Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6375: Cậu Bạch đến
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Phương Quân Tử: “Tối nay có một cuộc đấu giá”.Ngô Bình rất hứng thú với đấu giá bèn hỏi: “Buổi đấu giá tối nay có những bảo vật nào thế?”Phương Quân Tử lập tức lấy một danh sách đấu giá ra nói: “Cậu cứ xem qua”.Ngô Bình liếc mắt nhìn, không có món đồ nào khiến cậu cảm thấy hứng thú, cậu gật đầu: “Vậy tối nay đấu giá đi”.Phương Quân Tử cười nói: “Bát Môn Kim Thủy Đan nhất định sẽ trở thành bảo vật áp chót tối nay”.Ngô Bình: “Buổi tối tôi lại đến, việc còn lại đành nhờ lâu chủ Phương rồi”.Cậu và Liễu My chào Phương Quân Tử, Ngô Bình đến thôn Lục Gia. Mấy ngày nay cậu còn phải sẽ hướng dẫn Lục Tinh Sương và Cổ Thanh Liên tu luyện.Về đến thôn Lục Gia, Ngô Bình mới biệt Cổ Thanh Liên không có ở đó, hỏi ra thì được biết Cổ Thanh Liên có việc gấp phải về nhà họ Gổ vào nửa tiếng trước.“Có chuyện gì gấp đến thế?", Ngô Bình cảm thấy không yên tâm, thế là gọi cho Cổ Thanh Liên.Cổ Thanh Liên ở đầu bên kia điện thoại thấp giọng nói: “Em có thể đến đây một chuyến không? Muốn nhờ. em giúp một chuyện”. Ngô Bình cười nói: “Không thành vấn đề, chuyện của chị cũng là chuyện của em”.Cổ Thanh Liên hơi ngại nói: “Bố chị có ý muốn nói cho bên ngoài biết em là con rể của nhà họ Cổ, đồng thời công khai thân phận của em”.Ngô Bình biết chắc chắn là đứa con rể nhà họ Âm đã đến, hơn nữa muốn ra tay chống lại nhà họ Cổ. Nhà họ Cổ vì sợ hãi nên muốn mượn thế lực của cậu để trấn áp con rể nhà họ Âm.Suy xét một lúc, cậu nói: “Chuyện nhỏ, em lập tức đến đớ”.Lúc này người nhà họ Cổ đang tập trung lại với nhau, gia chủ Cổ Linh Đàm và những người quan trọng trong gia đình như Cổ Kiếm Nam đều ở đây.Cổ Linh Đàm thi thoảng nhìn Cổ Thanh Liên, cuối cùng hỏi: “Thanh Liên, cậu Ngô có đồng ý giúp chúng ta không?”Cô của Cổ Thanh Liên - Cổ Hồng Ngọc đã thay đổi cách nhìn, bà ta nói: “Gia chủ yên tâm, cậu Ngô rất thích 'Thanh Liên, chắc chăn sẽ giúp chúng ta”.Gổ Thanh Liên nhìn bố mình - Cổ Kiếm Nam rồi nói: “Mọi người yên tâm, con đã liên lạc với Ngô Bình, cậu ấy sẽ đến ngay”.Lúc này có người vội vàng chạy vào báo: “Cậu Bạch đến.Cổ Linh Đàm hỏi: “Cậu Bạch nào thế?” “Hắn là người đến cùng với Âm Ngọc Quỳnh đấy”.Nghe thế, Cổ Hồng Ngọc thở dài: “Con rể nhà họ Âm đến tận cửa rồi”.“Âm!”Cánh cửa nhà họ Cổ bị một lực khá mạnh đá văng ra, tấm cửa văng ra thành vô số mảnh, những cây lớn và hòn non bộ trong sân bị đập nát, thậm chí có một số còn bay vào trong phòng khách, đập nát cửa sổ.Cổ Kiếm Nam lập tức lao ra khỏi sân thì nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ màu vàng dẫn theo một người phụ nữ sải bước đi vào. Người đàn ông mặc đồ vàng tỏ vẻ tự cao tự đại, hắn nhìn đám người Cổ Kiếm Nam, lạnh lùng hỏi: “Ai là gia chủ nhà họ Cổ?”Cổ Linh Đàm bước ra, trầm giọng nói: “Là tôi, cậu là ai, tại sao lại xông vào nhà họ Cổ?”Người đàn ông hừ một tiếng, nói: “Tôi họ Bạch, Bạch Kinh Vũ, đệ tử xuất sắc của Thần Lan Tông”.
Phương Quân Tử: “Tối nay có một cuộc đấu giá”.
Ngô Bình rất hứng thú với đấu giá bèn hỏi: “Buổi đấu giá tối nay có những bảo vật nào thế?”
Phương Quân Tử lập tức lấy một danh sách đấu giá ra nói: “Cậu cứ xem qua”.
Ngô Bình liếc mắt nhìn, không có món đồ nào khiến cậu cảm thấy hứng thú, cậu gật đầu: “Vậy tối nay đấu giá đi”.
Phương Quân Tử cười nói: “Bát Môn Kim Thủy Đan nhất định sẽ trở thành bảo vật áp chót tối nay”.
Ngô Bình: “Buổi tối tôi lại đến, việc còn lại đành nhờ lâu chủ Phương rồi”.
Cậu và Liễu My chào Phương Quân Tử, Ngô Bình đến thôn Lục Gia. Mấy ngày nay cậu còn phải sẽ hướng dẫn Lục Tinh Sương và Cổ Thanh Liên tu luyện.
Về đến thôn Lục Gia, Ngô Bình mới biệt Cổ Thanh Liên không có ở đó, hỏi ra thì được biết Cổ Thanh Liên có việc gấp phải về nhà họ Gổ vào nửa tiếng trước.
“Có chuyện gì gấp đến thế?", Ngô Bình cảm thấy không yên tâm, thế là gọi cho Cổ Thanh Liên.
Cổ Thanh Liên ở đầu bên kia điện thoại thấp giọng nói: “Em có thể đến đây một chuyến không? Muốn nhờ. em giúp một chuyện”.
Ngô Bình cười nói: “Không thành vấn đề, chuyện của chị cũng là chuyện của em”.
Cổ Thanh Liên hơi ngại nói: “Bố chị có ý muốn nói cho bên ngoài biết em là con rể của nhà họ Cổ, đồng thời công khai thân phận của em”.
Ngô Bình biết chắc chắn là đứa con rể nhà họ Âm đã đến, hơn nữa muốn ra tay chống lại nhà họ Cổ. Nhà họ Cổ vì sợ hãi nên muốn mượn thế lực của cậu để trấn áp con rể nhà họ Âm.
Suy xét một lúc, cậu nói: “Chuyện nhỏ, em lập tức đến đớ”.
Lúc này người nhà họ Cổ đang tập trung lại với nhau, gia chủ Cổ Linh Đàm và những người quan trọng trong gia đình như Cổ Kiếm Nam đều ở đây.
Cổ Linh Đàm thi thoảng nhìn Cổ Thanh Liên, cuối cùng hỏi: “Thanh Liên, cậu Ngô có đồng ý giúp chúng ta không?”
Cô của Cổ Thanh Liên - Cổ Hồng Ngọc đã thay đổi cách nhìn, bà ta nói: “Gia chủ yên tâm, cậu Ngô rất thích 'Thanh Liên, chắc chăn sẽ giúp chúng ta”.
Gổ Thanh Liên nhìn bố mình - Cổ Kiếm Nam rồi nói: “Mọi người yên tâm, con đã liên lạc với Ngô Bình, cậu ấy sẽ đến ngay”.
Lúc này có người vội vàng chạy vào báo: “Cậu Bạch đến.
Cổ Linh Đàm hỏi: “Cậu Bạch nào thế?” “Hắn là người đến cùng với Âm Ngọc Quỳnh đấy”.
Nghe thế, Cổ Hồng Ngọc thở dài: “Con rể nhà họ Âm đến tận cửa rồi”.
“Âm!”
Cánh cửa nhà họ Cổ bị một lực khá mạnh đá văng ra, tấm cửa văng ra thành vô số mảnh, những cây lớn và hòn non bộ trong sân bị đập nát, thậm chí có một số còn bay vào trong phòng khách, đập nát cửa sổ.
Cổ Kiếm Nam lập tức lao ra khỏi sân thì nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ màu vàng dẫn theo một người phụ nữ sải bước đi vào. Người đàn ông mặc đồ vàng tỏ vẻ tự cao tự đại, hắn nhìn đám người Cổ Kiếm Nam, lạnh lùng hỏi: “Ai là gia chủ nhà họ Cổ?”
Cổ Linh Đàm bước ra, trầm giọng nói: “Là tôi, cậu là ai, tại sao lại xông vào nhà họ Cổ?”
Người đàn ông hừ một tiếng, nói: “Tôi họ Bạch, Bạch Kinh Vũ, đệ tử xuất sắc của Thần Lan Tông”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Phương Quân Tử: “Tối nay có một cuộc đấu giá”.Ngô Bình rất hứng thú với đấu giá bèn hỏi: “Buổi đấu giá tối nay có những bảo vật nào thế?”Phương Quân Tử lập tức lấy một danh sách đấu giá ra nói: “Cậu cứ xem qua”.Ngô Bình liếc mắt nhìn, không có món đồ nào khiến cậu cảm thấy hứng thú, cậu gật đầu: “Vậy tối nay đấu giá đi”.Phương Quân Tử cười nói: “Bát Môn Kim Thủy Đan nhất định sẽ trở thành bảo vật áp chót tối nay”.Ngô Bình: “Buổi tối tôi lại đến, việc còn lại đành nhờ lâu chủ Phương rồi”.Cậu và Liễu My chào Phương Quân Tử, Ngô Bình đến thôn Lục Gia. Mấy ngày nay cậu còn phải sẽ hướng dẫn Lục Tinh Sương và Cổ Thanh Liên tu luyện.Về đến thôn Lục Gia, Ngô Bình mới biệt Cổ Thanh Liên không có ở đó, hỏi ra thì được biết Cổ Thanh Liên có việc gấp phải về nhà họ Gổ vào nửa tiếng trước.“Có chuyện gì gấp đến thế?", Ngô Bình cảm thấy không yên tâm, thế là gọi cho Cổ Thanh Liên.Cổ Thanh Liên ở đầu bên kia điện thoại thấp giọng nói: “Em có thể đến đây một chuyến không? Muốn nhờ. em giúp một chuyện”. Ngô Bình cười nói: “Không thành vấn đề, chuyện của chị cũng là chuyện của em”.Cổ Thanh Liên hơi ngại nói: “Bố chị có ý muốn nói cho bên ngoài biết em là con rể của nhà họ Cổ, đồng thời công khai thân phận của em”.Ngô Bình biết chắc chắn là đứa con rể nhà họ Âm đã đến, hơn nữa muốn ra tay chống lại nhà họ Cổ. Nhà họ Cổ vì sợ hãi nên muốn mượn thế lực của cậu để trấn áp con rể nhà họ Âm.Suy xét một lúc, cậu nói: “Chuyện nhỏ, em lập tức đến đớ”.Lúc này người nhà họ Cổ đang tập trung lại với nhau, gia chủ Cổ Linh Đàm và những người quan trọng trong gia đình như Cổ Kiếm Nam đều ở đây.Cổ Linh Đàm thi thoảng nhìn Cổ Thanh Liên, cuối cùng hỏi: “Thanh Liên, cậu Ngô có đồng ý giúp chúng ta không?”Cô của Cổ Thanh Liên - Cổ Hồng Ngọc đã thay đổi cách nhìn, bà ta nói: “Gia chủ yên tâm, cậu Ngô rất thích 'Thanh Liên, chắc chăn sẽ giúp chúng ta”.Gổ Thanh Liên nhìn bố mình - Cổ Kiếm Nam rồi nói: “Mọi người yên tâm, con đã liên lạc với Ngô Bình, cậu ấy sẽ đến ngay”.Lúc này có người vội vàng chạy vào báo: “Cậu Bạch đến.Cổ Linh Đàm hỏi: “Cậu Bạch nào thế?” “Hắn là người đến cùng với Âm Ngọc Quỳnh đấy”.Nghe thế, Cổ Hồng Ngọc thở dài: “Con rể nhà họ Âm đến tận cửa rồi”.“Âm!”Cánh cửa nhà họ Cổ bị một lực khá mạnh đá văng ra, tấm cửa văng ra thành vô số mảnh, những cây lớn và hòn non bộ trong sân bị đập nát, thậm chí có một số còn bay vào trong phòng khách, đập nát cửa sổ.Cổ Kiếm Nam lập tức lao ra khỏi sân thì nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ màu vàng dẫn theo một người phụ nữ sải bước đi vào. Người đàn ông mặc đồ vàng tỏ vẻ tự cao tự đại, hắn nhìn đám người Cổ Kiếm Nam, lạnh lùng hỏi: “Ai là gia chủ nhà họ Cổ?”Cổ Linh Đàm bước ra, trầm giọng nói: “Là tôi, cậu là ai, tại sao lại xông vào nhà họ Cổ?”Người đàn ông hừ một tiếng, nói: “Tôi họ Bạch, Bạch Kinh Vũ, đệ tử xuất sắc của Thần Lan Tông”.