Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6398: Làm tốt lắm

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Y Mị đứng cách Ngô Bình không xa, truyền âm nói: “Tôi đi theo dõi Lâm Tôn, không ngờ anh ta đến hoàng lăng”.Ngô Bình nói tình hình mình biết cho Y Mị, cô ta cười nói: “Thú vị đấy, không ngờ trong Đại Hạ thế mà lại có bảo bối như vậy”.Ngô Bình: “Lát nữa làm sao mà chúng ta phá được cấm chế lấy đồ đây?”Y Mi: “Mọi chuyện hơi kỳ quái, nhiều người đột nhập vào như vậy, các cao thủ bên ngoài không thể không cảm nhận được, rất có thể là họ muốn lợi dụng trí tuệ vàbản lĩnh của những người này giúp họ mở ra cấm chế”.Ngô Bình: “Tôi có cách phá cấm chế, đồng thời sẽ không phá hoại tính năng hoàn chỉnh của cấm chế”.Y Mi: “Như vậy là tốt nhất. Tôi sẽ đánh lạc hướng đám người này, anh nhân cơ hội vào trong xem thử. Chú ý an toàn, nếu bên trong có nguy hiểm thì lập ra chạy ra”.Ngô Bình: “Được”.  Y Mị lắc mình, cơ thể bỗng biến thành mấy tia sáng đen, sau đó ngưng tụ thành mấy cái đầu quỷ cực lớn cắn về phía đám người còn lại.Ngô Bình cảm thấy ngạc nhiên, cậu cảm thấy thực. lực của mấy cái đầu quỷ này đều rất đáng sợ, ít nhất cũng là Thần Thông hậu kỳ.Những người còn lại, bao gồm cả Lâm Tôn cũng đều tức giận gầm lên, cả hai bên đấu với nhau. Cùng lúc đó, xung quanh họ xuất hiện một lớp sương mù đen, không nhìn thấy gì trong sương mù đen cả, chỉ có thể nghe thấy âm thanh đánh nhau ác liệt và âm thanh của các loại pháp bảo, Thần Thông.Một cái đầu quỷ trong đó cũng lao về phía Ngô Bình, dĩ nhiên nó không tấn công cậu thật, chỉ là đang diễn cho người ta thấy thôi.Thế là Ngô Bình nhân cơ hội lùi đến vị trí màn sáng.Ngay khi sương mù đen xuất hiện, cậu lập tức thi triển Cửu Dương Hóa Cấm. Thật ra cấm chế này là một bản lĩnh do người đời sau mô phỏng sức mạnh cấm ky, sau đó dần hình thành nên nó. Nhưng lực sát thương của vài cấm chế vẫn khá đáng kinh ngạc và bí ẩn, chẳng hạn như hạn chế trước mặt.Ngay khi sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm được thi triển, ánh sáng trên màn sáng đã bị hút vào trên người Ngô Bình. Vài giây sau, người cậu hòa vào trong màn sáng rồi biến mất. Cuộc chiến bên ngoài kéo dài được vài phút thì Y Mị lặng lẽ rút lui. Đến khi sương mù đen tan đi, Ngô Bình và Y Mị đã biến mất, chỉ còn lại vài người với sắc mặt khó coi đang mắt to trợn mắt nhỏ.Sau khi Ngô Bình tiến vào màn sáng, chẳng mấy chốc đã xuất hiện ở phía bên kia màn sáng. Đây là một hang ổ nhỏ, xung quanh là các loại tinh thể khác nhau, đầy đủ màu sắc, tỏa ra những lưồng dao động sức mạnh kỳ lạ.Cách đó không xa, Ngô Bình nhìn thấy một thai ngọc cao hơn một mét. Thai ngọc có màu trong suốt, màu vàng xanh, có thể nghe được tiếng tim đập trong bào thai ngọc.Có bốn võ sĩ áo giáp đen đứng quanh bào thai ngọc, bốn võ sĩ này đều là con rối, khí tức của bốn người đều vô cùng hung hãn.Ngô Bình vừa bước vào, bốn con rối đều quay đầu lại nhìn về phía cậu.Cả người cậu tê dại, bất động đứng đó không dám động đậy. Thế nhưng con rối đã nhìn chằm chằm cậu, hai người trong đó lập tức đi về phía cậu.Con rối vừa bước đến, sát khí ngút trời ập đến, sắc mặt Ngô Bình khó coi.Ngay lúc này Tiểu Tuấn chui ra từ trong túi cậu, cậu bé hung hăng nhìn con rối áo giáp đen n nát, dám đe dọa bố tao, hủy diệt cho tao”. Bàn tay mập mạp của cậu bé chỉ về phía trước, bốn con rối áo giáp đen bị phá hủy cùng lúc, biến thành tro.Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Tuấn, đây là sức mạnh cấm ky của con sao?”

Y Mị đứng cách Ngô Bình không xa, truyền âm nói: “Tôi đi theo dõi Lâm Tôn, không ngờ anh ta đến hoàng lăng”.

Ngô Bình nói tình hình mình biết cho Y Mị, cô ta cười nói: “Thú vị đấy, không ngờ trong Đại Hạ thế mà lại có bảo bối như vậy”.

Ngô Bình: “Lát nữa làm sao mà chúng ta phá được cấm chế lấy đồ đây?”

Y Mi: “Mọi chuyện hơi kỳ quái, nhiều người đột nhập vào như vậy, các cao thủ bên ngoài không thể không cảm nhận được, rất có thể là họ muốn lợi dụng trí tuệ và

bản lĩnh của những người này giúp họ mở ra cấm chế”.

Ngô Bình: “Tôi có cách phá cấm chế, đồng thời sẽ không phá hoại tính năng hoàn chỉnh của cấm chế”.

Y Mi: “Như vậy là tốt nhất. Tôi sẽ đánh lạc hướng đám người này, anh nhân cơ hội vào trong xem thử. Chú ý an toàn, nếu bên trong có nguy hiểm thì lập ra chạy ra”.

Ngô Bình: “Được”.  

Y Mị lắc mình, cơ thể bỗng biến thành mấy tia sáng đen, sau đó ngưng tụ thành mấy cái đầu quỷ cực lớn cắn về phía đám người còn lại.

Ngô Bình cảm thấy ngạc nhiên, cậu cảm thấy thực. lực của mấy cái đầu quỷ này đều rất đáng sợ, ít nhất cũng là Thần Thông hậu kỳ.

Những người còn lại, bao gồm cả Lâm Tôn cũng đều tức giận gầm lên, cả hai bên đấu với nhau. Cùng lúc đó, xung quanh họ xuất hiện một lớp sương mù đen, không nhìn thấy gì trong sương mù đen cả, chỉ có thể nghe thấy âm thanh đánh nhau ác liệt và âm thanh của các loại pháp bảo, Thần Thông.

Một cái đầu quỷ trong đó cũng lao về phía Ngô Bình, dĩ nhiên nó không tấn công cậu thật, chỉ là đang diễn cho người ta thấy thôi.

Thế là Ngô Bình nhân cơ hội lùi đến vị trí màn sáng.

Ngay khi sương mù đen xuất hiện, cậu lập tức thi triển Cửu Dương Hóa Cấm. Thật ra cấm chế này là một bản lĩnh do người đời sau mô phỏng sức mạnh cấm ky, sau đó dần hình thành nên nó. Nhưng lực sát thương của vài cấm chế vẫn khá đáng kinh ngạc và bí ẩn, chẳng hạn như hạn chế trước mặt.

Ngay khi sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm được thi triển, ánh sáng trên màn sáng đã bị hút vào trên người Ngô Bình. Vài giây sau, người cậu hòa vào trong màn sáng rồi biến mất. 

Cuộc chiến bên ngoài kéo dài được vài phút thì Y Mị lặng lẽ rút lui. Đến khi sương mù đen tan đi, Ngô Bình và Y Mị đã biến mất, chỉ còn lại vài người với sắc mặt khó coi đang mắt to trợn mắt nhỏ.

Sau khi Ngô Bình tiến vào màn sáng, chẳng mấy chốc đã xuất hiện ở phía bên kia màn sáng. Đây là một hang ổ nhỏ, xung quanh là các loại tinh thể khác nhau, đầy đủ màu sắc, tỏa ra những lưồng dao động sức mạnh kỳ lạ.

Cách đó không xa, Ngô Bình nhìn thấy một thai ngọc cao hơn một mét. Thai ngọc có màu trong suốt, màu vàng xanh, có thể nghe được tiếng tim đập trong bào thai ngọc.

Có bốn võ sĩ áo giáp đen đứng quanh bào thai ngọc, bốn võ sĩ này đều là con rối, khí tức của bốn người đều vô cùng hung hãn.

Ngô Bình vừa bước vào, bốn con rối đều quay đầu lại nhìn về phía cậu.

Cả người cậu tê dại, bất động đứng đó không dám động đậy. Thế nhưng con rối đã nhìn chằm chằm cậu, hai người trong đó lập tức đi về phía cậu.

Con rối vừa bước đến, sát khí ngút trời ập đến, sắc mặt Ngô Bình khó coi.

Ngay lúc này Tiểu Tuấn chui ra từ trong túi cậu, cậu bé hung hăng nhìn con rối áo giáp đen n nát, dám đe dọa bố tao, hủy diệt cho tao”. 

Bàn tay mập mạp của cậu bé chỉ về phía trước, bốn con rối áo giáp đen bị phá hủy cùng lúc, biến thành tro.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Tuấn, đây là sức mạnh cấm ky của con sao?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Y Mị đứng cách Ngô Bình không xa, truyền âm nói: “Tôi đi theo dõi Lâm Tôn, không ngờ anh ta đến hoàng lăng”.Ngô Bình nói tình hình mình biết cho Y Mị, cô ta cười nói: “Thú vị đấy, không ngờ trong Đại Hạ thế mà lại có bảo bối như vậy”.Ngô Bình: “Lát nữa làm sao mà chúng ta phá được cấm chế lấy đồ đây?”Y Mi: “Mọi chuyện hơi kỳ quái, nhiều người đột nhập vào như vậy, các cao thủ bên ngoài không thể không cảm nhận được, rất có thể là họ muốn lợi dụng trí tuệ vàbản lĩnh của những người này giúp họ mở ra cấm chế”.Ngô Bình: “Tôi có cách phá cấm chế, đồng thời sẽ không phá hoại tính năng hoàn chỉnh của cấm chế”.Y Mi: “Như vậy là tốt nhất. Tôi sẽ đánh lạc hướng đám người này, anh nhân cơ hội vào trong xem thử. Chú ý an toàn, nếu bên trong có nguy hiểm thì lập ra chạy ra”.Ngô Bình: “Được”.  Y Mị lắc mình, cơ thể bỗng biến thành mấy tia sáng đen, sau đó ngưng tụ thành mấy cái đầu quỷ cực lớn cắn về phía đám người còn lại.Ngô Bình cảm thấy ngạc nhiên, cậu cảm thấy thực. lực của mấy cái đầu quỷ này đều rất đáng sợ, ít nhất cũng là Thần Thông hậu kỳ.Những người còn lại, bao gồm cả Lâm Tôn cũng đều tức giận gầm lên, cả hai bên đấu với nhau. Cùng lúc đó, xung quanh họ xuất hiện một lớp sương mù đen, không nhìn thấy gì trong sương mù đen cả, chỉ có thể nghe thấy âm thanh đánh nhau ác liệt và âm thanh của các loại pháp bảo, Thần Thông.Một cái đầu quỷ trong đó cũng lao về phía Ngô Bình, dĩ nhiên nó không tấn công cậu thật, chỉ là đang diễn cho người ta thấy thôi.Thế là Ngô Bình nhân cơ hội lùi đến vị trí màn sáng.Ngay khi sương mù đen xuất hiện, cậu lập tức thi triển Cửu Dương Hóa Cấm. Thật ra cấm chế này là một bản lĩnh do người đời sau mô phỏng sức mạnh cấm ky, sau đó dần hình thành nên nó. Nhưng lực sát thương của vài cấm chế vẫn khá đáng kinh ngạc và bí ẩn, chẳng hạn như hạn chế trước mặt.Ngay khi sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm được thi triển, ánh sáng trên màn sáng đã bị hút vào trên người Ngô Bình. Vài giây sau, người cậu hòa vào trong màn sáng rồi biến mất. Cuộc chiến bên ngoài kéo dài được vài phút thì Y Mị lặng lẽ rút lui. Đến khi sương mù đen tan đi, Ngô Bình và Y Mị đã biến mất, chỉ còn lại vài người với sắc mặt khó coi đang mắt to trợn mắt nhỏ.Sau khi Ngô Bình tiến vào màn sáng, chẳng mấy chốc đã xuất hiện ở phía bên kia màn sáng. Đây là một hang ổ nhỏ, xung quanh là các loại tinh thể khác nhau, đầy đủ màu sắc, tỏa ra những lưồng dao động sức mạnh kỳ lạ.Cách đó không xa, Ngô Bình nhìn thấy một thai ngọc cao hơn một mét. Thai ngọc có màu trong suốt, màu vàng xanh, có thể nghe được tiếng tim đập trong bào thai ngọc.Có bốn võ sĩ áo giáp đen đứng quanh bào thai ngọc, bốn võ sĩ này đều là con rối, khí tức của bốn người đều vô cùng hung hãn.Ngô Bình vừa bước vào, bốn con rối đều quay đầu lại nhìn về phía cậu.Cả người cậu tê dại, bất động đứng đó không dám động đậy. Thế nhưng con rối đã nhìn chằm chằm cậu, hai người trong đó lập tức đi về phía cậu.Con rối vừa bước đến, sát khí ngút trời ập đến, sắc mặt Ngô Bình khó coi.Ngay lúc này Tiểu Tuấn chui ra từ trong túi cậu, cậu bé hung hăng nhìn con rối áo giáp đen n nát, dám đe dọa bố tao, hủy diệt cho tao”. Bàn tay mập mạp của cậu bé chỉ về phía trước, bốn con rối áo giáp đen bị phá hủy cùng lúc, biến thành tro.Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Tuấn, đây là sức mạnh cấm ky của con sao?”

Chương 6398: Làm tốt lắm