Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6350: Thần Cơ
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ôn Nại Lương: “Thông qua việc nghiên cứu sách cổ, tôi đã phát hiện trên ngọn núi đất phía đông thôn, từng có một ngôi miếu cổ, nhưng hơn một ngàn năm trước đã bị chiến tranh phá hủy. Tôi bước đầu suy đoán Thần Cơ 'Tử đã luyện thành bảo vật Thần Cơ trong ngôi miếu đó”.Ngô Bình nói với mọi người đang ngơ ngác: “Thưa bà con hàng xóm, xin lỗi, tôi phải xử lý chút rắc rối, mời mọi người tiếp tục”.Cậu nói xong thì tóm lấy Ôn Nại Lương ra khỏi cửa. Lúc mọi người hiểu ra, chạy ra xem thử thì đã không còn thấy bóng dáng Ngô Bình đâu nữa.Phía đông thôn có một con sông rất rộng, giữa hai nhánh sông có một ngọn núi đất rộng mấy chục mẫu, tên là núi Thần Công. Trên núi Thần Công vốn dĩ có một ngôi miếu cổ, tên là miếu Thần Công, chỉ là ngàn năm trước đã bị chiến tranh tàn phá, chỉ còn lại di tích.Lúc này, Ngô Bình dắt theo Ôn Nại Lương cùng đáp. xuống ngọn núi đất. Ngọn núi đã bị bỏ hoang nhiều năm, mấy chục năm trước còn có người khai hoang ở đây, nhưng vì giao thông bất tiện, giờ đã không còn ai chạy đến chỗ này trồng trọt nữa, vì vậy cỏ dại mọc quá đầu, còn có cả trúc dại.'Trên núi hoang đầy rắn rết côn trùng, cực kỳ nguy hiểm.“Anh từng đến đây chưa?”, Ngô Bình hỏi anh ta.Ôn Nại Lương: “Từng đến, nhưng có thể là do tôi không có duyên với Thần Cơ, vì vậy chẳng phát hiện được gì”.Lúc này, Thanh Ngưu bỗng xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, bình thản nói: “Công tử, tôi cảm nhận được một luồng khí tức rất đặc biệt”.“Khí tức gì?”, Ngô Bình hỏi.Thanh Ngưu suy nghĩ rồi đáp: “Sức mạnh cấm ky hòa cùng sức mạnh trận pháp, còn có cả sức mạnh tiên đạo bên trong”. “Sức mạnh mà anh nói ở đâu?”, Ngô Bình không hề cảm nhận thấy nên liền hỏi.Thanh Ngưu nhìn xuống đất, nói: “Cả ngọn núi đất đều cớ”.Ngô Bình ngây ra, nói vậy thì núi đất vốn là Thần Cơ sao?Cậu lập tức dùng tay quỷ, khởi động sức mạnh Cửu Cung Thiên Cơ. Trong đầu cậu liền xuất hiện một số thông tin, mặt cậu biến sắc, cậu nói: “Thì ra là vậy”.Thanh Ngưu hỏi: “Công tử đã phát hiện được gì?”Ngô Bình: “Thần Cơ có đặc tính của thực vật, nó được trồng ở đây, hấp thụ một số sức mạnh thần bí trong đất và không ngừng phát triển. Cùng lúc đó, nó còn giấu khí tức của mình, vì vậy nhiều năm qua không có ai phát hiện ra sự †ồn tại của nớ”.“Âm”.Cậu vừa dứt lời thì liền có khói vàng bốc lên xung quanh, bao trùm lấy ba người họ.Trong làn khói, da của Ôn Nại Lương lập tức tan chảy, anh ta chỉ kịp thét lên đau đớn rồi lập tức bị biến thành vũng máu trong làn khói vàng.Xung quanh Ngô Bình xuất hiện tấm chắn mặt quỷ. tứ diện, chặn khói vàng bên ngoài. Thanh Ngưu cứ thế đứng giữa làn khỏi mà chẳng hề hấn gì.“Nó có trí tuệ, phát hiện chúng ta nhìn ra được cơ mật nên muốn giết chúng ta diệt khẩu”. Thanh Ngưu bình thản nói với vẻ không có gì bất ngờ.Ngô Bình: “E rằng nó chính là hóa thân của Thần Cơ Tử”.
Ôn Nại Lương: “Thông qua việc nghiên cứu sách cổ, tôi đã phát hiện trên ngọn núi đất phía đông thôn, từng có một ngôi miếu cổ, nhưng hơn một ngàn năm trước đã bị chiến tranh phá hủy. Tôi bước đầu suy đoán Thần Cơ 'Tử đã luyện thành bảo vật Thần Cơ trong ngôi miếu đó”.
Ngô Bình nói với mọi người đang ngơ ngác: “Thưa bà con hàng xóm, xin lỗi, tôi phải xử lý chút rắc rối, mời mọi người tiếp tục”.
Cậu nói xong thì tóm lấy Ôn Nại Lương ra khỏi cửa. Lúc mọi người hiểu ra, chạy ra xem thử thì đã không còn thấy bóng dáng Ngô Bình đâu nữa.
Phía đông thôn có một con sông rất rộng, giữa hai nhánh sông có một ngọn núi đất rộng mấy chục mẫu, tên là núi Thần Công. Trên núi Thần Công vốn dĩ có một ngôi miếu cổ, tên là miếu Thần Công, chỉ là ngàn năm trước đã bị chiến tranh tàn phá, chỉ còn lại di tích.
Lúc này, Ngô Bình dắt theo Ôn Nại Lương cùng đáp. xuống ngọn núi đất. Ngọn núi đã bị bỏ hoang nhiều năm, mấy chục năm trước còn có người khai hoang ở đây, nhưng vì giao thông bất tiện, giờ đã không còn ai chạy đến chỗ này trồng trọt nữa, vì vậy cỏ dại mọc quá đầu, còn có cả trúc dại.
'Trên núi hoang đầy rắn rết côn trùng, cực kỳ nguy hiểm.
“Anh từng đến đây chưa?”, Ngô Bình hỏi anh ta.
Ôn Nại Lương: “Từng đến, nhưng có thể là do tôi không có duyên với Thần Cơ, vì vậy chẳng phát hiện được gì”.
Lúc này, Thanh Ngưu bỗng xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, bình thản nói: “Công tử, tôi cảm nhận được một luồng khí tức rất đặc biệt”.
“Khí tức gì?”, Ngô Bình hỏi.
Thanh Ngưu suy nghĩ rồi đáp: “Sức mạnh cấm ky hòa cùng sức mạnh trận pháp, còn có cả sức mạnh tiên đạo bên trong”.
“Sức mạnh mà anh nói ở đâu?”, Ngô Bình không hề cảm nhận thấy nên liền hỏi.
Thanh Ngưu nhìn xuống đất, nói: “Cả ngọn núi đất đều cớ”.
Ngô Bình ngây ra, nói vậy thì núi đất vốn là Thần Cơ sao?
Cậu lập tức dùng tay quỷ, khởi động sức mạnh Cửu Cung Thiên Cơ. Trong đầu cậu liền xuất hiện một số thông tin, mặt cậu biến sắc, cậu nói: “Thì ra là vậy”.
Thanh Ngưu hỏi: “Công tử đã phát hiện được gì?”
Ngô Bình: “Thần Cơ có đặc tính của thực vật, nó được trồng ở đây, hấp thụ một số sức mạnh thần bí trong đất và không ngừng phát triển. Cùng lúc đó, nó còn giấu khí tức của mình, vì vậy nhiều năm qua không có ai phát hiện ra sự †ồn tại của nớ”.
“Âm”.
Cậu vừa dứt lời thì liền có khói vàng bốc lên xung quanh, bao trùm lấy ba người họ.
Trong làn khói, da của Ôn Nại Lương lập tức tan chảy, anh ta chỉ kịp thét lên đau đớn rồi lập tức bị biến thành vũng máu trong làn khói vàng.
Xung quanh Ngô Bình xuất hiện tấm chắn mặt quỷ. tứ diện, chặn khói vàng bên ngoài.
Thanh Ngưu cứ thế đứng giữa làn khỏi mà chẳng hề hấn gì.
“Nó có trí tuệ, phát hiện chúng ta nhìn ra được cơ mật nên muốn giết chúng ta diệt khẩu”. Thanh Ngưu bình thản nói với vẻ không có gì bất ngờ.
Ngô Bình: “E rằng nó chính là hóa thân của Thần Cơ Tử”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ôn Nại Lương: “Thông qua việc nghiên cứu sách cổ, tôi đã phát hiện trên ngọn núi đất phía đông thôn, từng có một ngôi miếu cổ, nhưng hơn một ngàn năm trước đã bị chiến tranh phá hủy. Tôi bước đầu suy đoán Thần Cơ 'Tử đã luyện thành bảo vật Thần Cơ trong ngôi miếu đó”.Ngô Bình nói với mọi người đang ngơ ngác: “Thưa bà con hàng xóm, xin lỗi, tôi phải xử lý chút rắc rối, mời mọi người tiếp tục”.Cậu nói xong thì tóm lấy Ôn Nại Lương ra khỏi cửa. Lúc mọi người hiểu ra, chạy ra xem thử thì đã không còn thấy bóng dáng Ngô Bình đâu nữa.Phía đông thôn có một con sông rất rộng, giữa hai nhánh sông có một ngọn núi đất rộng mấy chục mẫu, tên là núi Thần Công. Trên núi Thần Công vốn dĩ có một ngôi miếu cổ, tên là miếu Thần Công, chỉ là ngàn năm trước đã bị chiến tranh tàn phá, chỉ còn lại di tích.Lúc này, Ngô Bình dắt theo Ôn Nại Lương cùng đáp. xuống ngọn núi đất. Ngọn núi đã bị bỏ hoang nhiều năm, mấy chục năm trước còn có người khai hoang ở đây, nhưng vì giao thông bất tiện, giờ đã không còn ai chạy đến chỗ này trồng trọt nữa, vì vậy cỏ dại mọc quá đầu, còn có cả trúc dại.'Trên núi hoang đầy rắn rết côn trùng, cực kỳ nguy hiểm.“Anh từng đến đây chưa?”, Ngô Bình hỏi anh ta.Ôn Nại Lương: “Từng đến, nhưng có thể là do tôi không có duyên với Thần Cơ, vì vậy chẳng phát hiện được gì”.Lúc này, Thanh Ngưu bỗng xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, bình thản nói: “Công tử, tôi cảm nhận được một luồng khí tức rất đặc biệt”.“Khí tức gì?”, Ngô Bình hỏi.Thanh Ngưu suy nghĩ rồi đáp: “Sức mạnh cấm ky hòa cùng sức mạnh trận pháp, còn có cả sức mạnh tiên đạo bên trong”. “Sức mạnh mà anh nói ở đâu?”, Ngô Bình không hề cảm nhận thấy nên liền hỏi.Thanh Ngưu nhìn xuống đất, nói: “Cả ngọn núi đất đều cớ”.Ngô Bình ngây ra, nói vậy thì núi đất vốn là Thần Cơ sao?Cậu lập tức dùng tay quỷ, khởi động sức mạnh Cửu Cung Thiên Cơ. Trong đầu cậu liền xuất hiện một số thông tin, mặt cậu biến sắc, cậu nói: “Thì ra là vậy”.Thanh Ngưu hỏi: “Công tử đã phát hiện được gì?”Ngô Bình: “Thần Cơ có đặc tính của thực vật, nó được trồng ở đây, hấp thụ một số sức mạnh thần bí trong đất và không ngừng phát triển. Cùng lúc đó, nó còn giấu khí tức của mình, vì vậy nhiều năm qua không có ai phát hiện ra sự †ồn tại của nớ”.“Âm”.Cậu vừa dứt lời thì liền có khói vàng bốc lên xung quanh, bao trùm lấy ba người họ.Trong làn khói, da của Ôn Nại Lương lập tức tan chảy, anh ta chỉ kịp thét lên đau đớn rồi lập tức bị biến thành vũng máu trong làn khói vàng.Xung quanh Ngô Bình xuất hiện tấm chắn mặt quỷ. tứ diện, chặn khói vàng bên ngoài. Thanh Ngưu cứ thế đứng giữa làn khỏi mà chẳng hề hấn gì.“Nó có trí tuệ, phát hiện chúng ta nhìn ra được cơ mật nên muốn giết chúng ta diệt khẩu”. Thanh Ngưu bình thản nói với vẻ không có gì bất ngờ.Ngô Bình: “E rằng nó chính là hóa thân của Thần Cơ Tử”.