Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6385: Ngũ Kiếm Trọng SơnỊ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tần Cự Phong biến sắc, tức giận nói: “Lời này của chỉ huy sứ có ý gì?”Ánh mắt chỉ huy sứ lạnh băng, nói: “Những thứ ở đây đối với hoàng đế bệ hạ rất quan trọng, nếu các cậu dám lấy làm của riêng, giết không tha!”Tân Cự Phong lập tức nói: “Chỉ huy sứ đại nhân! Thứ kinh khủng như vậy không phải cấp bậc như chúng tôi có thể đối phó được, thuộc hạ nghĩ có thế lực thứ ba xuất hiện, giết chết quái vật”.Chỉ huy sứ lạnh giọng nói: “Còn dám nói dối! Nếu hai người không nói thật, bổn chỉ huy sứ sẽ giết các cậu ngay!”Nãy giờ Ngô Bình vẫn không lên tiếng, không muốn vì chuyện này mà khiến Đông Vương gặp rắc rối, nhưng mắt thấy người này được đăng chân lân đằng đầu, cậu biết nếu càng nhường thì đối phương sẽ càng kiêu căng.“Giết chết chúng tôi? Chỉ dựa vào loại rác rưởi như ông?”Chỉ huy sứ vẫn đang quan sát Ngô Bình, thấy cậu lên tiếng, lập tức cười lạnh: “Cậu là thứ gì, dám vô lễ với bổn chỉ huy sứt”Ngô Bình thản nhiên nói: “Cho dù là hoàng đế cũng không dám kiêu căng như vậy trước mặt tôi, ông đúng là to gan”.Chỉ huy sứ hừ lạnh, tay phải cầm một lá bùa, võ mạnh về phía Ngô Bình. Bỗng nhiên, lá bùa sáng lên, một con vượn khổng lồ mặc áo giáp vàng xuất hiện giữa không trung, vươn tay bắt lấy Ngô Bình.Tần Cự Phong kinh ngạc, kêu lên: “Sư huynh cẩn thận! Đây là bùa bắt giữ Kim Giáp, có thể bóp chết cao thủ Thần Thông Đạo!”Ngô Bình nhìn con vượn khổng lồ, trở tay, Thất Tỉnh Long Uyên Kiếm xuất hiện, đâm vào không trung. Vừa chém lên, một luồng kiếm quang sáng rực phóng thẳng lên trời, chém về phía con vượn giáp vàng.“Ngũ Kiếm Trọng SơnỊ”“Rầm!”Kiếm quang đánh trúng vượn giáp vàng, nó lập tức bị chém nổ tung, làn sóng dao động kinh khủng thổi bay cả những tảng đá dưới đất, mọi người gần như không thể đứng vững.Chỉ huy sức kia biến sắc, bùa bắt giữ Kim Giáp này là bảo bối của hoàng cung, chỉ khi quốc gia gặp nguy mới dùng đến. Lần này ông ta dùng đến là vì không chắc về thực lực của Ngô Bình, nên vừa lên đã dùng đến nó.Vượn khổng lồ nổ tung, kiếm quang vẫn không giảm, hung hăng chém giết về phía ông ta.Chỉ huy sứ muốn tránh né, nhưng kiếm quang đã khóa chặt ông ta, cho dù ông ta di chuyển về hướng nào, kiếm quang cũng đều giáng xuống người ông ta.“Thập Phương Thủ Hội”. Ông ta rống lớn, đột nhiên bóp nát một lá bùa.Lá bùa này là thần phù Thập Phương Thủ Hộ, giá trị còn cao hơn cả bùa bắt giữ Kim Giáp, là thứ ông ta dùng để bảo vệ tính mạng. Đột nhiên, xung quanh ông ta xuất hiện tấm khiên tám mặt, sức phòng ngự mỗi một mặt khiên đều tương đương với một cao thủ Thần Thông hậu kỳ. Lớp phòng ngự của tám vị cao thủ xếp chồng lên nhau, sức phòng ngự này có thể tưởng tượng được thế nào.“Râm!”Lại có tiếng nổ vang vọng, xung quanh kiếm quang năm màu có đầy tia chớp, đốm lửa tựa như uy lực bom nguyên tử, mạnh mẽ xuyên vào một mặt khiên.“Răng rắcỊ”Mặt khiên này lập tức vỡ nứt, bảy mặt khiên còn lại cũng rung chuyển.Một đòn tấn công không thể phá vỡ lớp phòng ngự, Ngô Bình chuẩn bị tấn công kiếm thứ hai, cậu muốn dùng Lục Kiếm Trọng Sơn!Mắt thấy Ngô Bình chuẩn bị nâng kiếm lần nữa, chỉ huy sứ biến sắc, rống lên: “Đợi đã!”

Tần Cự Phong biến sắc, tức giận nói: “Lời này của chỉ huy sứ có ý gì?”

Ánh mắt chỉ huy sứ lạnh băng, nói: “Những thứ ở đây đối với hoàng đế bệ hạ rất quan trọng, nếu các cậu dám lấy làm của riêng, giết không tha!”

Tân Cự Phong lập tức nói: “Chỉ huy sứ đại nhân! Thứ kinh khủng như vậy không phải cấp bậc như chúng tôi có thể đối phó được, thuộc hạ nghĩ có thế lực thứ ba xuất hiện, giết chết quái vật”.

Chỉ huy sứ lạnh giọng nói: “Còn dám nói dối! Nếu hai người không nói thật, bổn chỉ huy sứ sẽ giết các cậu ngay!”

Nãy giờ Ngô Bình vẫn không lên tiếng, không muốn vì chuyện này mà khiến Đông Vương gặp rắc rối, nhưng mắt thấy người này được đăng chân lân đằng đầu, cậu biết nếu càng nhường thì đối phương sẽ càng kiêu căng.

“Giết chết chúng tôi? Chỉ dựa vào loại rác rưởi như ông?”

Chỉ huy sứ vẫn đang quan sát Ngô Bình, thấy cậu lên tiếng, lập tức cười lạnh: “Cậu là thứ gì, dám vô lễ với bổn chỉ huy sứt”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Cho dù là hoàng đế cũng không dám kiêu căng như vậy trước mặt tôi, ông đúng là to gan”.

Chỉ huy sứ hừ lạnh, tay phải cầm một lá bùa, võ mạnh về phía Ngô Bình. Bỗng nhiên, lá bùa sáng lên, một con vượn khổng lồ mặc áo giáp vàng xuất hiện giữa không trung, vươn tay bắt lấy Ngô Bình.

Tần Cự Phong kinh ngạc, kêu lên: “Sư huynh cẩn thận! Đây là bùa bắt giữ Kim Giáp, có thể bóp chết cao thủ Thần Thông Đạo!”

Ngô Bình nhìn con vượn khổng lồ, trở tay, Thất Tỉnh Long Uyên Kiếm xuất hiện, đâm vào không trung. Vừa chém lên, một luồng kiếm quang sáng rực phóng thẳng lên trời, chém về phía con vượn giáp vàng.

“Ngũ Kiếm Trọng SơnỊ”

“Rầm!”

Kiếm quang đánh trúng vượn giáp vàng, nó lập tức bị chém nổ tung, làn sóng dao động kinh khủng thổi bay cả những tảng đá dưới đất, mọi người gần như không thể đứng vững.

Chỉ huy sức kia biến sắc, bùa bắt giữ Kim Giáp này là bảo bối của hoàng cung, chỉ khi quốc gia gặp nguy mới dùng đến. Lần này ông ta dùng đến là vì không chắc về thực lực của Ngô Bình, nên vừa lên đã dùng đến nó.

Vượn khổng lồ nổ tung, kiếm quang vẫn không giảm, hung hăng chém giết về phía ông ta.

Chỉ huy sứ muốn tránh né, nhưng kiếm quang đã khóa chặt ông ta, cho dù ông ta di chuyển về hướng nào, kiếm quang cũng đều giáng xuống người ông ta.

“Thập Phương Thủ Hội”. Ông ta rống lớn, đột nhiên bóp nát một lá bùa.

Lá bùa này là thần phù Thập Phương Thủ Hộ, giá trị còn cao hơn cả bùa bắt giữ Kim Giáp, là thứ ông ta dùng để bảo vệ tính mạng. Đột nhiên, xung quanh ông ta xuất hiện tấm khiên tám mặt, sức phòng ngự mỗi một mặt khiên đều tương đương với một cao thủ Thần Thông hậu kỳ. Lớp phòng ngự của tám vị cao thủ xếp chồng lên nhau, sức phòng ngự này có thể tưởng tượng được thế nào.

“Râm!”

Lại có tiếng nổ vang vọng, xung quanh kiếm quang năm màu có đầy tia chớp, đốm lửa tựa như uy lực bom nguyên tử, mạnh mẽ xuyên vào một mặt khiên.

“Răng rắcỊ”

Mặt khiên này lập tức vỡ nứt, bảy mặt khiên còn lại cũng rung chuyển.

Một đòn tấn công không thể phá vỡ lớp phòng ngự, Ngô Bình chuẩn bị tấn công kiếm thứ hai, cậu muốn dùng Lục Kiếm Trọng Sơn!

Mắt thấy Ngô Bình chuẩn bị nâng kiếm lần nữa, chỉ huy sứ biến sắc, rống lên: “Đợi đã!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tần Cự Phong biến sắc, tức giận nói: “Lời này của chỉ huy sứ có ý gì?”Ánh mắt chỉ huy sứ lạnh băng, nói: “Những thứ ở đây đối với hoàng đế bệ hạ rất quan trọng, nếu các cậu dám lấy làm của riêng, giết không tha!”Tân Cự Phong lập tức nói: “Chỉ huy sứ đại nhân! Thứ kinh khủng như vậy không phải cấp bậc như chúng tôi có thể đối phó được, thuộc hạ nghĩ có thế lực thứ ba xuất hiện, giết chết quái vật”.Chỉ huy sứ lạnh giọng nói: “Còn dám nói dối! Nếu hai người không nói thật, bổn chỉ huy sứ sẽ giết các cậu ngay!”Nãy giờ Ngô Bình vẫn không lên tiếng, không muốn vì chuyện này mà khiến Đông Vương gặp rắc rối, nhưng mắt thấy người này được đăng chân lân đằng đầu, cậu biết nếu càng nhường thì đối phương sẽ càng kiêu căng.“Giết chết chúng tôi? Chỉ dựa vào loại rác rưởi như ông?”Chỉ huy sứ vẫn đang quan sát Ngô Bình, thấy cậu lên tiếng, lập tức cười lạnh: “Cậu là thứ gì, dám vô lễ với bổn chỉ huy sứt”Ngô Bình thản nhiên nói: “Cho dù là hoàng đế cũng không dám kiêu căng như vậy trước mặt tôi, ông đúng là to gan”.Chỉ huy sứ hừ lạnh, tay phải cầm một lá bùa, võ mạnh về phía Ngô Bình. Bỗng nhiên, lá bùa sáng lên, một con vượn khổng lồ mặc áo giáp vàng xuất hiện giữa không trung, vươn tay bắt lấy Ngô Bình.Tần Cự Phong kinh ngạc, kêu lên: “Sư huynh cẩn thận! Đây là bùa bắt giữ Kim Giáp, có thể bóp chết cao thủ Thần Thông Đạo!”Ngô Bình nhìn con vượn khổng lồ, trở tay, Thất Tỉnh Long Uyên Kiếm xuất hiện, đâm vào không trung. Vừa chém lên, một luồng kiếm quang sáng rực phóng thẳng lên trời, chém về phía con vượn giáp vàng.“Ngũ Kiếm Trọng SơnỊ”“Rầm!”Kiếm quang đánh trúng vượn giáp vàng, nó lập tức bị chém nổ tung, làn sóng dao động kinh khủng thổi bay cả những tảng đá dưới đất, mọi người gần như không thể đứng vững.Chỉ huy sức kia biến sắc, bùa bắt giữ Kim Giáp này là bảo bối của hoàng cung, chỉ khi quốc gia gặp nguy mới dùng đến. Lần này ông ta dùng đến là vì không chắc về thực lực của Ngô Bình, nên vừa lên đã dùng đến nó.Vượn khổng lồ nổ tung, kiếm quang vẫn không giảm, hung hăng chém giết về phía ông ta.Chỉ huy sứ muốn tránh né, nhưng kiếm quang đã khóa chặt ông ta, cho dù ông ta di chuyển về hướng nào, kiếm quang cũng đều giáng xuống người ông ta.“Thập Phương Thủ Hội”. Ông ta rống lớn, đột nhiên bóp nát một lá bùa.Lá bùa này là thần phù Thập Phương Thủ Hộ, giá trị còn cao hơn cả bùa bắt giữ Kim Giáp, là thứ ông ta dùng để bảo vệ tính mạng. Đột nhiên, xung quanh ông ta xuất hiện tấm khiên tám mặt, sức phòng ngự mỗi một mặt khiên đều tương đương với một cao thủ Thần Thông hậu kỳ. Lớp phòng ngự của tám vị cao thủ xếp chồng lên nhau, sức phòng ngự này có thể tưởng tượng được thế nào.“Râm!”Lại có tiếng nổ vang vọng, xung quanh kiếm quang năm màu có đầy tia chớp, đốm lửa tựa như uy lực bom nguyên tử, mạnh mẽ xuyên vào một mặt khiên.“Răng rắcỊ”Mặt khiên này lập tức vỡ nứt, bảy mặt khiên còn lại cũng rung chuyển.Một đòn tấn công không thể phá vỡ lớp phòng ngự, Ngô Bình chuẩn bị tấn công kiếm thứ hai, cậu muốn dùng Lục Kiếm Trọng Sơn!Mắt thấy Ngô Bình chuẩn bị nâng kiếm lần nữa, chỉ huy sứ biến sắc, rống lên: “Đợi đã!”

Chương 6385: Ngũ Kiếm Trọng SơnỊ