: “Ngô Bình”.Ngô Bình ngẩng đầu, nhìn về phía Ngô Soái, khó chịu hỏi: “Có chuyện gì thì nói đi”.Ngô Soái giận dữ: “Anh dám nói chuyện kiểu đó với †ôi sao? Có biết thân phận bây giờ của tôi sao?”Ngô Bình buồn cười, hỏi: “Vậy cậu có thân phận gì?”  Ngô Soái tự hào, nói: “Đệ tử Huyết Đao tông”.Huyết Đao tông? Ngô Bình không có ấn tượng nên hỏi: “Chưa từng nghe qua. Huyết Đao tông ở tiên giới nào? Là tông môn hạng mấy?”“Anh cũng biết đôi chút đấy”. Lúc này, lại có một người từ trong nhà bước ra, dáng vẻ không đàng hoàng, đấy là Ôn Nại Lương, một đệ tử chân truyền của Huyết Đao môn.Ngô Bình có Cửu Cung Thiên Cơ Đồ, người khác không nhìn ra được tu vi của cậu, nhìn qua chỉ nghĩ cậu là một người bình thường, không có tu vi gì hết.Ôn Nại Lương nói: “Huyết Đao tông là tông môn hạng hai”.Ngô Bình: “Tôi còn tưởng là môn phái lớn nào ghê gớm lắm, thì ra là một tông môn nhị phẩm cỏn con. Nếu tôi đoán không sai thì chắc cậu chỉ là một đệ tử chạy vặt bình thường thôi đúng không?”Ngô Soái tức anh ách: “Anh nói vớ vẩn gì thế? Tôi không phải đệ tử chạy vặt bình thường đâu nhé, tôi là đệ tử ký danh đớ".Ngô Bình gật đầu: “Thì ra là đệ tử ký danh, cũng chỉ là nhờ quan hệ thôi, đến cả tài nguyên của tông môn cũng khó có được, đừng nói gì đến tu luyện. Tôi nói cậu nghe Ngô Soái, chắc không phải cậu đã bị người trước mặt này lừa rồi đấy chứ?”Tim Ngô Soái đập mạnh, đúng là vì thân phận đệ tử ký danh này, anh ta đã cho Ôn Nại Lương không ít lợi ích, thậm chí còn dâng cả bảo vật có được nhiều năm trước cho anh ta.Ôn Nại Lương nghe Ngô Bình nói như thế thì mặt sầm xuống, nói: “Người phàm vô tri, cậu thì hiểu cái gì, dám ở đây nói vớ vẩn, khơi chuyện thị phi”.Anh ta rất tức giận, đưa tay chỉ về phía Ngô Bình, mặt đất liên xuất hiện một chiếc bóng, chạy về phía lòng bàn chân Ngô Bình.

Trương Bân “ð” một tiếng, anh ta thật sự không biết nhiều về lĩnh vực này, cũng không có hứng thú tìm hiểu, anh ta lập tức hỏi Ngô Bình: “Anh Bình, gần đây có một trò chơi rất hot, anh đã chơi chưa?”

“Vậy sao? Trò gì thế?”. Hai người họ tìm được chủ đề chung thì lập tức dạt qua một bên nói chuyện.

Ngô Cường rất bất lực, ông ta muốn ra vẻ nhưng ngặt nỗi người ta lại không cảm nhận được thứ mà ông †a đang tự hào, vậy thì khó xử rồi.

Ngô Cường không cho hai nhà vào nhà ngồi, cậ nhà cô cậu chỉ có thể ngồi ở bên ngoài. Cô cậu còn mang đến rất nhiều quà, nhưng Ngô Cường lại không thèm nhìn đến, chỉ tùy tiện chỉ vào khoảng không bên cạnh và nói: “Đặt đó đi”. 

Trương Bảo Tùng là con rể nhà họ Ngô, thấy cảnh đó thì cảm thấy hơi mất mặt, ngồi một mình trong góc hút thuốc, cô cậu liền vội qua khuyên bảo.

Ngô Bình nói chuyện phiếm với Trương Bân một lúc thì biết hiện giờ anh ta vẫn chưa đi làm, đã có bạn gái và bạn gái cũng đã sống ở nhà anh ta, ngày nào cũng chơi điện tử với nhau, hôm nào tâm trạng tốt thì đến quán giúp đỡ.

Ngô Bình không thấy cách làm của Trương Bân có gì không thỏa đáng, dù sao thì nhờ có sự giúp đỡ của anh †a, việc làm ăn của quán rất đắt, đương nhiên Trương Bân cũng sẽ không thiếu tiền tiêu. Hơn nữa, dăm ba ngày bố Trương Bân lại chuyển tiền cho anh ta, còn cho anh ta hai căn nhà, hai chiếc siêu xe. Như chiếc xe đang đậu bên ngoài kia cũng đáng giá một triệu tám trăm ngàn tệ.

Lúc này, Ngô Soái ở trong nhà đã nghe thấy tiếng Ngô Bình nhưng lại cố tình không ra ngoài, đợi một lát sau mới đứng dậy và đi ra.

Anh ta đứng ở cửa, hướng về phía Ngô Bình khi cậu đang đứng nói chuyện với Trương Bân, gọi: “Ngô Bình”.

Ngô Bình ngẩng đầu, nhìn về phía Ngô Soái, khó chịu hỏi: “Có chuyện gì thì nói đi”.

Ngô Soái giận dữ: “Anh dám nói chuyện kiểu đó với †ôi sao? Có biết thân phận bây giờ của tôi sao?”

Ngô Bình buồn cười, hỏi: “Vậy cậu có thân phận gì?”  

Ngô Soái tự hào, nói: “Đệ tử Huyết Đao tông”.

Huyết Đao tông? Ngô Bình không có ấn tượng nên hỏi: “Chưa từng nghe qua. Huyết Đao tông ở tiên giới nào? Là tông môn hạng mấy?”

“Anh cũng biết đôi chút đấy”. Lúc này, lại có một người từ trong nhà bước ra, dáng vẻ không đàng hoàng, đấy là Ôn Nại Lương, một đệ tử chân truyền của Huyết Đao môn.

Ngô Bình có Cửu Cung Thiên Cơ Đồ, người khác không nhìn ra được tu vi của cậu, nhìn qua chỉ nghĩ cậu là một người bình thường, không có tu vi gì hết.

Ôn Nại Lương nói: “Huyết Đao tông là tông môn hạng hai”.

Ngô Bình: “Tôi còn tưởng là môn phái lớn nào ghê gớm lắm, thì ra là một tông môn nhị phẩm cỏn con. Nếu tôi đoán không sai thì chắc cậu chỉ là một đệ tử chạy vặt bình thường thôi đúng không?”

Ngô Soái tức anh ách: “Anh nói vớ vẩn gì thế? Tôi không phải đệ tử chạy vặt bình thường đâu nhé, tôi là đệ tử ký danh đớ".

Ngô Bình gật đầu: “Thì ra là đệ tử ký danh, cũng chỉ là nhờ quan hệ thôi, đến cả tài nguyên của tông môn cũng khó có được, đừng nói gì đến tu luyện. Tôi nói cậu nghe Ngô Soái, chắc không phải cậu đã bị người trước mặt này lừa rồi đấy chứ?”

Tim Ngô Soái đập mạnh, đúng là vì thân phận đệ tử ký danh này, anh ta đã cho Ôn Nại Lương không ít lợi ích, thậm chí còn dâng cả bảo vật có được nhiều năm trước cho anh ta.

Ôn Nại Lương nghe Ngô Bình nói như thế thì mặt sầm xuống, nói: “Người phàm vô tri, cậu thì hiểu cái gì, dám ở đây nói vớ vẩn, khơi chuyện thị phi”.

Anh ta rất tức giận, đưa tay chỉ về phía Ngô Bình, mặt đất liên xuất hiện một chiếc bóng, chạy về phía lòng bàn chân Ngô Bình.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trương Bân “ð” một tiếng, anh ta thật sự không biết nhiều về lĩnh vực này, cũng không có hứng thú tìm hiểu, anh ta lập tức hỏi Ngô Bình: “Anh Bình, gần đây có một trò chơi rất hot, anh đã chơi chưa?”“Vậy sao? Trò gì thế?”. Hai người họ tìm được chủ đề chung thì lập tức dạt qua một bên nói chuyện.Ngô Cường rất bất lực, ông ta muốn ra vẻ nhưng ngặt nỗi người ta lại không cảm nhận được thứ mà ông †a đang tự hào, vậy thì khó xử rồi.Ngô Cường không cho hai nhà vào nhà ngồi, cậ nhà cô cậu chỉ có thể ngồi ở bên ngoài. Cô cậu còn mang đến rất nhiều quà, nhưng Ngô Cường lại không thèm nhìn đến, chỉ tùy tiện chỉ vào khoảng không bên cạnh và nói: “Đặt đó đi”. Trương Bảo Tùng là con rể nhà họ Ngô, thấy cảnh đó thì cảm thấy hơi mất mặt, ngồi một mình trong góc hút thuốc, cô cậu liền vội qua khuyên bảo.Ngô Bình nói chuyện phiếm với Trương Bân một lúc thì biết hiện giờ anh ta vẫn chưa đi làm, đã có bạn gái và bạn gái cũng đã sống ở nhà anh ta, ngày nào cũng chơi điện tử với nhau, hôm nào tâm trạng tốt thì đến quán giúp đỡ.Ngô Bình không thấy cách làm của Trương Bân có gì không thỏa đáng, dù sao thì nhờ có sự giúp đỡ của anh †a, việc làm ăn của quán rất đắt, đương nhiên Trương Bân cũng sẽ không thiếu tiền tiêu. Hơn nữa, dăm ba ngày bố Trương Bân lại chuyển tiền cho anh ta, còn cho anh ta hai căn nhà, hai chiếc siêu xe. Như chiếc xe đang đậu bên ngoài kia cũng đáng giá một triệu tám trăm ngàn tệ.Lúc này, Ngô Soái ở trong nhà đã nghe thấy tiếng Ngô Bình nhưng lại cố tình không ra ngoài, đợi một lát sau mới đứng dậy và đi ra.Anh ta đứng ở cửa, hướng về phía Ngô Bình khi cậu đang đứng nói chuyện với Trương Bân, gọi: “Ngô Bình”.Ngô Bình ngẩng đầu, nhìn về phía Ngô Soái, khó chịu hỏi: “Có chuyện gì thì nói đi”.Ngô Soái giận dữ: “Anh dám nói chuyện kiểu đó với †ôi sao? Có biết thân phận bây giờ của tôi sao?”Ngô Bình buồn cười, hỏi: “Vậy cậu có thân phận gì?”  Ngô Soái tự hào, nói: “Đệ tử Huyết Đao tông”.Huyết Đao tông? Ngô Bình không có ấn tượng nên hỏi: “Chưa từng nghe qua. Huyết Đao tông ở tiên giới nào? Là tông môn hạng mấy?”“Anh cũng biết đôi chút đấy”. Lúc này, lại có một người từ trong nhà bước ra, dáng vẻ không đàng hoàng, đấy là Ôn Nại Lương, một đệ tử chân truyền của Huyết Đao môn.Ngô Bình có Cửu Cung Thiên Cơ Đồ, người khác không nhìn ra được tu vi của cậu, nhìn qua chỉ nghĩ cậu là một người bình thường, không có tu vi gì hết.Ôn Nại Lương nói: “Huyết Đao tông là tông môn hạng hai”.Ngô Bình: “Tôi còn tưởng là môn phái lớn nào ghê gớm lắm, thì ra là một tông môn nhị phẩm cỏn con. Nếu tôi đoán không sai thì chắc cậu chỉ là một đệ tử chạy vặt bình thường thôi đúng không?”Ngô Soái tức anh ách: “Anh nói vớ vẩn gì thế? Tôi không phải đệ tử chạy vặt bình thường đâu nhé, tôi là đệ tử ký danh đớ".Ngô Bình gật đầu: “Thì ra là đệ tử ký danh, cũng chỉ là nhờ quan hệ thôi, đến cả tài nguyên của tông môn cũng khó có được, đừng nói gì đến tu luyện. Tôi nói cậu nghe Ngô Soái, chắc không phải cậu đã bị người trước mặt này lừa rồi đấy chứ?”Tim Ngô Soái đập mạnh, đúng là vì thân phận đệ tử ký danh này, anh ta đã cho Ôn Nại Lương không ít lợi ích, thậm chí còn dâng cả bảo vật có được nhiều năm trước cho anh ta.Ôn Nại Lương nghe Ngô Bình nói như thế thì mặt sầm xuống, nói: “Người phàm vô tri, cậu thì hiểu cái gì, dám ở đây nói vớ vẩn, khơi chuyện thị phi”.Anh ta rất tức giận, đưa tay chỉ về phía Ngô Bình, mặt đất liên xuất hiện một chiếc bóng, chạy về phía lòng bàn chân Ngô Bình.

Chương 6348: cho anh được toại nguyện