Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6407: Tôi đã khống chế được cô ta rồi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Nhà họ Hà biết rõ em là đệ tử của Thái Hoàng Giáo, mà còn dám ra tay, nếu không dạy dỗ bọn họ thì sự an toàn của em vĩnh viễn sẽ bị đe dọa”.Diệp Ngưng Băng: “Nhà họ Hà cao thủ nhiều như mây, chúng ta cứ như vậy tấn công có phải mạo hiểm quá không?”Ngô Bình: “Nhà họ Hà là thế gia hoàng nhất đẳng, có thể đối đầu với tông môn nhất phẩm mạnh nhất, thế lực như vậy chắc chắn bên trong có nhân vật Đạo Cảnh trấn giữ”.Diệp Ngưng Băng gật đầu: “Không sai. Tổ tiên nhà họ Hà là một cao thủ Đạo Cảnh tầng ba”.“Kẻ thù của em, có địa vị thế nào ở nhà họ Hà?”Diệp Ngưng Băng ngẫm nghĩ rồi nói: “Cặp vợ chồng †ruy giết em là đời cháu của lão tổ nhà họ Hà, địa vị ở nhà họ Hà cũng không thấp”.Ngô Bình: “Nếu không phải nhân vật quan trọng của nhà họ Hà thì giết cứ giết thôi, chuyện này căn bản sẽkhông ảnh hưởng đến lão tổ nhà họ Hà”.Diệp Ngưng Băng hiểu ý của Ngô Bình: “Ý anh nói là trực tiếp giết chết cặp vợ chồng kia?”Ngô Bình gật đầu: “Bọn họ chết thì còn ai quan tâm đến người đã tái sinh chứ?”Lúc này, một miếng ngọc phù trên người người chết bắt đầu phát sáng, Ngô Bình vươn tay vuốt mặt, lập tức. biến thành vẻ ngoài của người chết, sau đó đối quần áo của anh ta. Tiếp đó, cậu mở ngọc phù, một luồng sáng từ ngọc phù chiếu xuống, ngưng tụ thành hình dáng một người phụ nữ trẻ tuổi, bà ta hỏi: “Nghiêm trưởng lão, chuyện đã giải quyết xong rồi sao?”Lúc này Diệp Ngưng Băng cũng phối hợp ngồi dưới đất, vẻ mặt uể oải như đang bị khống chế.Ngô Bình dùng giọng của người chết nói: “Tôi đã khống chế được cô ta rồi”.Người phụ nữ cay độc nhìn Diệp Ngưng Băng dưới đất: “Không chết là tốt nhất! Có Lao trưởng lão đưa con tiện tì này đến một nơi an toàn, vợ chồng chúng tôi lập tức chạy tới, tự mình xử lý cô taI”Vừa nghe đối phương nói muốn đến giới thế tục, đúng ý Ngô Bình, cậu gật đầu: “Mọi người đến rồi cứ liên lạc với tôi”.Ánh sáng ngọc phù biến mất, Diệp Ngưng Băng lập tức đứng dậy nói: “Bọn họ chắc chắn muốn đến giày vò em, khiến em sống không bằng chết, cặp vợ chồng này đúng là ác độc!”Ngô Bình: “Vốn định đến nhà họ Hà một chuyến, bây giờ xem ra không cần nữa rồi".Cậu nói với Thanh Ngưu: “Anh Ngưu, đến lúc đó vẫn vời nhờ anh ra tay”. Thanh Ngưu: “Chuyện nhỏ, cậu chỉ cần dặn dò là được”.Sau đó, Ngô Bình tìm một cái miếu bỏ hoang gần đó, nằm ở lưng chừng núi, đã lâu không tu sửa, hai người bèn đến đây đợi.Trong lúc rảnh rỗi, Ngô Bình bắt tay luyện hóa Cửu Chuyển Hóa Huyền Công. Tâng thứ ba của công pháp này phải luyện chế được hai loại cấm ky trở lên, trước đó cậu đã luyện hóa được Mục Nát Chỉ Lực, lúc luyện hóa Nghịch Chuyển Thời Quan Chỉ Lực thì tiến triển khá chậm, vẫn chưa thử lại.Lúc này, cậu lại tiếp tục luyện hóa. Sức mạnh cấm ky Nghịch Hóa Thời Quang kia nằm trong pháp khiếu của Cửu Cung Thiên Cơ Đồ, tuy cũng có thể dùng được nhưng không thể nắm giữ toàn bộ, càng không thể phát huy được thủ đoạn thần kỳ của nghịch chuyển thời gian.Sức mạnh cấm ky Nghịch Chuyển Thời Quan được được cậu lấy ra, đồng thời cũng sử dụng sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm bắt đầu luyện hóa. Quá trình luyện hóa xem như cũng thuận lợi, khoảng chừng nửa tiếng sau, Ngô Bình đã luyện hóa được luồng sức mạnh cấm ky đầu tiên.Sức mạnh này vừa xuất hiện, Thanh Ngưu và Diệp Ngưng Băng ở bên cạnh đã cảm thấy ý thức mơ hồ. Thanh Ngưu giật mình, anh ta nhìn đồng hồ, nói: “Vừa nãy tôi chỉ mới ngây người chốc lát, không ngờ đã trôi qua một phút rồi”. Diệp Ngưng Băng được anh ta thức tỉnh mới ý thức được xảy ra chuyện gì, cô ấy ngạc nhiên: “Đây là năng lực thay đổi thời gian sao?”Thanh Ngưu: “Sức mạnh cấm ky là như vậy, nó có thể tự mình đứng vững bên ngoài trật tự Đại Đạo, là thiên địa cấm ky, là Đại Đạo cấm ky, là cấm ky”.Một khi luyện được luồng sức mạnh thứ nhất thì những chuyện còn lại dễ dàng hơn nhiều. Lại trôi qua một tiếng đồng hồ, Ngô Bình đã luyện hóa hơn phân nửa sức mạnh cấm ky nghịch chuyển thời quang.Lúc này, miếng ngọc phù trong tay Ngô Bình lại phát sáng, cậu cầm ngọc phù lên, quả nhiên đối diện chính là cặp vợ chồng kia.
Ngô Bình: “Nhà họ Hà biết rõ em là đệ tử của Thái Hoàng Giáo, mà còn dám ra tay, nếu không dạy dỗ bọn họ thì sự an toàn của em vĩnh viễn sẽ bị đe dọa”.
Diệp Ngưng Băng: “Nhà họ Hà cao thủ nhiều như mây, chúng ta cứ như vậy tấn công có phải mạo hiểm quá không?”
Ngô Bình: “Nhà họ Hà là thế gia hoàng nhất đẳng, có thể đối đầu với tông môn nhất phẩm mạnh nhất, thế lực như vậy chắc chắn bên trong có nhân vật Đạo Cảnh trấn giữ”.
Diệp Ngưng Băng gật đầu: “Không sai. Tổ tiên nhà họ Hà là một cao thủ Đạo Cảnh tầng ba”.
“Kẻ thù của em, có địa vị thế nào ở nhà họ Hà?”
Diệp Ngưng Băng ngẫm nghĩ rồi nói: “Cặp vợ chồng †ruy giết em là đời cháu của lão tổ nhà họ Hà, địa vị ở nhà họ Hà cũng không thấp”.
Ngô Bình: “Nếu không phải nhân vật quan trọng của nhà họ Hà thì giết cứ giết thôi, chuyện này căn bản sẽ
không ảnh hưởng đến lão tổ nhà họ Hà”.
Diệp Ngưng Băng hiểu ý của Ngô Bình: “Ý anh nói là trực tiếp giết chết cặp vợ chồng kia?”
Ngô Bình gật đầu: “Bọn họ chết thì còn ai quan tâm đến người đã tái sinh chứ?”
Lúc này, một miếng ngọc phù trên người người chết bắt đầu phát sáng, Ngô Bình vươn tay vuốt mặt, lập tức. biến thành vẻ ngoài của người chết, sau đó đối quần áo của anh ta. Tiếp đó, cậu mở ngọc phù, một luồng sáng từ ngọc phù chiếu xuống, ngưng tụ thành hình dáng một người phụ nữ trẻ tuổi, bà ta hỏi: “Nghiêm trưởng lão, chuyện đã giải quyết xong rồi sao?”
Lúc này Diệp Ngưng Băng cũng phối hợp ngồi dưới đất, vẻ mặt uể oải như đang bị khống chế.
Ngô Bình dùng giọng của người chết nói: “Tôi đã khống chế được cô ta rồi”.
Người phụ nữ cay độc nhìn Diệp Ngưng Băng dưới đất: “Không chết là tốt nhất! Có Lao trưởng lão đưa con tiện tì này đến một nơi an toàn, vợ chồng chúng tôi lập tức chạy tới, tự mình xử lý cô taI”
Vừa nghe đối phương nói muốn đến giới thế tục, đúng ý Ngô Bình, cậu gật đầu: “Mọi người đến rồi cứ liên lạc với tôi”.
Ánh sáng ngọc phù biến mất, Diệp Ngưng Băng lập tức đứng dậy nói: “Bọn họ chắc chắn muốn đến giày vò em, khiến em sống không bằng chết, cặp vợ chồng này đúng là ác độc!”
Ngô Bình: “Vốn định đến nhà họ Hà một chuyến, bây giờ xem ra không cần nữa rồi".
Cậu nói với Thanh Ngưu: “Anh Ngưu, đến lúc đó vẫn vời nhờ anh ra tay”.
Thanh Ngưu: “Chuyện nhỏ, cậu chỉ cần dặn dò là được”.
Sau đó, Ngô Bình tìm một cái miếu bỏ hoang gần đó, nằm ở lưng chừng núi, đã lâu không tu sửa, hai người bèn đến đây đợi.
Trong lúc rảnh rỗi, Ngô Bình bắt tay luyện hóa Cửu Chuyển Hóa Huyền Công. Tâng thứ ba của công pháp này phải luyện chế được hai loại cấm ky trở lên, trước đó cậu đã luyện hóa được Mục Nát Chỉ Lực, lúc luyện hóa Nghịch Chuyển Thời Quan Chỉ Lực thì tiến triển khá chậm, vẫn chưa thử lại.
Lúc này, cậu lại tiếp tục luyện hóa. Sức mạnh cấm ky Nghịch Hóa Thời Quang kia nằm trong pháp khiếu của Cửu Cung Thiên Cơ Đồ, tuy cũng có thể dùng được nhưng không thể nắm giữ toàn bộ, càng không thể phát huy được thủ đoạn thần kỳ của nghịch chuyển thời gian.
Sức mạnh cấm ky Nghịch Chuyển Thời Quan được được cậu lấy ra, đồng thời cũng sử dụng sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm bắt đầu luyện hóa. Quá trình luyện hóa xem như cũng thuận lợi, khoảng chừng nửa tiếng sau, Ngô Bình đã luyện hóa được luồng sức mạnh cấm ky đầu tiên.
Sức mạnh này vừa xuất hiện, Thanh Ngưu và Diệp Ngưng Băng ở bên cạnh đã cảm thấy ý thức mơ hồ. Thanh Ngưu giật mình, anh ta nhìn đồng hồ, nói: “Vừa nãy tôi chỉ mới ngây người chốc lát, không ngờ đã trôi qua một phút rồi”.
Diệp Ngưng Băng được anh ta thức tỉnh mới ý thức được xảy ra chuyện gì, cô ấy ngạc nhiên: “Đây là năng lực thay đổi thời gian sao?”
Thanh Ngưu: “Sức mạnh cấm ky là như vậy, nó có thể tự mình đứng vững bên ngoài trật tự Đại Đạo, là thiên địa cấm ky, là Đại Đạo cấm ky, là cấm ky”.
Một khi luyện được luồng sức mạnh thứ nhất thì những chuyện còn lại dễ dàng hơn nhiều. Lại trôi qua một tiếng đồng hồ, Ngô Bình đã luyện hóa hơn phân nửa sức mạnh cấm ky nghịch chuyển thời quang.
Lúc này, miếng ngọc phù trong tay Ngô Bình lại phát sáng, cậu cầm ngọc phù lên, quả nhiên đối diện chính là cặp vợ chồng kia.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Nhà họ Hà biết rõ em là đệ tử của Thái Hoàng Giáo, mà còn dám ra tay, nếu không dạy dỗ bọn họ thì sự an toàn của em vĩnh viễn sẽ bị đe dọa”.Diệp Ngưng Băng: “Nhà họ Hà cao thủ nhiều như mây, chúng ta cứ như vậy tấn công có phải mạo hiểm quá không?”Ngô Bình: “Nhà họ Hà là thế gia hoàng nhất đẳng, có thể đối đầu với tông môn nhất phẩm mạnh nhất, thế lực như vậy chắc chắn bên trong có nhân vật Đạo Cảnh trấn giữ”.Diệp Ngưng Băng gật đầu: “Không sai. Tổ tiên nhà họ Hà là một cao thủ Đạo Cảnh tầng ba”.“Kẻ thù của em, có địa vị thế nào ở nhà họ Hà?”Diệp Ngưng Băng ngẫm nghĩ rồi nói: “Cặp vợ chồng †ruy giết em là đời cháu của lão tổ nhà họ Hà, địa vị ở nhà họ Hà cũng không thấp”.Ngô Bình: “Nếu không phải nhân vật quan trọng của nhà họ Hà thì giết cứ giết thôi, chuyện này căn bản sẽkhông ảnh hưởng đến lão tổ nhà họ Hà”.Diệp Ngưng Băng hiểu ý của Ngô Bình: “Ý anh nói là trực tiếp giết chết cặp vợ chồng kia?”Ngô Bình gật đầu: “Bọn họ chết thì còn ai quan tâm đến người đã tái sinh chứ?”Lúc này, một miếng ngọc phù trên người người chết bắt đầu phát sáng, Ngô Bình vươn tay vuốt mặt, lập tức. biến thành vẻ ngoài của người chết, sau đó đối quần áo của anh ta. Tiếp đó, cậu mở ngọc phù, một luồng sáng từ ngọc phù chiếu xuống, ngưng tụ thành hình dáng một người phụ nữ trẻ tuổi, bà ta hỏi: “Nghiêm trưởng lão, chuyện đã giải quyết xong rồi sao?”Lúc này Diệp Ngưng Băng cũng phối hợp ngồi dưới đất, vẻ mặt uể oải như đang bị khống chế.Ngô Bình dùng giọng của người chết nói: “Tôi đã khống chế được cô ta rồi”.Người phụ nữ cay độc nhìn Diệp Ngưng Băng dưới đất: “Không chết là tốt nhất! Có Lao trưởng lão đưa con tiện tì này đến một nơi an toàn, vợ chồng chúng tôi lập tức chạy tới, tự mình xử lý cô taI”Vừa nghe đối phương nói muốn đến giới thế tục, đúng ý Ngô Bình, cậu gật đầu: “Mọi người đến rồi cứ liên lạc với tôi”.Ánh sáng ngọc phù biến mất, Diệp Ngưng Băng lập tức đứng dậy nói: “Bọn họ chắc chắn muốn đến giày vò em, khiến em sống không bằng chết, cặp vợ chồng này đúng là ác độc!”Ngô Bình: “Vốn định đến nhà họ Hà một chuyến, bây giờ xem ra không cần nữa rồi".Cậu nói với Thanh Ngưu: “Anh Ngưu, đến lúc đó vẫn vời nhờ anh ra tay”. Thanh Ngưu: “Chuyện nhỏ, cậu chỉ cần dặn dò là được”.Sau đó, Ngô Bình tìm một cái miếu bỏ hoang gần đó, nằm ở lưng chừng núi, đã lâu không tu sửa, hai người bèn đến đây đợi.Trong lúc rảnh rỗi, Ngô Bình bắt tay luyện hóa Cửu Chuyển Hóa Huyền Công. Tâng thứ ba của công pháp này phải luyện chế được hai loại cấm ky trở lên, trước đó cậu đã luyện hóa được Mục Nát Chỉ Lực, lúc luyện hóa Nghịch Chuyển Thời Quan Chỉ Lực thì tiến triển khá chậm, vẫn chưa thử lại.Lúc này, cậu lại tiếp tục luyện hóa. Sức mạnh cấm ky Nghịch Hóa Thời Quang kia nằm trong pháp khiếu của Cửu Cung Thiên Cơ Đồ, tuy cũng có thể dùng được nhưng không thể nắm giữ toàn bộ, càng không thể phát huy được thủ đoạn thần kỳ của nghịch chuyển thời gian.Sức mạnh cấm ky Nghịch Chuyển Thời Quan được được cậu lấy ra, đồng thời cũng sử dụng sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm bắt đầu luyện hóa. Quá trình luyện hóa xem như cũng thuận lợi, khoảng chừng nửa tiếng sau, Ngô Bình đã luyện hóa được luồng sức mạnh cấm ky đầu tiên.Sức mạnh này vừa xuất hiện, Thanh Ngưu và Diệp Ngưng Băng ở bên cạnh đã cảm thấy ý thức mơ hồ. Thanh Ngưu giật mình, anh ta nhìn đồng hồ, nói: “Vừa nãy tôi chỉ mới ngây người chốc lát, không ngờ đã trôi qua một phút rồi”. Diệp Ngưng Băng được anh ta thức tỉnh mới ý thức được xảy ra chuyện gì, cô ấy ngạc nhiên: “Đây là năng lực thay đổi thời gian sao?”Thanh Ngưu: “Sức mạnh cấm ky là như vậy, nó có thể tự mình đứng vững bên ngoài trật tự Đại Đạo, là thiên địa cấm ky, là Đại Đạo cấm ky, là cấm ky”.Một khi luyện được luồng sức mạnh thứ nhất thì những chuyện còn lại dễ dàng hơn nhiều. Lại trôi qua một tiếng đồng hồ, Ngô Bình đã luyện hóa hơn phân nửa sức mạnh cấm ky nghịch chuyển thời quang.Lúc này, miếng ngọc phù trong tay Ngô Bình lại phát sáng, cậu cầm ngọc phù lên, quả nhiên đối diện chính là cặp vợ chồng kia.