Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6412: Cậu là vấn bối

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Khoa Y có rất nhiều môn phải thi, cộng hết lại có mười mấy môn, trong đó phải học thuộc. rất nhiều, vì vậy độ khó khi thi cũng không thấp. Cho nên, có rất nhiều sinh viên Y sau khi vào đại học mới phát hiện, mức độ học hành căng thẳng của bọn họ cũng không khác gì khi thi đại học cả. Nhất là hai năm cuối phải chuẩn bị thi thạc sĩ, học đến mất ăn mất ngủ.“Mấy hôm nay em vất vả một chút. Chịu khổ mấy ngày, nhẹ nhàng cả năm, mà còn được lợi rất nhiều”.Giữa trưa, hai người ăn qua loa ở nhà ăn.Buổi thi chiều sẽ bắt đầu lúc hai giờ, giữa trưa còn hơn hai tiếng đồng hồ, Ngô Bình bèn dẫn Hàn Băng Nghiên đến trung tâm thương mại gần đó đi dạo, mua mấy đồ lặt vặt.Đến khi buổi thi chiều kết thúc, hai người lại quay về biệt thự trên núi.Tu luyện mấy tiếng đồng hồ, Ngưu Thanh tiễn Diệp Ngưng Băng đi cũng đã về, cậu bèn đi đến Lâm phủ.Hôm qua, Lâm Kiếm Phong vốn đã hẹn Ngô: Bình, tám giờ tối gặp hoàng hậu ở đó. Thế nhưng, hôm qua Lâm Kiếm Phong đột nhiên gọi điện đến, hẹn lại thời gian gặp mặt vào mười giờ tối."Tại Lâm phủ.Ngô Bình vừa đến, Lâm Kiếm Phong đã đích thân ra ngoài đón, mời cậu vào trong phòng khách.Bây giờ là chín giờ năm mươi lăm phút, hoàng hậu vẫn chưa đến, Lâm Kiếm Phong ngồi nói chuyện với cậu. Còn về Lâm Tương, anh ta cũng không lộ mặt.“Anh Lâm, tại sao hoàng hậu nhất định phải gặp tôi?”, Ngô Bình hỏi.Lâm Kiếm Phong cười ha ha: “Suy nghĩ của hoàng hậu đương nhiên tôi cũng không đoán được”.“Hoàng hậu và thái hậu có quan hệ thế nào?” Ngô Bình hỏi. Cậu biết, hoàng hậu tiền nhiệm cũng chính là thái hậu bây giờ là công chúa hoàng triều, vậy vị hoàng hậu mới này e là cũng có quan hệ với cô ta.Lâm Kiếm Phong cười nói: “Tôi biết không nhiều, chỉ biết hoàng hậu nương nương là cháu bên nhà ngoại của thái hậu, chị họ của hoàng để".Ngô Bình cười nói: “Ra là vậy, chẳng trách”.Nói chuyện mấy câu, đã đến mười giờ đúng, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó có tám thị vệ mang đao đi vào, chia thành hai bên trái phải. Sau đó, bốn cung nữ dìu một người phụ nữ mặc đồ hoàng cung trông khoảng chừng hai mươi tuổi chậm rãi đi vào.Người phụ nữ mặc đồ hoàng cung này có vẻ ngoài như tranh vẽ, khí chất cao quý, Ngô Bình nghĩ cô ta chính là hoàng hậu thì lại thấy Lâm Kiếm Phong tiến lên bái lễ: “Tiểu nhân bái kiến thái hậu!”Ngô Bình ngây người, thái hậu, không phải nói là hoàng hậu đến sao?Thái hậu khẽ cười, cô ta quan sát Ngô Bình, nói: “Cậu chính là người cho người gửi lời với hoàng hậu?”Ngô Bình cũng không đứng dậy, nói: “Trí nhớ thái hậu tốt thật, là tôi gửi lời. Cô tìm tôi có việc gì cứ nói thẳng đi”.Thái hậu ngồi trên ghế đối diện, các cung nữ hầu hạ bên cạnh.Cô ta khẽ hừ một tiếng, nói: “Cậu là vấn bối, lại vô lễ. Nói ra thì tôi và giáo chủ các cậu còn có quan hệ rất thân thiết. Nói về bối phận thì giáo. chủ các cậu còn phải gọi tôi một tiếng bà cô đấy".Ngô Bình sững người, bà cô của giáo chủ?Thấy Ngô Bình không tin, cô ta nói: “Cậu không tin thì quay về hỏi giáo chủ nhà cậu xem xem”.Thật ra xuất thân của Ngô Bình là Kiếm Các, đệ tử Thái Hoàng Giáo chỉ là cách gọi bên ngoài của cậu thôi, đương nhiên cậu cũng không bị hù dọa, nói: “Sư tôn của tôi là ba vị chí tôn Kiếm. Các, bối phận của bọn họ so với giáo chủ cao. hơn không biết bao nhiêu. Nếu cô muốn nói như: vậy, có lẽ cô còn phải gọi tôi một tiếng ông tổ rồi”.Thái hậu không biết phải nói gì, thầm nói tên này không muốn chịu thiệt gì cả.

Khoa Y có rất nhiều môn phải thi, cộng hết lại có mười mấy môn, trong đó phải học thuộc. rất nhiều, vì vậy độ khó khi thi cũng không thấp. Cho nên, có rất nhiều sinh viên Y sau khi vào đại học mới phát hiện, mức độ học hành căng thẳng của bọn họ cũng không khác gì khi thi đại học cả. Nhất là hai năm cuối phải chuẩn bị thi thạc sĩ, học đến mất ăn mất ngủ.

“Mấy hôm nay em vất vả một chút. Chịu khổ mấy ngày, nhẹ nhàng cả năm, mà còn được lợi rất nhiều”.

Giữa trưa, hai người ăn qua loa ở nhà ăn.

Buổi thi chiều sẽ bắt đầu lúc hai giờ, giữa trưa còn hơn hai tiếng đồng hồ, Ngô Bình bèn dẫn Hàn Băng Nghiên đến trung tâm thương mại gần đó đi dạo, mua mấy đồ lặt vặt.

Đến khi buổi thi chiều kết thúc, hai người lại quay về biệt thự trên núi.

Tu luyện mấy tiếng đồng hồ, Ngưu Thanh tiễn Diệp Ngưng Băng đi cũng đã về, cậu bèn đi đến Lâm phủ.

Hôm qua, Lâm Kiếm Phong vốn đã hẹn Ngô: Bình, tám giờ tối gặp hoàng hậu ở đó. Thế nhưng, hôm qua Lâm Kiếm Phong đột nhiên gọi điện đến, hẹn lại thời gian gặp mặt vào mười giờ tối.

"Tại Lâm phủ.

Ngô Bình vừa đến, Lâm Kiếm Phong đã đích thân ra ngoài đón, mời cậu vào trong phòng khách.

Bây giờ là chín giờ năm mươi lăm phút, hoàng hậu vẫn chưa đến, Lâm Kiếm Phong ngồi nói chuyện với cậu. Còn về Lâm Tương, anh ta cũng không lộ mặt.

“Anh Lâm, tại sao hoàng hậu nhất định phải gặp tôi?”, Ngô Bình hỏi.

Lâm Kiếm Phong cười ha ha: “Suy nghĩ của hoàng hậu đương nhiên tôi cũng không đoán được”.

“Hoàng hậu và thái hậu có quan hệ thế nào?” Ngô Bình hỏi. Cậu biết, hoàng hậu tiền nhiệm cũng chính là thái hậu bây giờ là công chúa hoàng triều, vậy vị hoàng hậu mới này e là cũng có quan hệ với cô ta.

Lâm Kiếm Phong cười nói: “Tôi biết không nhiều, chỉ biết hoàng hậu nương nương là cháu bên nhà ngoại của thái hậu, chị họ của hoàng để".

Ngô Bình cười nói: “Ra là vậy, chẳng trách”.

Nói chuyện mấy câu, đã đến mười giờ đúng, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó có tám thị vệ mang đao đi vào, chia thành hai bên trái phải. Sau đó, bốn cung nữ dìu một người phụ nữ mặc đồ hoàng cung trông khoảng chừng hai mươi tuổi chậm rãi đi vào.

Người phụ nữ mặc đồ hoàng cung này có vẻ ngoài như tranh vẽ, khí chất cao quý, Ngô Bình nghĩ cô ta chính là hoàng hậu thì lại thấy Lâm Kiếm Phong tiến lên bái lễ: “Tiểu nhân bái kiến thái hậu!”

Ngô Bình ngây người, thái hậu, không phải nói là hoàng hậu đến sao?

Thái hậu khẽ cười, cô ta quan sát Ngô Bình, nói: “Cậu chính là người cho người gửi lời với hoàng hậu?”

Ngô Bình cũng không đứng dậy, nói: “Trí nhớ thái hậu tốt thật, là tôi gửi lời. Cô tìm tôi có việc gì cứ nói thẳng đi”.

Thái hậu ngồi trên ghế đối diện, các cung nữ hầu hạ bên cạnh.

Cô ta khẽ hừ một tiếng, nói: “Cậu là vấn bối, lại vô lễ. Nói ra thì tôi và giáo chủ các cậu còn có quan hệ rất thân thiết. Nói về bối phận thì giáo. chủ các cậu còn phải gọi tôi một tiếng bà cô đấy".

Ngô Bình sững người, bà cô của giáo chủ?

Thấy Ngô Bình không tin, cô ta nói: “Cậu không tin thì quay về hỏi giáo chủ nhà cậu xem xem”.

Thật ra xuất thân của Ngô Bình là Kiếm Các, đệ tử Thái Hoàng Giáo chỉ là cách gọi bên ngoài của cậu thôi, đương nhiên cậu cũng không bị hù dọa, nói: “Sư tôn của tôi là ba vị chí tôn Kiếm. Các, bối phận của bọn họ so với giáo chủ cao. hơn không biết bao nhiêu. Nếu cô muốn nói như: vậy, có lẽ cô còn phải gọi tôi một tiếng ông tổ rồi”.

Thái hậu không biết phải nói gì, thầm nói tên này không muốn chịu thiệt gì cả.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Khoa Y có rất nhiều môn phải thi, cộng hết lại có mười mấy môn, trong đó phải học thuộc. rất nhiều, vì vậy độ khó khi thi cũng không thấp. Cho nên, có rất nhiều sinh viên Y sau khi vào đại học mới phát hiện, mức độ học hành căng thẳng của bọn họ cũng không khác gì khi thi đại học cả. Nhất là hai năm cuối phải chuẩn bị thi thạc sĩ, học đến mất ăn mất ngủ.“Mấy hôm nay em vất vả một chút. Chịu khổ mấy ngày, nhẹ nhàng cả năm, mà còn được lợi rất nhiều”.Giữa trưa, hai người ăn qua loa ở nhà ăn.Buổi thi chiều sẽ bắt đầu lúc hai giờ, giữa trưa còn hơn hai tiếng đồng hồ, Ngô Bình bèn dẫn Hàn Băng Nghiên đến trung tâm thương mại gần đó đi dạo, mua mấy đồ lặt vặt.Đến khi buổi thi chiều kết thúc, hai người lại quay về biệt thự trên núi.Tu luyện mấy tiếng đồng hồ, Ngưu Thanh tiễn Diệp Ngưng Băng đi cũng đã về, cậu bèn đi đến Lâm phủ.Hôm qua, Lâm Kiếm Phong vốn đã hẹn Ngô: Bình, tám giờ tối gặp hoàng hậu ở đó. Thế nhưng, hôm qua Lâm Kiếm Phong đột nhiên gọi điện đến, hẹn lại thời gian gặp mặt vào mười giờ tối."Tại Lâm phủ.Ngô Bình vừa đến, Lâm Kiếm Phong đã đích thân ra ngoài đón, mời cậu vào trong phòng khách.Bây giờ là chín giờ năm mươi lăm phút, hoàng hậu vẫn chưa đến, Lâm Kiếm Phong ngồi nói chuyện với cậu. Còn về Lâm Tương, anh ta cũng không lộ mặt.“Anh Lâm, tại sao hoàng hậu nhất định phải gặp tôi?”, Ngô Bình hỏi.Lâm Kiếm Phong cười ha ha: “Suy nghĩ của hoàng hậu đương nhiên tôi cũng không đoán được”.“Hoàng hậu và thái hậu có quan hệ thế nào?” Ngô Bình hỏi. Cậu biết, hoàng hậu tiền nhiệm cũng chính là thái hậu bây giờ là công chúa hoàng triều, vậy vị hoàng hậu mới này e là cũng có quan hệ với cô ta.Lâm Kiếm Phong cười nói: “Tôi biết không nhiều, chỉ biết hoàng hậu nương nương là cháu bên nhà ngoại của thái hậu, chị họ của hoàng để".Ngô Bình cười nói: “Ra là vậy, chẳng trách”.Nói chuyện mấy câu, đã đến mười giờ đúng, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó có tám thị vệ mang đao đi vào, chia thành hai bên trái phải. Sau đó, bốn cung nữ dìu một người phụ nữ mặc đồ hoàng cung trông khoảng chừng hai mươi tuổi chậm rãi đi vào.Người phụ nữ mặc đồ hoàng cung này có vẻ ngoài như tranh vẽ, khí chất cao quý, Ngô Bình nghĩ cô ta chính là hoàng hậu thì lại thấy Lâm Kiếm Phong tiến lên bái lễ: “Tiểu nhân bái kiến thái hậu!”Ngô Bình ngây người, thái hậu, không phải nói là hoàng hậu đến sao?Thái hậu khẽ cười, cô ta quan sát Ngô Bình, nói: “Cậu chính là người cho người gửi lời với hoàng hậu?”Ngô Bình cũng không đứng dậy, nói: “Trí nhớ thái hậu tốt thật, là tôi gửi lời. Cô tìm tôi có việc gì cứ nói thẳng đi”.Thái hậu ngồi trên ghế đối diện, các cung nữ hầu hạ bên cạnh.Cô ta khẽ hừ một tiếng, nói: “Cậu là vấn bối, lại vô lễ. Nói ra thì tôi và giáo chủ các cậu còn có quan hệ rất thân thiết. Nói về bối phận thì giáo. chủ các cậu còn phải gọi tôi một tiếng bà cô đấy".Ngô Bình sững người, bà cô của giáo chủ?Thấy Ngô Bình không tin, cô ta nói: “Cậu không tin thì quay về hỏi giáo chủ nhà cậu xem xem”.Thật ra xuất thân của Ngô Bình là Kiếm Các, đệ tử Thái Hoàng Giáo chỉ là cách gọi bên ngoài của cậu thôi, đương nhiên cậu cũng không bị hù dọa, nói: “Sư tôn của tôi là ba vị chí tôn Kiếm. Các, bối phận của bọn họ so với giáo chủ cao. hơn không biết bao nhiêu. Nếu cô muốn nói như: vậy, có lẽ cô còn phải gọi tôi một tiếng ông tổ rồi”.Thái hậu không biết phải nói gì, thầm nói tên này không muốn chịu thiệt gì cả.

Chương 6412: Cậu là vấn bối