Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6421: đạo cung ngoài cơ thể

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình híp mắt: “Ông muốn giết tôi diệt khẩu?”La Tinh Uyên mỉm cười: “Có rất nhiều cao thủ bị ta giết chết, cậu Ngô không phải là người đầu tiên, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng”.Vừa dứt lời, tay phải ông ta xuất hiện một pháp quyết, trong sân vang lên tiếng “âm”, một lớp khí tức. đáng sợ từ dưới đất dâng lên, một đôi bàn tay to trắng nõn bỗng lao ra khỏi mặt đất, tóm lấy chân Ngô Bình.Lúc cậu bị hai bàn tay này tóm lấy chân, cả người cứng đờ, sức lực toàn thân như mất đi, thân hồn cũng. chấn động, tinh thần hoảng loạn.La Tinh Uyên cười càng tươi hơn, ông ta nói: “Cậu Ngô, “Nã Tiên Thủ” của ta thế nào? Cho dù là cao thủ Đạo Cảnh ở đây cũng bị nó hạ gục chứ đừng nói là cậu Ngô, cũng sẽ mất đi toàn bộ pháp lực, để mặc tôi giết hắn".“Đây là thứ gì vậy?”, Ngô Bình mặt trắng bệch, trầm giọng hỏi.La Tỉnh Uyên hơi đắc ý nói: “Đây là một đại trận từ xa xưa, chuyên dùng để giết cao thủ Đạo Cảnh. Sử dụng n một lần thì sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên. Nếu cậu chết trong trận pháp này thì đó là vinh hạnh của cậu đấy".Lúc này mặt Ngô Bình chẳng hề có chút hoảng loạn nào, cậu nói: “Đúng là đại trận này rất mạnh nhưng rất đáng tiếc”. La Tỉnh Uyên nhìn cậu: “Đáng tiếc cái gì?”“Đáng tiếc không bao vây được tôi”, nói rồi bí lực Cửu Dương Hóa Cấm trong người cậu rung lên, sau đó bắt đầu luyện hóa sức mạnh trận pháp. Ngay sau đó, cơ thể cậu như biến thành một cái lỗ đen, bắt đầu điên cuồng hấp thụ lấy năng lượng của đại trận.“Âm ầmMặt đất rung chuyển dữ dội, La Tinh Uyên biến sắc, lập tức giơ ngón tay ra, một luồng sáng tím bay ra biến thành một thanh đao cong chém thẳng về phía Ngô Bình.Ngay lúc này một bàn tay đen vươn ra từ trên tường, đánh văng thanh đao tím đó.La Tinh Uyên cực kỳ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một người đứng trên tường, chính là Ngưu Thanh đã nấp vào trong tối trước đó.“Cửu Dương Hóa Cấm, luyện hóa”, Ngô Bình gầm lên một tiếng, bàn tay đang nắm chân cậu bắt đầu run rẩy, cuối cùng nổ tung.Trong Cửu Dương Hóa Cấm của Ngô Bình đã hấp thụ không chỉ một loại sức mạnh cấm ky, bất kỳ sức mạnh nào cũng đủ để nghiền nát trận pháp ở đây. Thế là chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, cả đại trận đã được. Ngô Bình luyện hóa.Tay phải cậu giơ về phía mặt đất, rất nhiều phù văn bay ra, một hư ảnh đại trận xuất hiện trong lòng bàn tay cậu.La Tinh Uyên biến sắc, đồng tử xoay chuyển nói: “Cậu Ngô lợi hại, bái phục”.Ngô Bình cười nhạo: “La Tỉnh Uyên, còn có bản lĩnh khác không?”La Tinh Uyên vừa định lên tiếng thì sau gày bỗng siết chặt, Ngưu Thanh đã xuất hiện phía sau ông ta rồi xách ông ta lên.Hai chân ông ta lơ lửng trên không trung, cả người La Tinh Uyên bị khống chế, ông ta biến sắc nói: “Cậu Ngô, có gì thì nói”.Ngô Bình: “Vậy thành thật trả lời câu hỏi của tôi”.La Tỉnh Uyên thở dài: “Cậu hỏi đi”. “Ông chắc đã thu thập được không ít đá Thiên Vận, lấy nhiều như thế, ông muốn làm gì?”La Tỉnh Uyên im lặng vài giây nói: “Tôi muốn xây một đạo cung”.Ngô Bình nhìn ông ta: “Tu luyện đạo cung”.La Tỉnh Uyên tỏ ra khao khát nói: “Đúng thế. Tu sĩ Đạo Cảnh cần phải mở được đạo cung, nhưng dù sao Đạo Cảnh cũng không phải là cảnh giới ai cũng có thể đạt đến. Mà tôi đã tìm ra cách để xây dựng một đạo cung bên ngoài cơ thể, vì vậy có thể dễ dàng đột phá Đạo Cảnh”.Ngô Bình nhìn thấy sự điên cuồng trong ánh mắt La Tỉnh Uyên, cậu lắc đầu nói: “Đạo cung không chỉ có một tác dụng, cho dù xây dựng đạo cung ở bên ngoài, cơ bản của ông vẫn không ổn định, khó có thể thành tựu”.La Tỉnh Uyên hiển nhiên không đồng ý với điều này: “Khó có thể thành tựu? Nhưng tu vi của người tạo ra pháp này đã đạt đến Đạo Cảnh cấp mười. Nếu không phải phương pháp của ông ta không hoàn hảo, ông ta chắc chắn có thể bước vào cảnh giới Hỗn Độn”.

Ngô Bình híp mắt: “Ông muốn giết tôi diệt khẩu?”

La Tinh Uyên mỉm cười: “Có rất nhiều cao thủ bị ta giết chết, cậu Ngô không phải là người đầu tiên, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng”.

Vừa dứt lời, tay phải ông ta xuất hiện một pháp quyết, trong sân vang lên tiếng “âm”, một lớp khí tức. đáng sợ từ dưới đất dâng lên, một đôi bàn tay to trắng nõn bỗng lao ra khỏi mặt đất, tóm lấy chân Ngô Bình.

Lúc cậu bị hai bàn tay này tóm lấy chân, cả người cứng đờ, sức lực toàn thân như mất đi, thân hồn cũng. chấn động, tinh thần hoảng loạn.

La Tinh Uyên cười càng tươi hơn, ông ta nói: “Cậu Ngô, “Nã Tiên Thủ” của ta thế nào? Cho dù là cao thủ Đạo Cảnh ở đây cũng bị nó hạ gục chứ đừng nói là cậu Ngô, cũng sẽ mất đi toàn bộ pháp lực, để mặc tôi giết hắn".

“Đây là thứ gì vậy?”, Ngô Bình mặt trắng bệch, trầm giọng hỏi.

La Tỉnh Uyên hơi đắc ý nói: “Đây là một đại trận từ xa xưa, chuyên dùng để giết cao thủ Đạo Cảnh. Sử dụng n một lần thì sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên. Nếu cậu chết trong trận pháp này thì đó là vinh hạnh của cậu đấy".

Lúc này mặt Ngô Bình chẳng hề có chút hoảng loạn nào, cậu nói: “Đúng là đại trận này rất mạnh nhưng rất đáng tiếc”. 

La Tỉnh Uyên nhìn cậu: “Đáng tiếc cái gì?”

“Đáng tiếc không bao vây được tôi”, nói rồi bí lực Cửu Dương Hóa Cấm trong người cậu rung lên, sau đó bắt đầu luyện hóa sức mạnh trận pháp. Ngay sau đó, cơ thể cậu như biến thành một cái lỗ đen, bắt đầu điên cuồng hấp thụ lấy năng lượng của đại trận.

“Âm ầm

Mặt đất rung chuyển dữ dội, La Tinh Uyên biến sắc, lập tức giơ ngón tay ra, một luồng sáng tím bay ra biến thành một thanh đao cong chém thẳng về phía Ngô Bình.

Ngay lúc này một bàn tay đen vươn ra từ trên tường, đánh văng thanh đao tím đó.

La Tinh Uyên cực kỳ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một người đứng trên tường, chính là Ngưu Thanh đã nấp vào trong tối trước đó.

“Cửu Dương Hóa Cấm, luyện hóa”, Ngô Bình gầm lên một tiếng, bàn tay đang nắm chân cậu bắt đầu run rẩy, cuối cùng nổ tung.

Trong Cửu Dương Hóa Cấm của Ngô Bình đã hấp thụ không chỉ một loại sức mạnh cấm ky, bất kỳ sức mạnh nào cũng đủ để nghiền nát trận pháp ở đây. Thế là chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, cả đại trận đã được. Ngô Bình luyện hóa.

Tay phải cậu giơ về phía mặt đất, rất nhiều phù văn bay ra, một hư ảnh đại trận xuất hiện trong lòng bàn tay cậu.

La Tinh Uyên biến sắc, đồng tử xoay chuyển nói: “Cậu Ngô lợi hại, bái phục”.

Ngô Bình cười nhạo: “La Tỉnh Uyên, còn có bản lĩnh khác không?”

La Tinh Uyên vừa định lên tiếng thì sau gày bỗng siết chặt, Ngưu Thanh đã xuất hiện phía sau ông ta rồi xách ông ta lên.

Hai chân ông ta lơ lửng trên không trung, cả người La Tinh Uyên bị khống chế, ông ta biến sắc nói: “Cậu Ngô, có gì thì nói”.

Ngô Bình: “Vậy thành thật trả lời câu hỏi của tôi”.

La Tỉnh Uyên thở dài: “Cậu hỏi đi”. “Ông chắc đã thu thập được không ít đá Thiên Vận, lấy nhiều như thế, ông muốn làm gì?”

La Tỉnh Uyên im lặng vài giây nói: “Tôi muốn xây một đạo cung”.

Ngô Bình nhìn ông ta: “Tu luyện đạo cung”.

La Tỉnh Uyên tỏ ra khao khát nói: “Đúng thế. Tu sĩ Đạo Cảnh cần phải mở được đạo cung, nhưng dù sao Đạo Cảnh cũng không phải là cảnh giới ai cũng có thể đạt đến. Mà tôi đã tìm ra cách để xây dựng một đạo cung bên ngoài cơ thể, vì vậy có thể dễ dàng đột phá Đạo Cảnh”.

Ngô Bình nhìn thấy sự điên cuồng trong ánh mắt La Tỉnh Uyên, cậu lắc đầu nói: “Đạo cung không chỉ có một tác dụng, cho dù xây dựng đạo cung ở bên ngoài, cơ bản của ông vẫn không ổn định, khó có thể thành tựu”.

La Tỉnh Uyên hiển nhiên không đồng ý với điều này: “Khó có thể thành tựu? Nhưng tu vi của người tạo ra pháp này đã đạt đến Đạo Cảnh cấp mười. Nếu không phải phương pháp của ông ta không hoàn hảo, ông ta chắc chắn có thể bước vào cảnh giới Hỗn Độn”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình híp mắt: “Ông muốn giết tôi diệt khẩu?”La Tinh Uyên mỉm cười: “Có rất nhiều cao thủ bị ta giết chết, cậu Ngô không phải là người đầu tiên, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng”.Vừa dứt lời, tay phải ông ta xuất hiện một pháp quyết, trong sân vang lên tiếng “âm”, một lớp khí tức. đáng sợ từ dưới đất dâng lên, một đôi bàn tay to trắng nõn bỗng lao ra khỏi mặt đất, tóm lấy chân Ngô Bình.Lúc cậu bị hai bàn tay này tóm lấy chân, cả người cứng đờ, sức lực toàn thân như mất đi, thân hồn cũng. chấn động, tinh thần hoảng loạn.La Tinh Uyên cười càng tươi hơn, ông ta nói: “Cậu Ngô, “Nã Tiên Thủ” của ta thế nào? Cho dù là cao thủ Đạo Cảnh ở đây cũng bị nó hạ gục chứ đừng nói là cậu Ngô, cũng sẽ mất đi toàn bộ pháp lực, để mặc tôi giết hắn".“Đây là thứ gì vậy?”, Ngô Bình mặt trắng bệch, trầm giọng hỏi.La Tỉnh Uyên hơi đắc ý nói: “Đây là một đại trận từ xa xưa, chuyên dùng để giết cao thủ Đạo Cảnh. Sử dụng n một lần thì sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên. Nếu cậu chết trong trận pháp này thì đó là vinh hạnh của cậu đấy".Lúc này mặt Ngô Bình chẳng hề có chút hoảng loạn nào, cậu nói: “Đúng là đại trận này rất mạnh nhưng rất đáng tiếc”. La Tỉnh Uyên nhìn cậu: “Đáng tiếc cái gì?”“Đáng tiếc không bao vây được tôi”, nói rồi bí lực Cửu Dương Hóa Cấm trong người cậu rung lên, sau đó bắt đầu luyện hóa sức mạnh trận pháp. Ngay sau đó, cơ thể cậu như biến thành một cái lỗ đen, bắt đầu điên cuồng hấp thụ lấy năng lượng của đại trận.“Âm ầmMặt đất rung chuyển dữ dội, La Tinh Uyên biến sắc, lập tức giơ ngón tay ra, một luồng sáng tím bay ra biến thành một thanh đao cong chém thẳng về phía Ngô Bình.Ngay lúc này một bàn tay đen vươn ra từ trên tường, đánh văng thanh đao tím đó.La Tinh Uyên cực kỳ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một người đứng trên tường, chính là Ngưu Thanh đã nấp vào trong tối trước đó.“Cửu Dương Hóa Cấm, luyện hóa”, Ngô Bình gầm lên một tiếng, bàn tay đang nắm chân cậu bắt đầu run rẩy, cuối cùng nổ tung.Trong Cửu Dương Hóa Cấm của Ngô Bình đã hấp thụ không chỉ một loại sức mạnh cấm ky, bất kỳ sức mạnh nào cũng đủ để nghiền nát trận pháp ở đây. Thế là chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, cả đại trận đã được. Ngô Bình luyện hóa.Tay phải cậu giơ về phía mặt đất, rất nhiều phù văn bay ra, một hư ảnh đại trận xuất hiện trong lòng bàn tay cậu.La Tinh Uyên biến sắc, đồng tử xoay chuyển nói: “Cậu Ngô lợi hại, bái phục”.Ngô Bình cười nhạo: “La Tỉnh Uyên, còn có bản lĩnh khác không?”La Tinh Uyên vừa định lên tiếng thì sau gày bỗng siết chặt, Ngưu Thanh đã xuất hiện phía sau ông ta rồi xách ông ta lên.Hai chân ông ta lơ lửng trên không trung, cả người La Tinh Uyên bị khống chế, ông ta biến sắc nói: “Cậu Ngô, có gì thì nói”.Ngô Bình: “Vậy thành thật trả lời câu hỏi của tôi”.La Tỉnh Uyên thở dài: “Cậu hỏi đi”. “Ông chắc đã thu thập được không ít đá Thiên Vận, lấy nhiều như thế, ông muốn làm gì?”La Tỉnh Uyên im lặng vài giây nói: “Tôi muốn xây một đạo cung”.Ngô Bình nhìn ông ta: “Tu luyện đạo cung”.La Tỉnh Uyên tỏ ra khao khát nói: “Đúng thế. Tu sĩ Đạo Cảnh cần phải mở được đạo cung, nhưng dù sao Đạo Cảnh cũng không phải là cảnh giới ai cũng có thể đạt đến. Mà tôi đã tìm ra cách để xây dựng một đạo cung bên ngoài cơ thể, vì vậy có thể dễ dàng đột phá Đạo Cảnh”.Ngô Bình nhìn thấy sự điên cuồng trong ánh mắt La Tỉnh Uyên, cậu lắc đầu nói: “Đạo cung không chỉ có một tác dụng, cho dù xây dựng đạo cung ở bên ngoài, cơ bản của ông vẫn không ổn định, khó có thể thành tựu”.La Tỉnh Uyên hiển nhiên không đồng ý với điều này: “Khó có thể thành tựu? Nhưng tu vi của người tạo ra pháp này đã đạt đến Đạo Cảnh cấp mười. Nếu không phải phương pháp của ông ta không hoàn hảo, ông ta chắc chắn có thể bước vào cảnh giới Hỗn Độn”.

Chương 6421: đạo cung ngoài cơ thể