Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6371: Đồ là của cô

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trong lòng Tsukishi Sakura ít nhiều cũng có chút thất vọng, lúc trước cô ta nói không muốn dựa vào đàn ông để đi lên, nhưng nếu người đàn ông đó quá ưu tú, thì cô ta có do gì từ chối chứ? Nhưng bây giờ Liễu My đã đi trước cô ta một bước, trong lòng cô ta cũng khó tránh có chút ghen ty.Liễu My cười nói: “Biết rồi, anh, anh về nhà trước đi”.Liễu Quyền rời đi, Liễu My nói với Tsukishi Sakura: “Chị, mấy hôm nay em không thể bên cạnh chị rồi”.Tsukishi Sakura khẽ thở dài trong lòng, nói: “Không sao, vốn dĩ chị cũng không có chuyện gì, chỉ là đến bên này xem thử thôi”.“Nghe Minh trưởng lão nói, cô Tsukishi là hoàng tộc?”, Ngô Bình hỏi.Liễu My cười nói: “Chị ấy là quận chúa của hoàng triều Thần Nhãn U Thiên Tiên Giới, cha chị ấy là một vị thân vương”.Ngô Bình: “Hoàng triều Thần Nhẫn sao?”. Cậu có chút ấn tượng, lúc trước khi đến Thiên Nhạc Tông cùng Đào Thành, thì có nghe ông Đào nhắc đến. Nhưng theo bọn như bọn họ nói, hoàng triều Thần Nhẫn đã bị diệt quốc từ hơn trăm năm trước rồi, chỉ còn một vài con cháu hoàng triều còn sống, di tản khắp. các nơi.Tsukishi Sakura lạnh nhạt nói: “Hoàng triều Thần Nhẫn từ lâu đã không còn rồi, tôi cũng không phải hoàng tộc gì. Ngay. cả thân vương của cha tôi cũng chỉ là hư danh mà thôi”.Liễu My: “Chị, hoàng triều Thần Nhẫn nhất định sẽ rạng danh lần nữa”.Tsukishi Sakura bỗng có chút ủ rũ, nói: “Hy vọng vậy đi. Tiểu My, em và cậu Ngô nói chuyện đi, chị còn có việc, đi trước đây".Gô ta nói đi là đi, Liễu My chỉ đành tiễn cô ta ra ngoài Quân Tử Lâu.Quay về, Liễu My nói: “Cậu Ngô, viên Bát Môn Kim Thủy Đan kia, tôi nhường cho chị Sakura rồi”.Ngô Bình ừ một tiếng: “Đồ là của cô, cô có quyền xử lý nó”.Liễu My khẽ thở dài, nói: “Thân thế chị Sakura rất thảm, lúc nhỏ khi chị ấy còn trong bụng mẹ đã bị người ta truy sát rồi, kẻ địch rạch kéo chị ấy ra, chuẩn bị cho thú hoang ăn thì may mắn được một trưởng lão Thiên Trần Giáo đi qua cứu chị ấy. Gần đây, người của hoàng triều chuẩn bị phục quốc, muốn mượn chút sức lực bên ngoài, vì vậy bọn họ không ngừng sắp xếp một vài người đàn ông ưu tú cho chị Sakura”.“Minh Duệ cũng là người của hoàng triều Thần Nhẫn?”, Ngô Bình lập tức hỏi.Liễu My: “Cô ấy từng là một quan lớn hoàng triều Thần Nhẫn, bây giờ là thừa tướng”.“Cha của Tsukishi Sakura không phải thân vương sao?”Liễu My cười khổ: “Cha của chị Sakura đã hôn mê nhiều năm, không có thân phận thân vương nhưng chuyện gì cũng không làm được, càng không thể bảo vệ được chị Sakura”.“Ra là tôi gặp cô ấy”. ”.Ngô Bình nói: “Chẳng trách Minh Duệ cứ muốnLiễu My cười nói: “Lúc trước tôi giả vờ là chị Sakura, thật ra cũng là muốn thay chị ấy gánh phần rắc rối này”.Ngô Bình nhìn cô ta: “Cô thấy tôi là rắc rối sao?”Liễu My vội xua tay: “Không phải. Bây giờ tôi rất thích cậu Ngô”. Nói xong, thân thể mảnh khảnh lại gần Ngô Bình, khiến cậu cảm nhận được cảm giác mềm mại.

Trong lòng Tsukishi Sakura ít nhiều cũng có chút thất vọng, lúc trước cô ta nói không muốn dựa vào đàn ông để đi lên, nhưng nếu người đàn ông đó quá ưu tú, thì cô ta có do gì từ chối chứ? Nhưng bây giờ Liễu My đã đi trước cô ta một bước, trong lòng cô ta cũng khó tránh có chút ghen ty.

Liễu My cười nói: “Biết rồi, anh, anh về nhà trước đi”.

Liễu Quyền rời đi, Liễu My nói với Tsukishi Sakura: “Chị, mấy hôm nay em không thể bên cạnh chị rồi”.

Tsukishi Sakura khẽ thở dài trong lòng, nói: “Không sao, vốn dĩ chị cũng không có chuyện gì, chỉ là đến bên này xem thử thôi”.

“Nghe Minh trưởng lão nói, cô Tsukishi là hoàng tộc?”, Ngô Bình hỏi.

Liễu My cười nói: “Chị ấy là quận chúa của hoàng triều Thần Nhãn U Thiên Tiên Giới, cha chị ấy là một vị thân vương”.

Ngô Bình: “Hoàng triều Thần Nhẫn sao?”. Cậu có chút ấn tượng, lúc trước khi đến Thiên Nhạc Tông cùng Đào Thành, thì có nghe ông Đào nhắc đến. Nhưng theo bọn như bọn họ nói, hoàng triều Thần Nhẫn đã bị diệt quốc từ hơn trăm năm trước rồi, chỉ còn một vài con cháu hoàng triều còn sống, di tản khắp. các nơi.

Tsukishi Sakura lạnh nhạt nói: “Hoàng triều Thần Nhẫn từ lâu đã không còn rồi, tôi cũng không phải hoàng tộc gì. Ngay. cả thân vương của cha tôi cũng chỉ là hư danh mà thôi”.

Liễu My: “Chị, hoàng triều Thần Nhẫn nhất định sẽ rạng danh lần nữa”.

Tsukishi Sakura bỗng có chút ủ rũ, nói: “Hy vọng vậy đi. Tiểu My, em và cậu Ngô nói chuyện đi, chị còn có việc, đi trước đây".

Gô ta nói đi là đi, Liễu My chỉ đành tiễn cô ta ra ngoài Quân Tử Lâu.

Quay về, Liễu My nói: “Cậu Ngô, viên Bát Môn Kim Thủy Đan kia, tôi nhường cho chị Sakura rồi”.

Ngô Bình ừ một tiếng: “Đồ là của cô, cô có quyền xử lý nó”.

Liễu My khẽ thở dài, nói: “Thân thế chị Sakura rất thảm, lúc nhỏ khi chị ấy còn trong bụng mẹ đã bị người ta truy sát rồi, kẻ địch rạch kéo chị ấy ra, chuẩn bị cho thú hoang ăn thì may mắn được một trưởng lão Thiên Trần Giáo đi qua cứu chị ấy. Gần đây, người của hoàng triều chuẩn bị phục quốc, muốn mượn chút sức lực bên ngoài, vì vậy bọn họ không ngừng sắp xếp một vài người đàn ông ưu tú cho chị Sakura”.

“Minh Duệ cũng là người của hoàng triều Thần Nhẫn?”, Ngô Bình lập tức hỏi.

Liễu My: “Cô ấy từng là một quan lớn hoàng triều Thần Nhẫn, bây giờ là thừa tướng”.

“Cha của Tsukishi Sakura không phải thân vương sao?”

Liễu My cười khổ: “Cha của chị Sakura đã hôn mê nhiều năm, không có thân phận thân vương nhưng chuyện gì cũng không làm được, càng không thể bảo vệ được chị Sakura”.

“Ra là tôi gặp cô ấy”. ”.

Ngô Bình nói: “Chẳng trách Minh Duệ cứ muốn

Liễu My cười nói: “Lúc trước tôi giả vờ là chị Sakura, thật ra cũng là muốn thay chị ấy gánh phần rắc rối này”.

Ngô Bình nhìn cô ta: “Cô thấy tôi là rắc rối sao?”

Liễu My vội xua tay: “Không phải. Bây giờ tôi rất thích cậu Ngô”. Nói xong, thân thể mảnh khảnh lại gần Ngô Bình, khiến cậu cảm nhận được cảm giác mềm mại.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trong lòng Tsukishi Sakura ít nhiều cũng có chút thất vọng, lúc trước cô ta nói không muốn dựa vào đàn ông để đi lên, nhưng nếu người đàn ông đó quá ưu tú, thì cô ta có do gì từ chối chứ? Nhưng bây giờ Liễu My đã đi trước cô ta một bước, trong lòng cô ta cũng khó tránh có chút ghen ty.Liễu My cười nói: “Biết rồi, anh, anh về nhà trước đi”.Liễu Quyền rời đi, Liễu My nói với Tsukishi Sakura: “Chị, mấy hôm nay em không thể bên cạnh chị rồi”.Tsukishi Sakura khẽ thở dài trong lòng, nói: “Không sao, vốn dĩ chị cũng không có chuyện gì, chỉ là đến bên này xem thử thôi”.“Nghe Minh trưởng lão nói, cô Tsukishi là hoàng tộc?”, Ngô Bình hỏi.Liễu My cười nói: “Chị ấy là quận chúa của hoàng triều Thần Nhãn U Thiên Tiên Giới, cha chị ấy là một vị thân vương”.Ngô Bình: “Hoàng triều Thần Nhẫn sao?”. Cậu có chút ấn tượng, lúc trước khi đến Thiên Nhạc Tông cùng Đào Thành, thì có nghe ông Đào nhắc đến. Nhưng theo bọn như bọn họ nói, hoàng triều Thần Nhẫn đã bị diệt quốc từ hơn trăm năm trước rồi, chỉ còn một vài con cháu hoàng triều còn sống, di tản khắp. các nơi.Tsukishi Sakura lạnh nhạt nói: “Hoàng triều Thần Nhẫn từ lâu đã không còn rồi, tôi cũng không phải hoàng tộc gì. Ngay. cả thân vương của cha tôi cũng chỉ là hư danh mà thôi”.Liễu My: “Chị, hoàng triều Thần Nhẫn nhất định sẽ rạng danh lần nữa”.Tsukishi Sakura bỗng có chút ủ rũ, nói: “Hy vọng vậy đi. Tiểu My, em và cậu Ngô nói chuyện đi, chị còn có việc, đi trước đây".Gô ta nói đi là đi, Liễu My chỉ đành tiễn cô ta ra ngoài Quân Tử Lâu.Quay về, Liễu My nói: “Cậu Ngô, viên Bát Môn Kim Thủy Đan kia, tôi nhường cho chị Sakura rồi”.Ngô Bình ừ một tiếng: “Đồ là của cô, cô có quyền xử lý nó”.Liễu My khẽ thở dài, nói: “Thân thế chị Sakura rất thảm, lúc nhỏ khi chị ấy còn trong bụng mẹ đã bị người ta truy sát rồi, kẻ địch rạch kéo chị ấy ra, chuẩn bị cho thú hoang ăn thì may mắn được một trưởng lão Thiên Trần Giáo đi qua cứu chị ấy. Gần đây, người của hoàng triều chuẩn bị phục quốc, muốn mượn chút sức lực bên ngoài, vì vậy bọn họ không ngừng sắp xếp một vài người đàn ông ưu tú cho chị Sakura”.“Minh Duệ cũng là người của hoàng triều Thần Nhẫn?”, Ngô Bình lập tức hỏi.Liễu My: “Cô ấy từng là một quan lớn hoàng triều Thần Nhẫn, bây giờ là thừa tướng”.“Cha của Tsukishi Sakura không phải thân vương sao?”Liễu My cười khổ: “Cha của chị Sakura đã hôn mê nhiều năm, không có thân phận thân vương nhưng chuyện gì cũng không làm được, càng không thể bảo vệ được chị Sakura”.“Ra là tôi gặp cô ấy”. ”.Ngô Bình nói: “Chẳng trách Minh Duệ cứ muốnLiễu My cười nói: “Lúc trước tôi giả vờ là chị Sakura, thật ra cũng là muốn thay chị ấy gánh phần rắc rối này”.Ngô Bình nhìn cô ta: “Cô thấy tôi là rắc rối sao?”Liễu My vội xua tay: “Không phải. Bây giờ tôi rất thích cậu Ngô”. Nói xong, thân thể mảnh khảnh lại gần Ngô Bình, khiến cậu cảm nhận được cảm giác mềm mại.

Chương 6371: Đồ là của cô